Tư niệmTư niệm - chương 3

Chương 3Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện ngắn
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
http://i.imgur.com/9Ma5GqA.jpg
Tác giả: Mây
Mùa Đông ấm áp rời đi. Triệu Lăng vẫn hằng ngày đến lớp làm tròn trách nhiệm phu tử, đợi đến lúc chiều tàn trở về luôn có người ngồi may vá trước cửa, ngân nga khúc hát xưa, nghe tiếng bước chân hắn sẽ vui vẻ ngước lên, giọng trong trẻo gọi "Lăng ca ca"

Nhưng ngày tháng không êm đềm trôi qua như thế, Tiểu Song được Triệu Lăng yêu thương, không ít nói, ít cười như trước, ngược lại thêm phần hoạt bát, ương ngạnh. Như một buổi sớm vừa sang xuân, Triệu Lăng cùng Tiểu Song dạo chợ, qua một hàng hoa, hai người dừng lại, cười cười nói nói rất vui vẻ. Mùa Xuân năm nay đặc biệt ấm áp hơn những năm trước, trăm hoa khoe sắc, đặc biệt diễm lệ. Triệu Lăng muốn mua một cành đào hồng cùng bạch mai, Tiểu Song lại muốn mua đỗ quyên cùng cẩm tú. Đang chuẩn bị trưng ra bộ mặt nuông chiều ngàn năm của mình, Triệu Lăng đột nhiên bị đẩy mạnh, không phòng thủ lại ở chỗ đông người không thể tự nhận mình có võ công, ngã dúi xuống đường, vài chỗ bong da rỉ máu. Mọi người xung quanh lo lắng, ráo riếc chạy đến một câu Triệu phu tử, hai câu Triệu phu tử hỏi thăm lại nhìn sang kẻ đẩy Triệu Lăng vừa kia. Là tên thô lỗ nhất Lạc Giang thành, Đinh Lực.

Tiểu Song trợn tròn mắt, chạy đến đỡ Triệu Lăng thảm hại đứng lên, mắt vẫn không rời người Đinh Lực. Tên Đinh Lực này nhà cũng ở thành Đông, thậm chí cách nhà Triệu Lăng chỉ mươi hộ. Đinh Lực sống một mình, không cha không mẹ, không thân thích, không thê tử, không con cái, suốt ngày quẩn quanh với rượu, là một con sâu rượu chính hiệu tu luyện cả chục năm. Hắn hay gây sự với người khác, lúc thì xông tới đẩy người vô cớ, lúc thì giật thức ăn của khách trong mấy tửu lâu rồi mang cho ăn xin, lúc lại lấy trâm cài của nữ tử nhưng đi được vài bước lại xoay người trả họ. Cứ nhiều lần như thế, rồi đến nhiều năm, Đinh Lực trở thành tên sâu rượu, tên thô lỗ nhất Lạc Giang thành lúc nào không hay.

"Này!!! Tên sâu rượu kia!" là tiếng Tiểu Song.

Tên sâu rượu họ Đinh ngước mắt lên nhìn, đôi mắt đỏ ngầu vì rượu, trên mặt lún phún những râu nhưng ngũ quan lại sáng sủa rõ ràng. Hắn không đáp, chỉ cười. Tiểu Song cả giận, sấn tới xô hắn ngã xuống, lực đạo vô cùng mạnh, hếch chiếc mũi nhỏ, cười lớn

"Ha ha ha, ngươi lần sau không được chòng ghẹo người khác nữa, nhất là Triệu phu tử à tốt nhất là không có lần sau"

Đinh Lực không sợ, hắn lòm còm ngồi dậy, nắm chặt vò rượu lại tiến gần đến Tiểu Song. Mọi người xung quanh thầm than không ổn, đứng lặn chờ tên sâu rượu này có làm điều gì càn quấy sẽ nhất tề xông lên cột hắn lại. Tiểu Song hơi sợ, lùi bước, nàng vội tìm kiếm Triệu Lăng lại thấy chàng đứng nép sang một bên bộ dáng vô cùng thong thả. Là Triệu phu tử muốn ăn cơm mềm (nam nhân sống phụ thuộc vào nữ nhân) đây mà. Mắt nàng sáng quắc, lườm chàng một cái, chống hai tên lên hông bày ra dáng điệu của một phụ nhân hung dữ, quát:

"Tên Đinh Lực sâu rượu kia, bổn cô nương cho ngươi biết, đừng nghĩ trên người ngươi đầy mùi rượu là ta sợ ngươi, cơ bắp của ngươi cuồn cuộn là ta sợ ngươi, không có đâu!!! Nếu ngươi dám bước tới, bổn cô nương liền cào nát mặt ngươi, nhổ sạch hoa cỏ chỗ ngươi sống còn đổ thuốc xổ vào giếng nhà ngươi, ngươi còn muốn làm càn?"

Người kia quả nhiên không tiến tới nữa, mắt hắn chực trào bi thương, miệng lẩm bẩm gọi tên "Lan Nhi" nhưng lời vừa thoát ra khỏi miệng liền bị một trận gió cuốn đi. Hắn trơ người đứng đó hồi lâu, cuối cùng cũng lấy lại chút trấn tĩnh, vội nâng vò rượu lên dôc cạn, lặng lẽ quay lưng rời đi. Tiểu Song đứng trên phố nhất thời cao hứng cười ha ha mấy tiếng liền bị nam tử áo xanh chọc cho sắp hộc máu. Triệu Lăng cười cười, thi lễ với nàng.

"Tiểu Song, nàng thật cao minh"
http://i.imgur.com/plKpDtD.jpg
Một đoá hồng mai nương theo gió dập dìu mấy bận trên không như cánh én rồi rơi xuống, âm thầm than trách thời gian chóng trôi đi. Tiết thanh minh vừa qua, cả thành Đông cũng vừa dịp náo nhiệt. Nghe nói, Triệu phu tử cùng nương tử nuôi từ nhỏ Tiểu Song sẽ tổ chức lễ thành thân.

"Muội là nương tự nuôi từ nhỏ của huynh lúc nào?"

Tiểu Song bĩu môi, không tin nổi Triệu phu tử trong lòng mọi người lại thản nhiên nói dối đến vậy. Triệu Lăng trưng ngay gương mặt quân tử, nhắc lại chuyện hổ thẹn nhất đời nàng. Đó là lần đầu tiên gặp chàng, nàng nắm chặt tay chàng, ngọt ngào gọi "Tướng công", còn lấy cái lí do lấy thân báo đáp để ở bên chàng. Giờ nàng chỉ ước mình quay về lúc đó, đánh Tiểu Song kia mấy đấm cho khôn ra, mà không được, lỡ như Tiểu Song của quá khứ bị đánh đến ngu ra thì phải làm sao. Nàng thầm thở dài hai tiếng lại lo lắng ai sẽ chủ trì hôn lễ cho Triệu Lăng và nàng. Chàng cười cười, rất thật thà đáp.

"Ta sẽ báo tin cho huynh trưởng, nhất định sẽ về kịp."

Vậy là Triệu phu tử đây có huynh trưởng? Lại đi rêu rao với nàng rằng "thân ta cô độc". Nàng trước khi thành thân đã lật tẩy bộ mặt "ngụy quân tử" của Triệu Lăng ra nhưng vẫn không thôi bị đôi mắt tựa tinh tú, nụ cười tựa nguyệt quang của chàng hấp dẫn, lừa gạt đến thất điên bát đảo. Tiểu Song lại thầm thở dài hai tiếng.

Tiết trời sáng trong, hoa sen nở rộ, tao nhã chao nghiêng trên mặt hồ, cánh én nối nhau hướng về phương Nam ấm áp, gió cùng lá reo hò điệu hát bất tận. Nàng vận hỉ phục đỏ thắm, gương mặt thẹn thùng giấu sau chiếc khăn lụa hồng, chầm chậm theo Lý tẩu tiến gần Triệu Lăng. Nàng gọi "Lăng ca ca" khiến tay chàng bất giác run nhẹ, tim đập liên hồi, lồng ngực không giấu được mà phập phồng thở gấp, chàng khoác nhẹ tay áo, dõng dạc.

"Không cần kiệu đón, để ta cõng tân nương."

Không cần kiệu tám người khiêng, vai hắn đủ rộng, người hắn đủ sức đưa tiểu nương tử của hắn đi tới tận cùng gốc bể, từ giờ phút này không tách rời nhau nữa.

Tân lang cùng tân nương tiến vào hỉ đường, huynh trưởng của Triệu Lăng, Triệu Ẩn, ngồi trên ghế chủ hôn, ngạo khí xung thiên, không giấu được vui mừng mà cười hào sảng. Lòng Tiểu Song bất giác chấn động. Bà mai hô một câu: "Nhất bái thiên địa." , lại hô một câu: :"Nhị bái cao đường."

Huynh trưởng của Triệu Lăng chờ cái bái lạy này đã lâu, nhất thời vui mừng, mắt y lấp lánh niềm vui hiếm có, lại cười lớn. Lồng ngực đột ngột Tiểu Song thắt chặt, đau đớn tột cùng, muôn tầng áp lực cùng lúc đè nặng lên tim. Tiểu Song đứng phắt dậy, gỡ khăn lụa đỏ, đảo mắt nhìn xung quanh, lớn tiếng hỏi:

"Là ai đang cười?"

Là ai cười? Tiếng cười này, tiếng cười man rợ này đã giết cả nhà nàng, đã ám ảnh nàng không ngày nào thật sự yên giấc. Là ai?

"Triệu Lăng, đệ xem, tiểu nương tử của đệ nóng lòng gặp huynh trưởng kìa!" - Triệu Ẩn vỗ đùi một cái, cười hảo sảng.

Là hắn.

Tiểu Song giận dữ, mắt cuộn nộ khí, không tự chủ rút lam phiến từ tay áo Triệu Lăng rồi vận công tung một đòn về hướng Triệu Ẩn. Giọng lạnh hơn băng tuyết:

"Nói! Ngươi chính là người năm đó sát hại cha mẹ ta, Khúc gia ta?"

Triệu Lăng vừa kịp định thần vội vã chắn ngang giữa Tiểu Song và Triệu Ẩn, giọng hơi run.

"Tiểu Song, nàng hiểu lầm gì ư? Huynh ấy là huynh trưởng của ta."

Giọng Đinh Ẩn vang lên phía sau Triệu Lăng, mờ ảo mà sắc nhọn:

"Hoá ra là con gái Khúc gia à? Triệu Lăng, ngươi quả biết chọn thê tử."

"Đừng nhiều lời, ngươi chỉ cần nói có hay không!". Tiểu Song mất kiên nhẫn.

Đinh Ẩn cười nửa miệng, rút thanh kiếm bên hông ra, sắc nhọn chói sáng.

"Khúc gia ngươi giết cha mẹ ta. Ta trả thù. Ngươi nay muốn trả thù thì ta đành diệt cỏ tận gốc."

Hơn mười lăm năm trước, Triệu gia nổi tiếng khắp võ lâm vì sở hữu Tinh La đao. Từ anh hùng đến thương gia khắp nơi đều tề tựu về Triệu gia trang để được một lần chiêm ngưỡng, vài người nảy sinh lòng tham, trong đó có tên thương gia họ Mạnh, Mạnh Thông Hạo. Đến một ngày của mùa thu năm đó, Mạnh Thông Hạo thuê sát thủ, cũng là người Khúc gia, cha mẹ Tiểu Song, đến Triệu gia giết người đoạt đao. Cũng vì đại nạn năm đó cả nhà Triệu gia phải trốn chạy về vùng cực Nam Lạc Giang thành. Triệu Lăng và Triệu Ẩn may mắn thoát nạn, từ đó nuôi chí phục thù, nhiều năm liền cũng truy ra Khúc gia cùng tên chủ mưu họ Mạnh. Huynh đệ họ trong một đêm đã vùi thây kẻ thù trong biển lửa, rửa sạch mối hận trong lòng nhưng Triệu Ẩn lại không ngờ tới, Triệu Lăng lại đi cứu con gái của Khúc gia về nuôi dưỡng, còn thành thân với nàng.

Lời vừa dứt, kiếm quang liền vung tới rạch một đường dài phá chiêu của Tiểu Song. Triệu Lăng cả kinh tức thời ôm lấy Tiểu Song vận khinh công nhảy sang một bên tránh né nhưng đường kiếm vừa nhanh vừa mạnh, kiếm khí bổ tới, tay áo Triệu Lăng bị xé toạt, một đường máu chảy dọc theo tay chàng loan vào hỉ phục. Triệu Lăng vẫn ôm chặt Tiểu Song, giọng trầm ổn.

"Đừng sợ, có Lăng ca ca ở đây..."

Tim nàng như bị ai đó xé tan, có tiếng tay áo chàng rách vọng vào tim, vọng mãi, vọng mãi, sâu thăm thẳm. Nam tử đang ôm lấy nàng, cùng nàng kết tóc se duyên, Lăng ca ca của nàng lại là kẻ thù giết cả nhà nàng. Nàng lại ngây ngốc chưa bao giờ tự hỏi vì sao vùng hẻo lánh phía Nam đó một người như chàng lại dạo thuyền đến, chưa bao giờ tự hỏi vì sao chàng lại kinh động khi nhìn thấy nàng, vì sao chàng nửa muốn cưu mang nàng nửa muốn đưa nàng đến nhà họ Đường.

Vì thù hận. Vì tội lỗi. Vì yêu thương.

Nàng nhắm chặt mắt lại, cố giữ cho nước mắt không trào ra, đêm phụ mẫu mất lại hiện lên vô cũng rõ ràng, thậm chí nàng có thể thấy Triệu Ẩn cười, thấy chàng sắc lạnh nhìn ngôi nhà nhỏ của nàng chìm trong biển lửa. Chuỷ thủ phòng thân trong tay áo Tiểu Song vô thức đâm tới, xuyên thẳng qua lớp hỉ phục rực rỡ của Triệu Lăng, nàng giật mình mở to mắt, chàng vẫn ôm chặt lấy nàng, giọng trầm ổn mà cơ hồ tựa tiếng nhị cầm não nuột vang vọng:

"Đừng sợ... có... Lăng ca ca ở đây..."

Có hắn ở đây, không ai khinh rẻ nàng, không ai ức hiếp nàng, không ai tổn thương nàng.

Tiểu Song sững sờ, lùi khỏi vòng tay Triệu Lăng mấy bước, mắt mở to, vô hồn. Mặt chàng trắng bệch, hỉ phục rực rỡ lại càng thêm thê lương, máu trên cánh tay vẫn không ngừng chảy, nơi ngực phải của chàng còn cắm thêm một thanh chuỷ thủ. Bên tai nàng hình như có tiếng hét. "Tân nương giết tân lang rồi!". Rồi tiếng bước chân quan khách sợ hãi nối nhau rời khỏi Triệu gia. Nàng thẩn thờ ngồi phịch xuống, cảm giác lạnh lẽo tràn tới, không còn vòng tay của chàng ôm lấy nàng nữa rồi...

Triệu Ẩn hốt hoảng chạy đến chỗ đệ đệ, điểm huyệt cầm máu, nhất thời giận dữ nắm chặt chuôi kiếm. Triệu Lăng bên cạnh sắc mặt vô cùng nhợt nhạt.

"Đừng hại nàng!"

"Ta quyết không theo!"

Triệu Ẩn nộ khí ngút trời. Nàng ngây ngốc ngồi đó, nhìn chàng ôm vết thương, khoé môi hoa đào cắn chặt rỉ máu. Bên cạnh bỗng vang lên một tiếng "cạch" kéo hồn nàng lại, là một thanh kiếm sắc bén, nàng lại theo hướng kiếm rơi ngước lên nhìn. Là Hạng Cao. Hắn đưa cho nàng một túi gấm nhỏ, nụ cười như có như không, giọng như ma quỷ the thé bên tai nàng.

"Ngươi còn chờ gì? Sao không đến giết Triệu Ẩn. Nợ máu phải trả bằng máu chứ nhỉ? Túi kia là nhuyễn cốt tán. Ngươi ném nó lên người Triệu Ẩn hắn sẽ mất hết võ công, lúc đó ngươi dùng một kiếm giết hắn là được, còn nhẹ nhàng cho hắn nữa kìa!"

Lời hắn vừa dứt, Triệu Ẩn bên kia cũng một kiếm chém tới. Nàng định thần cầm lấy thanh kiếm kia chống trả.
Được khoảng nửa trăm chiêu, cảm giác mỏi mệt lấn tới người nàng còn Triệu Ẩn cứ khí phách bức người.
Đắc ý, Triệu Ẩn mạnh mẽ cười, tiếng cười hào sảng tựa như một liều thuốc độc bóp chặt hơi thở của nàng. Nhuyễn cốt tán cuối cùng cũng được ném ra, Triệu Ẩn khinh địch không phòng bị liền hít phải quá nửa, cơ thể vô lực ngã xuống. Tiểu Song thở ra một hơi liền nghe bên tai tiếng cười u linh của Hạng Cao. Hạng Cao từ lúc nào đã đến chỗ Triệu Lăng, tay hắn nắm thanh trường kiếm tẩm độc kề sát cổ chàng.

"Triệu Lăng, một chút nữa thôi, đại huynh của ngươi sẽ chết, ngươi cũng chết, nữ nhân của ngươi đợi ta lợi dụng xong cũng trả ngươi, ngươi thấy sao?'

Hạng Cao cười quỷ dị, Triệu Lăng hừ lạnh, không muốn cùng Hạng Cao nói lời nào. Thoáng thấy Triệu Ẩn ra tay với nàng, mi tâm hắn kinh động, rồi lại thấy nàng ném thứ bột gì đó vào người Triệu Ẩn, đại huynh của hắn liền ngã xuống, bất động. Hạng Cao lại nói "Mối thù tại thành Đông ta đang trả, còn lam phiến của ngươi xem như là lãi vậy."

Đạo tặc vẫn hoàn đạo tặc. Triệu Lăng phẫn nộ trừng mắt nhìn Hạng Cao. Nhưng cái nhìn lại vô tình rơi trên người Tiểu Song, hỉ phục kiều diễm, mái tóc vì trận kiếm tự do trượt xuống hai bã vai gầy, khuôn mặt nàng xa xăm đẹp đến xót xa. Mối thù giết phụ mẫu không phải ai cũng có thể buông được. Hắn đã không buông được, nàng làm sao có thể buông. Chuyện đã đến mức này, nợ máu phải trả bằng máu, hắn đi trước nàng một bước, xoá bỏ chấp niệm của nàng, trả cho nàng cuộc đời vô ưu vô phiền.

Triệu Lăng chầm chậm nhắm chặt mắt lại, cố nở nụ cười, lại sợ nàng trông thấy bộ mặt khó coi của mình lúc chết mà ghét bỏ. Đường kiếm xé nát không khí hướng tới bỗng mơ hồ có luồng hơi ấm chắn ngang trước người hắn. Một kiếm vì thế mà chém xuống hơi ấm kia, tiếng kiếm mềm mại va chạm, mềm mại vỡ tan.

Triệu Lăng ngỡ ngàng mở to mắt nhìn. Tiểu Song ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn, đôi môi quyến rũ như cánh đào mỉm cười. Hạng Cao chưa kịp ra tiếp sát chiêu đã bị nàng ném nhuyễn cốt tán lên người, đờ đẫn ngã xuống, mắt mở to không cam.

Triệu Lăng cơ hồ lại nghe nàng gọi một tiếng Lăng ca ca. Hơi thở nàng yếu ớt trong lòng hắn, hương ngọc lan trong túi thơm vờn quanh chớp mũi hoà lẫn cùng mùi máu của nàng. Thanh kiếm kia vẫn ghim chặt vào người nàng, nàng ho nhẹ cố nén cơn đau, sắc mặt tái nhợt mỉm cười:

"Triệu Lăng, bị ghim kiếm trông rất xấu!"

Tay hắn run rẩy, ghì chặt nàng vào lòng, cánh tay đẫm máu của hắn cố giữ vết thương nàng lại, tay còn lại men theo chuôi kiếm rút nó ra. Tiếng nàng gầm gừ kìm nén cơn đau, lại mỉm cười:

"Triệu Lăng... thật đẹp."

Đôi mắt tựa tinh tú, nụ cười tựa nguyệt quang.

Tiểu Song khép hờ mắt, thấy mình lại ngồi dưới gốc liễu già, lam y nam tử mỉm cười nhìn nàng, đưa tay cho nàng. Trên đầu lại vang lên giọng nói của nam tử đó, vẫn trác tuyệt nhưng không còn trầm ổn, là lo lắng, là sợ hãi.

"Tiểu Song, đừng sợ, đừng ngủ..."

Hắn ôm lấy nàng, muốn đứng lên, lại bất lực ngồi đó. Hắn lại đưa mắt cầu cứu Triệu Ẩn, đại huynh của hắn thở dài quay đi, ngụ ý không thể cứu nàng kịp nữa. Hắn lại ghì chặt nàng vào lòng, tha thiết cầu khẩn

"Đừng ngủ... đừng ngủ..."

Ngủ rồi sẽ không bao giờ tỉnh dậy nữa.

Đời hắn chưa bao giờ cầu xin ai nhiều đến thế. Như lúc cha mẹ ra đi, hắn chưa bao giờ cầu trời xanh mang họ trở về. Như lúc hắn bị đại huynh bỏ lại Đông thành, hắn cũng không cầu đại huynh ở lại hay mang hắn theo.

