Cuộc Chiến Gia Tộc Chương 3: Không phân biệt trắng đen.

883 chữ ≈ 4 phút đọc 7 giờ trước
Trước Sau

Huy và Linh ngồi trong quán cà phê quen thuộc, nơi mà không khí luôn tràn đầy năng lượng và tiếng cười. Huy phấn khởi đề xuất: “Chúng ta cần một đội hình mạnh cho giải đấu này. Em nghĩ ai sẽ là người phù hợp?”

“Em nghĩ có thể mời Hằng,” Linh đáp, ánh mắt sáng lên. “Cô ấy có kỹ năng khá tốt và luôn có những ý tưởng sáng tạo.”

Huy gật đầu, nhưng vẻ mặt anh lại trở nên nghiêm túc. “Nhưng em biết đấy, Hằng đang có một chút vấn đề với cảm xúc của mình. Cô ấy có thể không hoàn toàn vui vẻ khi thấy em tỏa sáng.”

Linh chần chừ. Hằng, người bạn thân từ thuở nhỏ, luôn đứng bên cạnh cô trong những lúc khó khăn. Nhưng gần đây, sự ghen tỵ của Hằng bắt đầu lộ rõ khi Linh dần trở thành tâm điểm chú ý trong giới e-sports. Linh không thể không cảm thấy chút lo lắng.

“Em sẽ nói chuyện với Hằng,” Linh quyết định. “Chúng ta cần phải rõ ràng về mục tiêu của đội.”

Khi Linh gọi điện cho Hằng, cô có thể cảm nhận được sự lạnh lùng trong giọng nói của bạn. “Chào Linh, có chuyện gì không?”

“Hằng, mình muốn mời cậu tham gia đội hình cho giải đấu sắp tới. Mình nghĩ cậu sẽ là một phần quan trọng.”

“Thật sao?” Hằng có chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó, Linh nghe thấy một giọng điệu châm chọc. “Cậu có chắc chắn không? Nếu cậu làm tốt hơn mình, mình sẽ lại phải đứng dưới bóng cậu lần nữa à?”

Linh cảm thấy chua xót. “Đó không phải ý định của mình. Mình chỉ muốn chúng ta cùng nhau chiến thắng.”

“Được rồi, mình sẽ nghĩ xem.” Hằng cúp máy mà không để Linh kịp phản ứng.

Huy nhìn Linh, ánh mắt đầy lo lắng. “Cậu có nghĩ cô ấy sẽ đồng ý không?”

“Cậu ấy sẽ đồng ý,” Linh đáp, nhưng trong lòng cô không chắc chắn. Hằng là người bạn mà cô luôn tin tưởng, nhưng sự ghen tỵ đang dần tạo ra một bức tường giữa họ.

Ngày hôm sau, Linh gặp Hằng ở một quán trà. Không khí có phần căng thẳng khi họ ngồi đối diện nhau. Hằng nhìn Linh, đôi mắt sắc lạnh. “Cậu thực sự nghĩ mình có thể dẫn dắt đội hình này?”“Tôi không muốn dẫn dắt ai cả. Tôi chỉ muốn chúng ta cùng nhau làm việc,” Linh cố gắng giải thích. “Cậu là một phần quan trọng trong đội. Tôi cần cậu.”

Hằng cười, nhưng nụ cười đó không mang theo sự ấm áp. “Cậu cần tôi hay cần một người có thể đứng dưới cậu?”

Linh cảm thấy nỗi đau trong lòng. “Hằng, chúng ta đã từng là những người bạn tốt. Tôi không muốn điều này phá vỡ mối quan hệ của chúng ta.”

“Cậu luôn là người giỏi hơn,” Hằng nói, giọng nói đượm buồn. “Tôi chỉ là một người đi theo sau cậu. Liệu tôi có còn giá trị trong mắt cậu không?”

“Cậu có giá trị lớn hơn cả những điều đó,” Linh đáp, lòng tràn đầy cảm xúc. “Tôi không muốn mất cậu.”

Hằng im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Được rồi, tôi sẽ tham gia. Nhưng tôi không hứa sẽ luôn đứng sau cậu.”

Linh thở phào nhẹ nhõm. “Cảm ơn cậu. Chúng ta sẽ cùng nhau chiến thắng.”

Khi Huy nghe tin Hằng đồng ý, anh vui vẻ nói: “Đó là quyết định đúng đắn! Cô ấy sẽ mang lại sức mạnh cho đội.”

Nhưng Linh không thể gạt bỏ nỗi lo lắng trong lòng. Cô biết rằng mối quan hệ với Hằng đã thay đổi, và sự ghen tỵ có thể trở thành một mối đe dọa thực sự trong những trận đấu sắp tới.

Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, và ngày giải đấu đã đến. Linh đứng trước màn hình, hồi hộp nhưng cũng đầy quyết tâm. Cô nhìn Huy và Hằng, những người bạn đồng hành của mình. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những thử thách phía trước.

Khi tiếng còi vang lên, Linh cảm nhận được sức mạnh từ đội. Nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn không thể ngừng lo lắng về những cơn bão ngầm đang chực chờ bùng nổ trong mối quan hệ của họ. Giải đấu không chỉ là cuộc chiến về tài năng, mà còn là cuộc chiến về tình bạn, sự ghen tỵ và những áp lực không ngừng đè nặng lên vai Linh.

Khi trận đấu bắt đầu, mọi thứ trở nên hỗn loạn. Linh và Huy phối hợp nhịp nhàng, nhưng Hằng lại có phần chần chừ, khiến cho cả đội gặp khó khăn. Linh quay sang nhìn Hằng, thấy rõ sự do dự trong ánh mắt của bạn. Cô thầm cầu mong rằng Hằng sẽ vượt qua được nỗi sợ hãi của chính mình, nhưng không biết rằng một cơn bão lớn hơn đang rình rập, có thể phá hủy mọi thứ mà họ đã xây dựng.

“Cố lên, Hằng!” Linh hô to, nhưng tiếng hô của cô dường như bị nuốt chửng trong không gian hỗn độn. Cảm giác hồi hộp và lo lắng tràn ngập trong lòng, như một lời nhắc nhở rằng mọi thứ không bao giờ đơn giản như nó tưởng.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 3 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng