Hành Trình Bất Tử Chương 5: Quyển 1 – Chương 4
Họ đã đi một quãng đường dài, những cành cây vươn ra như muốn chặn lại bước chân của nhóm người mệt mỏi. Đêm đã xuống, không gian tĩnh lặng nhưng đầy nỗi lo âu. Lý Nguyên ngước nhìn lên bầu trời, những vì sao như những ánh mắt dõi theo họ, nhưng trong lòng anh vẫn cảm thấy bất an.
“Chúng ta cần một nơi trú ẩn,” Triệu Huyền lên tiếng, giọng nói trầm và đầy quyết đoán. “Không thể cứ tiếp tục như thế này.”
“Phía trước có một cái động,” Đinh Tinh chỉ tay về phía một bóng tối đen sì. “Có vẻ an toàn hơn.”
“Có chắc chắn không?” Tôn Hạo hỏi, ánh mắt ông vẫn đầy lo lắng. “Chúng ta không thể mạo hiểm.”
“Đó là lựa chọn duy nhất của chúng ta,” Lý Nguyên nói, quyết tâm hiện rõ trong từng từ. “Chúng ta không thể để sức lực của mình giảm sút thêm nữa.”
Họ tiến về phía cái động, từng bước chân như vang lên trong màn đêm tĩnh lặng. Khi bước vào, không khí trong động lạnh lẽo, nhưng ít nhất họ cũng thoát khỏi cái lạnh của đêm ngoài kia. Tôn Hạo lập tức bắt tay vào việc chuẩn bị thuốc men, trong khi Triệu Huyền canh chừng bên cửa ra vào.
“Để tôi giúp,” Đinh Tinh nói, ánh mắt cô lấp lánh như nước trong đêm tối. “Tôi có thể dùng sức mạnh của mình để tạo ra một lớp bảo vệ.”
“Cảm ơn em,” Tôn Hạo đáp, mỉm cười nhẹ nhàng. “Nhưng hãy nhớ, không được lạm dụng sức mạnh quá mức.”
Cô gật đầu, bắt đầu tụ tập năng lượng. Những cơn gió nhẹ nhàng lướt qua, tạo thành một lớp bảo vệ quanh động, như một tấm chắn vô hình. Lý Nguyên ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng tập trung năng lượng để hồi phục sức lực.
“Nguyên, em có cảm thấy điều gì không?” Triệu Huyền hỏi, ngồi bên cạnh anh.
“Có,” anh thở dài. “Một cảm giác kỳ lạ, như thể có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Có lẽ chỉ là mệt mỏi,” cô trấn an. “Nhưng chúng ta không thể lơ là.”
Lý Nguyên gật đầu, vẫn không thể xua tan cảm giác bất an. Bất ngờ, tiếng động vang lên từ bên ngoài, khiến cả nhóm dừng lại. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía lối ra.
“Có ai đó đến,” Tôn Hạo nói, gương mặt ông căng thẳng. “Chuẩn bị sẵn sàng!”
Bóng hình xuất hiện, tiến vào động. Đó là một người đàn ông trung niên, gương mặt khắc khổ với bộ râu quai nón. Ánh mắt ông sáng lên như ánh đèn trong đêm tối.
“Ta là Tôn Hạo,” người đàn ông giới thiệu, giọng nói trầm ấm. “Ta đã nghe thấy tiếng động của các ngươi và đến xem có thể giúp gì được không.”
“Ông là ai?” Lý Nguyên hỏi, cảnh giác.
“Tôn Hạo, thầy thuốc ở gần đây,” ông đáp, ánh mắt bình tĩnh. “Nghe đồn về cuộc chiến của các ngươi, ta không thể đứng yên.”“Ông có thể giúp chúng tôi hồi phục sức lực?” Triệu Huyền hỏi, hy vọng hiện lên trong mắt cô.
“Đúng vậy,” Tôn Hạo gật đầu. “Nhưng trước tiên, ta cần biết rõ hơn về những gì đã xảy ra.”
Cả nhóm nhanh chóng kể lại những gì đã trải qua, từ cuộc chiến với quái vật cho đến những mối đe dọa từ Mạch Vô. Tôn Hạo lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng gật đầu.
“Các ngươi đang đối mặt với một thử thách lớn,” ông nói sau khi nghe xong. “Nhưng đừng lo, ta có thể giúp các ngươi hồi phục.”
“Chúng tôi cần sức mạnh để tiếp tục hành trình,” Lý Nguyên nói, ánh mắt kiên định. “Ông có thể tham gia cùng chúng tôi không?”
Tôn Hạo nhìn họ, ánh mắt như đang cân nhắc. “Ta có mục tiêu riêng. Nhưng nếu điều đó có thể giúp con gái ta, ta sẽ đi cùng các ngươi.”
“Con gái ông?” Đinh Tinh hỏi, tò mò.
“Cô ấy mắc một căn bệnh hiểm nghèo,” Tôn Hạo thở dài. “Ta đang tìm kiếm một loại thuốc thần để cứu cô ấy. Nếu đi cùng các ngươi, ta hy vọng có thể tìm thấy nó.”
“Chúng ta sẽ giúp ông,” Triệu Huyền nói, quyết tâm thể hiện sự hỗ trợ. “Chỉ cần ông giúp chúng tôi hồi phục sức lực.”
“Được,” Tôn Hạo gật đầu, bắt tay vào việc. “Hãy nghỉ ngơi, ta sẽ chuẩn bị thuốc.”
Những giọt thuốc được rót ra, một mùi hương thảo mộc lan tỏa trong không gian. Mỗi người đều nhận được một liều, cảm giác sức mạnh dần trở lại.
“Cảm ơn ông,” Lý Nguyên nói, lòng cảm kích dâng trào. “Chúng tôi sẽ không quên sự giúp đỡ của ông.”
“Điều quan trọng là các ngươi phải chiến đấu cùng nhau,” Tôn Hạo đáp, ánh mắt ông đầy ý nghĩa. “Sức mạnh không chỉ nằm ở khả năng, mà còn ở tình bạn và sự hy sinh.”
Khi trời sáng, họ sẵn sàng tiếp tục hành trình. Nhưng trước khi rời khỏi động, Lý Nguyên chợt cảm nhận một điều gì đó. Một dấu hiệu từ tương lai, như một lời cảnh báo. “Có điều gì đó không ổn,” anh nói, ánh mắt hướng ra ngoài.
“Nguyên, sao vậy?” Triệu Huyền hỏi, lo lắng.
“Chúng ta cần phải cẩn trọng,” anh đáp, cảm giác hồi hộp lại bao trùm. “Mạch Vô sẽ không dễ dàng từ bỏ chúng ta.”
“Chúng ta sẽ đối mặt với hắn,” Tôn Hạo nói, giọng ông kiên định. “Bất kể hắn có sức mạnh gì.”
Nhóm người bước ra khỏi động, ánh sáng ban mai chiếu rọi, nhưng không ai biết rằng những thử thách khắc nghiệt hơn đang chờ đợi phía trước. Những bí mật và âm mưu vẫn đang rình rập trong bóng tối, và cuộc hành trình của họ mới chỉ bắt đầu.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 5 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.