Thời hạn chia tayThời hạn chia tay - chương 33

Chương 33Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.2:

Editor: Lin
Beta-er: Khưu Uy Uy

“Là… cái đó… vừa rồi anh dẫn em đến trước giường, hiện tại chúng ta đang nằm chung giường, sau đó… vậy…” Cô nói quanh co, gò má nóng như lửa đốt.

Âu Quan Lữ đã hiểu. “Em cho rằng anh muốn…” Anh kiềm chế cười nhẹ. “Vừa rồi anh nói là lên giường ‘ngủ’, em muốn đi đến đâu?” Anh chế nhạo. “Em rất muốn sao?”

“Không phải anh muốn sao?” Cô kỳ quái cảm thấy hơi thất vọng.

Câu hỏi vô tội của cô hại khí huyết anh tuôn trào, từ khi bắt đầu anh đã hối hận, bởi vì mê luyến cảm giác tốt đẹp khi ở chung với cô, kiên quyết mang cô về nhà, anh có thể hại mình bị trúng gió. “Đương nhiên anh muốn.” Anh lấy hơi, giọng nói trầm thấp. “Anh là một người đàn ông bình thường, như vậy tất nhiên muốn, em biết anh độc thân đã lâu, thành thật mà nói, anh muốn đến chết.”dღđ☆L☆qღđ

Câu trả lời của anh khiến gò má cô càng nóng hơn. “Vậy tại sao…”

“Muốn không có nghĩa nhất định là phải làm. Có lẽ anh tương đối cổ hủ, mới hẹn hò được vài tiếng, anh thấy như vậy quá nhanh, anh hi vọng chờ tới lúc em hiểu anh hơn, khẳng định em nguyện ý tiếp nhận anh, anh sẽ lại bước thêm bước kế tiếp, dù sao ý nghĩ của chuyện này với phụ nữ tương đối khác biệt, anh không hi vọng tương lai em sẽ hối hận vì thời khắc kích tình hôm nay.” Anh không muốn nói những lời nhảm nhí này, đây là địa bàn anh, người phụ nữ anh yêu thương đang ở trên giường anh, anh muốn làm gì thì làm… Anh bắt đầu tưởng tượng mình là một khối băng Nam Cực, như vậy để làm lạnh dục vọng trong người.dღđ☆L☆qღđ

Anh không nói lời ngon tiếng ngọt, cô lại cảm thấy ngọt ngào. Anh thà để mình chịu khổ, cũng không muốn cho cô thấy khó chịu. Anh cố gắng đè nén khiến cô có cảm giác mình được quý trọng, anh không làm gì cả, cô lại cảm thấy yêu anh hơn, anh tỉ mỉ chăm sóc, khi anh đặt cảm giác của cô trước của mình, cô cũng biết rất rõ, biết anh thật sự yêu mình.

Cô hôn lên gương mặt anh một cái, nói lời từ đáy lòng. “Anh thật sự là một người tốt.”

“May mắn em là bạn gái của anh, nếu không nghe rất giống em đang khen thưởng anh.”

Cô cười khanh khách, không nên tiếp tục buồn bực có được không, chui vào ngực anh, nghe hô hấp dồn dập của anh, cô giật mình. “Em không nên đến gần anh, anh đã khỏe…”

“Không, anh không sao.” Anh thở dài, mình nhất định sẽ giảm thọ mười năm. “Đừng động, anh thích ôm em như vậy.” Anh ôm cô vào trong ngực, cằm đặt trên mái tóc mềm mại của cô. “Em còn nhớ ngày đầu tiên chúng ta tới sơn trang, em chạm vào mông anh chứ?”dღđ☆L☆qღđ

Cô cười khẽ. “Dĩ nhiên, có thể nói cả đời này em cũng không quên được chuyện đó.”

“Hiện tại em có thể quang minh chính đại sờ soạng mọi nơi.”

Cô phì cười. “Em không muốn.”

“Tại sao lại không muốn?”

“Rất kỳ quái! Nào có ai lại cố ý sờ…”

“Có sao đâu chứ? Hiện tại em là bạn gái anh, tùy em sờ.”

“Dù sao em cũng không muốn.” Cô vẫn cười.

“Em không muốn? Em thật sự không muốn? Em xác định không muốn? Vậy đến lượt anh sờ em…” Bàn tay anh chợt đưa ra sau mông cô, cả người cô run lên. Tay anh chậm rãi dời lên trên, đi tới sau thắt lưng cô, trượt đến trên bụng cô. Bàn tay anh dừng lại, một cảm giác ấm áp lan sang làn da cô, lan đến Tứ Chi Bách Hải (toàn thân).

“Anh… anh muốn làm gì?” Cô run rẩy, hô hấp không ổn định.

