Gấm Rách Chương 30

231 chữ ≈ 1 phút đọc 2 ngày trước
Trước Sau

Sau khi anh dẫn cô về phòng tiếp khách, mở một cánh cửa, xuyên qua một
đường đi ngắn ngắn, đằng sau tấm bình phong kính lớn chính là thang máy. Một bên của đường đi là một tấm bình phong gỗ tử đàn, bên trong lờ mờ
là một căn phòng rất rộng rãi, có người đi lại nói chuyện. Cô biết người khác lắm chuyện thế nào, một câu cũng không nói, âm thầm cười, anh lại
chẳng để ý chút nào, cho cô một goodbye kiss rất dài, cô sợ kinh động
người khác, không dám vùng ra cũng không dám lên tiếng, đành đợi sau khi anh hôn xong trừng mắt nhìn anh, anh chỉ là cười không nói, cô cũng
không kìm được mỉm cười, quay người đi vào thang máy.

Lúc thang máy đến lầu 34 một người thanh niên đi vào, ôm một tập văn kiện lớn,
che một nửa mặt, khó khăn đưa tay ra ấn số lầu, cô không muốn tiếp xúc
nhiều với nhân viên Đông Cù, đành trơ mắt nhìn cậu ta nỗ lực giữ cân
bằng hai vai, kết quả lúc sau lỡ tay, văn kiện rầm một tiếng rơi xuống
nền đất, lập tức trải đầy đất. Cô không lên tiếng nữa sẽ không tốt, mỉm
cười nói: “Tôi giúp cậu nhé.” Cúi xuống giúp cậu ta nhặt.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 30 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng