Tư niệmTư niệm - chương 1

Chương 1Tải chương
Truyện tổng hợp > Truyện ngắn
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
http://i.imgur.com/3XSCHZ8.jpg
Tác giả: Mây
Thành Lạc Giang phồn hoa đã thành lệ. Xuôi dòng Lạc Giang sẽ trông ra khắp bốn phương, tám hướng nội thành bởi con sông Lạc Giang như một con Lam xà uốn lượn mềm mại, nhẹ nhàng ôm ấp đứa con thành trì của mình. Trôi theo dòng nước từ thành Đông ra tới thành Nam sẽ thấy cảnh vật có nhiều đổi khác. Thành Đông vốn tráng lệ hơn người, hồng mai rực rỡ. Thành Nam lại như tiên cảnh chốn nhân giang, không khí mát lành, thoang thoảng hương gỗ trầm, dọc tả ngạn hai bên sông là hàng liễu chạy dài xanh mượt. Xuôi hết hướng Nam ra khỏi thành Lạc Giang, tiên cảnh lùi về phía sau nhường cho cảnh lạnh, hoang tàn. Nơi này đất đai cằn cõi, nhiều năm liền vụ màu thất thu, cảnh nội thành và cảnh tượng trước mắt tựa như Cửu Thiên và Minh Cảnh, một trời, một vực. Những tưởng không ai đoái hoài đến vùng đất này, ông lái thuyền liền ngã chèo rẽ sang hướng khác định trở về thành Đông, nam tử trên thuyền vội khoác tay áo đại ý ngăn lại, giọng nói thanh thoát trác tuyệt tựa phím đàn.

"Dương thúc, bên kia có người... là một tiểu cô nương."

Dương thúc, lão lái thuyền trên sông Lạc Giang ngót mấy mươi năm đã chứng kiến bao nhiêu việc, bao nhiêu lần vật đổi sao dời, vốn đã trở nên phớt lờ với thói đời đen bạc định bụng cứ giả vờ không nghe thấy một mực quay thuyền trở về. Nhưng trông kỹ từ xa thấy tiểu cô nương tuổi còn nhỏ lại động lòng, nhìn lại thấy nam tử trên thuyền cũng là một phu tử nho nhã rồi chần chừ cho thuyền cập vào bờ.

Dưới gốc liễu già xanh mượt hơn lụa, không gian thoang thoảng hương hoa cỏ, gió rì rào hát khúc ca đồng thoại, tiểu cô nương váy lục sắc ngồi co mình, tay ôm lấy mặt mà khóc. Tiếng khóc không lớn, không nhỏ, trong trẻo tựa chuông gió, thê lương tựa nhị cầm. Đôi mày nam tử hơi xô lại, giọng không xa cũng không gần.

"Tiểu cô nương, sao muội lại ngồi khóc ở đây?"

Nàng chầm chậm lau khô nước mắt, ngước nhìn. Chàng vận lam phục, tay cầm lam phiến** tao nhã, mái tóc đen mượt búi gọn phía sau, khuôn mặt hơi gầy nhưng thoát tục. Mọi đau khổ trong đời này của nàng ngưng đọng lại chỉ còn đôi mắt tựa tinh tú trên trời, nụ cười dịu dàng tựa ánh sáng vầng nguyệt.

"Muội... muội lạc mất phụ, mẫu rồi... Gia gia cũng bị sai nha hung dữ bắt đi rồi.."

Vừa dứt lời, hai hàng lệ nóng lại trào ra khoé mi, nàng muốn dừng cũng không được nữa. Ánh mắt chàng khi đó tựa hồ như làn nước mùa thu bị người lỡ tay khuấy động, sự trầm ổn của chàng bỗng vỡ thành tan thương.

Trên đời này, nàng cuối cùng cũng tìm được người vui cùng mình, đau cùng mình.

Một bàn tay ấm áp đặt lên tóc nàng, nàng không tin, nhắm chặt mắt lại, chầm chậm mở ra, vẫn là chàng, đôi mắt tinh tú, nụ cười nguyệt quang.

"Tiểu nha đầu... Muội tên là gì?"

"Khúc Tiểu Song"

"Ta tên Triệu Lăng, chỉ là một phu tử nghèo, số từ nhỏ đã khắc cha mẹ, lớn lên lại sợ làm hại người khác nên sống đơn độc một mình. Tiểu Song, muội có muốn ở nhà ta vài hôm, đợi muội khoẻ lại ta sẽ gởi muội cho một nhà khá giả, được không?"

Bao yêu, bao hận, bao hỉ, bao nộ hoá thành một cái gật đầu nhẹ tênh của nàng. Nhiều lần hắn ngẫm lại, nếu lúc này nàng không gật đầu, quyết cự tuyệt, hắn sẽ không ép buộc, cũng sẽ tìm cách sắp xếp cho nàng một chốn an ổn. Thế nhưng bao lời đã nói, bao việc đã làm đều đã thành phù vân hờ hững, bay xa ngàn dặm, không thể quay đầu.

Tay áo chàng khẽ bay để lộ cánh tay thon dài, trắng mịn, chàng hướng cánh tay ấy về phía Tiểu Song, đợi Tiểu Song nắm lấy, ấm áp vô ngần rồi dắt nàng xuống thuyền. Tiếng bước chân nho nhỏ vang lên sau chàng bỗng dừng lại, giọng Tiểu Song vang lên trong trẻo.

"Đa tạ tướng công..."

Triệu Lăng ngỡ ngàng, vội quay đầu lại nhìn nàng, bàn tay bị nàng xiết chặt, bóng bỏng.

"Mẫu thân dặn muội, khi gặp khó khăn được một hảo nam tử cứu giúp, trên người lại không có tiền, phải gọi nam từ đó là "tướng công", mãi mãi bên cạnh, chăm sóc người đó cả đời."

Cái đó gọi là lấy thân đền đáp.

Triệu Lăng thôi ngỡ ngàng, nụ cười dịu dàng mang theo tiếu ý, chàng chầm rãi xiết chặt lấy tay Tiểu Song, giọng nói trầm ổn nhưng chỉ cần gió thổi tới, nó liền tan thành muôn vàn phiến lá mỏng, xào xạc bay đi.

"Gọi ta là "Triệu huynh","Triệu phu tử". Không thì có thể gọi ta là "Lăng ca ca"... Còn "tướng công" - mặt chàng đỏ ửng - "đợi muội lớn hẳn tính vậy."

Đời chàng đã định cô độc, làm sao có thể có nương tử. Giữ nàng lại âu chỉ là chuyện một sớm một chiều, đợi tìm được một nhà phù hợp liền gởi nàng đến đấy, không thể gặp lại.
​ http://i.imgur.com/plKpDtD.jpg
Nguyên tiêu năm ấy nhà của Triệu phu tử, Triệu Lăng, bỗng náo nhiệt lạ thường. Trước nhà treo lồng đèn đỏ vô cùng ấm áp, đôi cây hồng mai tả ngạn nở rộ hoan hỉ. Nghe các vị tú tài lui tới chúc Tết kể lại, trong nhà Triệu phu tử có quý nhân, là một tiểu cô nương, độ mười hai, mười ba tuổi, khuôn mặt bầu bĩnh, hai má hồng hào, đôi mắt sáng ngời, đôi mày thanh tú diễm lệ, vừa hoạt bát, thông minh lại vừa ngoan ngoãn, lễ phép, đứng cùng với Triệu phu tử tựa như một bức tranh thủy mặc hài hoà, rung động lòng người.


Triệu Lăng thu xếp cho nàng một căn phòng không lớn, không nhỏ, nằm kế phòng hắn. Lại dẫn nàng ra phố mua áo mới nhân tiện dạo hết một vòng Lạc Giang thành. Tối đến lại cùng nàng ra sông Lạc Giang thả hoa đăng, cùng nàng giải câu đố. Hắn nhìn nàng bập bẽ đọc chữ, mắt hiện rõ ý cười, đoán biết nàng chỉ biết mặt chữ chưa được học hành đàng hoàng, nàng là người của nhà Triệu phu tử hắn, nhất định phải dạy nàng biết chữ, còn phải ngâm được cả thơ.

Có một hôm thời tiết ấm áp, Tiểu Song vận y phục màu xanh ngọc, một mình ra sân dạo chơi, Triệu Lăng đang chuyên chú đọc sách, tâm tình vô cùng tốt, vừa ngước lên đã thấy bộ mặt quỷ khóc thần sầu của nàng mếu máo nhìn hắn. Hỏi ra mới biết nàng bị A Đầu nhà bên ức hiếp, dám dùng đá ném lên người nàng.

"CÁI GÌ? A ĐẨU DÁM NÉM ĐÁ VÀO MUỘI?"

Được lắm ranh con, tiểu nha đầu hắn yêu quý, hứng như hứng hoa, nâng như nâng trứng, trân quý như ngọc lại bị ngươi đem ra làm bia ném đá.
Triệu Lăng tức giận, buông sách rời đi, vừa đi, vừa kéo tay Tiểu Song đi cùng, vừa dùng học thức mươi năm của mình mắng A Đẩu cùng gia phụ, gia mẫu của nhóc hai vạn chữ.

"Muội có ném trả không?"

Tiểu Song lắc đầu, hắn lại thêm giận. Đại ý muốn hỏi nàng tại sao. Tiểu Song cuối thấp đầu, buồn bã đáp.

"Muội biết muội không ném trúng A Đẩu nên không ném trả."

"Lăng ca ca trả thù thay muội!"- Hắn cả giận.

"Phu tử dạy: Lấy ân báo oán."

"Ta cũng là phu tử, ta không dạy muội điều này."

Triệu Lăng hậm hực kéo tay Tiểu Song đến gần nhà A Đẩu, sau đó liền tìm một chỗ ẩn nấp kín đáo nhặt vài hòn đá nhỏ. Lam phiến trên tay Triệu Lăng phất nhẹ, hòn đá liền bay tới chân A Đẩu. Vang lên một tiếng "bốp", A Đẩu ngã lăn ra đất, ôm chân gào khóc. Triệu Lăng cười trộm mấy tiếng rồi nhanh chân dắt Tiểu Song chạy đi. Đến một đồng hoa cỏ lớn, hai người bất giác không nhịn được bật cười rồi ngã xuống nệm cỏ xanh ngát.

"Lăng ca ca là người xấu!"

Tiểu Song nhẹ tay nhéo lên mặt hắn một cái, cuộn người lại cười. Triệu Lăng giật mình, chạm tay vào chỗ bị nàng nhéo, trái tim run rẩy.

"Ta không phải người xấu. Ta chỉ thay trời hành đạo, thay Tiểu Song đòi lại công bằng."

Hắn bất giác trở nên ấu trĩ, vô liêm sỉ như vậy từ bao giờ.

"Vậy huynh dùng ảo thuật gì ném A Đẩu thế?"

"Không phải ảo thuật, là võ công. Muội muốn học một chút phòng thân không?"

Tiểu Song mạnh mẽ gật đầu, túm lấy muôn cánh hoa ném về phía hắn. Hắn không ngần ngại đáp trả, lại dùng lam phiến phẩy hết một lượt hoa trên đồng cỏ về phía Tiểu Song. Hương thơm tan vào không khí, muôn cánh hoa rực rỡ bay đầy trời, Tiểu Song xinh xắn bị chìm trong sắc hoa quên bẵng trận chiến hoa, vui vẻ đón từng cánh hoa rơi xuống tay, cười khúc khích.

Trời cao rộng như thế, hai bờ núi xanh bao quanh.
Vẫn không đẹp bằng tiếng cười của nàng.​

Trời ngã nắng, Triệu Lăng lặng lẽ tựa người vào một góc đào già, lặng lẽ nhìn nàng đùa nghịch. Chuyện cũ tựa hồ như chỉ vừa xảy ra hôm qua.

Hắn đã từng có phụ mẫu yêu thương, trong nhà còn có huynh trưởng hơn hắn vài tuổi. Cả nhà bốn người sống rất vui vẻ. Triệu gia hắn có hai bảo vật gia truyền, một là Tinh La đao, một là lam phiến. Thể trạng hắn yếu nên sớm được phụ thân đưa cho lam phiến phòng thân, vừa mỏng, vừa nhẹ, ra chiêu lại bức người. Huynh trưởng lại thích dùng kiếm, nhất quyết cự tuyệt Tinh La đao. Thế là Tinh La đao trở thành vật vô chủ, được để trong nhà, giang hồ hiệp khách nhiều người đến thăm, nhiều người dòm ngó. Năm đó hắn và huynh trưởng cũng tầm tuổi Tiểu Song, cũng vui vẻ đùa nghịch thế này. Rồi đại nạn ập đến, phụ thân, mẫu thân, huynh trưởng...
http://i.imgur.com/plKpDtD.jpg
Triệu Lăng vừa mở mắt trấn tĩnh đã không thấy Tiểu Song đâu nữa, vội vã đứng lên tìm kiếm, thấy nàng say ngủ giữa rừng hoa. Hắn đền gần, muốn lay nàng dậy nhưng thấy nàng ngon giấc lại thôi. Hắn nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng, hoàn mĩ ngắm nhìn. Tiểu Song không phải sắc nước hương trời, càng không phải vào loại sắc đẹp Tây Thi trầm ngư, Điêu Thuyền bế nguyệt, nàng thanh tú dễ nhìn, nụ cười ấm áp đáng yêu. Hắn vô thức nhắm mắt lại, nhẹ nhàng cuối đầu, giật mình mở mắt ra đã thấy môi mình chạm nhẹ lên mắt nàng. Trong lòng rung động mạnh.

Tết Nguyên Tiêu rồi cũng qua. Cánh én chao nghiên trên bầu trời rồi mất hút trong đám tường vân mềm mại, ngoài hiên hai cây mai đỏ chỉ còn lác đác vài hoa sắp tàn. Tâm trạng Tiểu Song bỗng chốc chùn xuống. Phụ thân, mẫu thân của nàng đi xa, nàng không tìm thấy. Gia gia bị sai nha bắt đi, lại bị bệnh nặng, có lẽ không cầm cự nổi. Giờ nàng chỉ còn lại một Lăng ca ca. Nếu Lăng ca ca cũng vứt bỏ nàng... Nàng phải sống làm sao đây.
Ngoài sân bỗng vang lên tiếng bước chân thân thuộc.

"Lăng ca ca"

Triệu Lăng vừa bước vào cổng nhà liền bị Tiểu Song nhào tới, ôm chặt. Gương mặt hắn lại nóng ran, toan đẩy nàng ra nhưng chưa kịp làm đã nghe tiếng khóc nức nở vang lên trong lòng mình, nơi sâu thẩm trong lồng ngực như vừa có ai bóp chặt. Là hắn có lỗi với nàng.

"Lăng ca ca". Tiếng nàng nghẹn ngào. "Hoa mai, phụ thân, mẫu thân, gia gia..."

Tiểu Song cùng một lúc mất nhiều người thân như vậy, hồn phách đã không còn lành lặn nữa, sau này lớn lên sẽ nhạy cảm hơn người khác, đau khổ hơn người khác bội phần.
Triệu Lăng thở dài, lấy trong tay áo ra một đoá hồng mai còn đang e ấp cài lên tóc nàng, ôm chặt nàng vào lòng, muốn che chở nàng cũng được, muốn bù đắp cho nàng cũng được.

"Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai"​

(Chớ nghĩ xuân tàn hoa rụng hết
Đêm qua sân trước một nhành mai)​

Mãn Giác Thiền Sư​
Người con gái trong lòng hắn ngước mắt lên nhìn, khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt mọng nước lại thêm một đoá hồng mai, kiều diễm đến ngây người.
Hắn muốn khen nàng thật đẹp, muốn nói với nàng khi nàng đến nhà Đường bá hộ nàng sẽ không còn thấy cô đơn, còn được ăn mặc đẹp hơn nhưng lời vừa đến cửa miệng lại thôi, hoá thành câu nói mơ hồ.

"Ta đưa muội đến một nơi."

Đồ đạt của Tiểu Song không nhiều, chỉ vài ba bộ y phục. Đến nhà Đường bá hộ chắc chắn nàng còn có những bộ y phục lộng lẫy hơn, mùa hạ thì mát, mùa đông lại ấm, cùng lắm thì vài hôm nữa hắn thay nàng thu xếp đưa đến vậy.

Tiểu Song của hắn xinh xắn, thông minh, lại hoạt bát, ngoan ngoãn. Hắn muốn giữ nàng lại. Nhưng hắn sống cô độc, nuôi một đứa nhỏ không hợp, còn có thể làm muộn chuyện chung thân cả đời của nàng. Hơn nữa, nếu để đại huynh biết hắn giữ nàng lại, mọi chuyện lại càng thêm rắc rối. May là trời không phụ lòng hắn, nguyên tiêu vừa qua, hắn đi dò hỏi khắp Đông thành, cách nhà hắn không xa có nhà đường bá hộ. Đường bá hộ tư gia giàu có hơn người, tính khí cũng được coi là một trang quân tử, thê thiếp trong nhà hoà thuận êm ấm nhưng ngặt nỗi Đường gia đời đời chỉ sinh con trai. Đường bá hộ và thê tử tuổi đã cao, muốn có một đứa con gái chăm sóc, vài năm sau thì an tâm gả đi. Hắn đến đường gia thăm dò thực hư, lại thấy Đường bá hộ cũng có ý muốn nhận con, hắn liền an tâm sắp xếp cho Tiểu Song đến nhà Đường bá hộ.

Dọc đường, cây cỏ qua xuân êm ái một màu, thoang thoảng hương sen đầu mùa xa xôi và hương cỏ dại tươi mát. Tiểu Song nắm chặt tay hắn, ríu rít kể chuyện xa xưa.

Rất lâu, rất lâu trước đây, ven thành nọ có một dải lớn Bỉ Ngạn hoa. Bảo vệ hoa là hai con yêu tinh, một tên Mạn Châu, một tên Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương. Bởi vì lúc hoa nở thì không thấy lá, lúc có lá lại không có hoa. Giữa hoa và lá, đời đời không thể gặp nhau, đời đời lầm lỡ. Thế nhưng bọn họ điên cuồng nhung nhớ đối phương rồi bị tương tư hành hạ. Có một ngày, họ quyết làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần. Năm đó, sắc đỏ rực rỡ của hoa Bỉ Ngạn được sắc xanh bắt mắt bao bọc lấy, nở ra đặc biệt yêu diễm xinh đẹp. Thần tức giận trách tội, Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi và bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đừng đau khổ. Kể từ đó, hoa Bỉ Ngạn chỉ nở trên con đường Hoàng Tuyền, cánh hoa như những cánh tay hướng về trời xanh cầu khẩn. Mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa chuyển thế, trên đường Hoàng Tuyền, ngửi thấy mùi hương Bỉ Ngạn thì nhớ lại bản thân ở kiếp trước, họ lại thề không bao giờ chia lìa nhưng lại tiếp tục bị đẩy vào luân hồi.

Bỉ Ngạn hoa khai khai bỉ ngạn
Vong Xuyên hà bạn diệc vong xuyên
Nại Hà kiều đầu không nại quà
Tam Sinh thạch thượng tử tam sinh

(Bỉ Ngạn hoa nở rộ bờ đối diện
Bờ Vong Xuyên vậy mà cũng quên sông
Đứng trước Nại Hà làm sao biết
Tam Sinh ghi tạc chuyện ba đời)

Chuyện xưa vừa dứt, cửa nhà họ Đường đã sừng sững trước mắt. Triệu Lăng bất giác nắm chặt lấy tay Tiểu Song, muốn quay đầu lại, nhưng vừa ngoảnh lại lại muốn đưa nàng vào kia.

Tiểu Song, hắn cùng nàng đã hết duyên phận.

Một ngày không xa nàng sẽ biết, hắn và nàng không như Mạn Châu và Sa Hoa muôn đời muôn kiếp chia lìa. Sợ rằng một kiếp làm huynh muội cũng không thành.
Cửa nhà họ Đường rộng mở, hắn nắm tay nàng từng bước tiến vào. Đường bá hộ đã ra đón, nụ cười niềm nở.


"Nha đầu Tiểu Song là con đấy ư? Triệu phu tử quả không gạt lão phu... Rất đáng yêu, rất xinh xắn... Ha ha"

Hắn buông tay nàng thi lễ, nói vài ba câu khách khí không biết Tiểu Song bên cạnh tâm can đã vỡ tan.

Lăng ca ca, người nàng tin cậy, người nàng dựa dẫm, quyết định bỏ rơi nàng. Bàn tay vừa kia của chàng còn ấm áp nắm lấy tay nàng, thoáng chốc đã biến mất, hơi ấm cũng biết mất, lạnh lẽo biết bao.

Tiểu Song cứng đờ, đầu óc trống rỗng, trong như có cổ khí lạnh ép nàng đến mức thở không nổi. Triệu Lăng và Đường bá hộ vẫn người khen ta đôi ba câu, ta khen người đôi ba câu. Đợi đến khi mời dùng trà, Triệu Lăng đi trước, thấy Tiểu Song vẫn còn đứng đó, hắn mới quay đầu lại nhìn nàng. Sắc mặt bỗng u ám. Nàng lẻ loi như thế, bờ vai bé nhỏ run rẩy, giọng cố đè nén.

"Lăng ca ca... muội sau này sẽ ở đây sao?"

Hắn biết nàng có sầu não nhưng trước mặt Đường bá hộ, ngày sau là phụ thân của nàng, đành phải cười niềm nở gật đầu, lại quay về hướng Đường bá hộ giải thích vì Tiểu Song vui quá mà có chút ngây ngốc nhưng lời chưa kịp nói xong, vạt áo của hắn bị kéo bằng một lực rất mạnh, thân hắn bị ai đó ôm chặt muốn nhúc nhích một chút cũng bất lực. Tiểu Song đột ngột quỳ xuống, từng bước lê về phía hắn, túm chặt lấy tay áo hắn, lại cố đèn nén tiếng khóc.

"Lăng ca ca... muội xin huynh... muội xin huynh đừng đuổi muội đi. Muội biết muội không tốt, muội rất phiền, còn ăn cơm của huynh, ngủ giường nhà huynh, hại huynh tốn tiền mua áo mới cho muội. Lăng ca ca, sau này muội sẽ không ăn không uống không của huynh, không cần mua áo mới, mãi mãi ở bên cạnh huynh, chăm sóc huynh cả đời. Lăng ca ca... Muội không cầu gì cả... chỉ cầu huynh đừng bỏ rơi muội..."

Tiểu Song bé nhỏ co rúc vào lam phục của hắn, bất lực cầu xin. Hắn thương tâm nhìn nàng khóc, không biết nói gì. Hay cứ cự tuyệt nàng, nàng dù gì cũng là trẻ con, vài hôm nữa sẽ quen với Đường gia, tâm trạng tự nhiên sẽ tốt lên. Nhưng hắn không tin điều đó, hắn sợ rằng trong lòng nàng hắn lại như những người khác, bỏ rơi nàng ở lại, sợ rằng nàng sẽ giống hắn, sống cả đời trong đau khổ. Hơn nữa...Hắn không nỡ. Không nỡ xa nàng, không nỡ bỏ nàng lại.

Triệu Lăng khom người ôm Tiểu Song vào lòng, lại quay đầu tạ lỗi với Đường bá hộ rồi nhanh chóng xoay người ôm ngang nàng về nhà. Nàng trong lòng hắn vẫn còn run rẩy, vẫn còn khóc ướt vai áo hắn.

"Tiểu Song"

Hắn gọi nàng, nàng ngước lên nhìn hắn, mắt lại đỏ mọng, đoá hoa hồng mai trên tóc đã nở, nàng gật đầu.

"Muội đã hứa sẽ mãi mãi bên cạnh ta, chăm sóc ta."

Nàng mạnh mẽ gật đầu. Hắn chỉ cười, mắt nhìn nàng như muốn nói: Chúng ta về nhà thôi.

** lam phiến: quạt màu xanh lam
Lang thang nửa kiếp, nhìn người như ánh nến lụi tàn theo năm tháng...
Phiêu bạt một đời, chỉ mong tìm kiếm bóng dáng người khuất sau làn mưa bụi...
Ta nấu một ấm trà, thoang thoảng mùi phù dung
Người vung nhẹ tay áo, sương đọng trên nhành hoa
Trang giấy hoa tiên bên khung cửa sổ
Lửa đỏ bập bùng, nhuốm bụi trần gian...​
  Exit   Sau   
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Tư niệm - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Tư niệm
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Tư niệm - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.197869062424 sec