Vợ À, Quân Hôn Như SơnVợ À, Quân Hôn Như Sơn - chương 37

Chương 37: Con Gái Của BàTải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

“Được rồi, đừng lo lắng, không có việc gì!” Trần An người phụ nữ đang hoang mang lo sợ, ôm lấy cô nhanh chóng lên xe.

Trong hành lang bệnh viện, Tô Vân Tường cũng lo lắng vạn phần, đi qua đi lại. Xoay người lại thì nhìn thấy bóng dáng của cô gái xinh xắn vội vội vàng vàng chạy tới, ánh mắt anh vui mừng, sải bước tới đón, “Tần Tần …”

Nhưng là, kia sự vui mừng nơi đáy mắt chưa kịp biểu đạt thì dư quang khóe mắt thấy một bóng dáng theo sau, đột nhiên biến sắc.

Tầm mắt Trần An cùng Tô Vân Tường đối diện với nhau, hai người đều sắc bén như chim ưng, lẫn nhau không tin phục.

“Tô Vân Tường, bà tôi như thế nào rồi?” Toàn bộ tâm tư của Tần Vi Lan đều đặt trên người bà, không có chú ý tới đàn ông lúc này đang bắn luồng tia điện với nhau, lôi kéo Tô Vân Tường, trong ánh mắt tất cả đều là lo lắng.

Tô Vân Tường thu hồi tầm mắt, nhìn lên trước mặt cô, sắc mặt trong khoảnh khắc hòa hoãn xuống, “Tần Tần, em yên tâm, tôi đưa tới kịp thời, bác sĩ nói cũng không có vấn đề .”

Tần Vi Lan nhìn thần sắc giữa lông mày anh, tâm trạng bất ổn không không hiểu sao yên ổn hơn một chút. Không biết vì sao, nhìn thấy anh, cô cảm thấy an tâm. “… Thật…vậy giải phẫu kia còn bao lâu nữa kết thúc?” Cô như cũ chau mày lại, dán mắt vào cửa phòng cấp cứu, giọng nói lại bình tĩnh không ít.

“Không biết, bất quá chắc cũng sẽ nhanh thôi, trước ngồi xuống nghỉ ngơi một chút.” Tô Vân Tường cũng liếc mắt nhìn phòng cấp cứu, thấy cô vẫn còn ở thở dốc, an ủi.

Trần An lúc này cũng tiến lên, vỗ vỗ vai Tần Vi Lan, “Vi Lan, không cần quá lo lắng, bây giờ y học phát triển, sẽ không có vấn đề . Chính là giờ cô nên nghỉ ngơi chút đi, đợi lát nữa mới có tinh lực chăm sóc bà.”

Tần Vi Lan ngốc trệ ngẩn ánh mắt ra nhìn một chút Trần An, lúc này mới gật đầu một cái, chầm chậm ngồi xuống .

Tô Vân Tường thấy cô nghe theo lời tên mặt trắng này như vậy, nhất thời trong lòng lại buồn phiền khó chịu. Thì ra anh không có ở đây hai tháng, tên mặt trắng nhỏ này đều là cả ngày vây bên cạnh người phụ nữ của anh?

Thấy Trần An trong lúc vô tình liếc mắt về phía anh giống như khoe khoang cái gì, Tô Vân Tường tức giận âm thầm cắn răng: Mẹ nó! Đáng đời, không có việc gì đánh cuộc gì! Hiện tại cho người khác lợi dụng sơ hở rồi!

Tô Vân Tường hung hăng mắng mình.

Tần Vi Lan giờ mới bình tĩnh lại, mới đột nhiên nhớ tới một chút chuyện, chợt ngẩng đầu nhìn đàn ông cao lớn rắn rỏi bên cạnh, “Tô Vân Tường, xin hỏi bà vì thế nào phát bệnh hay sao? Còn nữa…, anh, làm sao anh biết bà phát bệnh chứ?” Cô nhíu chặt lông mày vô cùng nghi ngờ.

Tô Vân Tường ở bên người cô ngồi xuống, ấm giọng nói: “Tôi vừa lúc đi thăm bà, đúng lúc gặp phải nên đưa bà tới đây.”

“Nhưng mà, thân thể bà cũng không tệ , trừ lần đó bị cảm nắng, mấy năm nay bà cũng không bệnh qua lần nào. Lần này, làm sao sẽ đột nhiên phát bệnh nghiêm trọng như thế. . . . . .” Cô giống như là hỏi, lại như là tự lẩm bẩm.

Tô Vân Tường lông mi nhẹ chau lại hạ xuống, không biết có nên nói ra sự thật không, suy nghĩ , cảm thấy cần phải nói ra, nếu như chỗ đó không thích hợp để ở, cũng có thể làm cho Tần Tần đưa bà đi nơi tốt hơn. Vì vậy, người nào đó cân nhắc một chút, “Tần Tần, bình thường quan hệ giữa bà với hàng xóm như thế nào?”

Tần Vi Lan bị anh không giải thích được đặt câu hỏi làm cho càng thêm nghi ngờ, “Này. . . . . . Cái này thì có quan hệ gì?”

“..Là như thế này, lúc tôi đến thì bà đang xích mích với một người hàng xóm, hai người xảy ra tranh cãi, sau người nọ đẩy bà …”

“Cái gì? !” Tần Vi Lan đột nhiên đứng dậy, trừng tròng mắt nhìn Tô Vân Tường, “Không thể nào, nhân duyên bà rất tốt, làm sao có thể lớn tuổi như vậy cùng người ta cãi nhau, còn động thủ?” Cô cảm thấy khó tin vô cùng, việc này căn bản là không thể nào, “Vậy anh nghe được họ tranh luận cái gì không?”

Tô Vân Tường cũng đứng dậy, không nhịn được đưa tay đè lại bả vai của cô, “Tần Tần, em trước không nên xúc động, chuyện này còn không có biết rõ, hoặc giả bà chẳng qua là người bị hại đấy.”

Thấy anh tránh không đáp, Tần Vi Lan kiên trì hỏi, “Anh rốt cuộc nghe được cái gì chưa?”

Ánh mắt của anh thâm thúy, bên trong lóe ra đen tối không rõ quang, “Tôi chỉ nghe đến người đàn bà kia nói cái gì là, không thể nào vĩnh viễn lừa gạt được, còn nói con gái bà thế nào . . . . .”

Tần Vi Lan lần nữa khiếp sợ, con gái của bà? Theo như cô nhớ, bà chỉ có một mình, chẳng lẽ bà có con gái? Đang lúc trầm tư, cửa phòng cấp cứu đẩy ra
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Vợ À, Quân Hôn Như Sơn - chương 37 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vợ À, Quân Hôn Như Sơn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vợ À, Quân Hôn Như Sơn - chương 37. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.290735960007 sec