Trò Chơi Thù HậnTrò Chơi Thù Hận - chương 4

Chương 4Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện Việt
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3:

Trên đường từ chùa về nhà, Mai Sương mặt bình tĩnh ngồi trên xe nhưng trong đầu không ngừng tính toán, hủy hôn thì chắc chắn rồi nhưng làm sao để thầy me cô không bới móc được gì mới nan giải.

Từ lúc biết tin mình sẽ lấy quý tử viện trưởng dân biểu đến lúc ăn hỏi vẻn vẹn có một tuần, Mai Sương không kịp trở tay cũng không được phép ý kiến gì hết, thầy me đặt đâu phải ngồi đấy, mỗi lần Mai Sương định lên tiếng bà nghị không át đi thì cũng lườm một cái sắc lẹm làm cô phải im lặng, biết phản kháng công khai không có hiệu quả nên cô đành chấp nhận đính hôn rồi tính cách khác.

Trước hôm ăn hỏi bà nghị nhìn Mai Sương nói lời thấm thía:

“Me tìm đám tốt cho chị chứ có bắt chị đi lấy ngữ đui què mẻ sứt gì cho cam, con gái trước sau gì chẳng lấy chồng? Danh giá như công tử nhà ông viện trưởng có khối người mơ cũng chẳng được chứ chị còn ở đấy mà kén với chọn, me không nhanh thì cũng chẳng tới lượt chị đâu!”

Thật ra bà nghị nói cũng chẳng sai, lấy ai mà chẳng là lấy? thông gia với nhà ông viện trưởng vừa trợ giúp cho ông nghị trên trốn quan trường mà lại có lợi cho me con cô trong việc tranh giành tài sản, nhưng mà đấy là trước khi biết Quyền công tử, sau khi biết đức hạnh anh ta như thế nào thì Mai Sương có là đồ ngu mới đi lấy anh ta.

Hôm ăn hỏi mở tiệc linh đình được chứng kiến bởi toàn những người danh giá không giàu có thì cũng là tri thức, quyền thế, nếu hủy hôn thì tiếng tăm vốn không tốt đẹp mấy của Mai Sương chắc chắn càng thê thảm, nhưng so với việc phải chịu đựng Quyền nửa đời còn lại thì cô chấp nhận hủy hôn rồi mang tiếng cũng được.

Mai Sương ngồi trên xe mà trong lòng cuộn trào bao ý nghĩ, lúc sắp về tới nhà cô bảo người lái xe chuyển hướng đến nhà Vân, bạn thân của cô ở phố Hàng Đẫy.

Vân vốn là con cưng của nhà tư sản giàu có, là mỹ nhân đẹp người đẹp nết nức tiếng chốn kinh thành.

Lúc này bên hông nhà, dưới giàn hoa hồng leo, Vân mặc chiếc áo dài đen đơn giản, tóc vấn đuôi gà, da dẻ trắng nõn xinh đẹp, mỉm cười nhìn cô bạn thân đối diện:

“Cả tháng không thấy mặt đâu, lần này tiểu thư đến là nhớ tôi hay sang lánh nạn đây?”

Mỗi lần Mai Sương bị thầy me trách mắng hay có chuyện buồn lòng cô đều tìm đến Vân tâm sự kể lể, lần này cũng không ngoại lệ, nhưng Mai Sương tinh ý phát hiện Vân hôm nay rất khác, cô cầm ly cà phê, nheo mắt đánh giá Vân phía đối diện thấy mặt cô bạn phơi phới như hoa, hai má hây hây thần tình rạng rỡ, suy nghĩ một chút liền hiểu nguyên do, tuy nhiều người say mê mà Vân vẫn bình thản chẳng có ý với ai, nhưng dạo gần đây Vân thường nhận được thơ tình của một thi sĩ giấu tên gửi tới, thái độ khác lạ của Vân tất nhiên không qua mắt được cô, Mai Sương cười tủm tỉm chọc lại bạn:

“Nghe nói có chàng thi sĩ hào hoa ngỏ ý hỏi cưới cô Vân nên tôi sang đây chúc mừng”

Mặt Vân bỗng đỏ bừng, trách nhẹ:

“Ăn nói quàng xiên, chuyện trên báo hôm trước là thế nào, sao cô lại đến chỗ ấy! Thầy me cô trách mắng cô nhiều lắm chăng?”

Mai Sương chán nản dựa lưng vào ghế:

“Cái đó đã hẳn, nhưng mà me tôi chỉ trách tôi làm mất mặt rồi sợ thầy tôi trượt chức Nghị viên chứ đâu có lo tôi đến đó chẳng may bị làm sao”

Vân cầm tay bạn vỗ nhẹ an ủi, Mai Sương lại tiếp:

“Nhưng tôi thấy lo tôi tai tiếng thế này, thầy me cô không cho cô chơi với tôi sợ làm hư con gái rượu của ông bà, nên tôi phải sang đây nghe ngóng đấy...”

Vân bật cười khúc khích:

“Giờ cũng biết lo rồi hả, tôi cứ tưởng cô Sương mạnh vì gạo bạo vì tiền một mình một kiểu kệ hết miệng thiên hạ cơ đấy!”

Mai Sương cười khan mấy tiếng cũng không tiếp lời bạn, dựa vào lưng ghế ủ rũ uống cà phê, Vân đưa ánh mắt dò hỏi nhìn sang, cô liền kể sơ qua chuyện gần đây gặp phải, bao gồm cả chuyện mấy lần chạm mặt nảy lửa với vị hôn phu của cô. Tất nhiên Mai Sương không nói ý định hủy hôn với bạn, Vân là người dịu dàng truyền thống tốt nhất cô nên ngậm miệng là hơn.

Mai Sương chưa bao giờ thấy cô đơn như lúc này, mọi chuyện không như ý đổ đến dồn dập mà ngay người để tâm sự cũng không có, không phải Vân không tốt mà suy nghĩ của cô Vân không thể nào lý giải được. Mai Sương là kiểu người một khi đã cho là đúng và hợp lý thì có thể mặc kệ lời lẽ thiên hạ nhưng Vân thì khác, cho nên sau một hồi nói chuyện trên trời dưới biển với Vân Mai Sương ôm một bụng tâm sự lên xe về nhà.

*

Phố Khâm Thiên ban ngày cũng giống mọi con phố khác ở Hà Nội nhưng màn đêm vừa buông là đèn hoa rực rỡ một vùng, vẳng tiếng đàn phách cùng tiếng ca não nuột làm xốn xang tâm hồn bao khách phong lưu. Trên con phố sáng rực đầy kẻ qua người lại, nào xe kéo, nào xe ngựa xe hơi và cả người đi bộ vô cùng đông đúc nhưng tuyệt nhiên không hề huyên náo ồn ào, bởi lẽ khách qua lại đến hưởng thú cô đầu toàn là kẻ tao nhã vậy.

Tối nay Mai Sương cũng là một trong số những kẻ tao nhã đó, cũng chẳng mang theo tài xế, lúc này cô đang đánh xe hơi đỗ tại một góc trước cửa tiệm cô đầu nhà cô Đốc Lưu, tên canh cửa lăng xăng chạy lại mở cửa xe khi nhìn cô bước ra có hơi ngẩn người nhưng lập tức lễ phép chào, Mai Sương cũng không để ý chỉ khoan thai bước vào cửa lớn bằng gỗ đang rộng mở.

Ngoài lần đầu tiên tới bị hiểu lầm là đến đánh ghen ra, thì lần này bà chủ Đốc Lưu vô cùng nhiệt tình dẫn cô lên phòng hạng sang miệng cũng đon đả nói:

“Hôm nay tiểu thư đến hơi sớm, các ca nương giờ vẫn đang trang điểm, chắc phải một chốc nữa mới hát hầu tiểu thư được”

Bà chủ Đốc Lưu là một góa phụ trẻ đẹp, cũng không rõ tên thật là gì, người chồng đã mất của cô là đốc tờ Lưu nên người ta thường gọi là cô Đốc Lưu, nhờ tài sản khá lớn ông chồng để lại cô Đốc Lưu mở nhà hát cô đầu sang nhất phố Khâm Thiên, cô còn cho các ả đào dùng toàn phấn sáp của Pháp, tơ lụa đắt tiền nên trông cô đào nào cũng mơn mởn, tuy vậy Mai Sương đến đây cũng không vì mấy điều ấy.

Hát cô đầu giờ cũng theo thời thế mà chia ra lối “cố” với lối “tân”, lối tân thì các ca nương không cần hát hay, chỉ cần xinh đẹp và khéo “chiều lòng” khách là được, còn lối cổ thì ca nương không những có sắc mà phải có thanh, phải thể hiện được cái tinh túy của ca trù.

Tiệm cô đầu của cô Đốc Lưu vừa khéo có cả “cổ” lẫn “tân”, thậm chí còn chia hẳn ra hai khu nên thỉnh thoảng Mai Sương vẫn đến đây nghe hát giải khuây. Lần trước chẳng may bị đưa lên nhật trình thật ra cô không để tâm lắm, cũng chẳng sợ lần này lại bị lên báo tiếp, suy cho cùng cánh làm báo mà cụ thể là vị hôn phu của cô chẳng thể đơm đặt được gì hơn, cũng không thể lần nào cũng đăng tin cô đến chốn trăng hoa được.

Đi theo cô Đốc Lưu đến chiếu nghỉ cầu thang không ngờ Mai Sương lại đụng phải Long, quý tử của thầy cô, cũng là người anh cùng cha khác mẹ của cô.

Long nhìn thấy Mai Sương bèn nở nụ cười nhếch mép quen thuộc, không chờ cô nói gì thì hắn đã kêu lên một tiếng kinh ngạc rất giả tạo, mở mồm khiêu khích kiểu đáng ăn đòn:

“Chao ôi, đây không phải là cô em gái quý hóa của moa ư, sao tối nay toa lại ở đây thế này, sau chuyện nhật trình lần trước me toa chưa nhốt toa lại trong buồng à?” Nói xong còn cười rất khả ố.

Chẳng ngờ ông anh ham mê sát phạt trên chiếu bạc hôm nay lại nổi hứng tao nhã đến tiệm cô đầu nghe hát, đụng phải cũng coi như xui xẻo, Mai Sương lười phải giả vờ như hắn, cô nhướn mày đốp lại:

“Thua cháy túi hết tiền đánh bạc nên tới đây rửa vận à? Mấy cửa hàng thầy giao cho anh bị anh bòn đếp sập tiệm tới lúc đó chắc thầy không chỉ nhốt anh trong buồng đâu”

Nghe vậy nụ cười trên mặt Long cứng lại, Mai Sương lách qua hắn tiếp tục đi lên. Long tất nhiên không dễ dàng bỏ qua cho cô, hắn bước lại chặn trước mặt Mai Sương cười đểu:

“Thế tiệm vải của toa không bị bòn nhưng cũng sắp sập đấy thôi? có phải toa đang ganh ghét đến mụ người rồi không? Thầy không giao tiệm trang sức cho toa mà giao cho moa thì toa cũng nên biết điều đi, dầu sao đàn bà ngoại tộc thì đừng có mà so bì!”

Mai Sương nhìn hắn nhếch mép thản nhiên đáp:

“Đàn bà dẫu có ngoại tộc thì tôi vẫn là con bà cả chính thất, chứ con hoang vợ lẽ nhan nhản ngoài kia thật giả lẫn lộn ai mà quan tâm là nội tộc với chả ngoại tộc?” Nói xong cô chẳng thèm liếc Long lấy một cái tiếp tục đi lên.

Long nghiến răng nghiến lợi nhìn theo Mai Sương uyển chuyển bước trên bậc thang, bên này, bà chủ Đốc Lưu dẫn Mai Sương đến cửa phòng rồi cáo lỗi đi xuống tiếp khách khác, cô đang định đẩy cửa đi vào thì một giọng nói quen thuộc vang lên ngay đằng sau:

“Cả tháng nay ngày nào anh cũng đến đây chờ, cuối cùng cũng gặp được em”

Mai Sương quay người lại, dưới ánh đèn lồng treo trên hành lang, khuôn mặt Phát hiện ra đầy vẻ dịu dàng, Mai Sương nhìn khuôn mặt quen thuộc trong trí nhớ, hôm nay là ngày gì thế này? Chẳng phải là mối tình đầu của cô đây sao?

Hãy còn sớm nên trên hàng lang phòng hạng sang vắng người đi lại, Mai Sương không tiếp tục mở cửa phòng mà bước ra lan can nhìn xuống đường phố tấp nập người qua kẻ lại bên dưới, cô nói với Phát trong khi mắt nhìn mung lung:

“Chúng ta không còn gì để nói với nhau nữa, anh đến đây chờ em làm gì?”

Phát thở dài bước tới cạnh Mai Sương:
“Anh chỉ muốn gặp em để xin lỗi chuyện trước kia, nhưng em cứ luôn tránh mặt anh…”

“Không cần nói nữa” Mai Sương ngắt lời quay sang nhìn thẳng vào đôi mắt thành khẩn của Phát “Chuyện qua lâu rồi, em không muốn nói tới nữa, cách xin lỗi tốt nhất là anh đừng tiếp tục xuất hiện trước mặt em”

Toàn thân Phát run rẩy, ánh mắt cuộn trào nỗi đau:

“Anh thật sự có lỗi với em, cho dù em không muốn nghe nhưng anh vẫn muốn nói….xin lỗi”

Nói đến đây Phát ngừng lại thở mạnh như cố kìm nén, Mai Sương bên cạnh cũng im lặng. Hai người vốn quen nhau từ nhỏ do thầy của Phát và thầy Mai Sương bạn tri kỷ với nhau, thầy Phát tuy bị điều về Kinh Bắc nhưng hai nhà vẫn qua lại thường xuyên, Mai Sương từ nhỏ đến tuổi thiếu nữ thì thanh niên trẻ tuổi cô gặp nhiều nhất chính là Phát nên nảy sinh tình cảm cũng là tự nhiên, đôi trẻ yêu đương thề nguyền hứa hẹn tương lai đầy bong bóng màu hường, nhưng một ngày đẹp trời không lâu sau đó, Phát bỗng bặt tăm chỉ để lại một lá thư, đại khái xin lỗi Mai Sương vì không thể tiếp tục tình yêu với cô do anh phát hiện trước đó chỉ là ngộ nhận, giờ anh đã tìm được tình yêu đích thực của mình nên chỉ đành có lỗi với cô.

Sau đó Mai Sương đem hết thư từ, quà tặng của Phát ra hóa vàng rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhiều, sau này nhớ lại thì cô thấy Phát nói cũng không sai, dường như cô cũng thấy bản thân ngộ nhận, nếu thật sự yêu Phát sao cô chẳng buồn đau mấy thậm chí rất là dửng dưng?

Điều chỉnh lại tâm trạng, Phát nhìn Mai Sương tha thiết:

“Chuyện anh với Ngọc tất cả chỉ là sai lầm, người anh yêu thật ra…thật ra chính là em”

Người đàn bà tên Ngọc chính là tình yêu đích thực của Phát ngày trước làm anh ta quyết định bỏ rơi Mai Sương.

Phát quen Ngọc khi cô Ngọc đã có chồng con, ban đầu chỉ là thích thú trước nhan sắc xinh đẹp chứ không có ý gì, cuối cùng biến thành tình yêu tự bao giờ. Thêm chuyện chồng cô Ngọc là một tên vũ phu, lúc tỉnh thì coi cô Ngọc như chiến lợi phẩm khoe với lũ bè bạn vô lương, lúc say thì thẳng tay chửi bới đánh đập cô. Cuối cùng không chịu nổi, cô Ngọc đã ra một quyết định tày trời – trốn nhà theo trai.

Phát dẫn Ngọc vào Sài Gòn làm tổ uyên ương, sống trên đất nam kỳ không lâu thì Phát có cơ hội sang Tây học nghề báo, không thể mang người yêu theo, Phát đành viết một bức thư tay gửi cho thầy của anh là tri phủ đất Kinh Bắc xin thầy nhận cô Ngọc làm con dâu, chờ anh từ Pháp về sẽ làm đám cưới.

Tất nhiên sự đời chẳng bao giờ được như ý, khách má hồng lại lắm truân chuyên, thầy Phát nhận được bức thư của con trai không hề đắn đo mang ngay Ngọc về trả lại cho nhà chồng cô, nhà ông đường đường là tri phủ dòng dõi thư hương, làm sao chấp nhận nổi cô con dâu đã có chồng con lại lăng loàn trốn nhà theo trai?

Kết quả cô Ngọc vừa xấu hổ vừa uất hận treo cổ tự tử.

Phát đi Tây về nghe tin buồn đau dằn vặt một thời gian, nghĩ đến còn một người anh ta cảm thấy có lỗi nữa chính là Mai Sương, chẳng hiểu sao lại càng ngày càng nhớ tới những kỷ niệm thuở trước, thậm chí còn tìm lại cảm giác… tình yêu.

Trong lòng Mai Sương sự chán ghét dần dâng lên, trước kia Phát xin lỗi cô vì tình yêu với cô chỉ là ngộ nhận rồi bỏ đi với Ngọc, bây giờ quay về lại nói tình yêu với Ngọc chỉ là sai lầm, đối với cô mới là tình yêu đích thực!

Trơ trẽn! Anh ta coi cô là cái gì?

Mai Sương nhếch môi:

“Này anh, cứ giữ lại cái tình yêu của anh đi, biết đâu chừng hôm sau anh lại tìm thấy người anh yêu chân chính đấy”

Mai Sương đột nhiên mất hết hứng thú không muốn nghe hát nữa, nói xong cô đi thẳng xuống lầu bỏ qua ánh nhìn cháy bỏng của Phát đằng sau lưng.



