Âm Thanh Của Dự Đoán Chương 13: Giải Cứu Kịp Thời
Huyền, Minh và Tâm đứng giữa màn đêm, ánh đèn đường nhấp nháy như những ngọn nến yếu ớt. Tòa nhà cũ kỹ phía sau họ dường như vẫn đang bàng hoàng sau cuộc trò chuyện căng thẳng. Huyền cảm nhận được sự nặng nề trong không khí, như thể một cơn bão sắp ập đến.
“Chúng ta cần phải lập kế hoạch,” Huyền nói, cố gắng giữ giọng mình bình tĩnh. “Nếu tổ chức đó thực sự nguy hiểm như người đàn ông đó nói, chúng ta cần phải chuẩn bị.”
Minh gật đầu, vẻ mặt anh nghiêm túc. “Cậu có ý tưởng gì không? Chúng ta không thể cứ đứng đây mãi được.”
“Chúng ta cần thông tin,” Tâm lên tiếng, giọng cô nhỏ nhưng chắc chắn. “Có thể tìm hiểu thêm về những người đã từng gặp tổ chức đó, hoặc những người đã bị bắt.”
“Đúng,” Huyền đồng tình. “Nhưng phải cẩn thận. Nếu họ phát hiện ra chúng ta đang điều tra, có thể sẽ nguy hiểm hơn nữa.”
Cả ba người cùng nhau lặng lẽ đi trong bóng tối, ý nghĩ về những âm thanh kỳ lạ vẫn đang văng vẳng trong đầu Huyền. Những dự đoán mơ hồ không ngừng nhắc nhở cô về những điều sắp xảy ra. Mỗi bước đi như một cú đấm vào tâm trí cô, như thể có một âm thanh xa xăm đang kêu gọi, nhưng không thể hiểu được.
Khi đã tìm được một quán cà phê ấm cúng, họ ngồi xuống một góc khuất. Huyền mở điện thoại, tìm kiếm thông tin về tổ chức mà họ đã nghe thấy. “Có vẻ như tổ chức này hoạt động rất bí mật. Không ai biết rõ về họ, nhưng có rất nhiều tin đồn.”
“Tin đồn nào?” Minh hỏi, hăng hái.
“Người ta nói rằng họ sử dụng những người có năng lực cho những thí nghiệm tàn bạo,” Huyền đáp, ánh mắt dán chặt vào màn hình. “Họ thu thập những người mà họ cho là có tiềm năng, rồi biến họ thành công cụ cho những mục đích xấu.”
“Vậy thì chúng ta càng phải hành động nhanh chóng,” Tâm nói. “Nếu Minh bị bắt, cậu ấy có thể trở thành mục tiêu tiếp theo.”
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Huyền khẳng định. “Nhưng làm thế nào để cứu Minh nếu anh ấy gặp rắc rối?”
“Có thể tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác,” Minh đề xuất. “Những Người Tiên Tri khác có thể biết về tổ chức này.”
“Đúng, nhưng họ cũng có thể sợ hãi và không muốn liên lạc,” Tâm lo lắng.
“Chúng ta có thể thử,” Huyền nói. “Tìm kiếm các cộng đồng online, hoặc đến những nơi mà họ thường tụ tập.”
“Cần phải cẩn thận,” Minh nhắc lại. “Họ có thể đang theo dõi chúng ta.”Đột nhiên, âm thanh từ bên ngoài quán cà phê vang lên, tiếng bước chân gấp gáp cùng với tiếng thì thầm. Huyền và Tâm quay lại, thấy một nhóm người lạ mặt đứng bên ngoài, ánh mắt họ sắc lạnh, như thể đang tìm kiếm ai đó. Huyền cảm thấy tim mình đập mạnh, linh cảm không tốt dâng lên.
“Chúng ta phải đi ngay,” Huyền nói, giọng cô khẩn trương. “Không an toàn ở đây nữa.”
Cả ba người đứng dậy, nhanh chóng bước ra khỏi quán. Huyền dẫn đầu, cố gắng không để lộ sự lo lắng. Đến khi họ ra khỏi cửa, một trong số những người lạ mặt quay lại, ánh mắt chạm vào Huyền. Cô cảm thấy như có một luồng điện chạy qua, khiến cô chợt dừng lại.
“Đi nhanh lên!” Minh thúc giục, kéo tay Huyền.
Huyền lắc đầu, cố gắng thoát khỏi cảm giác kỳ lạ đó. Họ chạy nhanh qua những con phố tối tăm, ánh đèn đường dần trở nên nhòe nhoẹt trong mắt. Âm thanh của bước chân vội vã, tiếng thở hổn hển hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn.
“Chúng ta cần một nơi an toàn để bàn bạc,” Tâm nói, thở gấp. “Có thể vào trong công viên gần đây.”
“Được,” Huyền đồng ý, cảm giác hồi hộp vẫn không thôi ám ảnh.
Khi họ đến công viên, ánh đèn yếu ớt từ những chiếc đèn đường hắt sáng xuống mặt đất, tạo thành những mảng sáng tối đan xen. Huyền tìm một ghế đá khuất, nơi mà họ có thể thảo luận mà không bị phát hiện.
“Chúng ta cần phải lập kế hoạch cụ thể hơn,” Minh nói, ngồi xuống, cố gắng lấy lại nhịp thở.
“Có thể tìm hiểu về những âm thanh mà tổ chức này sử dụng,” Huyền đề xuất. “Nếu âm thanh có thể dẫn dắt chúng ta đến nơi họ đang hoạt động, chúng ta có thể tìm ra cách giải cứu những người bị bắt.”
“Nhưng nếu âm thanh đó là bẫy?” Tâm nhắc nhở.
“Chúng ta phải thử,” Huyền nói, ánh mắt cô sáng lên. “Đó có thể là cơ hội duy nhất.”
“Vậy thì chúng ta cần phải tập trung vào việc tìm kiếm những âm thanh đó,” Minh khẳng định, lòng nhiệt huyết dâng cao. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc.”
Huyền cảm thấy một sức mạnh mới mẻ trào dâng trong lòng. Cô nhìn vào mắt Minh và Tâm, nhận thấy sự quyết tâm trong ánh nhìn của họ. Dù biết rằng con đường phía trước còn nhiều gian nan, nhưng họ sẽ không đơn độc. Âm thanh của dự đoán vẫn vang vọng, như một lời hứa về những điều tốt đẹp có thể xảy ra, và họ sẽ chiến đấu vì nó.
Khi đêm dần khuất, họ đã sẵn sàng cho cuộc hành trình tiếp theo, nơi mà những bí mật sẽ được khám phá, và những âm thanh sẽ dẫn lối cho họ trong những thử thách đang chờ đón. Sự hồi hộp cùng quyết tâm hòa quyện, tạo nên một khúc nhạc mới cho hành trình của họ.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 13 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.