Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty)Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
2.

Tôi lặng lẽ rón rén ra khỏi nhà, đảm bảo chắc chắn là cửa đóng không kêu quá to. Không chắc là cha tôi sẽ thức dậy vì tối qua ông uống khá nhiều, nhưng tôi vẫn cần phải cẩn thận. Tôi không dám chắc là có thể xử lí được bất kì tiếng động nào nữa.

Tối qua thực sự rất tồi tệ. Sẽ phải mất vài tuần để những vết bầm tím vùng xương sườn và mặt tôi mà ông ấy đã gây ra có thể mờ đi. Vì vết bầm tím chạy dài dọc má mà tôi phải đội mũ trùm đầu cả ngày hôm nay. Dù sao cũng chẳng ai thèm để ý đâu. Bởi tôi chẳng là ai cả.

Khi tiến về phía cửa ra vào của trường, tôi đã phải vượt qua một đám đông. Tất nhiên là chúng sẽ chẳng để cho tôi yên đâu. Khi tôi ngang qua kẻ cầm đầu, con khốn nạn, Christie gào lên nhạo báng:

"Ê, mọi người nhìn kìa. Chính là con câm ấy. Tại sao mày vẫn còn chưa tự tử nhỉ? Nhìn thấy mày chỉ làm cho bọn tao khó chịu mà chả thấy vui vẻ tẹo nào cả"

Có thể cô ả đã đúng. Tự tử sẽ là lựa chọn dễ dàng nhất đối với tôi, nhưng điều đó có nghĩa là tôi bỏ cuộc và tôi sẽ chẳng bao giờ làm thế cho dù có bị tổn thương đến chừng nào đi nữa. Tôi muốn hét vào mặt ả như vậy nhưng lại chẳng thể làm gì. Đối với một kẻ mà tôi chưa hề nói chuyện cùng suốt một năm qua. Sẽ chỉ ồn ào khó chịu một lát rồi tất cả sẽ lại quay trở lại yên tĩnh thôi. Và nó cũng chỉ làm những lời trêu chọc càng trở nên đáng sợ mà thôi.

Vì vậy, tôi chỉ cúi đầu mà lặng lẽ đi qua như mọi khi. Chúng cười khúc khích và tiếp tục làm trò nhưng tôi nhất mực im lặng tách ra khỏi đám đông đáng sợ. Tôi không quan tâm những gì chúng nghĩ. Chúng không bao giờ biết đến những thứ mà tôi phải chịu đựng hàng đêm ở nhà. Chúng không bao giờ biết vì chúng đều có cuộc sống hoàn hảo với gia đình hoàn hảo giàu có của mình và chúng rốt cuộc chỉ quan tâm đến bản thân chúng.

Chúng vẫn luôn vậy, lấy những đứa như tôi làm trò cười. Cuối cùng tôi cũng đến được lối vào và bỏ lại sau lưng những tiếng cười nhạo báng thô bỉ. Khi tôi đi qua hành lang đến chỗ tủ cá nhân của mình, tôi có thể cảm nhận thấy những ánh mắt soi mói hay lời thì thầm như thể họ biết tôi là ai, nhưng không hề, họ sẽ chẳng thể nào biết tôi rốt cục là người như thế nào.

Cuối cùng cũng đến được chỗ tủ của mình, tôi nhanh chóng lấy đồ dùng môn sinh học và rời đến lớp học của mình. Tôi là người đầu tiên đến lớp khi mà phải còn mười phút nữa mới chuông vào tiết, vì vậy tôi tiến thẳng đến chỗ ngồi quen thuộc của mình, ngồi xuống và lờ đi bao tử đang quặn đau. Sau đó, tôi bắt đầu mơ mộng về cái thế giới mà tôi vẫn luôn ao ước.

Tiếng chuông rít lên cùng tiếng bước chân vào lớp nhanh chóng đánh thức tôi dậy. Tôi thậm chí chẳng bận tâm nhìn quanh. Tôi không muốn nhìn thấy vẻ mặt khó chịu ra mặt của họ khi họ nhìn thấy tôi hay nghe những câu trêu chọc lố lăng của họ. Tôi thậm chí còn không nhìn lên khi giáo viên bắt đầu giảng bài và cả khi có tiếng mở cửa.

Ai đó đã mở cửa bước vào. Tôi nghe thấy tiếng thở gấp không hề giấu giếm của các cô nàng trước khi một giọng nói quyến rũ trầm ấm đối thoại với giáo viên:

"Uhmm... Em là Liam Richards, học sinh mới chuyển tới"

Thực tế có thể thấy là các cô nàng sung sướng đến chết ngất đi khi nghe thấy giọng nói của anh ấy. Tôi thực sự có ý định nói dối. Giọng nói của anh ấy khiến sống lưng tôi run nhè nhẹ và không hề phản cảm.

Tôi không muốn mình nghĩ thêm gì nữa. Chưa từng có ai khiến cho tôi có cái cảm giác lạ lùng đó. Vì thế tôi quyết định phải nhìn lên để xem anh ấy có dễ nhìn hệt như giọng nói không. Khi tôi ngước lên hơi thở như thể bị ai túm lấy và nếu tôi không giỏi trong việc che giấu cảm xúc thì tôi đã sớm chảy nước dãi vì thèm muốn.

Chàng trai này, không có người nào có thể tuyệt vời hơn. Mái tóc vàng ánh kim hơi rối tuyệt đẹp được vuốt ra sau và thứ tuyệt vời nhất chính là đôi mắt màu xanh lá tuyệt đẹp. Làn da rám nắng, xương gò má cao, quai hàm góc cạnh nam tính. Anh ấy có dáng vẻ như một gã tồi hoang dã quyến rũ. Mặc quần jean màu xanh với sơ mi trắng và áo khoác da.

Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là anh ấy không có vẻ như một tay chơi. Anh ta phát hiện ra tất cả các cô nàng đã kéo áo mình trễ nải một chút và liếc mắt đầy gợi ý trong khi chớp chớp hàng mi cong cười nhăn nhở. Và có vẻ như anh ấy khó chịu vì điều đó. Tôi tự hỏi tại sao? Anh ấy có thể có bất cứ cô gái nào mà anh muốn. Hầu hết đám con trai đều lợi dụng cơ hội này vậy sao anh ấy lại không nhỉ?

Gượm đã. Whoa, whoa, whoa. Tại sao tôi lại bận tâm đến vấn đề này nhỉ?! Thông thường tôi sẽ chẳng bao giờ để ý đến kẻ mới tới. Anh ta cũng sẽ chỉ giống như bọn chúng và nghĩ tôi là một kẻ lập dị. Phải, chắc chắn là thế. Nhưng tại sao cái ý nghĩ anh ấy rồi sẽ trêu chọc và biến tôi thành trò cười lại khiến tôi thấy đau lòng thế?

Trong khi tôi còn đang bận với cuộc chiến nội tâm của riêng mình. Tôi thậm chí không nhận ra rằng kẻ mới đến, Liam nhanh chóng tiến lại ngồi xuống chỗ cạnh tôi. Và tất nhiên là anh ấy sẽ phải trở thành cặp với tôi. Tôi là người duy nhất không có cặp bởi một lí do quá rõ ràng. Tuyệt thật! Rồi anh ấy sẽ nhanh chóng cảm thấy chán nản với chỗ ngồi cô độc này mà thôi.

Tôi thậm chí không thể nhìn vào mặt anh ấy vì thế tôi quyết định cúi đầu lại như cũ. Trước khi kịp suy nghĩ, tôi kịp nhận thấy các cô nàng liếc nhìn tôi đầy bực tức còn các gã trai khác thì nhìn Liam với cái nhìn kiểu thật đáng tiếc khi phải ngồi cạnh một kẻ thất bại như tôi. Khi tôi vùi đầu vào trong cánh tay thì nghe thấy tiếng ken két của chiếc ghế bên cạnh trượt trên sàn khi anh ấy ngồi xuống.

Tôi đã mong anh ấy chỉ cần lờ tôi như những người trên thế giới này vẫn làm với tôi, vì vậy tôi đã khá sốc khi anh ấy cất lên giọng nam trầm ấm đầy mềm mại của mình.

"Hi. Mình là Liam. Tên của bạn là gì?"

Đầu tôi bị giáng một cú choáng váng và cổ nhói đau. Anh ấy đã thực sự nói chuyện với tôi? Tại sao?

Khi định trả lời câu hỏi của anh ấy tôi chợt nhận ra là không thể cất lời. Tôi đã không nói chuyện với ai trong suốt năm năm. Anh ấy có cái quái gì đặc biệt chứ? Vì vậy, tôi chỉ nhìn anh chằm chằm với một cái nhìn ngạc nhiên và khuôn mặt đầy bối rối. Ông nhận ra điều đó và nhìn tôi đầy nghi hoặc, nhưng tôi nhanh chóng tránh ánh mắt của anh ấy. Tôi sợ mình sẽ chìm đắm mãi trong ánh mắt ấy mất.

Anh ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tôi trong khi một cô ả khác trong lớp, Gina, bắt đầu di chuyển xung quanh, nhạo báng tôi, và nói với Liam với cái giọng the thé khó chịu:

"Ôi, cậu không cần phải lãng phí thời gian để nói chuyện với cái kẻ lập dị đó đâu. Cô ta không thèm nói chuyện với bất cứ ai. Có lẽ là cô ta quá bận bịu với việc cắt rạch bản thân và gặm nhấm cuộc đời như một kẻ thua cuộc ấy mà”

Tôi cúi gằm mặt đầy xấu hổ với những gì cô ả nói và tôi cũng không muốn xem xem khuôn mặt của Liam biểu hiện thế nào khi nghe điều này. Anh ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ nói chuyện với tôi một lần nào nữa. Gina đắc chí cười nhạo tôi nhưng dừng lại ngay lập tức khi Liam lên tiếng:

"Làm thế nào bạn có thể nói những điều như thế? Bạn có thực sự vô tâm? Cô ấy có lẽ cảm thấy không cần phải nói chuyện với một người như bạn bởi bạn thực sự chẳng đáng để cô ấy mất thời gian quý báu của mình. Tôi không chắc là người như bạn đáng cho ai mất thì giờ để quan tâm vì thế hãy để tôi yên"

Anh ấy nói bằng một giọng lạnh lùng mà khiến cho bất cứ ai trừ tôi phải rùng mình.

Tôi không thể tin rằng anh ấy ra mặt chỉ vì tôi. Chưa từng có ai làm việc này. Tôi cảm thấy hạnh phúc nhìn vào khuôn mặt anh ấy với nụ cười thực sự trong suốt bao năm qua. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn vào đôi mắt xanh biếc ấy và tôi dám chắc là mình đã thực loạn nhịp vì nó.

Khi anh ấy lần đầu tiên nhìn vào ánh mắt tôi, anh ấy choáng váng vài giây rồi nở một nụ cười trìu mến, ánh mắt tràn ngập một hạnh phúc thuần khiết và đó thực sự là… tình yêu? Dành cho tôi ư? Không thể có chuyện đó được. Anh ấy vẫn nhìn chằm chằm vào tôi khi tiếng chuông vang lên và mọi người đổ xô ra khỏi lớp mà không quên quay lại liếc chúng tôi đầy tò mò.

Tôi dường như tê cứng trong ánh mắt của anh ấy. Ánh mắt đó khác với những ánh mắt nhìn tôi trước đây và tôi cảm thấy trong lòng dâng lên cái gì đó thật kì lạ. Tôi yên lặng ngồi đó khoảng một phút gì đó rồi nhanh chóng nhảy dựng lên, chạy ra khỏi lớp nhanh nhất có thể và cố quên đi tất cả. Tôi không thể chịu đựng thêm nữa. Tôi sẽ hoàn toàn tan chảy nếu còn tiếp tục nhìn vào ánh mắt ấy.

Tôi tự hỏi có cái quái gì với anh ấy, và tại sao anh ấy cứ nhìn tôi với tất cả những thứ cảm xúc như vậy. Nó thực sự khiến tôi bối rối không ngừng và đến khi đến được lớp tiếp theo tôi vẫn không tài nào đuổi anh ấy ra khỏi đầu mình.

Tình trạng ấy còn tiếp diễn đến giờ ăn trưa. Tôi không có đồ ăn hoặc tiền để mua vì nhà tôi trên thực tế chẳng còn chút tài sản nào và cũng chẳng có cách nào để khiến cha tôi đưa tiền cho tôi. Vì thế tôi chỉ đến ngồi xuống chỗ của mình như bao ngày khác. Nhưng cảm giác chẳng giống thường ngày chút nào. Tôi có thể nhận ra là có người ngồi cạnh mình.

Tôi có thể cảm thấy sự hiện diện của người đó ngay cả trước khi tôi quay lại nhìn người ấy. Và vì một lí do nào đó tôi biết chính xác đó là ai. Liam. Tôi quay lại nhìn anh ấy, tất nhiên là tránh ánh mắt của anh ấy, để lại cho anh ấy một cái nhìn rõ ràng là "anh điên à”. Không ai thực sự nghĩ là sẽ ngồi cạnh tôi. Anh ấy chỉ khẽ nhún vai và mỉm cười với tôi.

Anh ấy chẳng cố để nói chuyện với tôi. Anh chỉ ngồi cạnh, nhẹ nhàng ăn bữa trưa của mình. Đứa trẻ này thật kì lạ. Sau khi bữa trưa kết thúc, anh ấy chỉ đứng dậy vứt đi đồ ăn thừa và vẫy vẫy tay với tôi một cách thoải mái khi biến mất sau cánh cửa. Ôi! Tôi thực sự hoàn toàn bị mê hoặc rồi.

(Liam)

BEEP! BEEP! BEEP! Chuông báo thức nhắc nhở tôi đã đến giờ đi học. Ugh. Thật là quá ngu ngốc. Tôi không muốn đi học. Tất cả chỉ là một vở kịch. Không bao giờ thèm quan tâm đến những gã mới lớn hay những cô nàng õng ẹo. Họ khiến tôi ghê tởm. Ít nhất thì tôi cũng sẽ có bạn của riêng mình chứ.

Tôi chậm chạp bước ra khỏi giường, tắm qua loa, vuốt chút keo lên tóc rồi vào một chiếc quần jeans và T-shirt màu trắng. Khoác thêm một chiếc áo da vừa kịp lúc bữa sáng. Đứa em kém hai tuổi đã ngồi ngay ngắn trước bàn đưa đẩy tình ý cùng người bạn thân của tôi. Gee, thật là đáng ngạc nhiên nha...

Tôi đoán chắc bạn đang nghĩ “Cái quái gì với cô ta vậy? Để đứa em gái nhỏ của mình yêu đương với bạn thân của mình?”

Tất nhiên là họ là tình nhân rồi. Chúng là những đứa trẻ dũng cảm và chúng đang tìm hiểu nhau. Vì thế đừng nghĩ đến chuyện có thể ngăn cản họ yêu nhau. Vì thế tôi cũng không thể làm được chuyện đó. Họ thực sự là những người bạn tâm giao.

Bạn có thể thấy những mãnh nam khi đã yêu sẽ hết lòng bảo vệ người yêu của mình và làm mọi thứ để người đó thấy hạnh phúc. Bằng cách nhìn sâu vào trong mắt của ai đó bạn có thể hoàn toàn cảm nhận đó có phải là chân mệnh của mình hay không. Tôi thực sự không thể giải thích một cách rõ ràng chuyện này bởi bản thân tôi cũng đã từng yêu đâu. Tôi thực sự hi vọng mình có thể sớm hoàn thành tâm ý này.

Tôi thở dài: "Này, đừng có mà làm mấy trò mất mặt như vậy khi ta còn ở đây chứ. Ta biết hai ngươi đang yêu nhưng để một kẻ là bạn thân cùng đứa em bé bỏng ân ân ái ái trong bữa sáng thật là mất mặt a.” Hai đứa trẻ nhảy dựng lên, mặt đỏ bừng lí nhí xin lỗi. Tôi bật cười trước cử chỉ đáng yêu của hai đứa trẻ ngây thơ, nhét lấy một cái bánh ngọt vào miệng rồi ra ngoài. Thật là dễ thương a.

Tôi nhảy vào chiếc BMW của mình rồi nhanh chóng đến trường. Khi lái xe vào bãi đậu xe, tôi thầm rên rỉ trong lòng khi thấy mọi người dừng lại và nhìn chằm chằm vào mình. Tôi cố gắng hết sức lờ đi mà nhanh chóng theo đường mình mà tiến vào hành lang. Dọc đường cứ liên tục bị giữ chân bởi những kẻ tồi tệ cố gắng trêu ghẹo tôi. Tôi chỉ thực muốn mình điếc luôn. Thậm chí nhìn cũng khiến tôi sợ như sợ lây phải bệnh truyền nhiễm.

Bước được vào hành lang thì cũng kịp lúc chuông reo mà tôi thì chưa có cả thời khóa biểu. Thầm rên rỉ chán nản lê bước đến phòng giáo vụ.

Cuối cùng tôi đã nhận được thời khóa biểu của mình và lê bước về lớp học đầu tiên, Sinh học. Tôi đã trễ tiết được mười phút và giáo viên đang giảng bài. Lũ con gái khá ngạc nhiên khi thấy tôi và bắt đầu thay nhau kéo váy cao lên một chút và tụt áo trễ nải một chút. Tôi phải rất cố gắng không đưa ánh mắt gườm gườm về phía chúng trong khi giới thiệu bản thân với giáo viên.

Thầy giáo chỉ cho tôi một chỗ ngồi cạnh một cô gái mặc áo trùm đầu màu đen. Khi tôi nhìn cô ấy ngay lập tức cảm thấy có một sức hút nào đó không thể giải thích nổi. Tôi có thể nói rằng cô ấy rất xinh đẹp ngay cả khi chiếc mũ che gần kín khuôn mặt cô ấy. Tôi có thể nhìn thấy những sợi tóc vàng mượt như tơ xõa trên bờ vai và bắt đầu cảm thấy nhức nhối khi nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp của cô.

Cô nhìn quanh thật nhanh rồi bất ngờ đánh rơi ánh mắt mình trên khuôn mặt tôi và cũng lập tức cúi đầu. Tôi tự hỏi tại sao, nhưng ngay lập tức phát hiện ra những ánh mắt cay nghiệt của các cô nàng trong lớp. Hừ, thật là ngu ngốc khi nghĩ rằng họ có cơ hội đến gần tôi theo nhiều nghĩa.

Khi tôi về tới chỗ ngồi của mình mà không thôi nhìn chằm chằm vào cô gái bí ẩn bên cạnh mình. Tôi mong đợi cô ấy nhìn lên nhưng cô lại dứt khoát cúi mặt. Tôi quyết định phá vỡ không khí băng giá
"Hi. Mình là Liam. Tên của bạn là gì?"

Cô giật mình ngẩng đầu lên khi nghe thấy tôi cất tiếng và nhìn tôi đầy bất ngờ. Tại sao cô ấy lại bị sốc như vậy? Chắc chắn mọi người đã phải giới thiệu mình với cô ấy trước đây chứ. Tôi nhìn cô ấy đầy bối rối trong khi cô nàng trước mặt chúng tôi quay lại.

"Ôi, cậu không cần phải lãng phí thời gian để nói chuyện với cái kẻ lập dị đó đâu. Cô ta không thèm nói chuyện với bất cứ ai. Có lẽ là cô ta quá bận bịu với việc cắt rạch bản thân và gặm nhấm cuộc đời như một kẻ thua cuộc ấy mà”

Cô nàng thiếu vải nói với cái giọng the thé khó chịu. Tôi thực sự bị sốc. Tại sao họ có thể nói chuyện như thế đặc biệt với một cô gái nhạy cảm một cách tinh tế như thế này. Tôi quay lại vừa kịp phát hiện ra cô ấy cúi đầu xấu hổ.

Điều đó khiến tôi tức điên lên. Tôi không hiểu tại sao tôi lại bảo vệ cái cô gái mà tôi hầu như không biết tí ti nhưng vẫn quyết định đáp trả cô nàng trước mặt.

“Làm thế nào bạn có thể nói những điều như thế? Bạn có thực sự vô tâm? Cô ấy có lẽ cảm thấy không cần phải nói chuyện với một người như bạn bởi bạn thực sự chẳng đáng để cô ấy mất thời gian quý báu của mình. Tôi không chắc là người như bạn đáng cho ai mất thì giờ để quan tâm vì thế hãy để tôi yên”

Tôi nói bằng một giọng lạnh lùng mà khiến cho bất cứ cô gái nào cũng phải rùng mình và muốn an ủi cô gái đang thu mình bên cạnh.

Dường như sau một hồi suy nghĩ thật lâu cô gái ấy lần đầu tiên ngẩng lên nhìn tôi với một tia cười lấp lánh. Khi nhìn vào đôi mắt sâu màu xanh biển tuyệt đẹp ấy, thế giới trong tôi như ngừng lại. Tôi cảm thấy những trống rỗng trong tôi được lấp đầy ấm áp. Tôi đã từng cho rằng mình chẳng còn cần ai trên đời nữa nhưng cô ấy giờ đây thực sự như một phần trong tôi. Cô ấy thực đúng là… tri kỉ của tôi.

Ôi, khỉ thật! Tôi đã tìm thấy tri kỉ của mình rồi. Cuối cùng đã gặp rồi. Tôi thực rất hạnh phúc mà nhảy ra khỏi ghế với một nụ cười mà tôi chắc là khá lớn trên khuôn mặt. Tôi nhìn xuống tiểu bảo bối với biểu cảm tràn ngập tình yêu và hạnh. Cô ấy nhìn khá bối rối nhưng vẫn tiếp tục ngồi đó mà nhìn chằm chằm vào tôi cho đến khi tiếng chuông vang lên và mọi người đã đi hết.

Chúng tôi cứ nhìn nhau như thế và chỉ khi tôi mới đưa tay định lột chiếc mũ trùm đầu thì cô ấy nhảy bật dậy và lao ra hành lang lớp học. Tôi thầm rên rỉ và cảm thấy tan nát khi cô ấy rời đi, nhưng rồi cũng quyết định là nên đến lớp học tiếp theo của mình.

Thật là đáng buồn khi mà cô gái ấy không có học cùng tôi môn nào nữa và khi chuông reo hết giờ tôi lập tức chạy ào về phía cafeteria.

Tôi nhanh chóng giải thích với Ethan và em gái là tôi không thể ngồi ăn với họ và chạy đi tìm kiếm tiểu bảo bối.

Cuối cùng tôi đã tìm thấy cô ấy ngồi một mình và sau khi lấy đồ ăn của mình tôi tiến về phía cô. Cô ấy nhìn tôi như thể tôi bị điên khi thấy tôi ngồi xuống cạnh cô ấy nhưng không hề nói gì. Tôi đoán rằng cô ấy không muốn nói chuyện với tôi nên cố gắng ăn một cách nhẹ nhàng nhất trong khi cô ấy quan sát tôi. Tôi đã thấy rất hạnh phúc dù là chỉ ngồi bên cạnh cô ấy.

Tôi thấy buồn vì bữa trưa đã kết thúc mà tình hình chả có gì tiến triển. Cô ấy nhìn tôi với ánh mắt trống rỗng khi tôi đã ném đồ vào thùng rác và rời phòng ăn trưa với một cái vẫy tay tạm biệt.

Một cái gì đó hoặc ai đó đã khiến cho thiên thần của tôi trở nên lạnh lùng và vô cảm. Tôi thề tôi sẽ giết chết họ nếu họ làm tổn thương cô ấy.

Nhưng trước tiên tôi phải có được sự tin tưởng của cô ấy. Hi vọng rằng sẽ không mất quá nhiều thời gian để lấy được sự tin tưởng đó. Tôi không dám chắc chắn là tôi có thể sống sót đến lúc nào mà không có cô ấy. Tôi yêu cô ấy.
Chia sẻ truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Vẻ đẹp thầm lặng (The silent beauty) - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.20862197876 sec