Toản Thạch HoaToản Thạch Hoa - chương 32

Chương 32Tải chương
Truyện khác > Khoa huyễn
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 13 (Kết cục): Cao Thủ So Chiêu


(1)

Chỉ thấy hai người bọn họ sau khi song chưởng giao nhau thì đều tự lui về phía sau ba bước, qua đó có thể thấy được công lực của họ tương đương. Ngay khi lùi đến bước thứ ba thì tay của đại sư bá ta liền động, một quả Kim Liên Tử đã bắn tới Thạch Hiên Đình.

Tay của Thạch Hiên Đình lúc đó cũng động, "xuy" một tiếng, bắn ra một đồng tiền vàng. Một tiếng "Keng" thanh thúy vang lên, hai thứ ám khí đụng nhau rồi đồng thời tản ra hai hướng.

Đại sư bá ta hét lớn một tiếng: "Tốt", tiếp đó hai tay đồng lọat vung ra, mười quả Kim Liên Tử chia thành mười luồng ánh sáng vàng hướng về Thạch Hiên Đình đồng loạt bắn tới. Thạch Hiên Đình cười to, mười đồng tiền vàng cũng đồng loạt bay ra theo cái phất tay của hắn. Trong khoảng thời gian ngắn chỉ nghe được tiếng "keng keng" vang lên không dứt bên tai, hai mươi cái ám khí bắn ra tứ phía, ánh vàng chói lọi, quả là một kỳ quan.

Đại sư bá của ta liền nói: "Thật không ngờ các hạ trên phương diện ám khí cũng có tạo nghệ đến bực này"

Thạch Hiên Đình lạnh lùng cười thốt: "Không dám"

Ngôn ngữ của hắn đối với đại sư bá ta lúc đó cũng không dám quá mức vô lễ, đương nhiên là hắn biết rõ võ công của đại sư bá ta cao cỡ nào , so với hắn chỉ có hơn chứ không kém.

Đại sư bá ta lúc này lại vung song chưởng lên định tấn công tiếp thì đột nhiên nghe được Lê Minh Mai cất tiếng dịu dàng: "Đừng đánh nữa”

Lời của nàng vừa thốt ra thì thân hình của đại sư bá ta chợt lóe và lui về phía sau. Lê Minh Mai tiến về phía trước vài bước, nàng vẫn mặc bộ đồ xinh đẹp như thưở nào, dưới ánh mặt trời khuôn mặt của nàng mặc dù có vẻ rất tái nhợt nhưng vẫn không thể nào che lấp được cái đẹp vốn có của nàng, quả là khó hình dung.

Nàng tiến về phía trước thêm hai bước nữa rồi nói: "Mười lăm năm không gặp, ngươi có khỏe không?"

Thạch Hiên Đình vừa nhìn thấy Lê Minh Mai đi tới, trên mặt liền xẹt qua một ít thần sắc hoảng sợ.

Tuy nhiên chỉ trong chốc lát, sắc mặt của hắn lại trở lại lạnh lùng như bình thường, quát: "Kẻ phản bội sư môn như ngươi có tư cách gì nói chuyện cùng ta?”

Lê Minh Mai đột nhiên nở nụ cười, nói: "Năm đó tại sao ta lại bị trục xuất ra khỏi Bắc Thái Cực Môn, bây giờ trước mặt mọi người ngươi có dám nói ra không?"

Ta nhìn thấy được Thạch Hiên Đình sau khi nghe được những lời kia thì cả người hắn liền hơi run rẩy, sắc mặt cũng hơi biến đổi.

Trong lòng ta biết giữa hai người bọn họ nhất định có mối quan hệ cực kỳ đặc biệt, Thạch Hiên Đình là cha của Thạch Cúc, còn Lê Minh Mai thì tự nàng đã chính miệng nói với ta nàng là mẹ của Thạch Cúc, và nàng còn nói với ta rằng người mà nàng hận nhất chính là Thạch Hiên Đình. Nhưng rốt cuộc mối quan hệ thật sự của hai người là gì đây?

Chỉ thấy Thạch Hiên Đình không tự chủ được lui từng bước về phía sau, tay chỉ vào Lê Minh Mai nói: "Ngươi …… ngươi …… ngươi…..”

Lê Minh Mai lại mỉm cười nói: "Ngươi sợ cái gì? Ngươi sợ gì hả?"

Thạch Hiên Đình lại tiếp tục lui về phía sau, hào khí của hắn vừa rồi chẳng biết đã biến đi đâu rồi nữa.

Lê Minh Mai nói tiếp: "Ngươi sợ là bị con gái của chúng ta biết được hành vi của ngươi rồi khinh thường không dám nhận ngươi là cha nữa phải không?"

Ta vừa nghe được lời này thì liền ngẩn ra trong chốc lát, tiếp đó hướng mắt nhìn về Thạch Cúc, chỉ thấy Thạch Cúc cũng mở to hai mắt ngạc nhiên nhìn cha mẹ của nàng.

Lê Minh Mai từng bước tiếp cận Thạch Hiên Đình nói: "Mười bảy năm rồi, ta mang tội danh phản sư đã mười bảy năm, đơn giản chỉ vì hy vọng con gái bé bỏng của ta có thể lớn lên, hôm nay, con ta đã an toàn, ta …… ta ……"

Lê Minh Mai nói đến đây thì trong mắt liền toát ra lửa giận. Ta nghe xong lại tiếp tục ngây người, tiếng “con gái” từ miệng nàng phát ra tự nhiên là Thạch Cúc rồi, vậy còn câu "con ta đã an toàn" thì có ý tứ gì đây?

Lê Minh Mai ngừng lại một chút rồi tiếp: "Ta phải trả một cái giá thật lớn mới đổi được sự an toàn của con ta và người yêu của nó……", nàng ngẩng đầu nhìn bầu trời, nét mặt lộ ra vẻ tươi cười, nói: "Hiện tại bọn họ chắc đang ở một nơi xa lắm”

Nói xong lời này thì nàng đột nhiên cúi đầu xuống, hai mắt bắn thẳng đến Thạch Hiên Đình, nói gằng từng chữ: "Hôm nay ta muốn cùng ngươi liều mạng!"

Thạch Hiên Đình dưới từng câu chữ của Lê Minh Mai, thân thể dường như cứng đờ không động đậy, sắc mặt của hắn hiện càng ngày càng khó coi. Ta nhìn ra được qua sắc mặt của hắn, một nửa là bởi vì tức giận nhưng một nửa còn lại thì không thể hiểu là nguyên nhân gì?. Ngay lúc Lê Minh Mai nói hết lời thì thân hình Thạch Hiên Đình đã động, cánh tay hắn vung ra, một chưởng đánh tới người Lê Minh Mai.

Một chưởng này của hắn, thế tới cực nhanh, nếu không phải tận mắt thấy được thì sẽ không dám tin nó nhanh đến thế. Lê Minh Mai đang ngẩn người, dường như là thật không ngờ Thạch Hiên Đình lại ra tay với nàng như vậy. Trong giây phút ngẩn ngơ ngắn ngủi thì chưởng của Thạch Hiên Đình đã đến, chỉ còn cách ngực của nàng không tới nửa thước. Trong nháy mắt, ta đã quên mất đại sư bá đang đứng ở bên, cũng quên luôn sự đau đớn ở vai trái, ta quả thực đã quên tất cả, hét lớn: "Minh Mai, mau tránh đi"

Ta một mặt hét to, một mặt dậm chân, chưởng phải vung lên, lao thẳng tới phía sau lưng của Thạch Hiên Đình. Tiếp đó ta xuất chưởng, dùng hết tất cả lực đạo, trong giây phút đó trước mắt ta có gì ta cũng chẳng quan tâm, trong lòng ta chỉ có một ý nguyện, đó chính là phải cứu cho Lê Minh Mai cho bằng được, về phần sẽ mang lại hậu quả gì cho bản thân thì ta căn bản không hề lo lắng.

Khi ta vọt đến được phân nửa đoạn đường thì lúc này ta mới có thể bình tĩnh nhìn thấy rõ tình hình trước mắt. Lúc đó cách lúc ta hét to lên chỉ có khoảng vài giây thì ta đã nghe được tiếng của đại sư bá hét lớn, sau đó thân hình cũng phóng về phía trước. Thạch Hiên Đình cũng vung tay trái về phía sau xuất ra một chưởng.

Bởi vì Thạch Hiên Đình dùng tay trái xuất chưởng nên một chưởng ở tay kia của hắn đang đánh tới Lê Minh Mai có phần chậm lại một chút. Lê Minh Mai lúc này đã bừng tĩnh, tuy nhiên nàng có muốn chuyển thân tránh né cũng không kịp nữa rồi, tay của nàng lập tức vung lên đánh ra một chưởng.

Chỉ nghe được hai tiếng "binh binh" của song chưởng chạm nhau vang lên, ta và Lê Minh Mai đều bị chấn lui khoảng ba bốn bước.

Ta lúc đó chỉ cảm thấy được đầu choáng váng và hoa mắt, lòng ngực nóng lên phun ra một ngụm máu rồi ngã xuống mặt đất. Ngay lúc ta ngã xuống thì trước mắt nhìn thấy được đại sư bá mặt đầy sát khí và phẫn nộ đã đến bên cạnh ta, tay vung lên, một chưởng hướng đầu của ta đánh xuống.

Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc và ta không hề còn lực chống trả thì lại nghe được Lê Minh Mai hét lớn: "Hãy dừng tay"

Nàng đương nhiên cũng đã nhận ra được ta qua tiếng hét to của ta lúc nãy, do đó nàng mới hét lớn cứu ta, tiếng hét đã làm cho chưởng của đại sư bá dừng lại giữa không trung,

Tuy nhiên ngay lúc Lê Minh Mai đang lo lắng về tính mạng của ta và chỉ lo bảo sư bá của ta dừng tay thì nàng đã quên mất Thạch Hiên Đình đang ở trước mặt của nàng. Trong lúc mơ hồ và lo lắng nàng tiến về phía trước thì một chưởng đã đánh tới trước ngực của nàng. Ta vội hít một hơi, còn chưa kịp lên tiếng nhắc nhở thì đã nghe được một tiếng "bùm" vang lên, Tử Thần đã vung cây gậy đen sì của hắn lên, cây gậy của hắn vốn là một cây súng đã được cải tạo, viên đạn đã cắm vào ngay ngực phải của Thạch Hiên Đình.

Sắc mặt của Thạch Hiên Đình biến đổi, tay trái lập tức đưa lên vết thương bụm chặt lại, tuy nhiên trong nháy mắt ấy hắn vẫn kịp thời hung hăng tung ra một chưởng, ấn vào lồng ngực của Lê Minh Mai.

Một chưởng đó làm ta cảm thấy rất là đau đớn, quả thực so với bị một chưởng đánh vào ngực còn đau đớn hơn.

Thạch Hiên Đình và Lê Minh Mai đồng thời ngã xuống. Sắc mặt của Lê Minh Mai trở nên khó coi cực kỳ. Trong khoảng thời gian ngắn, bốn phía lại trở nên yên tĩnh tới cực điểm.

Trong các tiểu thuyết võ hiệp hiện tại thì chúng ta thường có thể đọc được những câu như "Tất cả mọi chuyện diễn ra chỉ là trong nháy mắt, nhanh như điện xẹt....", lúc ấy quả thật tình hình của chúng ta diễn ra nơi đó cũng chính là như thế.

Tất cả đều phát sinh rất nhanh, ngay cả khi thời gian tự hỏi cũng không có thì biến cố đã phát sinh rồi. Chuyện xảy ra xong, cả thế giới đối với ngươi cũng dường như hoàn toàn bất động. Ta nhìn thấy sắc mặt của Lê Minh Mai đã chuyển sang màu tím, ta liền vội vàng chạy tới chỗ của nàng.

Nàng chờ cho ta gần bên cạnh nàng thì liếc mắt nhìn ta một cái, sau đó đột nhiên cười lớn.

Tiếng cười của nàng nghe thật quá thê lương và buồn bã, làm cho ta lúc đó chẳng biết phải mở miệng ra sao để an ủi nàng. Lúc này nàng bỗng nhiên hét lớn: "Đường Thiên Tường, ngươi tới đây"

Lúc nàng thốt ra sáu chữ này, miệng nàng đã chảy ra nhiều máu. Ta nhìn thấy liền ngây người trong khoảnh khắc, ta thật không biết nàng đang kêu tên. Tuy nhiên ngay lập tức ta đã hiểu ra bởi vì Tử Thần đang vội vã chạy đến bên người nàng, tiếp đó hắn quỳ xuống cạnh bên, gấp gáp nói: "Minh Mai, ta chỉ là bất đắc dĩ mà thôi, ta thật sự rất yêu em"

Lê Minh Mai lại cười to, sau đó nói: "Rất tốt, trong cả đời ta gặp được hai người đàn ông, thì ra tất cả chỉ toàn là gạt ta. Thạch Hiên Đình"

Thạch Hiên Đình sau khi trúng đạn thương thế rất nặng, máu ở ngực chảy ra không ngừng. Khi hắn nghe được tiếng Lê Minh Mai gọi hắn thì miệng chỉ "hừ" một tiếng.

Lê Minh Mai lại nói: "Vào mười bảy năm trước lúc Thạch Hiên Đình ngươi dụ dỗ ta thì ngươi đã nói gì hả?"

Đôi mắt của Thạch Hiên Đình chuyển động nhưng hắn cũng không hề lên tiếng.

Thạch Cúc vừa nghe được Lê Minh Mai nói thế thì vội vàng đứng lên, hỏi: "Cha, bà ta đang nói gì thế?"

Thạch Hiên Đình cố gắng đưa tay lên vẫy ra hiệu cho Thạch Cúc, nói: "Cúc nhi, con …… tới đây."

Thạch Cúc vội tiến đến bên cạnh Thạch Hiên Đình rồi quỳ xuống. Thạch Hiên Đình cố gắng đưa tay vuốt ve gò má của Thạch Cúc, nói: "Con gái của ta, bà ta …… là mẹ ruột của con đó"

Thạch Cúc "A" một tiếng, Thạch Hiên Đình lại nói: "Nhưng con đừng quên, bà ta chính là một người rất hạ tiện và vô -", chữ cuối cùng hắn còn chưa kịp nói ra thì bịch một tiếng, tay của hắn rơi xuống mặt đất, khí tuyệt thân vong.

Lê Minh Mai giương giọng cười to, nói: "Cuối cùng ta cũng chính mắt nhìn thấy ngươi chết, ngươi hãy xuống địa ngục mà dụ dỗ những phụ nữ không biết ngươi đi, ha ha...", nàng vừa cười vừa ọc máu.

Thạch Cúc ngơ ngác đứng lên, ánh mắt nhìn vào Lê Minh Mai.

Giọng của Lê Minh Mai đột nhiên trở nên bình thường, nhìn Thạch Cúc nói: "Lúc ta ở tuổi của con đã bị lão tặc đó lừa gạt …… sau khi sinh ra con xong thì lão tặc đó muốn …… giết người diệt khẩu, nhưng may mắn là ta đã trốn thoát, hôm nay con …… cũng đã trưởng thành rồi……"

Thạch Cúc chỉ biết ngơ ngác đứng đó, không hề nhúc nhích. Ta biết là vì mọi chuyện trước mắt đối với nàng đả kích quá lớn, quả thật là không thể tưởng tượng nên nàng thật không biết làm gì cho phải nên đành đứng bất động ra đó thôi.

Lê Minh Mai thở dài một tiếng, nói: "Đường Thiên Tường, ngươi …… lừa ta rất giỏi đó"

Tử Thần trán đầy mồ hôi, nói: "Minh Mai, ta vẫn không hề muốn giết bọn chúng, chỉ là bọn chúng muốn đối nghịch với ta nên ta mới làm thế. Minh Mai, ta là rất yêu em, em hãy tin tưởng lời nói của ta"

Sắc mặt của Tử Thần trở nên khẩn trương, giọng nói cũng run run, cùng với phong cách làm người của hắn ngày thường chẳng giống tí nào. Thật không biết Lê Minh Mai có tin lời của hắn nói hay không nhưng ta lại rất tin tưởng hắn.

Đồng thời ta cũng hiểu ra, người Lê Minh Mai yêu hiện tại là ta. Nàng rời khỏi ta ở cùng với Tử Thần, thậm chí kết hôn với Tử Thần cũng là hoàn toàn vì ta và Thạch Cúc bởi vì nàng biết Tử Thần muốn đem ta và Thạch Cúc trừ khử. Đương nhiên nàng cũng biết thuộc hạ của Tử Thần đông đảo, nếu hắn có ý muốn trừ khử ta và Thạch Cúc thì hai người chúng ta thật chẳng có cơ hội nào sống sót, do đó nàng mới đáp ứng yêu cầu của Tử Thần và với điều kiện là Tử Thần phải không làm hại chúng ta.

Trong lúc không hay không biết, nước mắt của ta đã chảy ra. Ta kêu với giọng rất nhỏ: "Minh Mai, Minh Mai"

Lê Minh Mai quay đầu lại liếc mắt nhìn ta, sau đó nhắm mắt lại. Một hồi lâu sau lại mở ra và nhìn ta thêm một lúc nữa, tiếp đó thở dài một tiếng, nói: "Xin lỗi anh, ta đã bị người khác lừa trước rồi"

Ta vốn có ý muốn nâng nàng dậy nhưng không biết sao bản thân lại không thể làm được.

Nàng nắm chặt lấy tay của ta, ta nói: "Minh Mai, ổn rồi, bây giờ tất cả mọi chuyện đều đã là quá khứ, tất cả đã trôi qua hết rồi"

(Còn tiếp)
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Toản Thạch Hoa - chương 32 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Toản Thạch Hoa
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Toản Thạch Hoa - chương 32. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.201162099838 sec