*

Mai Sương lái xe đi loanh quanh hóng gió, lúc cô về đến nhà thì trời cũng không còn sớm, nhìn thấy bà Nghị vẫn chưa đi ngủ cô cũng không khỏi ngạc nhiên, dưới ánh mắt mãnh liệt của mẹ, dự định chào qua loa rồi chuồn lên tầng trên không khả thi nên cô lén thở dài đi lại sập gụ ngồi xuống.

Bà nghị nhìn con gái, thẳng người hỏi gọn lỏn:

“Chị đi đâu giờ này mới về?”

Mai Sương đảo mắt trả lời một câu không liên quan:

“Hôm nay con gặp quý tử của thầy”

Bà nghị như bị chạm phải nút mở máy hát, nhìn con gái nói liên thanh:

“Cái gì? Chị gặp thằng đốn mạt đấy à, cái ngữ khốn nạn hoang đàng tối ngày chỉ đem tiền của bà đi phung phí, trơ tráo y như me nó cướp chồng rồi lại muốn chiếm luôn tài sản của me con mình, không hiểu thầy chị ăn phải bùa mê thuốc lú gì mà tối mắt để chúng nó nói gì cũng nghe vào lỗ tai...”

Thành công dời sự chú ý của bà nghị Mai Sương cười cười thuận tiện tiếp chuyện:

“Nhưng dù gì thì anh ta cũng là con trai độc nhất của thầy, sao ngăn thầy đem gia sản cho anh ta được...”

Bà nghị ngắt lời con gái:

“Không phải chị không biết của cải nhà ông ngoại chị, rồi trang sức của me chị đổ bao nhiêu vào việc làm ăn của thầy chị mới có ngày hôm nay.Thầy chị lại đem cơ man nào điền sản, cửa hiệu mang ra cho nó, nếu không phải thằng giặc con đó ham ăn lười làm suốt ngày ôm bàn đèn chiếu bạc thì thầy chị đã cho nó quản luôn cả việc thầu khoán rồi chứ chị còn ở đấy mà mơ mộng, đến lúc tỉnh ra thì me con mình canh suông cũng không có mà húp”

Ông nghị Nguyễn Đình Thăng vốn xuất thân là tiểu thương buôn bán vật liệu xây dựng, sau càng làm càng phát đạt thêm nhờ vốn của cha vợ ông chuyển hướng sang nhận thầu khoán công trình sở hữu nguyên đội thợ lành nghề nhất xứ Bắc kỳ. Tiền nhiều rồi thì ông lại khao khát có quyền lực, đam mê cái sự hách dịch, ăn trên ngồi trước. Thế là nghìn vàng bạc vạn đổ ra đổi lấy cái ghế nghị viên viện dân biểu Bắc kỳ. Làm nghị viên cũng chẳng có yêu cầu gì đặc biệt, chỉ cần đúng hạn có mặt ngồi họp là được, cho nên giờ ông nghị đang ở Hải Phòng thị sát công trình nhận thầu từ hồi cuối năm ngoái. Có thể nói làm chủ thầu khoán chính là hái ra tiền, nên khi biết ông nghị định cho Long quản việc thầu khoán bà nghị mất ăn mất ngủ đứng ngồi không yên, Mai Sương hơi ngạc nhiên nhìn mẹ:

“Chẳng lẽ me định cho con đi tranh giành quản việc thầu khoán rày đây mai đó, giao tiếp sinh hoạt cùng một đám đàn ông à?”

Bà nghị lườm con gái:

“Chị có làm được thì me cũng cho chị đi chắc? Tất nhiên là để con rể me làm rồi”

Mai Sương nghĩ tới công tử Quyền liền cảm thấy một bụng chán ghét, cô lảng sang chuyện khác:

“Giờ chưa có con rể tranh giành cho me thì con gái me vẫn phải cố gắng làm việc, con đi xem sổ sách hiệu buôn đây”

Bà nghị nói với theo:
“Ôi dào ôi, mấy cái tiệm bết bát kiếm chả được mấy đồng đấy thì có gì mà xem, thầy chị rõ thiên vị trắng trợn đẩy cho chị cái đống hổ lốn sắp sập tiệm để bịt miệng me con mình”

Mai Sương thở dài bước lên cầu thang đến phòng sách, bà nghị nói không sai, cửa hiệu vải làm ăn bết bát tháng nào cũng ngấp nghé tình trạng lỗ vốn làm cô cứ nghĩ tới là thấy đau đầu.
  Trước   Exit 
Chia sẻ truyện Trò Chơi Thù Hận - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Trò Chơi Thù Hận
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Trò Chơi Thù Hận - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.25915312767 sec