Cuồng Phi Sủng Vương Chương 607

466 chữ ≈ 2 phút đọc 3 ngày trước
Trước Sau

Chương 607

Trị liệu hai chân, nơi châm cứu không phải là hai chân của hắn sao?

Vì sao toàn châm cứu ở thân trên của hắn?

Vả lại, không biết Cố Thanh Hy dùng thuốc gì mà toàn thân hắn mềm nhũn, không còn sức để nhấc tay lên.

Dường như biết cơn giận trong lòng Dạ Mặc Uyên, nàng giải thích: “Hai chân chàng chỉ là dụng cụ mà thôi, muốn trị khỏi hai chân thì phải chữa trị từ nguồn gốc”.

Ngụy biện kiểu gì vậy?

Người phụ nữ này, rốt cuộc có phải nàng cố ý không?

Dạ Mặc Uyên sắp sửa nổi đóa, nhưng Cố Thanh Hy lại làm một chuyện khiến hắn càng tức giận, xấu hổ, phiền não hơn.

Nàng… lại dùng kim châm vào “huynh đệ” của hắn.

“Cố Thanh Hy…”

Một tiếng quát vang vọng đất trời.

Ngay cả dung nham cuồn cuộn cũng quay cuồng theo mấy đợt.

Cố Thanh Hy bị dọa đến mức run tay, một cây kim đâm lệch, đâm vào nơi yếu ớt nhất của hắn.

Dạ Mặc Uyên đau đến xuýt xoa, khuôn mặt anh tuấn nhăn lại.

Đau…

Đau chết hắn rồi.

Hắn nghi ngờ liệu đời sống t*nh d*c nửa đời sau của mình có chấm dứt bởi tay Cố Thanh Hy hay không.

Cố Thanh Hy vuốt trán, vội vàng rút kim ra.

“Là chàng đột nhiên quát lên, kim của ta mới đâm lệch, không thể trách ta”.

Có lẽ nàng rút kim quá nhanh, hoặc chỗ đó quá yếu ớt, Dạ Mặc Uyên lại đau đến mức hít ngược một hơi lần nữa.

Nếu ánh mắt có thể giết người, e rằng Cố Thanh Hy đã bị hắn giết nghìn vạn lần.

Hắn cũng phục bản thân mình rồi.

Hắn lại đi tin người phụ nữ này.

Thảo nào Thanh Phong hay nói thà tin thế giới này có ma quỷ cũng không thể tin vào miệng của phụ nữ.

Li Lạc gần như không dám nhìn sắc mặt của chủ tử nhà mình.

Sụp đổ tam quan quá.

Vương phi chữa chân thì chữa chân, sao phải dùng phương pháp cực đoan như vậy?

Chủ tử là nhân vật cao cao tại thượng, đã bao giờ bị người ta làm xấu hổ đến thế đâu.

“Cố Thanh Hy, tốt nhất nàng nên cầu nguyện nàng có thể trị khỏi hai chân của ta, nếu không…”

Những lời phía sau hắn không nói, nhưng ai cũng nghe ra được ý cảnh cáo trong đó.

“Chàng im lặng đi, cứ làm ta giật mình như vậy, ta khó mà châm kim”.

Cố Thanh Hy vừa nói vừa lấy một mảnh vải ra, nhét thẳng vào miệng Dạ Mặc Uyên, chặn cái miệng ồn ào của hắn lại.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 607 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng