Âm Thanh Của Dự Đoán Chương 1: Khúc Nhạc Khởi Đầu

929 chữ ≈ 4 phút đọc 5 giờ trước
Trước Sau

Nguyễn Huyền ngồi bên cây đàn piano ở góc phòng tập nhạc, ánh sáng vàng nhẹ từ cửa sổ chiếu rọi lên làn da sáng màu của cô. Mái tóc dài màu nâu nhạt buộc gọn gàng, để lộ đôi mắt xanh biếc đầy sự tò mò. Cô đang say mê chơi những nốt nhạc, hòa quyện cùng âm thanh của những giấc mơ chưa thành hình. Mỗi phím đàn như đưa cô về những miền ký ức ngọt ngào, nơi mà áp lực từ gia đình không còn hiện hữu.

“Cậu chơi hay quá, Huyền!” Lê Minh, cậu bạn thân cao ráo với làn da nâu khỏe khoắn, đi vào với một chiếc áo khoác thể thao. Anh luôn có một nụ cười tươi rói, như thể mọi khó khăn bên ngoài không thể chạm đến được. “Nếu cậu không thành nhạc sĩ thì thật là lãng phí tài năng.”

“Cảm ơn, nhưng mình vẫn chưa hoàn hảo như cậu nghĩ đâu,” Huyền đáp, một chút e dè lấp lánh trong giọng nói. “Mình vẫn đang tìm kiếm âm thanh của riêng mình.”

“Cậu đã tìm thấy rồi!” Trần Tâm, cô bạn với vẻ ngoài thanh tú và mái tóc đen dài, bước vào với bộ trang phục nhẹ nhàng, mang đến không khí dịu dàng cho căn phòng. “Âm thanh ấy đang chờ cậu khám phá.”

Huyền ngừng lại, nhìn Tâm với ánh mắt đầy sự kỳ vọng. Tâm luôn là người lắng nghe, luôn hiểu được những điều mà Huyền khó nói thành lời. “Cậu có nghĩ rằng âm thanh có thể nói lên một điều gì đó không?”

“Âm thanh có thể mang đến nhiều thứ,” Tâm trả lời, đôi mắt nâu sáng của cô ánh lên sự sâu sắc. “Có khi nó là một lời tiên tri.”

Minh ngồi xuống ghế bên cạnh, gõ nhẹ lên bàn. “Này, nếu cậu nghe được một âm thanh từ tương lai thì sao? Cậu sẽ làm gì?”

Huyền mỉm cười, nhưng trong lòng cô lại dấy lên một chút lo lắng. Cô chưa bao giờ thật sự tin vào những điều kỳ diệu. Nhưng có một lần, vào một buổi chiều mưa, cô đã nghe thấy một âm thanh lạ. Nó vang lên giữa tiếng mưa rơi, một giai điệu thê lương mà cô không thể quên. Cảm giác ấy vẫn đeo bám trong tâm trí cô như một bóng ma.

“Chúng ta có thể viết một bài hát về nó,” Minh nói, ánh mắt đầy hào hứng. “Một bài hát dự đoán tương lai!”

“Nhưng nếu tương lai không như chúng ta nghĩ?” Huyền thốt lên, giọng cô có phần lo lắng.

“Đó mới là điều thú vị!” Minh đáp lại, tay anh đan chéo với Huyền. “Chúng ta không bao giờ biết trước được điều gì, phải không? Nhưng nếu chúng ta có thể tạo ra âm thanh của chính mình, thì đó là điều quan trọng nhất.”

Trần Tâm nắm chặt tay, ánh mắt cô ánh lên sự đồng cảm. “Âm thanh có thể dẫn lối cho chúng ta, miễn là chúng ta đủ dũng cảm để lắng nghe.”Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn dấy lên một chút bất an. Cô không biết tại sao, nhưng cảm giác như một điều gì đó lớn lao sắp xảy ra. Khi âm thanh của piano vang lên, cô bất chợt nghe thấy một tiếng thì thầm lạ lùng, như thể từ những tầng không gian khác.

“Nghe thấy gì không?” Huyền hỏi, giọng cô run run.

“Nghe thấy gì?” Minh nhướng mày, vẻ mặt đầy thắc mắc.

Tâm lắng nghe, đôi mắt cô khép hờ như đang tìm kiếm điều gì đó trong không gian. “Có âm thanh nào khác không, Huyền?”

Huyền chần chừ, nhưng tiếng thì thầm ấy lại rõ ràng hơn bao giờ hết. Một giai điệu mơ hồ, như tiếng khóc và tiếng cười hòa quyện, như một dự đoán không rõ ràng đang gọi tên cô. “Mình không biết, nhưng… nó đang nói điều gì đó.”

Minh và Tâm nhìn nhau, sự tò mò hiện rõ trên gương mặt họ. “Có thể cậu nghe được những điều mà chúng ta không thể,” Minh nói, giọng đầy sự phấn khích. “Hãy thử tập trung vào nó.”

Huyền nhắm mắt, lắng nghe. Âm thanh ấy dường như đang dẫn lối cho cô, nhưng lại không cho cô thấy rõ hình ảnh. Nó như một bức tranh mờ nhòe, mà cô không thể chạm vào. Cô cảm nhận được sự lo lắng đang dâng lên trong lòng.

“Có thể nó đang cảnh báo chúng ta,” Tâm thì thầm, sự nghiêm túc hiện rõ trên khuôn mặt. “Nếu điều gì đó sắp xảy ra, chúng ta phải chuẩn bị.”

“Nhưng chuẩn bị thế nào?” Huyền hỏi, giọng cô lạc đi.

“Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt,” Minh nói, giọng anh tràn đầy quyết tâm. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau.”

Huyền cảm nhận được sức mạnh từ lời hứa của Minh. Nhưng âm thanh lạ ấy vẫn còn văng vẳng trong tâm trí cô, như một lời nhắc nhở rằng tương lai không phải lúc nào cũng tươi sáng. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ sức mạnh để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước.

Khi buổi tập nhạc kết thúc, Huyền vẫn không thể thoát khỏi cảm giác bồn chồn. Thánh Phố ngoài kia vẫn tấp nập, nhưng bên trong cô, một cơn bão đang hình thành. Cô không biết những âm thanh ấy sẽ dẫn dắt cuộc đời mình đi đâu, nhưng cô cảm nhận được rằng, mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

Theo dõi

Bình luận truyện

Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 1 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.

Chưa có bình luận nào. Bạn nói câu đầu tiên nhé.
Màu nền
Phông chữ
Cỡ chữ
19
Giãn dòng
1.9
Chiều rộng
Tự động cuộn
3
Nghe truyện
Tốc độ
1.0
Cao độ
1.0
Âm lượng
100%
Đọc nối
Chế độ tập trung
Phím tắt
chuyển chương F tập trung B đánh dấu S tự cuộn + cỡ chữ Esc đóng