Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu TiênYêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên - chương 50

Chương 50Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chuyện ngoài lề 1: Bảng xếp hạng các người đẹp.


Đêm cuối cùng trước khi tốt nghiệp, Tiêu Nại ở lại trường.


Trời vừa sáng là phải giã từ đời sinh viên để vào đời, mọi người trong ký túc đều bồn chồn thao thức suốt đêm, cho nên Ngu Công kéo thêm hai người phòng khác, ghép thành một sòng mạt chược, một bàn tiến lên, lại thêm ít bia và đồ nhắm, mọi người vừa uống bia vừa tán chuyện.


Tán chuyện thì không tránh khỏi việc nói đến chuyện những hot girl gần đây của trường và của khoa, Tiêu Nại mới thực sự khiến người ta phải giật mình kinh ngạc vì trước khi tốt nghiệp lại cùng với người đẹp cấp trường Bối Vy Vy làm thành một đôi.


Em bảy nói: “Em biết anh ba luôn theo trường phái tốc chiến tốc thắng, nhưng không biết tự nhiên lại tốc chiến như thế này, nhanh như chớp, đã yêu được á khôi trong bản xếp hạng của trường! Báo phục, bái phục.”


Hầu Tử Tửu nói: “Kỳ thực nếu anh ba yêu được hoa khôi Mạnh Dật Nhiên thì em cũng không ngạc nhiên làm gì, nhưng hình như anh ba có quen với Mạnh Dật Nhiên?”


Anh cả bình thường không buôn chuyện, nhưng rượu vào thì lời ra: “Anh nhớ có cuộc tranh cãi ai là hoa khôi, sau đó thì em dâu ba thua phải không?”


Mojata cũng uống khá nhiều, nói: “Nghe nói vì chị ba không có được sự trong sáng ngây thơ như cô Mạnh Dật Nhiên kia.”


Giữa tranh luận ồn ào, vai nam chính của câu chuyện – Tiêu Nại mới cất tiếng: “Bảng xếp hạng gì cơ?”


Mọi người: “....”


Ngu Công ở bên cạnh nói to: “Có thật đến bảng xếp hạng hot girl trường mình anh cũng không biết không?”


Tiêu Nại đáp: “Không biết.”


Ngu Công kích động, vứt quân bài trong tay xuống đất, mở laptop của mình ra, mở phần diễn đàn của trường, tìm thấy comment liền đưa laptop cho anh xem: “Nhìn đi! Bảng xếp hạng người đẹp của trường mình, có cả ảnh đấy!”


Mọi người trong ký túc đều rất háo hức chờ Tiêu Nại bình luận ra sao, nhưng Tiêu Nại lại không thèm liếc lấy một cái, sau đó tay trái đánh mạt chược, tay phải bắt đầu gõ bàn phím.


Chẳng nhẽ cậu định online gửi tin nhắn?


Cả ký túc lại càng háo hức hơn nữa.


Một lúc sau Tiêu Nại mới trả máy tính cho Ngu Công, Hầu Tử Tửu nói: “Mau đọc tin nhắn của anh ba đi.”


Ngu Công đồng ý rối rít: “Được, được, được.”


Nhưng khi cậu ta mở trang mới, thì trang web hiển thị – không tìm thấy trang web này, Ngu Công không tin tìm lại một lần nữa, lại phát hiện ra những comment đều không mở được nữa. Nhưng các comment khác của forum thì vẫn bình thường.


Ngu Công bực bội: “Cậu, cậu, cậu, cậu làm cái gì đấy?”


“Bảng xếp hạng hoàn toàn sai với sự thực này lưu lại làm cái gì?” Tiêu Nại lạnh lùng nói, tiếp đó đẩy quân bài mạt chược phía trước mặt: “Thập tam yêu, ăn tiền.”

o0o


Chuyện ngoài lề 2: Xếp bậc thứ tự trong phòng ký túc của Đại Thần.


