Sát Thủ Pokemon Chương 13: Tìm kiếm Yuki
Kazuki chạy ra khỏi phòng, cảm giác hồi hộp dâng trào trong lồng ngực. Ánh đèn lờ mờ lướt qua các hành lang tăm tối của căn cứ, tiếng chân anh vang vọng như những nhịp đập của trái tim. “Phải tìm Yuki!” Câu nói như một lời thề, thúc giục anh tiến về phía trước.
Mei theo sát phía sau, tay vẫn nắm chặt thiết bị điều khiển Pokemon của mình. “Kazuki, chúng ta cần có kế hoạch. Nếu Kaito ở đây, chúng ta không thể liều lĩnh!”
“Không có thời gian cho kế hoạch! Yuki đang gặp nguy hiểm!” Kazuki không thể kiềm chế, giọng anh chất chứa sự lo lắng. Anh nhớ lại nụ cười của em gái, ánh mắt trong sáng của cô, giờ đây đã bị bóng tối nuốt chửng.
Họ đến một ngã rẽ, và Kazuki dừng lại. “Phải tìm đường đến phòng giam. Có thể Yuki đang ở đó.” Anh nhìn quanh, cố gắng xác định phương hướng.
“Cẩn thận!” Mei đột ngột kéo tay Kazuki lại. Một bóng người xuất hiện ở cuối hành lang, đó là một tên sát thủ với ánh mắt lạnh lùng. Kazuki không chần chừ, triệu hồi Pokemon của mình.
“Chúng ta không thể để hắn báo động!” Kazuki ra lệnh, và Pokemon của anh lao về phía kẻ thù, tấn công một cách quyết liệt. Âm thanh phát ra từ cuộc chiến vang vọng khắp căn cứ, như một lời kêu gọi những kẻ khác đến gần.
Mei nhanh chóng gọi Pokemon của mình tham chiến. “Chúng ta phải nhanh chóng!” Cô hô lớn, nhưng Kazuki không thể dứt khỏi suy nghĩ về Yuki. Anh cảm thấy như mọi thứ đang rời xa tầm kiểm soát.
Khi tên sát thủ bị đánh bại, Kazuki không dừng lại. Họ tiếp tục chạy, len lỏi qua các hành lang chật chội. Đến một cánh cửa lớn, Kazuki dừng lại, tim anh đập mạnh. “Có thể Yuki ở phía sau,” anh thì thầm.
“Chúng ta phải chuẩn bị,” Mei nói, mắt cô ánh lên sự quyết tâm. “Có thể có nhiều kẻ canh gác.”
Kazuki gật đầu, tập trung lại. “Chúng ta sẽ tấn công bất ngờ. Hãy để tôi dẫn đầu.”
“Được,” Mei đồng ý, mặc dù có chút lo lắng trong ánh mắt.
Kazuki hít một hơi sâu, rồi mở cánh cửa. Bên trong là một căn phòng tối tăm, ánh sáng chỉ le lói từ một vài bóng đèn. Một cái bàn dài nằm giữa phòng, và trên đó là những thiết bị kỳ lạ. Nhưng điều làm Kazuki chấn động hơn cả là hình ảnh Yuki, cô đang bị trói chặt, đôi mắt xanh lục mờ mịt, như đang bị điều khiển.
“Yuki!” Kazuki kêu lên, nhưng giọng anh bị tắt nghẹn bởi sự hoảng loạn. Yuki không phản ứng, chỉ nhìn về phía anh với ánh mắt trống rỗng.
“Bình tĩnh, Kazuki!” Mei nhẹ nhàng khuyên, nhưng Kazuki không thể kiềm chế cảm xúc. Anh lao vào, nhưng một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau.
“Chạy trốn thật nhanh, Kazuki.” Kaito bước ra từ bóng tối, nụ cười của hắn toát lên sự tự mãn. “Ngươi đã đến đúng lúc. Yuki đã trở thành công cụ của ta, và không gì có thể thay đổi điều đó.”
Kazuki cảm thấy như cả thế giới sụp đổ. “Ngươi không thể làm vậy với em gái ta!” Anh gầm lên, lòng tràn đầy giận dữ. “Buông Yuki ra!”
“Buông cô ấy ra?” Kaito cười khẩy, “Cô ấy không còn là em gái ngươi nữa. Cô ấy là một phần của kế hoạch lớn mà ta đã dày công xây dựng.” Hắn chỉ tay về phía Yuki, như thể muốn khẳng định sự kiểm soát của mình.
Kazuki cảm thấy một cơn tức giận tột độ dâng lên trong lòng. “Ta sẽ không để điều đó xảy ra!” Anh ra lệnh cho Pokemon của mình tấn công, nhưng Kaito chỉ lắc đầu.“Đừng phí công, Kazuki. Ngươi không hiểu sức mạnh mà ta đã cho cô ấy.” Kaito nói, ánh mắt hắn lóe lên sự thách thức.
Kazuki không thể chấp nhận điều đó. “Yuki, hãy nghe anh!” Anh gọi, nhưng Yuki vẫn đứng đó, như một bóng ma, không có chút phản ứng nào.
“Cô ấy đã thuộc về ta,” Kaito nhấn mạnh, “và ta sẽ không để ngươi cản đường.”
“Không! Ta sẽ không để ngươi kiểm soát em gái ta!” Kazuki hét lên, cảm giác tuyệt vọng chồng chất. Anh quyết định lao vào cuộc chiến, mặc cho rủi ro.
Nhưng Kaito đã chuẩn bị sẵn sàng. Hắn triệu hồi một đội quân Pokemon mạnh mẽ, và cuộc chiến bắt đầu. Kazuki và Mei cố gắng chống lại, nhưng số lượng kẻ thù quá đông.
“Chúng ta không thể thua!” Kazuki thét lên, mặc dù lòng anh đã bắt đầu chùn bước. Hắn nhìn Yuki, cảm giác như em gái mình đang trôi xa khỏi tầm tay.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, nhưng Kaito không ngừng tiến lên. Hắn cười, mỗi bước đi đều như một mũi dao đâm vào trái tim Kazuki. “Ngươi không thể thắng, Kazuki. Đến đây đi, hãy thấy sự thật.”
Kazuki cảm thấy mình bị đẩy vào thế bí. Anh không thể để Yuki bị mất đi, nhưng cũng không thể để mình bị đánh bại. “Mei!” Anh gọi, “Chúng ta phải tìm cách giải cứu cô ấy!”
“Nhưng làm thế nào?” Mei hỏi, giọng cô đầy lo lắng.
“Chúng ta phải đánh bại Kaito trước!” Kazuki quyết tâm, “Em gái ta đang cần chúng ta.”
Kaito tiếp tục cười, như thể mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn. “Hãy xem ai sẽ là người chiến thắng cuối cùng.”
Kazuki cảm thấy một làn sóng tức giận trào dâng. “Ta sẽ không từ bỏ! Yuki cần ta!” Anh gầm lên, nhưng khi nhìn vào mắt Yuki, anh thấy một khoảng trống.
“Chúng ta phải lùi lại,” Mei nói, “Không thể mạo hiểm quá nhiều.”
Kazuki gật đầu, nhưng lòng anh đầy lo lắng. Họ cần phải tìm cách khác, một cách nào đó để giải thoát Yuki mà không gây nguy hiểm cho cô.
“Phải có cách,” Kazuki thì thầm, “Ta sẽ không để Yuki lại đây.”
Nhưng Kaito đã ở quá gần, và Kazuki biết rằng thời gian không còn nhiều. Hắn đang đến gần, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Tâm trí Kazuki xoay chuyển, và anh biết rằng họ cần phải chuẩn bị cho một trận chiến lớn hơn. Họ không thể lùi bước, không thể bỏ cuộc.
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Mei nói, và Kazuki cảm nhận được sức mạnh từ quyết tâm của cô. Họ sẽ không đơn độc trong cuộc chiến này.
Bóng tối đang rình rập, nhưng lòng họ vẫn sáng như ngọn đèn trong đêm tối.
Bình luận truyện
Bình luận chung của cả truyện. Bình luận của bạn sẽ được gắn nhãn Chương 13 để mọi người biết bạn đang đọc tới đâu.
Đăng nhập để cùng bàn luận với mọi người.