Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

11.

Làn da phụ nữ
làn da họ giấu
ấm làm sao!
Sutejo

Mùa đông làm thơ thứ hai phủ toàn một màu trắng tinh khiết. Tuyết rơi nhiều lạ thường.

Một đêm tháng Mười hai, Yuko lần đầu ngủ cùng một người con gái, thiếu nữ lấy nước bên đài phun. Da nàng có vị ngọt của trái anh đào. Anh đưa núm bầu ngực trắng ngần của nàng lên miệng mà mút như mút trái chanh trăng. Anh chỉ buông rời nó khi trời hửng sáng.

Suốt mùa đông, Yuko đã viết bảy mươi bảy bài haiku, bài sau đẹp hơn, trắng hơn bài trước.

Đây là ba bài cuối cùng:

Tuyết trong suốt
Cây cầu của im lặng
Và đẹp!

Nhạc tuyết
Dế mùa đông
Dưới bước chân tôi

Thiếu phụ ngồi
Đi tiểu và làm tan
Tuyết

Haiku là vậy.

Là điều gì đó trong sáng. Ngẫu hứng. Gần gũi. Và là vẻ đẹp hoặc tinh tế hoặc tầm thường.

Với hầu hết mọi người, điều này không gợi gì nhiều. Nhưng trước một tâm hồn thi sĩ, nó giống như cây cầu nhỏ hướng về phía ánh sáng lung linh. Cây cầu dẫn đến thứ ánh sáng trắng thần tiên.


12.

Những ngày đầu xuân, ánh nắng quay về. Và cùng với nó là nhà thơ cung đình của triều Minh Trị.

Lần này, ông không đến một mình.

Theo ông là một thiếu nữ đẹp rạng ngời, mê đắm thi ca. Nàng có làn da trắng nõn và mái tóc màu đêm. Nàng là người được vị thi sĩ nhận đỡ đầu.

Cha của Yuko tiếp đón họ rất ân cần dưới giàn hoa trước hiên nhà. Ông mời họ thứ trà hiếm và tuyệt ngon.

Khi vị thi sĩ và thiếu nữ nhấp xong ngụm trà, ông cất tiếng:

- Con trai tôi tự nhận mình không xứng với vinh hạnh mà ngài dành cho nó. Nó nghĩ phải cần bảy năm để hoàn thiện ngòi bút trước khi đến yết kiến Thiên hoàng. Bây giờ mới hết mùa đông làm thơ thứ hai của nó, còn những năm năm chờ đợi nữa!

Vị khách già nua nhìn bờ suối lấp lánh ánh bạc hồi lâu rồi nói:

- Năm năm, quả là lâu! Tôi không biết liệu Thiên hoàng có thể đợi đến lúc đó hay không. Bao giờ Yuko trở về?

- Khi đêm xuống.

- Chúng tôi sẽ đợi.

Yuko từ trên núi về, anh gặp hai vị khách trong thư phòng của mình. Ngay lập tức anh bị sắc đẹp mê hồn của cô gái chinh phục. Khuôn mặt thi sĩ không khiến anh để tâm.

- Yuko, vị thi sĩ triều đình nói, tôi có hai điều muốn hỏi cậu.

- Vâng, tôi xin nghe.

- Tại sao lại là bảy năm?

- Bởi vì đó là con số màu nhiệm.

Yuko bắt được nụ cười mỉm trên đôi môi thiếu nữ. Đôi môi cô khiến anh nghĩ tới vị mát ngọt của trái cây. Anh cố kìm lòng để không cắn ngập vào đó.

- Vậy, tại sao lại là tuyết? Thi sĩ tiếp tục.

- Bởi đó vừa là một bài thơ, vừa là một bức thư pháp, vừa là một bức họa, vừa là một điệu nhảy và vừa là một bài ca.

Vị khách già lại gần Yuko và thở ra một làn hơi nóng:

- Tuyết là tất cả những thứ đó ư?

- Còn hơn thế nữa!

- Cậu là nhà thơ. Nhưng cậu biết gì về những môn nghệ thuật khác? Liệu cậu có biết nhảy, biết vẽ, biết viết thư pháp, biết soạn nhạc?

Yuko không thể trả lời, anh cảm nhận được mặt mình đang nóng đỏ.

- Tôi là nhà thơ. Tôi viết những vần thơ. Tôi không cần biết điều gì khác nữa để có thể hoàn thiện nghệ thuật của mình.

- Sai rồi! Thi ca trước hết là hội họa, là nghệ thuật múa, là âm nhạc và là nghệ thuật thư pháp của tâm hồn. Một bài thơ đồng thời là một bức họa, một điệu nhảy, một bài ca và một bức thư pháp. Nếu muốn trở thành một nhà thơ thực thụ, cậu cần phải có được cái tài năng nghệ sĩ tuyệt đối ấy. Những bài thơ cậu làm vô cùng đẹp, chúng nhảy múa, chúng du dương, nhưng lại trắng như tuyết. Cái còn thiếu là sắc màu, là hội họa. Cậu không phải họa sĩ, Yuko ạ. Đó chính là thiếu sót trong cậu. Chỉ vậy thôi. Vì thế, nếu cậu không nghe tôi, thơ của cậu sẽ mãi vô hình trước con mắt thế gian.

Vị khách già khiến anh khó chịu, nhưng thiếu nữ bên cạnh ông ta quá đẹp và Yuko không muốn làm nàng thất vọng.

- Tôi xin lắng nghe ngài.

- Ở miền Nam nước Nhật, có một người đã đạt được đến nghệ thuật tối thượng. Ông viết những vần thơ tuyệt vời, những bản nhạc tuyệt vời, nhưng trước hết, ông là một họa sĩ. Con người đáng kính và có một không hai đó tên là Soseki. Ông là thầy của tôi. Hãy thay tôi ghé thăm ông. Tôi xin cậu. Ông sẽ dạy cậu cái phần nhỏ mà cậu còn thiếu.

Trong suốt cuộc trò chuyện, thiếu nữ được vị thi sĩ của triều đình Minh Trị đỡ đầu không hề cất lời. Cô chỉ đăm đăm ngồi nhìn khuôn mặt Yuko, mỉm cười rồi lại chậm rãi nhấp những ngụm trà tỏa khói.

- Đừng chậm trễ, vị khách già nói, vì Soseki đã rất già và có thể sẽ chết chỉ nay mai.

Yuko cúi đầu, đáp lời cuối:

- Thưa ngài, ngày mai tôi sẽ đi gặp Soseki.

Rồi anh quay người lại và vụng về chào thiếu nữ. Cô khẽ bật ra tiếng cười kiêu ngạo, nhẹ như một nốt nhạc láy hòa vào không trung.

Lập tức, Yuko cảm nhận từ tiếng cười ấy một nỗi căm hận ghê gớm và một tình yêu vô hạn dành cho cô.


13.

Đêm đó, Yuko làm tình với cô gái lấy nước bên đài phun. Anh ôm nàng trong tuyết, dưới gốc một cây anh đào khẳng khiu. Họ làm tình đi làm tình lại bảy lần. Vô cùng mãnh liệt. Cho đến khi dương vật của Yuko nom tựa một bông ac-ti-sô tàn rủ còn cửa mình cô gái như một vết rạch tím bầm.


14.

Sáng sớm ngày hôm sau, Yuko rời làng. Anh từ biệt cha và mọi người, rồi khởi hành về phương Nam.

Đó là chuyến đi về phía vầng mặt trời của trái tim anh. Sự tinh khiết của thế giới và ánh sáng của nó mở ra trước mắt anh. Bước thong thả trên đường, Yuko cảm thấy một niềm vui thuần khiết và rạng rỡ. Anh đang tự do và hạnh phúc. Hành trang duy nhất anh mang theo là niềm tin vào tình yêu và thơ ca.

Nhưng điều gì phải đến cũng đến. Vì quá yêu nên anh đã không còn biết sợ tuyết.

Suýt chút nữa, chính tuyết đã cướp đi sinh mạng của anh.

Trong lúc vượt qua những dãy núi trên đảo Honshu, Yuko gặp phải một cơn bảo tuyết khủng khiếp. Anh là nạn nhân của thiên nhiên cuồng nộ và chỉ thoát nạn nhờ một chỗ trú thân tạm bợ.

Yuko náu mình dưới một vách đá, tránh được gió, và ở đó, rét tê tái, sức lực kiệt quệ, cô độc giữa đêm tối mịt mùng, giữa lòng tuyết sâu thẳm, một mình với nỗi cô đơn, một mình trong im lặng, lẽ ra anh đã chết cả trăm lần vì lạnh, vì đói, vì mệt, vì tuyệt vọng và chán nản, nhưng anh vẫn sống.

Anh sống được là nhờ điều anh đã thấy, trong đêm ấy, điều ấy, điều kỳ diệu đến từ bờ bên kia của thực tại ấy, điều tuyệt vời và tươi đẹp ấy là hình ảnh tươi đẹp nhất và tuyệt vời nhất mà anh từng thấy trong suốt cuộc đời mình. Và hình ảnh ấy, anh mãi mãi không thể quên.


15.

Hình ảnh tuyệt đẹp ấy là nàng. Lúc anh ngả mình dưới vách đá, nàng đã ở đó, ngay trước mắt anh. Nàng mong manh như một giấc mộng. Đó là một thiếu nữ Âu khỏa thân có mái tóc vàng óng. Nàng đã chết. Nàng đang ngủ dưới một lớp băng.


16.

Nàng không phải đang ngủ. Nàng đã chết. Nhưng cái chết của nàng trong suốt như pha lê. Lập tức, Yuko đã đem lòng yêu người con gái xa lạ xinh đẹp ấy.

Yuko không hề nghĩ mình đang ở cạnh một xác chết. Đó không phải là một cái chết bình thường, mà là một hiện hữu kỳ diệu.

Nàng khỏa thân. Tại sao nàng khỏa thân dưới một lớp băng? Câu hỏi lập tức ập đến nhưng Yuko không biết làm sao trả lời.

Nàng từ đâu tới? Từ bao giờ nàng giam mình trong khối băng trong suốt và vĩnh hằng này? Liệu nàng có thực sự tồn tại?

Thiếu nữ trong băng mảnh mai và dịu dàng như một giấc mộng. Mái tóc nàng vàng óng rực rỡ như ngọn lửa. Hai hàng mi khép lại không giấu được màu xanh lục của mắt nàng, như thể băng lạnh đã làm cho lớp da nơi mí mắt trở nên trong suốt. Khuôn mặt nàng trắng như tuyết.

Yuko ngắm nhìn, không thốt lên lời, hoàn toàn bị vẻ đẹp của nàng chinh phục.


17.

Yuko ngỡ mình đang mơ.

Có vẻ như hình ảnh người con gái chỉ là mộng ảo. Nhưng thực tế thì anh không hề bị ảo giác. Nàng đang ở đây, dưới lớp băng, ngay sát bên anh và anh yêu nàng.

Yuko thức cả đêm để lấp đầy đôi mắt anh bằng hình ảnh ấy. Anh không biết chán dù chỉ một giây. Anh nằm đó, bất động mặc cho giá lạnh, chiêm ngưỡng hình ảnh mà ngay cả trong mơ anh cũng không hy vọng được gặp.

Đối với anh, thời gian ngưng lại đêm nay.

Nàng là ai? Tại sao nàng ở đây?

Anh không biết điều đó.

Nhưng anh biết một điều, duy nhất một điều, buồn và đẹp: đó là anh sẽ già đi, hẳn nhiên rồi, và một ngày kia anh sẽ chết nhưng tình yêu anh dành cho người con gái này sẽ sống mãi, và hơn thế nữa, khuôn mặt đang ngủ dưới lớp băng kia sẽ mãi mãi trẻ trung.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tuyết - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tuyết
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tuyết - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.18502497673 sec