Nàng run rẩy trong lòng hắn. "Triệu Lăng, ta thật sự rất mệt..."

Không được, nàng tuyệt đối không được ngủ, nàng tuyệt đối không được rời xa hắn.

Triệu Lăng toan đứng lên, ôm lấy nàng hướng ra khỏi cửa, mỗi bước đi, vết thương mỗi vỡ ra, máu theo đó rơi xuống, yêu diễm kinh người. Mắt hắn hơi tối lại, ngã trước cửa, cánh hồng mai phiêu lãng đâu đó rơi trên bậc thềm.
Lam y nam tử năm đó cũng ôm lấy nàng, ngâm câu thơ.

"Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai."

Tiểu Song bị kinh động, lại mở mắt nhìn hắn, một giọt chất lỏng nóng hổi trào ra khỏi khoé mi, nàng cứ cười.

"Triệu Lăng, đừng cố chấp nữa, ta phải đi rồi. Ta hận chàng, cũng yêu chàng nên chàng đừng vội tìm ta. Đợi đến trăm tuổi hẳn đi, ta lúc đó sẽ tha thứ cho chàng. Chàng thấy... có... được không?"

Hơi thở yếu ớt rồi lụi tàn, hơi ấm Triệu Lăng ghì chặt trong lòng dần nguội lạnh. Sắc trời chợt chuyển một màu u ám, muôn cánh hồng mai từ đâu đó bị gió cuốn bay đầy trời nhưng đã không còn thiếu nữ năm nào đùa giỡn với cánh hoa cười khúc khích. Triệu Lăng đột nhiên ngửa mặt lên trời gào thét, thảm thiết xé mây, đau thương tới cùng cực. Mưa rơi. Từng giọt từng giọt vùi lấp cánh hoa. Đẹp đến đau lòng.
http://i.imgur.com/plKpDtD.jpg
Nhiều năm sau...

Đông thành có một trường học, nhỏ thì dạy chữ, lớn dạy thi văn. Trong một phòng học phía Đông vang lên tiếng học sinh đều đều:

"Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai."

Phu tử trong lớp dạy tới hai câu này, trong lòng chấn động, ho lên một trận dữ dội, vội cúi thấp mi mắt như che giấu. Học trò không khỏi lo lắng, láo nháo hỏi thăm. Hắn cười nhẹ, khua tay ý bảo không sao.

Ai trong thành Đông này không rõ, phu tử này họ Triệu, Triệu Lăng. Tuổi chỉ hơn ba mươi mà đầu đã điểm tóc bạc, thân người gầy gò, da lúc nào cũng xanh xao không chút sức sống. Người ngoài thành đều cảm thấy kì lạ, hỏi ra mới biết người này vì nhớ nhung thê tử, thương tâm quá độ mà sinh bệnh.

Triệu Lăng một mình trở về nhà khi tà dương xuống dần phía bên kia chân trời. Hắn đi dọc theo con đường cũ như mọi ngày, tình cờ gặp phải một nam tử, nếu nói lạ thì không lạ, nếu nói quen lại có chút không tin. Nam tử kia vận bạch y, ngũ quan rõ ràng, người rõ mang khí phách của bậc tướng quân. Nam tử nắm tay thành quyền thi lễ với Triệu Lăng, hắn cũng đáp lại, ôn nhu cười:

"Huynh đây là Đinh Lực."

Đinh Lực, Đinh sâu rượu, sâu rượu thành Đông đều là hắn. Nhưng hắn hôm nay không mang theo rượu, quần áo lại vô cùng sạch sẽ, tựa như một người nào khác. Đinh Lực lại cười xoà, không để tâm ánh mắt phức tạp của Triệu Lăng.

"Mời Triệu phu tử đến nhà ta dùng trà."

Triệu Lăng không tỏ vẻ bất ngờ, chỉ hơi nhíu mày, gật đầu đi theo.

Đường đến nhà Đinh Lực không xa, đi thêm mấy bước nữa liền nghe thấy hương lan xa xa. Triệu Lăng không hỏi, lại nói gót theo Đinh Lực đi tiếp. Càng đi, như càng lạc vào rừng lan, hương thơm có loại man mát, có loại nồng nàn, có loại thoang thoảng, có loại đượm sầu. Lại đi thêm mươi bước, nhà Đinh Lực đã hiện ra trước mắt. Nhà hắn không lớn, không nhỏ, là một căn nhà trúc dựa hẳn vào một hàng tre trúc xanh ngát phía sau, xa xa còn nghe tiếng róc rách của dòng suối. Nhà trúc sạch sẽ, gọn gàng, trên bàn còn có kim chỉ và một ít vật dụng của nữ tử. Đinh Lực cười cười giải thích:

"Lan Nhi, thê tử của ta, vừa đi."

