Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều Chương 112: Cho anh má»™t cÆ¡ há»™i (CP phụ) �? Hoà n toà n văn
Những lúc công việc báºn rá»™n, đôi khi sẽ có hình ảnh nà o đó đột nhiên hiện lên trong đầu. Lá»™ Kinh Trì bá»±c bá»™i vứt chiếc bút trên tay, bút máy lăn trên bà n phát ra tiếng lạch cạch trầm thấp.
Äêm đã khuya, ngá»n đèn trong văn phòng lạnh lẽo sáng trưng, phÃa ngoà i cá»a sổ toà n cảnh là dòng xe cá»™ ngà y má»™t thưa thá»›t.
Äã gần hai tháng, chuyện giữa hai ngưá»i đã kết thúc như cô nói gần hai tháng. Trong thá»i gian nà y, cô tháºt sá»± đã phá»§i sạch sẽ toà n bá»™, không há» lưu luyến chút nà o.
Tá»±a như giữa bá»n há» chưa từng xảy ra chuyện gì.
Lá»™ Kinh Trì cảm thấy bản thân hÆ¡i thất bại. Ngay từ đầu, trạng thái mối quan hệ cá»§a há» như váºy cÅ©ng là mong muốn cá»§a anh. Bắt đầu vui vẻ, kết thúc cÅ©ng không dây dưa, cà ng không muốn mắc má»› những chuyện không đâu.
Nhưng hiện giá» Ä‘iá»u khiến anh bá»±c bá»™i không phải là cô mà là thái độ không đủ rõ rà ng cá»§a chÃnh mình.
Anh vừa muốn biết liệu cô có chút động lòng với mình hay không, nhưng cùng lúc cũng đau đầu vỠsuy nghĩ đó.
Lá»™ Kinh Trì từ từ nhắm hai mắt, day ấn đưá»ng, má»™t lúc lâu sau bá»—ng dưng Ä‘i đến bên cá»a sổ, cảm thấy bản thân chá»— nà o cÅ©ng không đúng lắm.
Ảnh hưởng cá»§a cô mang đến dưá»ng như đã vượt qua dá»± Ä‘oán cá»§a anh.
Gặp gỡ lần đầu ở quán bar, khi đó anh chỉ biết mình cảm thấy hứng thú với đối phương, không có tình cảm, chỉ là sự hấp dẫn đơn thuần giữa nam và nữ.
Mặc dù tình huống như váºy trước đây chưa từng xảy ra, nhưng nó không há» ngăn cản việc anh động lòng ngay ánh mắt đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ vừa má»m mại vừa cứng rắn cá»§a cô.
Sau đó, anh ngà y cà ng trầm mê trong cảm giác ở bên cô, trầm mê trước dáng vẻ không há» che giấu khao khát cá»§a cô, trầm mê má»—i lần cô mặc quần áo cá»§a anh, hai ngưá»i trêu ghẹo nhau và o bữa sáng và cả những thá»i khắc cô nằm trong vòng tay anh.
Cô cà ng tự nhiên cà ng khiến anh đam mê không muốn dừng lại.
Lộ Kinh Trì không nhớ rõ tổng cộng có bao nhiêu lần bản thân quay cuồng với công việc trong nước, sau đó lại cố ý đến Anh tìm cô, tiếp tục dấn mình và o những khoảnh khắc phóng túng.
Có lần cô chỉ thuáºn miệng há»i sao không thấy anh Ä‘i là m, anh chỉ cưá»i giả vá» ra ngoà i dá»± tiệc xã giao, nhưng thá»±c ra lại ngồi trong xe suốt mấy tiếng đồng hồ.
Anh cà ng ngà y cà ng cảm thấy bản thân không thể thá»a mãn, mặc dù anh đã cố ý gây sức ép cho cô, khiến cô suốt khoảng thá»i gian anh ở bên chỉ được nhìn má»™t mình anh.
Sâu thẳm trong ná»™i tâm cá»§a anh có sá»± dao động bất an nà o đó, mà nó vẫn chưa nháºn được sá»± chắc chắn.
Anh dần trở nên tham lam, muốn cô không chỉ “chÆ¡i đùa mà thôiâ€, muốn Ä‘uổi hết tất cả đà n ông bên cạnh cô, mặc dù trước đó bá»n hỠđã giao ước sẽ “trung thà nh†vá»›i đối phương trong thá»i gian duy trì mối quan hệ.
Cho nên sáng hôm đó khi thấy đà n ông lạ tìm đến cá»a, anh không há» suy nghÄ© liá»n quấn khăn tắm Ä‘i ra ngoà i, tháºm chà còn cố ý không thèm mặc quần áo.
Lá»™ Kinh Trì khó có thể tưởng tượng được chÃnh mình sẽ có má»™t mặt ngây thÆ¡ mắc cưá»i như váºy, anh ôm lấy cô vô cùng tháºn máºt, cố ý dùng hà nh động đó để thị uy.
Nhìn thấy đối phương rá»i Ä‘i vá»›i sắc mặt khó coi, ngược lại anh cà ng sung sướng như mở cá» trong bụng.
Nhưng trước khi anh kịp suy nghÄ© vá» cảm xúc cá»§a mình thì Khúc Vân Chu nói: “Lá»™ Kinh Trì, chúng ta kết thúc Ä‘iâ€.
Vừa dứt lá»i, bầu không khà ấm nóng vẫn chưa tan hết nhất thá»i lạnh ngắt.
Anh hiểu tÃnh cách cá»§a cô, tuyệt đối cô sẽ không lấy chuyện nà y ra đùa. Má»™t khi đã nói ra thì dÄ© nhiên đó chÃnh là kết quả mà cô muốn.
Tháºm chà cô còn không cho anh không gian và cÆ¡ há»™i để thương lượng.
Lộ Kinh Trì rất khó hình dung tâm trạng khi ấy của mình như thế nà o.
“Em chắc chắn?â€. Anh hÆ¡i cong môi, vẻ mặt vẫn tươi cưá»i nhưng trong lòng má» mịt.
“Em đã nghÄ© rất rõ rà ngâ€.
Ngá»n đèn đặt bên giưá»ng soi rõ khuôn mặt và ánh mắt cá»§a cô.
Bình tÄ©nh, hay nói đúng hÆ¡n là lạnh lùng. Ãnh mắt kia không há» có chút do dá»± nà o, gần như anh chỉ là má»™t kẻ qua đưá»ng râu ria nà o đó.
Anh cảm thấy tá»±a như mình chỉ là má»™t trò cưá»i.
Vẻ mặt Lá»™ Kinh Trì không há» biến sắc, anh đứng dáºy mặc quần áo, cuối cùng kéo hà nh lý rá»i Ä‘i. Cả quá trình đó, ngưá»i phụ nữ phÃa sau chẳng há» nói má»™t lá»i.
Tháºt sá»± đã quyết Ä‘oán tá»›i cá»±c Ä‘iểm.
Kiá»m chế lá»a giáºn trở vá» nước, cÅ©ng là gần hai tháng anh váºt lá»™n vá»›i cảm giác khó chịu.
Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?
Lá»™ Kinh Trì đến ngồi xuống sô pha, mệt má»i ngá»a đầu tá»±a ra sau.
Cho dù có cố gắng đến mấy cÅ©ng không thể phá»§ nháºn má»™t thá»±c tế, má»i phiá»n muá»™n hay gắt gá»ng cá»§a anh gần hai tháng nay Ä‘á»u xuất phát từ ba chữ…
Không cam tâm.
…
Khúc Vân Chu hÆ¡i bất ngá» khi nhìn thấy ngưá»i đà n ông trước mặt.
“… Sao anh lại đến đâyâ€. Má»™t lúc sau cô má»›i mở miệng há»i.
Lá»™ Kinh Trì láºp tức lướt qua cô Ä‘i thẳng và o trong, ngá»±a quen đưá»ng cÅ© cởi áo khoác vắt lên sô pha, rá»§ mắt cởi nút tay áo.
“Anh Lá»™â€. Cô nhÃu mà y nói.
Ngưá»i đà n ông đột nhiên nở nụ cưá»i: “Anh Lá»™?â€.
Anh nhướng mắt nhìn sang, bà n tay buông thõng bên ngưá»i, ánh mắt nặng ná»: “Khách sáo thế cÆ¡ à â€.
“Lá»™ Kinh Trìâ€. Cô thở dà i, “Anh muốn là m gì? Chúng ta đã kết thúc rồiâ€.
“Bắt đầu là do hai ngưá»i quyết định, vì sao kết thúc lại chỉ do má»™t mình em nói là xong?â€.
Cô hÆ¡i nhÃu mà y nói: “Anh đừng là m loạn được không?â€
Là m loạn? Lộ Kinh Trì nghiến răng, từng bước tiến đến.
“Nếu anh nói anh không muốn kết thúc thì sao?â€.
Khúc Vân Chu im lặng. Má»™t lúc sau, cô nhìn thẳng và o anh, nói: “Nguyên nhân vì sao? Anh vẫn chưa chán à ? Nhưng sá»›m muá»™n cÅ©ng sẽ chán. Anh nói má»™t ngưá»i không thể đơn phương chấm dứt được, váºy nếu anh nói muốn chấm dứt mà em lại không thì anh sẽ là m thế nà o?â€.
Äáp án quá rõ rà ng.
Phòng khách láºp tức yên tÄ©nh trở lại.
Cô cưá»i nói: “Anh vá» Ä‘iâ€.
Lá»™ Kinh Trì không há» cỠđộng, giây sau đột nhiên há»i: “Váºy em cho anh má»™t lý do, má»™t lý do khiến em muốn kết thúcâ€.
Anh không biết vì sao mình cứ khăng khăng như váºy. Anh cÅ©ng không biết vì sao mình lại mong cô trả lá»i câu há»i nà y nhưng ná»™i tâm vẫn sẵn sà ng phá»§ nháºn câu trả lá»i có thể nháºn được.
“Bắt đầu là vì hứng thú và thấy phù hợpâ€. Giá»ng Ä‘iệu Khúc Vân Chu rất bình tÄ©nh: “Kết thúc đương nhiên là vì chán và không hợp nữaâ€.
Ãnh mắt Lá»™ Kinh Trì lóe lên, phát hiện kẽ hở trong lá»i nói cá»§a cô.
“Anh là m gì thế?â€. Khúc Vân Chi nhìn thấy sá»± biến chuyển rất nhá» trên nét mặt anh, trong lòng đột nhiên thấy có dá»± cảm không tốt.
Quả nhiên sau đó dá»± cảm ấy đã thà nh sá»± tháºt. Anh dùng đủ loại lý do để ở lại nhà cô, bằng cách nà o đó mà cuối cùng hai ngưá»i lại kết thúc trên giưá»ng.
Äến khi tỉnh dáºy thì trá»i đã tối Ä‘en, Khúc Vân Chu hÆ¡i ảo não vì bản thân nhất thá»i không kìm được phóng túng, nhưng chuyện mình đã là m thì không có gì phải hối háºn.
Hai ngưá»i lại tạm thá»i tá»± động hiểu ý không nói ra chuyện khôi phục lại quan hệ lúc trước cÅ©ng không đỠcáºp bất cứ Ä‘iá»u gì để thay đổi.
Khúc Vân Chu biết không nên tiếp tục như váºy, nếu không sau nà y sẽ rất phiá»n phức, mà bản thân cô cÅ©ng không muốn để mình rÆ¡i và o những rắc rối ấy.
Äối vá»›i cô, quan hệ như trước đây là thoải mái và an toà n nhất.
Nếu như má»i chuyện vượt qua ranh giá»›i kia thì háºu há»a vô cùng, còn cô thì rất rõ rà ng ranh giá»›i giữa cô và Lá»™ Kinh Trì đã lung lay sắp đổ.
Äúng dịp kỳ nghỉ cô được vá» nước, trừ thá»i gian Ä‘i chÆ¡i cùng Tống Gia Ninh thì còn không Ãt thá»i gian gặp mặt anh, má»—i lần như váºy cả cô và Lá»™ Kinh Trì sẽ cùng nhá»› lại những cảm giác khi đôi bên “chung đụng†trong quá khứ.
Giằng co như váºy hÆ¡n má»™t tháng, cô biết tâm tư và d*c v*ng chiếm hữu cá»§a anh sá»›m muá»™n cÅ©ng không che giấu được nữa.
Má»™t buổi tối, cô và Tống Gia Ninh Ä‘ang giết thá»i gian ở má»™t quán bar cá»§a bạn, đối phương không ngá» cô uống quá nhiá»u, cuối cùng ngưá»i bạn đó phải gá»i xe đưa hai cô gái vá» chá»— ở.
Khúc Vân Chu được bạn đỡ xuống xe, vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy ngưá»i đà n ông đã Ä‘en sì mặt từ khi nà o.
Äây là lần đầu tiên bá»n há» khắc khẩu kịch kiệt như váºy mặc dù lá»i nói anh thể hiện ra vẫn Ä‘iá»m đạm lạnh nhạt, dáng vẻ bình thưá»ng nên có vá»›i “đối tượng hẹn hò cố địnhâ€.
Sau “cuá»™c chiến kịch liệt†trong phòng tắm, cô khoác áo tắm lẳng lặng tá»±a và o đầu giưá»ng quan sát anh.
Lá»™ Kinh Trì không có biểu hiện gì khác thưá»ng, anh vươn tay muốn lau tóc giúp cô nhưng đã bị cô ngăn lại.
“Lá»™ Kinh Trìâ€. Khúc Vân Chu cưá»i nói: “Quan hệ giữa chúng ta có thể có hai loại. Má»™t là giống như lúc đầu, vì nhu cầu cá nhân, không cần thổ lá»™ tình cảm. Nhưng xem ra bây giá» rất khó đúng không?â€.
“Má»™t loại khác là gìâ€.
“Ngưá»i xa lạâ€.
Bà n tay đặt trên vai cô hơi sững lại.
“Äây là nguyên nhân em muốn kết thúc à ?â€.
“Loại thứ nhất không phải Ä‘iá»u anh muốn, nhưng phải chá»n má»™t trong hai, không có loại thứ baâ€.
Anh yên lặng nhìn cô, má»™t lúc sau má»›i lên tiếng há»i: “Vì sao?â€
“Em không thÃch, cÅ©ng không muốnâ€.
Lá»™ Kinh Trì quan sát biểu cảm cá»§a cô, ý đồ muốn tìm ra Ä‘iểm bất thưá»ng như lần trước, nhưng kết quả lại chẳng thu được gì.
Lần đầu tiên nah phát hiện mình sẽ bất lá»±c trước má»™t sá»± việc nà o đó đến váºy.
“Không thể cứu vãn được sao?â€
Lát sau anh má»›i nhẹ giá»ng nói, ngữ Ä‘iệu còn có phần hèn má»n mang ý khẩn cầu, nhưng anh đã kịp xóa sạch dấu vết trước khi bị cô phát hiện.
Khúc Vân Chu không nói chuyện, nhưng im lặng tức là đồng ý.
“Chúng ta không thể quay vá» quan hệ như ban đầu, mà đó cÅ©ng không phải Ä‘iá»u anh muốnâ€. Cô quay đầu nhìn ra ngoà i cá»a sổ, “CÅ©ng không đến ná»—i không có đối phương thì không được, nên kết thúc sá»›m, buông tay cả Ä‘iâ€.
Nhân lúc vẫn chưa quá muộn.
Äối vá»›i Lá»™ Kinh Trì, lòng tá»± trá»ng và tôn nghiêm không cho phép anh tiếp tục thá»a hiệp và dây dưa quá đáng.
Äúng váºy, anh cưá»i khẽ, bá»n há» cÅ©ng không phải không thể không có đối phương, thá»i gian trôi qua rồi đâu sẽ và o đó cả thôi.
“Yêu? Thâm tình? Còn xa mới tới.
Váºy thì dừng lại ở đây Ä‘i.
…
Sau đó hai ngưá»i chÃnh thức cắt đứt liên hệ.
Lá»™ Kinh Trì không còn quan tâm đến tin tức cá»§a Khúc Vân Chu nữa, nhưng cái vòng Lâm Thà nh cÅ©ng không lá»›n, Ãt nhiá»u anh vẫn sẽ được chút chuyện vá» cô.
