Hành Trình Bất Tử Chương 7: Quyển 1 – Chương 6

1.161 chữ ≈ 5 phút đọc 5 giờ trước
Trước Sau

Đoàn người tiến vào một khu rừng rậm rạp, nơi ánh sáng chỉ lọt qua những tán lá dày đặc. Mùi ẩm ướt của đất và cây cỏ nồng nàn, nhưng không làm giảm đi sự hồi hộp trong lòng họ. Triệu Huyền dẫn đầu, ánh mắt luôn cảnh giác, trong khi Tôn Hạo theo sát, tay nắm chặt một bình dược trong túi.

“Đinh Tinh đâu?” Lý Nguyên hỏi khi nhận ra cô đã lùi lại phía sau. Anh quay lại, thấy Đinh Tinh đang đứng ngắm một dòng suối nhỏ chảy qua những tảng đá. Nước trong vắt, phản chiếu ánh sáng như những viên ngọc.

“Cô ấy đang cảm nhận sức mạnh của nước,” Tôn Hạo giải thích. “Nước là nguồn sống, cũng là sức mạnh mà cô ấy có thể điều khiển.”

“Cô ấy có thể giúp chúng ta trong cuộc chiến sắp tới,” Triệu Huyền thêm vào, nhưng giọng nói có chút lo lắng.

Khi họ tiến lại gần, Đinh Tinh quay lại, ánh mắt cô có chút bối rối. “Xin lỗi, tôi chỉ… cảm thấy có điều gì đó mạnh mẽ trong nước này.” Cô hít một hơi sâu, như thể đang hấp thụ năng lượng từ dòng suối.

“Cô có muốn chia sẻ bí mật của mình không?” Lý Nguyên hỏi, ánh mắt anh nghiêm túc. “Chúng ta đang cần sức mạnh từ tất cả mọi người.”

Đinh Tinh gật đầu, sự quyết tâm hiện lên trong ánh mắt. “Tôi đang tìm kiếm nguồn gốc sức mạnh của mình. Có một truyền thuyết nói rằng, sức mạnh cổ xưa của dòng tộc tôi được giấu trong lòng đại dương. Tôi cần tìm ra nơi đó.”

“Vậy chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm,” Triệu Huyền nói, sự nhiệt huyết trong giọng nói của cô như một ngọn lửa. “Nếu sức mạnh của cô thật sự có thể giúp chúng ta chống lại Mạch Vô, thì đây là cơ hội của chúng ta.”

“Nhưng… chúng ta phải cẩn thận,” Đinh Tinh cảnh báo. “Nếu Mạch Vô biết được điều này, hắn sẽ không ngần ngại tấn công.”

“Chúng ta không thể để sợ hãi ngăn cản mình,” Lý Nguyên kiên quyết. “Chúng ta phải tiến lên.”

Họ tiếp tục cuộc hành trình, và sau một thời gian dài, bỗng có tiếng động từ phía trước. Một bóng người xuất hiện, là một nữ pháp sư với làn da sáng, tóc dài màu bạc và đôi mắt xanh ngọc lấp lánh. Đinh Tinh nhận ra ngay.

“Cô… Đinh Tinh?” người phụ nữ hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như làn gió.

“Cô là ai?” Đinh Tinh hỏi lại, lòng bỗng chao đảo.

“Tôi là Linh Thủy, một trong những người bảo vệ bí mật của đại dương. Tôi đã chờ đợi cô,” nữ pháp sư đáp.

“Mẹ tôi đã kể về cô,” Đinh Tinh nói, sự ngạc nhiên hiện rõ trên gương mặt. “Cô biết về nguồn gốc sức mạnh của tôi?”

“Đúng vậy. Nhưng để hiểu rõ, cô phải vượt qua thử thách đầu tiên,” Linh Thủy nói, ánh mắt nghiêm túc. “Sức mạnh này không chỉ thuộc về cô, mà còn là trách nhiệm lớn lao.”

“Thử thách gì?” Lý Nguyên hỏi, sự tò mò lẫn lo lắng trong giọng nói.

“Cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình,” Linh Thủy đáp, “nơi mà nước có thể trở thành kẻ thù.”

Đinh Tinh trầm tư, lòng cô dâng lên nỗi sợ hãi mơ hồ. “Nhưng tôi không thể… Tôi không biết làm thế nào.”

“Nếu không vượt qua, sức mạnh sẽ không bao giờ thuộc về cô,” Linh Thủy khẳng định.

“Chúng ta sẽ ở đây với cô,” Tôn Hạo nói, sự ủng hộ hiện rõ trong ánh mắt. “Chúng ta không để cô đơn.”“Đúng vậy,” Triệu Huyền thêm vào, “tình bạn sẽ giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách.”

“Rồi, tôi sẽ cố gắng,” Đinh Tinh hít một hơi sâu, ánh mắt cô trở nên kiên quyết hơn. “Tôi không thể để mọi người thất vọng.”

“Thử thách bắt đầu,” Linh Thủy nói, giọng nghiêm trang. “Hãy bước vào dòng suối và để nó dẫn dắt cô.”

Đinh Tinh tiến lại gần dòng suối, lòng thắt lại. Nước trong veo như tấm gương, nhưng bên trong ấy là những ký ức, những lo sợ từ quá khứ. Cô nhắm mắt lại, hít thở thật sâu và bước vào dòng nước.

Cảm giác lạnh buốt thấm vào da thịt, nhưng bên trong cô lại dâng lên những hình ảnh đầy ám ảnh: hình ảnh những cơn bão, những dòng nước xoáy cuốn đi tất cả. Nỗi sợ hãi khiến cô chao đảo, nhưng cô nhớ đến những người bạn đang đứng bên ngoài, đang chờ đợi cô.

“Đinh Tinh, hãy nhớ, sức mạnh này là của cô!” Lý Nguyên gọi vọng vào. “Cô không đơn độc!”

“Tôi… tôi không sợ!” cô hét lên, nhắm mắt lại và dồn hết sức mạnh vào đôi tay. Dòng nước quanh cô bắt đầu quay cuồng, tạo thành một cơn bão nhỏ.

“Đúng rồi! Hãy để nó chảy!” Linh Thủy khuyến khích.

Cô cảm nhận được sức mạnh bên trong mình trỗi dậy, như một dòng nước không thể ngăn cản. Cơn bão trong lòng cô vỡ òa, những ký ức sợ hãi tan biến, nhường chỗ cho một sức mạnh mới.

“Cô đã làm được!” Linh Thủy mỉm cười, ánh mắt ánh lên sự tự hào.

“Bây giờ, cô đã có sức mạnh,” Linh Thủy tiếp tục. “Nhưng hãy nhớ, sức mạnh này cũng có trách nhiệm. Cô phải dùng nó để bảo vệ.”

“Cảm ơn cô!” Đinh Tinh thốt lên, lòng tràn đầy hạnh phúc. Cô quay lại nhìn Lý Nguyên và các bạn. “Tôi đã vượt qua thử thách!”

“Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu!” Triệu Huyền nói, nắm chặt tay Đinh Tinh.

Khi họ quay lại, ánh sáng từ dòng suối dần tắt, nhưng sức mạnh trong Đinh Tinh vẫn rực rỡ. Họ biết rằng cuộc hành trình còn dài và đầy thử thách, nhưng giờ đây, họ có thêm sức mạnh để đối mặt với bóng tối đang rình rập.

“Chúng ta phải tiếp tục,” Lý Nguyên nói, ánh mắt anh đã có thêm sự quyết tâm. “Mạch Vô sẽ không chờ đợi chúng ta.”

“Đúng vậy,” Tôn Hạo đồng ý. “Chúng ta phải nhanh chóng tìm kiếm sức mạnh cổ xưa.”

Họ bước ra khỏi khu rừng, lòng đầy hy vọng và quyết tâm. Nhưng cũng chính lúc đó, một cơn gió lạnh lướt qua, mang theo âm thanh kỳ lạ. Họ ngẩng đầu lên, bầu trời bỗng tối sầm lại, như một dấu hiệu của những hiểm họa đang đến gần.

“Có điều gì không ổn,” Triệu Huyền nói, ánh mắt cảnh giác. “Chúng ta phải cẩn thận.”

“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Lý Nguyên thở dài, lòng không khỏi lo lắng.

“Không sao cả,” Đinh Tinh vững vàng đáp. “Chúng ta đã có sức mạnh bên mình. Hãy tiếp tục.”

Nhưng họ chưa biết rằng, bóng tối đang chực chờ, và cuộc chiến thực sự chỉ mới bắt đầu.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 7 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng