Em Chỉ Mình Anh Nuông Chiều Chương 102: PHIÊN NGOẠI: ?�N LÃNG DẬT â¤ï¸ Tá»NG GIA NINH – Chương 102: Nụ hôn trưởng thà nh (CP phụ)
Lá»… trưởng thà nh kết thúc, và i ngưá»i say khướt bước ra khá»i quán ăn, Ôn Lãng Dáºt được cá» Ä‘i đón đã dừng xe ngoà i cá»a.
“Sao lại say đến mức nà y?â€. Ôn Lãng Dáºt vốn đứng chá» bên cạnh xe, nhìn thấy bóng dáng ba cô gái thì nhÃu mà y đứng thẳng dáºy, láºp tức Ä‘i tá»›i.
“Ăn mừng mà â€. Ôn Thư Du mÆ¡ hồ nói: “Có gì đâu mà anh ngạc nhiênâ€.
Ôn Thư Du và Tống Gia Ninh bằng tuổi, vì hai cô gái muốn cùng nhau ăn mừng lá»… trưởng thà nh nên đã cố ý tổ chức tiệc mừng và o sinh nháºt cá»§a ngưá»i sinh sau, lúc nà y sinh nháºt lần thứ mưá»i tám cá»§a Tống Gia Ninh đã qua hÆ¡n ba tháng.
Sau khi trả lá»i anh trai mình, Ôn Thư Du được đối phương dìu ngồi và o ghế sau xe, Tống Gia Ninh Ä‘ang muốn ngồi theo và o thì bước chân đột nhiên dừng lại, thân hình còn lắc lư, dáng vẻ liêu xiêu không vững.
Một cánh tay đột nhiên vươn ra đỡ lấy cô.
Tống Gia Ninh chá»›p mắt cố xua Ä‘uổi cÆ¡n say, ánh mắt có chút lo lắng quay đầu nhìn vá» phÃa ngưá»i đà n ông Ä‘ang đỡ mình. Ngưá»i đó mặc má»™t chiếc áo len má»ng cao cổ bên trong áo khoác, khà chất trầm ổn ôn hòa khiến cô nhá»› đến ngưá»i mẫu nam đã nhìn thấy trên tạp chà hai ngà y trước.
Cô mÆ¡ mà ng đánh giá, ngưá»i mẫu nam ấy cÅ©ng mặc trang phục tương tá»±, nhưng dưá»ng như không đẹp bằng anh.Â
Bình thưá»ng cô hÆ¡i sợ ngưá»i anh trai nà y cá»§a Thư Du, rõ rà ng đối phương đối vá»›i cô cÅ©ng rất khách sáo và dịu dà ng, nhưng ở trước mặt anh cô lại không thoải mái như khi đối mặt vá»›i Ôn Trị NhÄ©.
GiỠđây sau khi uống say, cô cảm thấy đối phương hình như cũng không xa cách lắm.
Tống Gia Ninh lắc đầu, nhưng cà ng lắc đầu cà ng choáng váng, từng cÆ¡n gió thổi qua, hÆ¡i rượu cà ng nồng Ä‘áºm.
“Sao không lên xe?â€, anh há»i.
Cô giÆ¡ tay xoa hai má và thái dương bị gió thổi lạnh, say đến mức không nói rõ lá»i: “Em… em hình như bị rÆ¡i mất gì rồiâ€.
Nói xong, tay cô giãy giụa, xoay ngưá»i lảo đảo hai bước rồi má»›i lùi ra sau.
“Là thứ gì? Anh lấy giúp emâ€. Dù sao đây cÅ©ng là bạn thân cá»§a em gái anh, mấy năm nay Ôn Lãng Dáºt đã quen vá»›i việc chăm sóc thêm cả cô nhóc nà y.
“Không cần đâuâ€. Tống Gia Ninh xua tay, vịn cá»a Ä‘i và o.
Anh khẽ nhÃu mà y, không thể yên tâm nên xoay ngưá»i khóa cá»a xe trước, sau đó nhấc chân sải bước Ä‘i và o trong.
Hầu hết khách hà ng cá»§a nhà hà ng tư nhân nà y Ä‘á»u là khách quen giá»›i thiệu, ngoà i việc mở cá»a ná»a buổi trưa, bữa tối và trà chiá»u, cứ đến khi mặt trá»i lặn thì nó sẽ trở thà nh má»™t quán ăn rất yên tÄ©nh.
Lúc nà y không nhiá»u ngưá»i lắm, hà nh lang dẫn đến phòng riêng lại cà ng vắng vẻ, bởi váºy bóng dáng mảnh khảnh kia trở nên vô cùng nổi báºt.
Ôn Lãng Dáºt Ä‘i và i bước tá»›i phÃa sau cô.
“Bị rÆ¡i gì váºy?â€. Anh thở dà i, say thà nh như váºy rồi còn có thể nhá»› rõ mình mất cái gì, là m sao tìm vỠđược đây?
Tống Gia Ninh ngã xuống ghế sô pha tìm kiếm má»™t lúc, cuối cùng giÆ¡ tay cầm di động lên lắc lắc: “Tìm, tìm được rồi!â€.
Kết quả là cô không kiểm soát được biên độ vung tay nên hất đổ ly rượu Ä‘ang đặt trên bà n, rượu bên trong còn phân ná»a chảy trà n ra mặt bà n, đồng thá»i cÅ©ng sắp chảy dá»c theo cạnh bà n xuống ngưá»i cô.
Ôn Lãng Dáºt tiến lên má»™t bước, nắm chặt cánh tay cô kéo ngưá»i lên: “Cẩn tháºnâ€.
Trá»ng tâm cá»§a cô gái nhá» không ổn định thuáºn thế nhà o và o ngá»±c anh, hai tay kéo vạt áo anh.
Anh sá»ng sốt, bà n tay đỡ lấy tay cô chợt buông lá»ng theo phản xạ rồi dừng giữa không trung, ngáºp ngừng không dám ôm lấy cô.Â
“Äứng không vững à ? Em đứng dáºy trước được không?â€. Anh khẽ cúi đầu, vừa vặn nhìn thấy mà n hình Ä‘iện thoại di động trong tay cô sáng lên, câu nói hiển thị trong há»™p thoại tin nhắn láºp tức Ä‘áºp và o mắt.
[Lễ trưởng thà nh vui vẻ! Hôm nay có trao nụ hôn đầu không?]
Vẻ mặt Ôn Lãng Dáºt cứng Ä‘á», láºp tức báºt cưá»i, thầm lắc đầu mấy cô nhóc nà y.
“Äứng, đứng vững… đứng vững nà o…â€.
Chóp mÅ©i ngá»i được mùi thÆ¡m dá»… chịu, cá»±c nhẹ, mùi hương nà y dưá»ng như xông thẳng từ khoang mÅ©i Ä‘i và o táºn phổi, dần dần trấn an hÆ¡i thở mÆ¡ mà ng kÃch động.
Cảm giác khi gò má chạm và o không há» trÆ¡n mịn, nhưng mát lạnh rất thoải mái, cô không nhịn được cá» mấy cái. DÄ© nhiên cô không thể nháºn ra dáng vẻ hÆ¡i cứng ngắc cá»§a ngưá»i đà n ông trong tình trạng say khướt như váºy.
Tống Gia Ninh luôn có thói quen che giấu sá»± tháºt mình say rượu, vì thế dù cô gáºt đầu lung tung dá»±a và o “bức tưá»ng†trước mặt, nhưng tiá»m thức vẫn bị tiếng rung cá»§a Ä‘iện thoại thu hút.
Cô nhÃu mà y, mở mắt nhìn thoáng qua tay phải.
Mà n hình Ä‘iện thoại sáng lên vá»›i hai thông báo. Cô đưa mặt lại gần, cố gắng táºp trung nhìn, cháºm rãi cao giá»ng Ä‘á»c to từng câu từng chữ.
Ồ… Hóa ra là tin nhắn chúc mừng.
Nụ hôn đầu?
Äúng váºy! Cô đã mưá»i tám tuổi rồi, còn chưa có nụ hôn đầu tiên, chưa có nổi má»™t mối tình vắt vai. Ngà y nà o Ä‘i há»c cô cÅ©ng bị đám bạn há»c, những đứa có cuá»™c sống tình cảm phong phú quá mức cưá»i nhạo.
Má»™t số ngưá»i tháºm chà còn chúc cho cô: “Tống à , hy vá»ng cáºu có má»™t đêm tuyệt vá»i và o lá»… trưởng thà nhâ€.
Cô suy nghÄ© mông lung đến mức không để ý thấy ngưá»i đà n ông cau mà y bất lá»±c.
“Bây giá», mấy giá» rồi?â€. Tống Gia Ninh tá» vẻ mặt không cam lòng vá»— và o bức tưá»ng rắn chắc trước mặt.
Má»™t lát sau, má»™t giá»ng nói truyá»n đến phÃa đỉnh đầu: “11 giá» 45â€.
“Còn… 5 phút là sang ngà y má»›i rồi à ?â€.
Ôn Lãng Dáºt trầm mặc.
GiỠlà 11 giỠ45, còn 5 phút là đến 12 giỠsao?
Nhưng vốn dÄ© nói chuyện vá»›i ngưá»i say đã là uổng phà công sức. Anh không chỉnh cô, mà hai tay ôm bả vai cô đỡ cô đứng thẳng dáºy, sau đó xoay ngưá»i chuẩn bị mở cá»a phòng ra ngoà i.
Vạt áo bỗng nhiên bị kéo căng, tay anh dừng lại, quay đầu nhìn cô.
“Anh… là ai?â€.
Anh không biết từ khi nà o cô đã dá»±a gần như váºy, cô gái nhá» ngẩng mặt dùng ánh mắt mất táºp trung cố gắng nháºn diện anh.
“Anh…â€.
“Không quan trá»ngâ€. Cô mỉm cưá»i hì hì che môi anh lại.
Ôn Lãng Dáºt chợt im lặng, ánh mắt khẽ lay động, tháºt vất vả má»›i có thể trấn tÄ©nh.
“Không quan trá»ng…â€. Tống Gia Ninh hÆ¡i sững sá», nhưng nhanh chóng xốc lại tinh thần: “Äẹp là đượcâ€.
Giây tiếp theo, cô buông tay ra rồi kiễng chân lên hôn anh.
Anh hoà n toà n không ngá» tá»›i, lại cà ng không phòng bị. Anh bị cô ôm chặt lấy cổ không thể không cúi đầu, cho đến khi cảm giác nóng bá»ng má»m mại trên môi khiến da đầu căng thẳng vô thức, anh má»›i nháºn thức được chuyện gì đã xảy ra.
Khoảnh khắc trì trệ nà y đã cho cô cơ hội được voi đòi tiên.
Cô muốn là má»™t ngưá»i vô sá»± tá»± thông, nhưng còn thiếu má»™t chút thiên phú. Môi lưỡi tiếp xúc đôi khi còn vá»™i và ng và lúng túng nhưng lại khiến anh cảm thấy tê dại đến mức rùng mình, gân xanh trên mu bà n tay dồn dáºp nổi lên.
Tá»±a như các giác quan Ä‘á»u được đánh thức rồi dần lan tá»a ra xung quanh. Cô dán sát và o cÆ¡ thể anh, hÆ¡i thở gấp gáp cá»§a cô và cả hÆ¡i ấm cá»§a lòng bà n tay đặt trên gáy anh.
Anh chỉ coi cô như em gái mình, ấn tượng nhất vá» cô là tÃnh cách vui vẻ, phóng khoáng, cÅ©ng có và i lần vì ngưá»i nhà lạnh nhạt mà cô lá»™ ra vẻ dá»… bị tổn thương.
Bởi váºy trong mắt anh các cô vẫn còn là trẻ con.
Ấn tượng sâu sắc nhất trong trà nhá»› cá»§a anh là và o ngà y sinh nháºt lần thứ mưá»i tám, cô không có gia đình ở bên, cà ng không nói đến má»™t dạ tiệc khiêu vÅ©. Trước mặt ngưá»i khác, cô vẫn cưá»i nói vui vẻ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cÅ©ng chÃnh cô là ngưá»i bá» Ä‘i giữa bữa tiệc sinh nháºt mà nhà hỠÔn chuẩn bị cho mình.
Tình cá» anh ra ngoà i hà nh lang để nháºn cuá»™c gá»i từ đối tác là m ăn, lúc xoay ngưá»i lại vừa đúng lúc nhìn thấy cô gái nhá» bước ra khá»i nhà vệ sinh, đôi mắt vẫn còn đỠhoe vì khóc.
Bốn mắt nhìn nhau, anh bình tÄ©nh quay mặt Ä‘i nói chuyện vá»›i ngưá»i ở đầu dây bên kia, coi như không nhìn thấy cô, tránh cho cô cảm thấy xấu hổ.
Chá» anh cúp Ä‘iện thoại quay lại, tất cả những gì anh thấy là cô Ä‘ang mỉm cưá»i nháºn lấy chiếc bánh sinh nháºt từ tay Ôn Trị NhÄ©, giống như vừa rồi chẳng há» xảy ra chuyện gì.
à thức đột nhiên quay trở lại.
Thá»i gian rất ngắn nhưng nó luân chuyển rất cháºm, cảm xúc xá»™c thẳng lên não, anh nắm mạnh vai đối phương đẩy ngưá»i ra.
Nhưng ngưá»i trước mặt đã say mèm, ná»a ngưá»i cô má»m nhÅ©n như bùn, anh còn phải đỡ lấy cô không thể buông tay.
Tống Gia Ninh ngây ngưá»i ngẩng đầu lên, dùng đầu lưỡi l**m đôi môi á»ng hồng như chưa thá»a mãn, cuốn theo cà ng nhiá»u dấu vết ướt át.
Äôi má cô gái á»ng hồng, lông mà y và đôi mắt má» Ä‘i vì ánh sáng trên đỉnh đầu.
Một cô bé?
Có lẽ cô không còn là một cô bé nữa.
Giá»ng nói cá»§a Ôn Lãng Dáºt rất bình tÄ©nh: “Äừng là m chuyện khiến mình sau khi tỉnh rượu phải hối háºnâ€.
“Tại sao lại đẩy em ra…â€. Hình như có ngưá»i Ä‘ang nói chuyện, nhưng đầu óc Tống Gia Ninh dưá»ng như đã dừng lại, căn bản không tiếp nháºn được, cô chỉ biết nụ hôn vừa má»›i bắt đầu đã bị cắt ngang.
Cô cảm thấy mình có lẽ đã hôn đúng chá»—. HÆ¡i má»ng và má»m mại, khoảnh khắc chạm và o chá»›p nhoáng ấy khiến chân cô gần như má»m nhÅ©n, da đầu như có má»™t luồng Ä‘iện cá»±c nhá» chạy qua.
“… Em có tiá»n mà â€. Cô đột nhiên nói, mi mắt run rẩy rÅ© xuống.
Những sợi tóc mai vương trên khóe môi mÃm chặt, vẻ mặt cô gái nhá» kiên quyết gần như cố chấp.
Có tiá»n? Cô sẽ lấy tiá»n để mua chuá»™c anh sao?
Ôn Lãng Dáºt không đến mức tức giáºn hay muốn cưá»i, chỉ có chút Ä‘au đầu. Nếu hôm nay không phải anh ở đây thì sao? Chẳng lẽ cô cÅ©ng không há» phòng bị, không biết trá»i cao đất dà y mà đặt mình và o nguy hiểm như váºy à ?
Dù đã trưởng thà nh nhưng tâm tÃnh vẫn là má»™t cô bé mà thôi.
Anh buông má»™t tay Ä‘ang nắm lấy vai cô để xoay nắm cá»a, nhưng lại bị cô gái say rượu lợi dụng, bất ngá» dán và o ngá»±c anh.
“Tống Gia Ninhâ€. Lần đầu tiên anh gá»i đầy đủ tên cô: “Nhìn rõ xem anh là ai, anh không phải là ngưá»i mà em có thể là m như váºy, hiểu không?â€.
Tuy nhiên, trước sá»± gấp gáp và cÆ¡n say, Tống Gia Ninh đã bị thôi thúc bởi sá»± bốc đồng, cô lẩm bẩm má»™t câu “Äừng nói nữaâ€, sau đó lại kiá»…ng chân hôn lên.
Cô cảm thấy cảm giác khi nãy rất tốt, sau khi mất Ä‘i lý trÃ, cô chỉ muốn là m theo bản năng để thá»a mãn bản thân.
Ôn Lãng Dáºt nhanh chóng quay mặt Ä‘i, cảm giác nóng ẩm rÆ¡i xuống bên cằm.
“Tống Gia Ninh, dừng lạiâ€.
Cô cá» môi mình dá»c theo cằm cá»§a ngưá»i đà n ông, cuối cùng há miệng nhẹ nhà ng cắn má»™t miếng.
CÆ¡ thể anh láºp tức căng cứng, hô hấp cÅ©ng cứng Ä‘á».
Những phản ứng nà y đã bị cô phát hiện, cô mượn ưu thế già y cao gót mà nhón chân lên, dồn sức và o bà n tay ôm sau gáy anh.
Hai đôi môi đột nhiên áp và o nhau, Tống Gia Ninh dùng sức hơi quá, nhưng cảm giác tê dại lạ lẫm khiến cô cảm thấy rất sung sướng.
Cô không nhịn được hÃp mắt nỉ non, nhẹ nhà ng cá» trên môi anh.
Bà n tay Ôn Lãng Dáºt nắm vai cô đột nhiên dùng lá»±c siết chặt, lý trà bị dáng vẻ hiện giá» cá»§a cô và cảm giác trên môi thừa cÆ¡ chiếm lÄ©nh rồi dá»… dà ng sụp đổ.
Trong nháy mắt, trong đầu anh hiện lên đôi mắt kinh ngạc á»ng đỠcá»§a cô.
Mặc dù chỉ dao động trong chá»›p mắt, nhưng nó cÅ©ng đủ để khiến anh không thể kiá»m chế được giÆ¡ má»™t tay giữ chặt lấy cô, cúi đầu nặng ná» ngấu nghiến đôi môi cô, dòng Ä‘iện nhá» bé như muốn nghiá»n nát xuyên qua da thịt.
Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi ấy mà thôi.
Giây tiếp theo sau khi đáp lại nụ hôn cá»§a Tống Gia Ninh, anh giữ chặt gáy cô mạnh mẽ lui vá» phÃa sau, đồng thá»i đẩy ngưá»i ra.
Anh thở hổn hển, cảm giác tá»™i lá»—i à o tá»›i như thá»§y triá»u cuồn cuá»™n.
“Dừng lại ở đây thôiâ€. Anh nhắm mắt thở dà i giữa bao cảm xúc há»—n độn và khó chịu.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 102 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.