Và dụ như mẹ cô Ä‘ang hà o hứng muốn sắp xếp đối tượng Ä‘Ãnh hôn cho cô. ÄÆ°Æ¡ng nhiên, tin tức nà y là do Lương Yến Tân trong lúc “lÆ¡ đãng†đã tiết lá»™ vá»›i anh.
Nghe xong, anh chỉ thản nhiên “Ừ†một tiếng.
Lương Yến Tân cưá»i: “Cáºu ngồi yên được à â€.
“Cáºu tình trưá»ng đắc ý thì không muốn thấy ngưá»i khác tốt đẹp hả?â€. Lá»™ Kinh Trì không nhịn được nữa, lạnh lùng liếc anh bạn.
Cái ngưá»i nà y đã ôm được ngưá»i đẹp vá» rồi lại còn đến trước mặt anh diá»…n trò hay sao.
“Tôi tốt tÃnh, nguyện giúp đỡ ngưá»i nghèoâ€.
Sắc mặt anh vẫn không thay đổi: “Thế thì tôi không cầnâ€.
“Thì Ä‘i, tôi đây cÅ©ng không lãng phà thá»i gian nữaâ€. Nói xong, Lương Yến Tân đứng dáºy rá»i khá»i, ra đến cá»a lại dừng lại tặc lưỡi má»™t tiếng: “Nếu tháºt sá»± là điá»u cáºu muốn thì sẽ không dừng lại ở đây. Cáºu đã dốc hết sức vì nó chưa? Công sức mà cáºu bá» ra còn không bằng năm đó cáºu chống lại bố cáºu để tranh vụ là m ăn kiaâ€.
Lá»™ Kinh Trì ngẩn ngưá»i.
Cánh cá»a đóng lại, văn phòng lại rÆ¡i và o yên tÄ©nh.
Anh uể oải tựa ra lưng ghế, trầm mặc nhìn tà i liệu trong tay.
Anh có muốn không?
Äáp án không cần há»i cÅ©ng biết, nếu không thì anh sẽ không canh cánh trong lòng đến táºn giá».
Váºy anh đã bá» ra những gì? Cô chỉ nói má»™t câu kết thúc, còn anh cÅ©ng chỉ quay lại tìm ngưá»i ta má»™t lần, trừ lần đó thì chẳng còn chuyện gì xảy ra hết.
Không có tiến triển, bá»n há» còn mắc kẹt trong cục diện bế tắc hÆ¡n trước.
Anh không rõ suy nghÄ© tháºt sá»± cá»§a cô, hay nói đúng hÆ¡n là anh cÅ©ng không biết chÃnh xác mình muốn gì, chỉ là mÆ¡ hồ không cà m lòng muốn tiến thêm má»™t bước để có được cô.
Chưa từng chÃnh thức thổ lá»™ tình cảm cá»§a mình.
Dưá»ng như anh chưa bá» ra gì cả, chuyện nà y rõ rà ng không chỉ đơn giản là lên giưá»ng như kết thúc cá»§a ngà y hôm đó.
Vì sao? Vì sao cô lại cảm thấy giữa há» không thể tồn lại loại quan hệ thứ ba? Chẳng lẽ cô không đủ thÃch anh, hay chÃnh cô cảm thấy anh không thÃch hợp.
Nhưng trước nay anh vẫn chưa từng cố gắng tìm hiểu hai phương hướng đó.
Lộ Kinh Trì đưa tay lên che mắt, nỗi lòng nặng trĩu.
Cẩn tháºn suy nghÄ© vấn đỠnà y, xưa nay anh chưa từng thoải mái và cÅ©ng chưa từng mệt má»i đến váºy.
Bá»—ng nhiên, trong đầu hiện ra lá»i nói cá»§a Lương Yến Tân: “Ngưá»i nhà cô ấy có ý đó, nhưng vẫn chưa quyết định là aiâ€.
Anh dần mở mắt ra, giáºt mình má»™t lúc má»›i không nhịn được thầm mắng Lương Yến Tân mấy tiếng. Nếu đã cố ý đến báo tin thì mắc gì không nói rõ thêm má»™t chút?
…
Khúc Vân Chi há» hững liếc nhìn thá»±c đơn, gá»i cho mình xong sau đó nhìn lên há»i mẹ ngồi đối diện: “Mẹ muốn ăn gì?â€.
“Giống con Ä‘iâ€. Mẹ Khúc mỉm cưá»i, quay đầu dặn bồi bà n: “Nhưng không cần lên đồ ăn bây giá», khi nà o cần tôi sẽ gá»iâ€.
Bồi bà n cung kÃnh trả lá»i rồi rá»i Ä‘i.
“Sao không cần lên ngay ạ?â€. Khúc Vân Chu nhÃu mà y, liên tưởng đến gì đó, sắc mặt chá»›p mắt đã trở nên khó coi: “Mẹ, đừng nói là mẹ lại hẹn ngưá»i khác đấy nhé?â€.
“Vân Chu, con nghe mẹ nói, mẹ và bố con bây giỠđã có cuá»™c sống má»›i, nhưng vẫn lo lắng cho con, hy vá»ng có thể tìm được má»™t ngưá»i bảo vệ và chăm sóc cho con. Ngoại trừ bố mẹ thì chồng sẽ là ngưá»i đồng hà nh lâu nhất cùng con trên đưá»ng Ä‘á»i, cho nên…â€.
“Äây là chuyện riêng cá»§a con, bố mẹ đừng nhìn phiến diện rồi lo thay cho con, không biết chuyện nà y rốt cuá»™c là tốt cho con hay chỉ để cho bố mẹ yên tâm thôi nữaâ€.
Mẹ Khúc vẫn giữ vẻ tươi cưá»i: “Mẹ không há» phá»§ nháºn có cả hai nguyên nhân đóâ€.
“Váºy thì không cần đâuâ€. Khúc Vân Chu tá» thái độ kiên định: “Con không há» có hứng thú vá»›i những ngưá»i mà bố mẹ sắp xếp, mẹ cÅ©ng không cần phà công khuyên con? Ngưá»i đồng hà nh lâu dà i nhất? Mẹ và bố con đồng hà nh vá»›i nhau được bao lâu? ÄÆ°Æ¡ng nhiên, cuá»™c sống tình cảm cá»§a bố mẹ không liên quan đến con, nhưng con chưa bao giá» muốn cùng ai đó thiết láºp mối quan hệ trưá»ng tồn nà y cả. Dù là ngưá»i mà mẹ biết thì con cÅ©ng không tin tưởngâ€.
Nói đến đây, bữa cÆ¡m nà y khẳng định sẽ kết thúc chẳng vui vẻ gì. Khúc Vân Chu không muốn ở lại lâu liá»n xách túi đứng dáºy rá»i Ä‘i.
“Ấy ấy, Vân Chu, con đưá»ng Ä‘i vá»™i, anh Lá»™ sẽ tá»›i ngay mà â€.
Anh Lá»™? Cô sá»ng sốt.
Là Lục hay là Lộ?
* HỠLộ và hỠLục đồng âm.
Giáºt mình ngây ngốc má»™t lúc, cô láºp tức muốn rá»i khá»i phòng bao, nhưng ngay giây sau đã đụng phải ngưá»i đà n ông trong hà nh lang khiến cô chết trân tại chá»—.
Lộ Kinh Trì nhìn thấy cô, sắc mặt tỠvẻ khó hiểu.
Cô nhanh chóng hiểu được, trong lòng ngÅ© vị tạp trà n, cuối cùng chỉ còn cách đẩy ý cưá»i ra ánh mắt: “Là anh à , anh Lá»™â€.
“Là anhâ€.
Bốn mắt nhìn nhau, Lá»™ Kinh Trì thấy cô cưá»i nhưng lại không há»i anh vừa rồi có nghe được câu chuyện giữa hai mẹ con mình hay không mà nói thẳng vá»›i anh: “Tháºt xin lá»—i anh Lá»™, đây là ý đơn phương cá»§a nhà tôi, chúng ta không thểâ€.
“Không đủ thÃch, hay là em cảm thấy không hợpâ€, anh nhanh tay giữ chặt ngưá»i Ä‘ang định rá»i Ä‘i, “là loại nà o?â€?
“Cả haiâ€.
Khúc Vân Chu đã nghÄ© xem nói thể nà o để ngưá»i đà n ông buông tay, nhưng không ngá» anh lại nhìn cô cưá»i: “Váºy là vẫn thÃch đúng không?â€.
Cô còn chưa kịp nói thì điện thoại trong tay anh đã vang lên.
Vừa rồi cô để ý thấy có ngưá»i năm lần bảy lượt gá»i Ä‘iện cho anh nhưng anh Ä‘á»u là m như không nhìn thấy.
“Äã biếtâ€. Lá»™ Kinh Trì cầm chặt tay cô không buông, nghiêm mặt nói vá»›i ngưá»i đầu dây bên kia: “Cáºu còn gá»i nữa là ngưá»i cÅ©ng chạy mấtâ€.
Khúc Vân Chu Ä‘oán là anh có công việc quan trá»ng. Quả nhiên, cúp Ä‘iện thoại xong, anh dặn: “Anh phải Ä‘i công tác, hai tiếng sau sẽ lên máy bay, chuyện nà y đợi anh vá» chúng ta nói nghiêm túc, hoặc anh sẽ đến Anh tìm emâ€.
Nhìn thấy bóng dáng dần Ä‘i khuất cá»§a ngưá»i đà n ông, cô tức đến mức báºt cưá»i.
Anh không muốn chấm dứt, tháºm chà còn muốn đỠnghị mẹ cô Ä‘Ãnh hôn cho hai ngưá»i? HÆ¡n nữa còn bắt cô phải chá» vô cùng hợp lý, dá»±a và o đâu chứ?
Lại còn biểu cảm khi nói “Váºy vẫn là thÃch†treo thêm hai chữ đắc ý viết trên mặt nữa!
ThÃch thì sao? Không thÃch thì ngá»§ vá»›i anh là m gì!
Khúc Vân Chu liên tưởng đến năm lần bảy lượt “dây dưa†cá»§a Lá»™ Kinh Trì liá»n không nhịn được muốn phân cao thấp vá»›i anh. Vì thế, sau khi anh Ä‘i, cô trở lại Anh và nhá» bạn há»c tìm cho mình má»™t căn há»™ má»›i.
Ngoan ngoãn chỠanh hả? Nằm mơ đi.
…
VỠđến nhà , Khúc Vân Chu tắm rá»a xong cÅ©ng tỉnh táo lại.
Yên tÄ©nh suy nghÄ©, cô cảm thấy mình có phần chuyện bé xé ra to, Ãt nhất là khi đối mặt vá»›i ngưá»i đà n ông chưa từng từ bỠý định theo Ä‘uổi cô hoặc không muốn chấm dứt tình cảm thì cô thá»±c sá»± vẫn rất bình tÄ©nh, vì anh mà chuyển nhà là chuyện tuyết đối không bao giá» xảy ra.
Hay là không chuyển nữa? Cô chần chừ cầm di động, cuối cùng lại vứt sang một bên.
Thôi váºy, đã nhá» ngưá»i ta rồi thì cứ chuyển thôi, coi như là cho anh thấy thái độ cá»§a cá»§a bản thân cô. Xung quanh cô không có ngưá»i bạn chung nà o vá»›i Lá»™ Kinh Trì, cho nên cô cÅ©ng không cần lo lắng địa chỉ bị “tiết lá»™â€. Mặc dù chắc chắn cuối cùng anh vẫn sẽ tìm được nhưng Ãt nhiá»u vẫn phải mất chút công sức.
Cô biết bản thân mình đã để ý quá mức đến chuyện nà y, hay nói đúng hÆ¡n là quá mức để tâm đến ngưá»i đà n ông nà y.
Nhưng cÅ©ng như khi nói vá»›i Tống Gia Ninh, cô từ chối thay đổi mối quan hệ nà y, cà ng không bằng lòng xây dá»±ng má»™t tình cảm ổn định, tháºm chà là quan hệ lâu dà i vÄ©nh cá»u.
Rất nhiá»u thứ đã thay đổi nhưng không thể khiến cô dấn thân và o mạo hiểm.
Cô nghĩ, dừng lại đúng lúc, bớt tổn hại.
Nhưng Khúc Vân Chu không thể ngỠđược, ngay khi trở vá» nước Anh sau kỳ nghỉ, bạn tốt cá»§a cô sẽ đưa đến má»™t món quà bất ngá».
Cô không có bạn chung vá»›i Lá»™ Kinh Trì, nhưng cô có ngưá»i bạn thân thiết không thể thân thiết hÆ¡n nữa.
Mà Lương Yến Tân lại bất thình lình bắt được cô bạn ngốc Ôn Thư Du của cô!
Xuất phát từ nguyên nhân khách quan, cô đưa Ôn Thư Du vỠnhà mình ở.
Cho đến chạng vạng tối ngà y hôm sau có ngưá»i gõ vang cá»a nhà cô.
Khúc Vân Chu láºp tức có dá»± cảm không tốt và nó đã được chứng thá»±c ngay khi cô mở cá»a ra. Ngưá»i đà n ông cao lá»›n đứng ngoà i cá»a, vẻ mặt anh không há» che giấu vẻ uể oải và tức giáºn, tia máu trong đáy mắt hiện rõ, cả ngưá»i sương gió mệt má»i.
Äó là lần đầu tiên cô thấy Lá»™ Kinh Trì như váºy. Lần trước anh tìm đến cá»a cÅ©ng vẫn giữ phong thái thong dong, bình tÄ©nh, không giống như tÃch tụ cảm xúc kÃch động lâu ngà y như hiện tại.
Khúc Vân Chu sững sá», tim Ä‘áºp thình thịch như muốn nứt ra, toà n thân đỠđẫn không biết phải là m sao.
Cô suy Ä‘oán xem anh sẽ nói gì, nhưng Lá»™ Kinh Trì không há» mở miệng và tiến đến hôn cô tháºt chặt, bế cả ngưá»i cô lên áp trên bức tưá»ng trước mặt.
Mùi cơ thể quen thuộc và mùi rượu thoang thoảng vây quanh cô.
“A Chu…â€. Ôn Thư Du hốt hoảng hét lên kéo Khúc Vân Chu vá» thá»±c tại.
Khúc Vân Chu đẩy và i cái nhưng ngưá»i đà n ông không há» nhúc nhÃch, tháºm chà còn ôm chặt hÆ¡n.
“Lá»™ Kinh Trì, anh Ä‘iên rồi!â€.
“Phải, anh Ä‘iên rồiâ€. Anh lạnh lùng nhìn cô cưá»i, hoà n toà n là nụ cưá»i tá»± giá»…u bản thân mình.
Lộ Kinh Trì cảm thấy bản thân mình điên rồi. Ngà y đó anh vừa xuống máy bay mới phát hiện không thể liên lạc được với cô, đến Anh lại phát hiện cô chuyển nhà .
Cô nói không muốn có bất kỳ liên hệ gì với anh nữa, nhưng anh vẫn không kìm được muốn đi tìm cô.
“Anh uống say rồi, Lá»™ Kinh Trìâ€. Khúc Vân Chu áp và o ngá»±c anh, nói: “Äợi anh tỉnh táo rồi chúng ta nói chuyệnâ€.
Tỉnh táo? Lá»™ Kinh Trì nở nụ cưá»i.
Anh đã sớm không còn tỉnh táo nữa rồi.
Có lẽ ngay từ đầu anh không nên đến quán bar kia, không nên bị cô dụ dỗ. Mà nếu như đã có một lần, chỉ e là anh vẫn sẽ đâm lao theo lao như cũ mà thôi.
“Nghe anh nóiâ€. Anh nhắm mắt áp lên trán cô, má»™t lúc sau má»›i lẩm nhá» giá»ng nói như thì thầm rót và o tai: “… Cho anh má»™t cÆ¡ há»™i, chúng ta bắt đầu lại má»™t lần như những ngưá»i khácâ€.
Anh muốn thỠđể là m cho cô thÃch mình, thá» là m cho cô buông xuống phòng bị để tin tưởng anh.
Thá» Ä‘i tìm má»™t kết thúc khác cho hai ngưá»i.
“Chúng ta thá» nhé, A Chuâ€.
HOÀN TOÀN VĂN
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 112 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.