Âm Thanh Của Dự Đoán Chương 10: Bước Ngoặt

1.161 chữ ≈ 5 phút đọc 6 giờ trước
Trước Sau

Huyền cảm thấy không khí trong quán cà phê bỗng trở nên ngột ngạt. Những lời ông chủ quán vẫn vang vọng trong đầu cô, như những âm thanh hỗn loạn mà cô thường nghe thấy. “Gần khu vực phía Nam thành phố, nơi có những người đang bảo vệ những người như các cháu.” Lời nói ấy như một mảnh ghép quan trọng trong bức tranh tối tăm mà họ đang vẽ ra.

“Chúng ta đi thôi,” Huyền nói, quyết tâm trong giọng nói khiến Minh và Tâm chú ý. Họ bước ra ngoài, không gian bên ngoài sáng hơn nhưng lòng họ vẫn nặng trĩu.

“Cậu nghĩ chỗ đó có thật không?” Minh hỏi, vừa đi vừa quan sát xung quanh.

“Phải có chứ,” Huyền trả lời, “Nếu không, ông ấy đã không chỉ dẫn chúng ta.”

Tâm bước bên cạnh, ánh mắt cô vừa lo lắng vừa kiên định. “Chúng ta phải cẩn thận. Không biết tổ chức đó có đang theo dõi mình hay không.”

“Đừng lo, có mình ở đây mà,” Minh cười, nhưng trong lòng anh cũng không thể hoàn toàn yên tâm. Huyền cảm nhận được sự bất an ấy, nhưng cô không thể để nó ảnh hưởng đến quyết định của mình.

Họ nhanh chóng di chuyển về phía Nam thành phố, nơi những tòa nhà cao tầng và các con phố nhộn nhịp dần nhường chỗ cho những ngôi nhà cũ kỹ và những con hẻm chật chội. Huyền cảm thấy âm thanh trong đầu mình càng lúc càng rõ ràng hơn, như một giai điệu đang dẫn dắt họ.

“Khi nào thì mình mới tìm thấy chỗ đó?” Minh hỏi, vẻ mặt anh tỏ ra sốt ruột.

“Chắc chắn phải hỏi thêm người khác,” Huyền đáp, “Mình không thể chỉ dựa vào một thông tin duy nhất.”

Đến một ngã ba, Huyền nhìn thấy một nhóm người đứng tụ tập. Họ mặc những trang phục giản dị, nhưng ánh mắt sáng rực, như thể họ đang chờ đợi điều gì đó. Huyền cảm thấy có một sức hút kỳ lạ từ họ.

“Đi hỏi thử đi,” Minh đề nghị, dừng lại trước nhóm người đó.

Huyền gật đầu, tiến lại gần. “Xin chào, các bạn có biết chỗ nào có thể giúp những người như chúng tôi không?” Cô hỏi, lòng tràn đầy hy vọng.

Một cô gái trong nhóm, với mái tóc ngắn và ánh mắt sắc sảo, nhìn Huyền một lúc rồi nói: “Các bạn đang tìm kiếm tổ chức nào? Chúng tôi biết một vài nơi, nhưng không phải ai cũng đáng tin.”

“Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về những người có năng lực như mình,” Huyền giải thích. “Có một tổ chức đang theo dõi chúng tôi.”

Cô gái gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn. “Tốt nhất là các bạn nên cẩn thận. Có nhiều kẻ xấu đang lén lút theo dõi những người như các bạn. Hãy đến chỗ của chúng tôi, chúng tôi có thể giúp.”

“Chỗ nào?” Minh hỏi, sự hồi hộp trong giọng nói không thể giấu nổi.

“Đi theo tôi,” cô gái dẫn đường, và Huyền cảm thấy như có một luồng năng lượng mới đang tràn vào trong họ. Họ theo sau cô ấy qua những con phố hẹp, lòng hồi hộp lẫn lo lắng.

Đi được một lúc, họ dừng lại trước một ngôi nhà nhỏ. Cửa ra vào không có gì đặc biệt, nhưng Huyền cảm nhận được sức mạnh từ nơi này. Cô gái gõ cửa, và một người đàn ông trung niên mở cửa. Ánh mắt ông ta sắc sảo, như thể đã nhìn thấy nhiều điều trong cuộc đời.“Chào mừng các bạn,” ông ta nói, giọng trầm và đầy quyền lực. “Vào trong đi.”

Huyền bước vào, cảm thấy không khí bên trong ấm áp nhưng cũng đầy nỗi lo lắng. Trong phòng khách, một vài người khác đang ngồi, mỗi người đều có vẻ mặt nghiêm túc. Huyền cảm thấy như họ đang chờ đợi điều gì đó quan trọng.

“Chúng tôi đã nghe về các bạn,” người đàn ông nói, “Và chúng tôi biết về tổ chức mà các bạn đang đối mặt.”

“Thật sao?” Minh hỏi, ánh mắt anh đầy hy vọng.

“Đúng vậy,” người đàn ông gật đầu. “Họ đã theo dõi các bạn từ lâu. Mọi hành động của các bạn đều nằm trong tầm ngắm của họ.”

Huyền cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Tại sao họ lại làm như vậy?”

“Bởi vì các bạn có sức mạnh mà họ muốn khai thác,” người đàn ông trả lời. “Nhưng chúng tôi ở đây để giúp các bạn bảo vệ chính mình.”

Tâm đứng bên cạnh, tay cô nắm chặt, như đang tìm kiếm sự an toàn. “Chúng tôi phải làm gì bây giờ?” Cô hỏi.

“Trước tiên, hãy cho tôi biết các bạn đã biết gì về tổ chức này,” người đàn ông nói, ánh mắt ông ta kiên định.

Huyền nhìn Minh và Tâm, cả ba đều hiểu rằng đây là lúc họ cần phải nói ra những gì đã trải qua. Huyền bắt đầu kể lại những âm thanh mà cô đã nghe, về những giấc mơ của Tâm và những thông tin mà Minh đã thu thập được.

“Âm thanh của dự đoán là một điều không thể coi thường,” người đàn ông nói khi họ kể xong. “Nó có thể dẫn dắt các bạn đến những sự thật không ngờ.”

Huyền cảm thấy như có một luồng điện chạy qua người khi nghe những lời ấy. “Nhưng nếu tổ chức đó đã theo dõi chúng tôi từ lâu, thì chúng tôi có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào.”

“Đúng vậy,” người đàn ông gật đầu. “Và thời gian không chờ đợi ai cả. Chúng ta cần lập kế hoạch để bảo vệ các bạn.”

Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong không khí. Mọi thứ đang dần trở nên nghiêm trọng hơn, và những âm thanh trong đầu cô cũng bắt đầu trở nên hỗn loạn. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” cô nói, “Không thể chần chừ thêm nữa.”

“Đúng vậy,” Minh đồng tình, ánh mắt anh sáng rực. “Chúng ta sẽ không để tổ chức đó thắng cuộc.”

“Vậy thì hãy bắt đầu,” người đàn ông nói, giọng nói của ông tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”

Huyền cảm thấy như có một sức mạnh mới đang trỗi dậy trong mình. Hành trình này không chỉ là về tìm kiếm sự thật, mà còn là cuộc chiến chống lại những thế lực đen tối đang lăm le. Âm thanh của dự đoán sẽ dẫn dắt họ, và Huyền biết rằng họ đã đến một bước ngoặt quan trọng trong cuộc đời.

Nhưng giữa những âm thanh hỗn loạn ấy, một câu hỏi lớn vẫn hiện hữu: Liệu họ có đủ sức mạnh để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước? Huyền cảm thấy lòng mình nặng trĩu, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Hành trình này mới chỉ bắt đầu.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 10 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng