Âm Thanh Của Dự Đoán Chương 12: Bẫy Kinh Hoàng

1.044 chữ ≈ 5 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Huyền bước ra khỏi ngôi nhà cũ, cảm giác nặng nề đè lên vai. Những lời của người đàn ông vẫn văng vẳng trong đầu cô. Cô nhìn Minh và Tâm, thấy hai người bạn cũng đang chìm trong suy tư. Cảnh vật xung quanh dần bị bóng tối nuốt chửng, chỉ còn lại ánh đèn đường le lói.

“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Huyền nói, giọng cô trầm xuống. “Họ không chỉ theo dõi chúng ta, mà còn có thể thao túng cả tâm lý.”

Minh gật đầu, ánh mắt anh sáng lên một quyết tâm. “Đúng, nhưng chúng ta cũng cần phải hành động. Không thể chỉ ngồi chờ họ đến.”

“Nhưng hành động như thế nào?” Tâm lên tiếng, giọng cô hơi run. “Chúng ta không biết rõ về họ.”

“Đầu tiên, chúng ta cần thu thập thêm thông tin,” Huyền đề xuất. “Chúng ta có thể tìm hiểu về những người đã từng bị tổ chức đó tấn công. Có lẽ họ sẽ biết điều gì đó.”

“Và nếu chúng ta tìm thấy một người có thể giúp đỡ?” Minh nói. “Có thể họ sẽ cho chúng ta những manh mối quý giá.”

Tâm gật đầu, cảm giác hồi hộp len lỏi trong lòng. Huyền cảm nhận được điều đó, cô nắm lấy tay Tâm. “Chúng ta sẽ làm được. Cùng nhau.”

Họ rời khỏi khu vực ngoại ô, trở về thành phố. Những âm thanh lộn xộn của cuộc sống xung quanh như một bản giao hưởng hỗn độn, nhưng trong lòng Huyền, âm thanh vẫn vang vọng, nhắc nhở về những điều chưa biết.

Sau khi trở về nhà, cả ba ngồi lại với nhau trong phòng khách. Huyền mở máy tính, tìm kiếm thông tin về tổ chức ngầm mà họ đã nghe. Các trang web đầy những câu chuyện bí ẩn, những lời đồn đại về những Người Tiên Tri đã biến mất. Minh chăm chú lướt qua từng dòng chữ, trong khi Tâm im lặng, đôi mắt cô lấp lánh sự lo lắng.

“Có một bài viết nói về một người đã từng làm việc với họ,” Huyền nói, chỉ vào màn hình. “Người này đã thoát khỏi tổ chức và hiện đang sống ở một khu vực khác.”

“Chúng ta có nên gặp anh ta không?” Minh hỏi.

“Có thể,” Huyền đáp. “Nhưng cần phải cẩn thận. Chúng ta không biết liệu anh ta có còn bị tổ chức theo dõi hay không.”

“Vậy thì tối nay chúng ta sẽ đến đó,” Minh quyết định. “Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa.”

Tâm nhìn Huyền, có chút lo lắng. “Cậu có chắc chắn không? Nếu tổ chức đó biết chúng ta đang tìm kiếm, họ có thể sẽ…”

“Không,” Huyền ngắt lời, giọng cô kiên định. “Chúng ta cần phải đối mặt với sợ hãi. Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ biết được sự thật.”

Đêm xuống, họ lên đường. Ánh đèn đường hắt bóng dài, tạo nên những hình ảnh ma quái trong bóng tối. Huyền dẫn đầu, cảm giác hồi hộp cùng lo lắng lẫn lộn trong lòng. Những âm thanh từ tương lai dường như đang dẫn dắt họ đến một nơi nào đó, nhưng cùng lúc đó, chúng cũng cảnh báo về những hiểm nguy.

Khi đến nơi, họ đứng trước một tòa nhà cũ kỹ, ánh sáng mờ ảo từ bên trong le lói ra. Huyền hít một hơi thật sâu, rồi gõ cửa. Một người đàn ông trung niên mở cửa, ánh mắt ông ta nghi ngờ.

“Các bạn tìm ai?” ông ta hỏi.“Chúng tôi đến để gặp anh Trần,” Minh trả lời.

Người đàn ông quan sát họ một lúc rồi gật đầu, nhường chỗ cho họ vào trong. Bên trong tòa nhà, không khí u ám, nặng nề. Huyền cảm thấy một cảm giác bất an dâng lên. Họ ngồi xuống, người đàn ông đứng đối diện, ánh mắt ông ta đầy nghi ngờ.

“Các bạn muốn biết gì?” ông ta hỏi.

“Chúng tôi nghe nói về tổ chức ngầm mà anh từng làm việc,” Huyền nói. “Chúng tôi cần thông tin.”

Người đàn ông thở dài, vẻ mặt ông ta trầm xuống. “Đó là một tổ chức nguy hiểm. Họ không chỉ tìm kiếm những người có năng lực, mà còn sử dụng những biện pháp tàn nhẫn để giữ bí mật.”

“Chúng tôi muốn biết cách đối phó với họ,” Minh nói, giọng anh nghiêm túc.

“Họ có những phương pháp mà các bạn không thể tưởng tượng nổi,” người đàn ông nói. “Nếu các bạn không chuẩn bị tốt, có thể sẽ phải trả giá đắt.”

“Chúng tôi sẽ làm mọi thứ cần thiết,” Huyền quả quyết. “Chúng tôi không thể để họ tiếp tục thao túng.”

Người đàn ông im lặng một lát, rồi nói. “Hãy cẩn thận với những gì các bạn nghe thấy. Âm thanh có thể là bẫy.”

Huyền cảm thấy một cơn lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô nhìn Minh và Tâm, thấy vẻ lo lắng trong mắt họ. “Chúng tôi sẽ ghi nhớ,” cô nói.

Khi họ rời khỏi tòa nhà, bầu không khí nặng nề vẫn còn đeo bám. Huyền không thể thoát khỏi cảm giác rằng họ đã đi vào một cạm bẫy. Những âm thanh trong đầu cô bắt đầu trở nên hỗn loạn hơn bao giờ hết, như thể có điều gì sắp xảy ra.

“Chúng ta cần phải trở về,” Tâm nói, giọng cô run rẩy. “Tôi không thích nơi này.”

“Đúng vậy,” Huyền đồng ý. “Chúng ta cần thời gian để suy nghĩ.”

Khi họ quay lại, bầu trời đã tối sầm, những âm thanh xung quanh trở nên lạ lẫm. Huyền cảm nhận được sự hiện diện của một điều gì đó, một cái gì đó đang theo dõi họ từ bóng tối. Cô quay sang Minh, thấy vẻ căng thẳng trong ánh mắt anh.

“Mình phải cẩn thận,” Minh nói. “Có thể họ đang ở gần đây.”

“Chúng ta phải tìm một nơi an toàn,” Huyền gật đầu. “Đi thôi.”

Họ chạy nhanh, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm. Âm thanh của dự đoán vẫn còn vang vọng, như một lời nhắc nhở về những gì đang chờ đợi phía trước. Huyền biết rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu, và những thử thách khắc nghiệt vẫn còn ở phía trước.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 12 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng