Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

31.

Đến một ngày kia, nàng đã lừng danh khắp mọi miền thế giới. Nàng vượt qua những thác nước xứ Niagara và qua dòng sông Colorado rộng lớn.

Run rủi thế nào, cuối cùng Neige lại dừng chân trên mảnh đất Phù Tang, đem đến niềm hạnh phúc lớn lao nhất cho cuộc đời Soseki.

Đó là lần đầu tiên một nghệ sĩ nước ngoài trình diễn trên xứ sở của các samurai.

Rồi có một chàng samurai đã chiêm ngưỡng nàng và yêu nàng say đắm.

Trong con mắt Soseki, nàng vừa là một áng thơ, một bức họa, một bức thư pháp, một vũ điệu và một bài ca. Nàng là Tuyết và nàng hiện thân cho mọi vẻ đẹp của nghệ thuật.

Khi buổi diễn kết thúc, nàng trở xuống mặt đất, Soseki không thể ngăn mình đi về phía người thiếu nữ nước ngoài xinh đẹp. Ông lại gần nàng, khám phá ra vẻ thanh tú trong những đường nét của nàng, bờ môi, nét mày và ông lập tức hiểu rằng mình sẽ không bao giờ quên được khuôn mặt ấy. Ông nhìn vào mắt nàng và nàng cũng nhìn ông say đắm. Họ không cần phải nói gì thêm nữa. Nàng khẽ mỉm cười và, trong nụ cười đó, Soseki đã lạc lối.

Ông quỳ một gối, ném thanh kiếm xuống và nói:

- Nàng là người mà ta vẫn đi tìm bấy nay.


32.

Neige không tìm kiếm ai. Nhưng nàng thấy cử chỉ của Soseki đẹp đến mức khiến nàng hài lòng. Và họ trở thành vợ chồng.

Những năm đầu thật hạnh phúc. Một đứa trẻ ra đời càng gắn kết họ với nhau hơn. Đó là một bé gái. Cô bé thừa hưởng làn da trắng muốt từ mẹ và mái tóc đen nhánh từ cha. Mọi người gọi cô là Hoa Xuân.

Cuộc sống của họ trôi qua lặng lẽ và êm đềm. Neige dần dần thích nghi với Nhật Bản. Đôi khi nàng nhớ quê hương nhưng không bao giờ nàng than vãn. Tuy vậy nỗi nhớ da diết nhất của nàng lại là cái nghiệp đi dây.

Một đêm kia, nàng mơ thấy mình đang bay lượn. Sáng hôm sau tỉnh dậy, nàng chỉ nghĩ về giấc mơ đó. Rồi nàng không nghĩ đến nó nữa.

Mùa đông tới. Rồi xuân về. Đứa trẻ lớn lên trong ánh sáng diệu kỳ. Neige, một bên tay nâng niu tình yêu của Soseki, bên tay kia là cả trái tim nàng dành cho đứa con. Cây gậy thăng bằng mong manh đó là đủ để cho nàng bước đi trên sợi dây hạnh phúc.


33.

Nhưng đến một ngày, cây gậy thăng bằng đó vì quá mong manh mà đứt gãy.

Một ngày, tình yêu bao la từ hai con người thân thiết nhất không còn đủ khiến nàng hạnh phúc nữa. Nàng quay quắt nhớ cuộc sống trên không trung. Một lần nữa, nàng khao khát độ cao, khao khát những cơn rùng mình, khao khát chinh phục. Đơn giản, nàng muốn trở lại làm một người đi trên dây.

Nàng xin Soseki cho nàng tổ chức một buổi biểu diễn cuối cùng. Nàng muốn căng một sợi dây từ đỉnh núi này sang đỉnh núi khác, trong vùng núi Alpes của Nhật Bản.

Đương nhiên, chồng nàng coi đó là một ham muốn điên rồ, vì nó quá nguy hiểm đến tính mạng nàng, nhưng, vì là một samurai thực thụ, ông đã nghiêng mình và theo ý vợ.

Ông cho mua từ Âu châu về hai sợi dây thép: một sợi ngắn mỏng, sợi còn lại dày hơn và dài tới năm trăm thước. Rồi ông cho hai gia nhân buộc sợi dây dài trên sườn một ngọn núi cao sừng sững giữa đảo Honshu.

Về phần mình, Neige lấy ra khỏi túi cây gậy thăng bằng, xỏ chân vào đôi giày mềm mại và tập luyện hàng giờ trong vườn, đi qua rồi đi lại trên sợi thép nhỏ, phía dưới là những hòn giả sơn và một đại dương thu nhỏ bập bềnh hoa súng.

Soseki không rời mắt khỏi nàng. Vợ ông là vũ công trên dây có một không hai. Trên sợi dây đó, Neige quá hạnh phúc, quá đẹp, quá nhẹ nhõm đến mức ngày nào Soseki cũng thầm cảm tạ ông trời đã ban tặng người con gái ấy cho ông.

Mái tóc nàng vàng óng. Ánh mắt nàng trong veo.

Và nàng bước đi trên không trung.


34.

Buổi trình diễn được ấn định vào những ngày đầu hạ. Người từ khắp nơi trong nước đổ về để chứng kiến kỳ tích của người con gái Pháp. Người ta kể rằng đến cả Thiên hoàng cũng tới xem, đứng bên cạnh vị samurai.

Khi Neige đặt chân lên sợi dây, đám đông xôn xao. Ở đó cao đến mức, chóng mặt đến mức nàng dường như chỉ còn là một chấm trắng trong không trung, một bông tuyết giữa bầu trời rộng lớn.

Với cây gậy thăng bằng trong tay, Neige đi trên sợi dây thép hơn một giờ rưỡi đồng hồ, tiến gần từng chút về phía sườn bên kia của ngọn núi. Bên dưới, ai nấy nín thở. Một bước lệch thôi chắc chắn sẽ dẫn đến cái chết.

Nhưng Neige, làm chủ tuyệt đối nghệ thuật của mình, vẫn không ngừng tiến tới trước. Bước nối tiếp bước. Hơi thở nối tiếp hơi thở. Im lặng nối tiếp im lặng. Độ cao nối tiếp độ cao.

Nàng không một lần vấp ngã.


35.

Mà chính là sợi dây bị đứt. Do buộc không chặt, hẳn nhiên rồi, dây tuột khỏi mỏm đá, mang theo người phụ nữ trẻ và cây gậy thăng bằng của nàng rơi xuống từ độ cao hàng ngàn thước. Từ xa, nhìn nàng mất hút vào lòng núi, người ta cứ ngỡ nàng là một cảnh chim rơi khỏi bầu trời.

Người ta không tìm được thi thể nàng, hẳn đã bị vực sâu nuốt gọn. Neige đã trở thành tuyết và chìm vào giấc ngủ màu trắng.


36.

Soseki không bao giờ gượng lại được sau cái chết của vợ. Hai gia nhân mắc lỗi lập tức bị đuổi đi. Mấy ngày sau có tin họ tự tử, gieo mình từ một vách đá. Soseki không lấy thế làm vui cũng chẳng lấy thế làm buồn. Ông chỉ còn thấy duy nhất một điều: nỗi buồn của chính ông. Ông chỉ còn biết duy nhất một điều: không bao giờ ông gặp lại được người vợ yêu dấu. Không bao giờ ông còn được nhìn Neige. Không bao giờ ông còn được chiêm ngưỡng cái đẹp.

Khi trở lại nhà, ngôi nhà giờ đây thiếu vắng mọi niềm vui, ông cởi bỏ võ phục, ông sẽ không còn là samurai nữa. Ông sẽ không còn là một tùy tướng của Thiên hoàng nữa.

Kể từ nay ông sẽ hy sinh đời mình cho việc dạy dỗ con gái và cho nghệ thuật. Cho nghệ thuật tuyệt đối. Từ khuôn mặt cô bé, ánh phản chiếu tình yêu mà ông đã mất, ông sẽ lấy được nguồn cảm hứng, còn từ nghệ thuật, ông sẽ tìm được sự cân bằng mà sự ra đi của Neige đã phá hỏng.

Chính bởi tình yêu với người phụ nữ đó, Soseki đã trở thành một nhà thơ, một nhạc sĩ, một nhà thư pháp, một nghệ sĩ múa. Và một họa sĩ.

Bởi hội họa rõ ràng là sợi dây kết nối trung thực nhất giữa khuôn mặt đã mất và nghệ thuật tuyệt đối, là cách chắc chắn nhất để thấy lại Neige. Và trong môn nghệ thuật này Soseki đã tỏa sáng.

Soseki mua rất nhiều vật dụng từ cửa hàng bán đồ vẽ: giá gỗ, bút lông, bảng pha, và vô số phẩm màu, dựng một căn lều nhỏ trong vườn và nhốt kín mình ở đó. Ông ở đó nhiều năm dài để vẽ người phụ nữ quá cố ấy mà ông không bao giờ được gặp nữa trừ trong mơ.

Tuy nhiên, Soseki không bao giờ hài lòng với những tác phẩm của mình. Những tác phẩm của ông, dù tuyệt vời đến mấy, đối với ông vẫn quá nhiều màu sắc, hơi na ná nhau. Để vẽ Neige một cách chính xác, ông cần một bức tranh hoàn toàn trắng, nguyên sơ, thuần khiết.

Làm sao vẽ được màu trắng? Bức họa nào về nàng cũng rất đẹp nhưng lại không giống tuyết chút nào.

Thế là Soseki tiếp tục hoàn thiện nghệ thuật của mình, ngày này qua ngày khác, đêm này qua đêm khác, không khi nào nản chí.

Rồi ông già đi. Con gái ông, đã lớn lên thành một thiếu nữ xinh đẹp, được gửi lên Tokyo học. Ông già còn lại một mình đối diện với bức họa. Ông mòn mắt ngắm nhìn hình ảnh người vợ đã mất. Và đến một ngày, do làm việc không ngưng nghỉ, ông đã bị mù.

Chính ngày hôm đó, trong sâu thẳm mù lòa, Soseki đã vẽ bức tranh trắng nhất và đẹp nhất trong số tất cả các bức chân dung của ông.


37.

- Và câu chuyện kết thúc ở đó, Horoshi nói. Chủ tôi không bao giờ quên được vợ mình, cũng như ông không bao giờ ngừng tôn sùng và vẽ nàng. Thâm chí ngay cả khi ông trở nên mù lòa. Mà nhất là lúc ông trở nên mù lòa! Chính trong bóng tối sâu thẳm, Soseki đã vẽ được màu trắng, đã khám phá ra sự thuần khiết. Rồi ông khám phá ra rằng ánh sáng và màu sắc chân thật thực chất luôn gắn kết với vẻ đẹp tâm hồn. Từ khuôn mặt người phụ nữ mất tích, ông đã tìm thấy nghệ thuật tuyệt đối. Từ bóng tối, ông đã làm chủ được ánh sáng và màu sắc. Từ hư không, ông đã gạn được tinh hoa của nghệ thuật. Chính vì vậy Soseki là một nghệ sĩ lớn.

Horoshi im bặt một lúc, Yuko cảm thấy choáng váng. Anh nhìn ông già và nói:

- Tôi biết người phụ nữ đó ở đâu! Tôi gặp nàng trên đường đến đây. Nàng đã chết, nhưng nom như còn sống. Nàng nằm trong một cỗ áo quan trong suốt. Nàng đẹp đến nỗi tôi đã thức trắng đêm để chiêm ngưỡng nàng.

Khi nói những lời này, mắt Yuko nhìn vào hư không, ánh mắt bị hơi thở của giấc mơ làm cho nhòa lệ. Câu chuyện ấy thật dài và cảm động. Thật khó khăn với anh để quay về thế giới thực tại.

Horoshi chỉ mỉm cười với chàng trai trẻ và khẽ gật đầu. Nhưng dĩ nhiên ông chẳng tin một lời nào của Yuko.


38.

Hôm sau, bên dòng suối bạc, Soseki tiếp tục bắt Yuko nhắm mắt và hình dung về màu trắng.

- Màu trắng không phải là màu sắc. Đó là sự vô sắc. Hãy nhắm mắt và nói cho ta biết con cảm nhận thấy gì.

- Thưa thầy, con nhìn thấy một chiếc quan tài pha lê trong băng. Trong chiếc quan tài ấy, con thấy khuôn mặt một người phụ nữ. Nàng hiện diện, ngay trước mắt con. Nàng mong manh như giấc mơ. Đó là một người con gái Âu châu khỏa thân có mái tóc vàng óng. Nàng đã chết. Nàng đang ngủ dưới lớp băng. Nàng đang ở giữa lòng Honshu.

Nàng là một nghệ sĩ đi trên dây. Nàng tên Neige. Và con biết hiện giờ nàng ở đâu.

Khuôn mặt Soseki biến sắc trước những lời của Yuko. Đôi mắt mù lòa vẫn không ngừng dõi về phía chân trời dù ông không còn thấy gì, ông nói:

- Con là ai mà biết điều đó? Một sứ giả của bóng đêm ư? Không ai biết nàng ở nơi đâu. Núi đã nuốt mất nàng. Chuyện đó xảy ra lâu lắm rồi.

- Không đúng. Núi đã che chở và hoàn trả thân thể nàng. Năm này qua năm khác, tuyết từ từ nâng nàng lên từ dưới đáy vực thẳm nơi xưa kia nàng ngã xuống. Nàng nằm đó, dưới một lớp băng. Nàng nằm đó, trong cỗ quan tài pha lê của mình, nguyên vẹn, và vẫn đẹp như thầy từng biết. Con xin thề là con biết nàng đang ở đâu. Con tình cờ phát hiện ra nàng khi đang vượt qua những ngọn núi. Sắc đẹp của nàng làm mê đắm đến nỗi con đã thức trọn đêm để chiêm ngưỡng nàng. Con đã đánh dấu nấm mộ băng của nàng bằng một cây thập ác. Nếu thầy muốn, con có thể dẫn thầy đến đó.

Vị thầy hiểu điều Yuko nói là sự thật và ông không ngăn nổi dòng lệ trào lăn trên má.

- Ta vẫn biết có ngày nàng sẽ gửi người đưa tin đến. Nhưng không ngờ anh ta lại đến muộn như vậy trong cuộc đời ta.

Rồi ông quay về phía Yuko và đặt tay lên vai chàng trai trẻ.

- Từ khi mất nàng, mỗi ngày ta đều gắng tìm lại vẻ đẹp như tuyết của khuôn mặt nàng qua hội họa, âm nhạc và thơ ca. Đến bây giờ, khi có thể gặp lại khuôn mặt đó thì thật trớ trêu, ta không còn nhìn được nữa.


39.

Hôm sau, khi buổi học kết thúc, Yuko hỏi Soseki:

- Thầy đã nghĩ đến đề nghị của con chưa? Khi nào thầy muốn con đưa thầy đến trước mộ người vợ quá cố của thầy?

Soseki thở dài, rồi trả lời bằng giọng buồn bã:

- Con của ta. Ta nghĩ chuyến đi sẽ vô ích mà thôi. Ta tin con nói sự thật, nhưng một lão già mù lòa tìm lại được mộ một người đã chết thì liệu có ích gì? Vợ ta giờ yên nghỉ nơi đó. Hãy tôn trọng sự vĩnh hằng của nàng.

Rồi ông bỏ đi và mất hút trong vườn hoa.


40.

Một tháng trôi qua. Trước mặt thầy, Yuko không dám nhắc tới người con gái trong băng nữa. Vả lại, Soseki dường như cũng vờ như không biết bí mật giữa họ.

Ngày nào cũng vậy, thầy chỉ chào anh một tiếng rồi bắt đầu buổi dạy. Thời gian còn lại của ngày, ông như người vô hình, và hoàn toàn câm lặng suốt bữa ăn tối.

Nhưng một buổi sáng, đứng bên con suối bạc, ông già mù nói với anh:

- Yuko, con sẽ trở thành nhà thơ thực sự khi những dòng con viết ra chứa đựng được cả hội họa, thư pháp, âm nhạc và những điệu múa. Và đặc biệt, khi con đã hoàn thiện trong nghệ thuật trên dây.

Yuko mỉm cười. Thầy đã không quên.

- Tại sao nghệ thuật đi trên dây lại có ích cho con?

Soseki đặt tay lên vai chàng trai trẻ, giống như ông đã từng làm một tháng trước.

- Tại sao ư? Bởi vì nhà thơ, một nhà thơ thực sự, nắm bắt được nghệ thuật trên dây. Viết, đó là tiến lên phía trước, từ nối tiếp từ, trên sợi dây cái đẹp, sợi dây của một bài thơ, của một tác phẩm, một câu chuyện còn ẩn giấu trên trang giấy. Viết, đó là tiến lên phía trước, bước nối tiếp bước, trang này tiếp trang khác, trên con đường của cuốn sách. Điều khó nhất không phải là rời khỏi mặt đất và đứng thăng bằng, với sự trợ giúp của ngòi bút, trên sợi dây ngôn từ. Cũng không phải là thẳng tiến theo một đường liền mạch đôi khi bị ngắt quãng bởi những choáng váng thoảng qua như một dấu phẩy hay dấu chấm xuống dòng. Không, khó khăn nhất đối với nhà thơ là làm sao giữ mình liên tục trên sợi dây dòng viết, sống mỗi giây phút trong đời mình như đang mơ, và không bao giờ bước xuống, dù chỉ một chốc lát, từ sợi dây suy tưởng của mình. Vậy đó, điều khó khăn nhất, là trở thành nghệ sĩ đi trên sợi dây ngôn từ.

Yuko cảm ơn thầy đã truyền thụ cho anh cảm nhận về nghệ thuật một cách tinh tế và đẹp đẽ đến vậy.

Soseki chỉ cười. Rồi ông nói:

- Ngày mai, chúng ta sẽ lên đường tái ngộ Neige.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyết - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyết
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyết - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.227594137192 sec