Tiêu Nại lần đầu tiên trong đời biết mùi tình yêu, thì mới biết rằng, hóa ra có bạn gái là phải mời bạn cùng phòng của cô ấy đi ăn. Đương nhiên, cậu cũng rất vui vẻ mời khách nhưng mời xong vẫn có cảm giác không thầy mà nên, những người bạn cùng phòng với mình cũng nên mời mới phải đạo, cho nên bọn Ngu Công lại có cơ hội ăn uống miễn phí một lần, cho nên Vy Vy mới gặp được bọn Ngu Công ngoài đời lần đầu tiên...


Bọn Ngu Công... Haizz, không được đẹp trai như các nhân vật trong game >o< điều này là hiển nhiên rồi, nhưng tính cách thì cũng không khác trong game là bao, cho nên Vy Vy hòa đồng với bọn họ rất nhanh. Phòng Tiêu Nại có sáu người, anh cả, anh ba, anh bốn cho đến em bảy, vì anh hai khiến người ta dễ liên tưởng tới một thứ máy móc lạnh lùng nào đó, nên không ai cho cậu ta xuất đầu lộ diện. Anh cả và em bảy không chơi game, cho nên Vy Vy không quen, nhưng bọn họ rất dễ hiểu nhau. Nói ra, trong phòng chỉ có một người khó hiểu, khó sống đó chính là Tiêu Nại >o<.


Bởi vì vốn có sự quen biết qua lại trong game, nên bữa cơm này rất vui vẻ, chỉ có điều Vy Vy vừa ăn trong đầu lại lởn vởn một câu hỏi: tại sao bọn Ngu Công lại gọi Tiêu Nại là anh ba, xem ra bọn họ còn nhiều tuổi hơn Tiêu Nại?


Đương nhiên, một người như Vy Vy sẽ không hỏi những câu hỏi thất lễ như thế, ăn xong Tiêu Nại đưa cô về nhà, Vy Vy mới dám hỏi.


Tiêu Nại nói: “Bọn họ đều lớn tuổi hơn anh.”


Vy Vy càng ngạc nhiên: “Sao lại thế?”


Tiêu Nại nói: “À, vấn đề về kỹ thuật.”


“A?” Vy Vy nghe thấy mà ù ù cạc cạc: “Kỹ thuật gì chứ?”


Tiêu Nại nói thẳng ra đáp án: “Làm người khác đơ người, bọn họ thua anh.”


Rất lâu sau đó, Vy Vy mới nghe được nguyên bản đầy đủ câu chuyện làm người khác đơ người, Ngu Công miêu tả lại một cách bực tức chuyện Tiêu Nại năm đó còn nhỏ tuổi mà đã xảo quyệt như thế nào, sau khi cậu ấy phát hiện ra tuổi mình nhỏ nhất, liền âm thầm lấy máy tính xách tay, và lạnh lùng khiêu khích mọi người: “Là đàn ông thì phải dựa vào thực lực” như thế nào.


Nói đến đây Ngu Công vẫn hơi bực bội: “Tại sao anh lại phải so thực lực với cậu ta chứ!”


Lúc đó Vy Vy tuy vẫn chưa hiểu tình tiết này, nhưng chỉ có điều này đã làm cho cô phải bối rối, sau đó khi phát hiện ra vấn đề liền hỏi: “Vậy anh thua anh cả à?”


Tiêu Nại nghe thấy nhìn cô một cái, khuôn mặt lộ vẻ anh đã thua như thế nào.


Vy Vy khó xử: “Thế là anh ấy thành anh cả à.”


Tiêu Nại vẫn lạnh nhạt nói: “Anh nhường.”


Vy Vy rất nghi ngờ: “Anh giỏi thế cơ à?”


“Anh cả mặc nhận là trưởng phòng, sẽ phải làm việc.”


Vy Vy: “.....”


o0o



Hậu ký.


Nói ra, ngày hôm nay toàn bực chuyện lặt vặt.


Mấy hôm trước, tôi còn rất vui vẻ nói với bạn bè là: ha ha ha, các cậu không xem được nhật thực toàn phần, chỉ có thể xem nhật thực một phần. Kết quả, hôm nay, ngày 22, đám bạn bè lại rất sung sướng nói với tôi: ha ha ha, đến nhật thực một phần cậu cũng không được xem.