"Bao lâu rồi?"

Đinh Lực mang trà đến, tự nhiên đáp:

"Hơn hai mươi năm."

Vừa đi đã hai mươi năm. Lời hắn trào phúng mà Triệu Lăng lại cười không nổi. Không ai nói gì, cả hai trầm mặt uống trà, chốc chốc lại ngước lên nhìn về phía vườn lan trước cổng. Gần hết một canh giờ, Đinh Lực cũng lên tiếng:

"Mai ta đi."

Triệu Lăng im lặng, nghe hắn nói tiếp.

"Năm ấy gặp thê tử của Triệu phu tử trên đường, ta đã nghĩ nàng thật giống Lan Nhi nhà ta." Đinh Lực ngừng một lúc. "Nhưng không phải, mắt nàng đượm buồn, không như Lan Nhi."

"Huynh định đi đâu?". Triệu Lăng hỏi.

"Nghe nàng nói nhà nàng ở phía Tây, ta cứ đi về hướng Tây, có thể tìm được nàng."

Năm đó Đinh Lực còn trẻ, là một thân nam nhi "dặm ngàn da ngựa", cùng lúc đó ở biên cương có biến, hắn liền vứt áo ra đi bỏ lại thê tử Lan Nhi. Biền biệt năm năm, lúc hắn trở lại đã thấy nhà trống không, vườn lan mà họ trồng cũng chết khô, trên bàn chỉ độc một bức thư, chữ theo năm tháng đã nhoà đi không ít. Trong thư Lan Nhi nói nàng về nhà cha mẹ đẻ, không muốn ở cùng hắn. Hắn lúc đó không biết nên làm thế nào, phát điên chạy khắp nơi, gặp lại người hàng xóm cũ, lại kể rõ sự tình năm đó. Khi hắn rời đi, thê tử đã hoài hài tử, trong thành xảy ra dịch bệnh, lại thêm nạn đói, nàng một mình không qua khỏi, sớm đã đi rồi.

Người vốn đã đi rồi, hắn vẫn tìm...

Tà dương cuối cùng cũng gác núi, chỉ để lại vài ba tia sáng hồng hồng. Đinh Lực một thân bạch y tiễn Triệu Lăng trở về, hắn đưa khế ước nhà đất cho Triệu Lăng, lại nói:

"Ta biết Triệu phu tử không thể chăm sóc vườn lan này, vậy hãy thay ta tìm người có lòng đi."

Triệu Lăng lại lặng lẽ trở về, trời đã cuối đông, khí trời phả nhiều hơi lạnh, hồng mai lại rực rỡ nở rộ ven đường. Hắn đến nhà Lí Thọ, đưa cho Lí Thọ tờ khế ước, nói rằng có thể mang việc trồng lan làm kế sinh nhai. Lí Thọ khom khom người mừng rỡ, ôm lấy hai đứa con vào lòng, lại tha thiết nhìn thê tử vẽ ra tương lai hạnh phúc, no đủ.

Triệu Lăng nghe tim mình hẫng một nhịp.

Nếu nàng còn sống, hắn có phải cũng được như Lí Thọ hay không....
http://i.imgur.com/plKpDtD.jpg
Lại thêm một mùa xuân nữa, tuyết năm nay kì lạ rơi trên đất Đông thành, hai cây hồng mai được dịp kiêu hãnh nở rộ trong tuyết trắng. Vừa sáng, Triệu Lăng đã ra phố mua vài món lặt vặt rồi nhân thể dạo một phòng ngoại thành. Đứng trên con đường quen thuộc, hắn khựng lại. Nơi bán vải đó, đã từng có nàng, nơi bán hoa đó đã từng có nàng, cả nơi bán nữ trang cuối đường, cũng từng có nàng. Trong đáy mắt Triệu Lăng mơ hồ hiện lên bóng dáng thiếu nữ nhỏ nhắn, nũng nịu kéo tay hắn. "Lăng ca ca, muội muốn mua cái này!". Hắn sẽ nhíu mày, trầm ngâm mộc chốc, mặc nàng hồi hộp chờ đợi, rồi mỉm cười gật đầu với nàng. Một trận tuyết rơi, hắn chớp mắt, bóng dáng đó liền tan biến trong tuyết trắng.

Chiều xuống, như mọi hôm, Triệu Lăng cô độc trở về nhưng hôm nay kì lạ, lòng lại nao nao, tựa hồ có một thứ chất lỏng mằn mặn trào lên cuống họng. Đến trước nhà, chân hắn bỗng dừng lại. Trước cửa có bóng dáng mềm mại ngồi ngay ngắn, đầu hơi cúi xuống may vá, tà dương chiếu nhẹ lên vạt áo nàng chút đỏ hồng, diễm lệ hơn cả hồng mai, nàng như đang chờ ai, tiếng hát cất lên trong trẻo.

"Thiếp xin thề kiếp sau này
Như chim liền cánh như cây liền cành"
Rồi cơ hồ nàng nghe tiếng bước chân hắn, hắn đứng đó, không dám chớp mắt, nàng ngước lên mỉm cười, gọi một tiếng quen thuộc rồi chạy đến chỗ hắn. Hắn cũng mỉm cười, đưa tay ra chờ nàng đón lấy, một trận gió lạnh thổi qua, cánh hồng mai cùng tuyết trắng bay lạc, bóng dáng bé nhỏ liền biến mất.

Rõ ràng hắn đã không chớp mắt, cớ sao người vẫn đi...

Bên cạnh đôi hồng mai, có một bia mộ, phía trên khắc sâu năm chữ "Thê tử Khúc Tiểu Song". Hắn chầm chậm bước tới, ngồi xuống cạnh mộ, thân nhiễm tuyết lạnh nhưng lại ấm áp vô ngần. Hắn nhắm chặt mi mắt, hương ngọc lan lại thoang thoảng bên người, hắn dịu giọng nói

"Kì thực nàng thêu hoa bỉ ngạn rất xấu!"

Nhưng chữ "Lăng Song" cùng "Tư niệm" lại in sâu vào tâm khảm mất rồi, là công dụng của hoa bỉ ngạn ư? Hắn mỉm cười.

Bao nhiêu kí ức một lần nữa hiện lên vô cùng chân thực. Nàng nắm tay hắn, thẹn thùng gọi "Tướng công!", nàng vui vẻ dạo phố, thả hoa đăng cùng hắn, nàng mỗi đêm gặp ác mộng ôm lấy hắn mà ngủ, nàng gặp sơn tặc run sợ trong tuyết trắng, nàng ngồi may vá, thêu túi thơm trước nhà đợi hắn về, nàng mặt hỉ phục nắm tay hắn, cúi đầu bái thiên địa. Rồi nàng không gọi hắn là Lăng ca ca nữa. Đời này đã không còn ai gọi nữa.

Hắn dần chìm vào giấc ngủ sâu, trên đôi môi nhợt nhạt vẽ nên một nụ cười. Liệu nàng có trách hắn sao đến tìm nàng nhanh đến vậy, hay sẽ trách hắn vì bắt nàng chờ đợi quá lâu đây.

Triệu Lăng lại mở mắt, xung quanh cảnh tượng u linh. Trước mắt là một đoàn hồn ma âu sầu chờ bà lão gần cầu cho canh. Bờ đối diện yêu diễm nở ra một loài hoa không lá, muôn cánh hoa như muôn cánh tay hướng về trời xanh, hắn vô thức đưa túi thơm lên nhìn, là Bỉ Ngạn. Lại đưa mắt tìm kiếm, trống ngực đập dồn dập.

Dưới táng cây nhân duyên xanh mượt hơn lụa, cạnh đá Tam Sinh khắc tên vô số lứa đôi, nàng đứng đó, hồng mai nở rộ trên tóc, kiều diễm hơn người, mỉm cười gọi hắn.

"Lăng ca ca"
---HOÀN---
Lang thang nửa kiếp, nhìn người như ánh nến lụi tàn theo năm tháng...
Phiêu bạt một đời, chỉ mong tìm kiếm bóng dáng người khuất sau làn mưa bụi...
Ta nấu một ấm trà, thoang thoảng mùi phù dung
Người vung nhẹ tay áo, sương đọng trên nhành hoa
Trang giấy hoa tiên bên khung cửa sổ
Lửa đỏ bập bùng, nhuốm bụi trần gian...
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tư niệm - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tư niệm
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tư niệm - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.25461602211 sec