>o<


= =


Đây đúng là trừng phạt tôi về sự quá đắc ý mấy hôm trước. Thật chán, mấy trăm năm nay mới được nhìn thấy cảnh tượng lạ lùng, chỗ bọn tôi lại mưa. Còn gọi gì là một trong những địa điểm quan sát đẹp nhất nữa...


Điểm duy nhất may mắn là, tôi luôn nhầm lẫn cho rằng kính chuyên dụng xem nhật thực rất đắt, phải đến mấy triệu đồng, nên không đi mua, buối tối ngày 21 tôi mới phát hiện chỉ có mấy chục nghìn, buồn bã hồi lâu. Bây giờ xem ra tôi đã tiết kiệm được mấy chục nghìn, ha ha.


Nói ra, nhật thực toàn phần ngày 22 cũng là một trong những động lực để tôi gấp rút viết văn. Lúc viết đoạn kết tôi tự nhủ viết nhanh lên, viết nhanh lên, trước ngày 22 phải viết xong, thì có thể cùng bố mẹ đi ngắm cảnh một cách thoải mái. Cho nên tôi vùi đầu kỳ cà kỳ cạch ngồi viết, cuối cùng cũng viết xong hôm 19.


Nhẩm tính thời gian, thì bắt đầu mùng tám tháng tám cho tới nay, cũng gần một năm rồi.


Trước khi cầm bút, tôi cũng không thể ngờ cuốn tiểu thuyết này lại tiêu tốn của tôi mất một năm. Tôi cho rằng nó chỉ là một câu chuyện ngăn ngắn thôi, ước chừng khoảng một hai vạn chữ là có thể kết thúc được rồi. Cho nên không cần nghĩ ngợi gì nhiều liền hạ bút, ai ngờ được càng viết càng dài, càng viết càng dài, càng viết lại càng dài...


(Mọi người: chúng tôi biết là rất dài rồi! Cô không cần nói lại như thế đâu...)


Cuộc sống đầy bất ngờ như cơn mưa trong ngày nhật thực toàn phần thế này! (Được rồi, tôi vẫn chưa quên được nhật thực toàn phần...).


Vì phần hậu ký này là viết sau khi xuất bản, cho nên biên tập viên thông báo cho tôi nói, Mạn Mạn, phần hậu ký của cô không được quá 800 chữ đâu đấy, nếu không không thể lên khuôn được đâu.


Tuy trước đây luôn muốn mau chóng viết gì viết cái gì, hình như lại có sức ỳ, cảm giác bao nhiêu lời hay ý đẹp không biết bắt đầu từ đâu sau khi đã hoàn thành xong bản thảo, nhưng bỗng chốc phát hiện ra không thể viết lôi thôi dài dòng được, cũng có chút hụt hẫng.


May mà hằng ngày lúc up bài lên mạng, những gì cần nói thì cũng nói gần hết với mọi người rồi.


Cảm ơn mọi người đã ủng hộ suốt quãng thời gian qua ^_^, cuốn sách tới của tôi sẽ cố gắng rút ngắn thời gian viết. Bên nhau trọn đời viết mất hai năm, Yêu em từ cái nhìn đầu tiên gần một năm, hy vọng cuốn mới có thể viết xong trong nửa năm.


Hậu ký là phần sau của cuốn sách này, viết tới đây bỗng có chút tiếc nuối, giống như là tạm biệt thế giới của Vy Vy và Tiêu Nại vậy, thật là không nỡ.


Bọn họ đã đi cùng tôi suốt một năm trời.


Có lẽ, sau này có thể viết thêm vài truyện nhỏ về bọn họ, hoặc là để họ xuất hiện trong một câu chuyện khác.


Có rất nhiều chuyện đã xảy ra trong một năm viết cuốn Yêu em từ cái nhìn đầu tiên, nhưng cho dù thế nào thì bây giờ ngồi viết phần hậu ký cũng là lúc thấy vui vẻ thư thái nhất.


Chúc cho bạn – người đọc cuốn sách này cũng được vui vẻ thư thái.




Cố Mạn
Ngày 22 tháng 7 năm 2009



Hết
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên - chương 50 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Yêu Em Từ Cái Nhìn Đầu Tiên - chương 50. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.19685792923 sec