“Em hại anh rất khổ sở, đương nhiên anh cũng muốn em như vậy.” Anh cười nhẹ. “Ai, về năm triệu này…”

“Em không muốn lấy.” Giọng nói của cô kiên định. “Hiện tại em đã thật sự là bạn gái anh, đi gặp ba anh là chuyện đương nhiên, không thể lấy tiền.”dღđ☆L☆qღđ

Người phụ nữ này là bạn gái anh, câu nói này khiến anh có cảm giác thỏa mãn, nhưng lời kế tiếp của cô khiến anh không biết mình nên khóc hay nên cười.

“Bởi vì em là bạn gái anh, của anh đương nhiên cũng là của em, cho nên hiện tại em không chỉ có năm triệu, mà là một sơn trang nghỉ mát, anh không chạy thoát được đâu, ngoan ngoãn giao cho em toàn bộ đi!”

Anh cười lớn, cố ý muốn cô bị nhột, cô cười né tránh, lại hỏi: “Anh nói xem, nếu đồng nghiệp biết chúng ta đang quen nhau, bọn họ sẽ nghĩ gì?”

“Ai thèm quản bọn họ sẽ nghĩ khỉ gió gì? Chúng ta là chúng ta, không cần giải thích với ai.”

“Hình như công ty có quy định không được nói chuyện tình yêu trong phòng làm việc? Anh có muốn xin phép tổng giám đốc trước không?”

“Tạm thời không cần, không ai tin rằng chúng ta sẽ hẹn hò, mọi người sẽ nghĩ rằng đây chỉ là một trò đùa bị trễ trong ngày Cá tháng Tư.” Một tuần trước, nếu có người hỏi anh, anh cũng sẽ không tin.

“Nhưng Tiểu Lưu đăng lên mấy tấm hình đó, tất cả mọi người đều đoán, sớm muộn gì bọn họ cũng sẽ phát hiện mà thôi.”

Chậc, anh quên chuyện mấy tấm hình đáng chết đó rồi. “Công bố như vậy là quá sớm, trước hết để bọn họ đoán già đoán non đã, anh muốn nghe mọi người sẽ sáng tạo chuyện của chúng ta thành thế nào.”

“Được rồi, ít nhất cũng phải nói với Tiểu Huệ, lúc biết cô ấy nhất định điên cuồng mà kêu lớn.” Ha, cô không kịp chờ ngày mai có thể chia sẻ cùng bạn tốt. “Vậy ngày mai…”

Hai người cùng nhau nằm trong chăn trên chiếc giường màu đen, mặt chạm mặt, thao thao bất tuyệt, nói chuyện một chút về những điều không quan trọng, cũng không bỏ được cơn buồn ngủ.

Rốt cuộc, Trình Dư Nhạc mồm miệng dần dần không rõ, ngủ thiếp đi.

Âu Quan Lữ cũng mệt mỏi, trần nhà và trên vách tường có chút ánh sáng còn sót lại, anh thiết kế phòng ngủ thành không gian vũ trụ, có thể ngao du tự do trong vũ trụ rộng lớn, vậy mà hôm nay anh là một người độc thân, đã có bạn gái.

Anh không khỏi nghĩ, bọn họ biết nhau lâu như vậy, vì sao hiện tại chạm vào nhau mới tạo ra lửa? Mấu chốt ở đâu, chuyện gì đã xảy ra, thay đổi hai người? Anh không nghĩ ra được, có lẽ cảm tình đối với nhau đã sớm tồn tại, lại bị chôn trong những lời tranh cãi nặng nề, nghe theo cảm giác của con tim, thỉnh thoảng thay đổi góc nhìn, thay đổi tâm trạng, sẽ nhìn thấy một thế giới tươi đẹp khác, sẽ nhìn thấy điều làm lòng người mê say.

Tương lai của hai người sẽ không được thuận lợi, nhưng anh hi vọng mình có thể nhớ giây phút này, suy nghĩ và những rung động, lúc nào cũng phải nhắc nhở mình, không quên yêu cô là ước nguyện ban đầu.

Anh nhắm mắt lại, ôm tiểu nữ thần ngủ say vào lòng, hài lòng, cũng dần chìm vào trong mộng.

Trong phòng chỉ còn lại một ít ánh sáng, lẳng lặng lóe lên giống như sao trong toàn bộ vũ trụ, đều ở đây ngắm nhìn tình yêu không tưởng tượng nổi một cách chăm chú.

Giờ khắc này, anh được yêu tiểu vũ trụ này, hạnh phúc vui vẻ, rất trọn vẹn.

Hôm sau, Trình Dư Nhạc dậy rất sớm. Nhìn trần nhà xa lạ màu bạc, cô sững sờ một lúc, mới nhớ mình đang ở chỗ nào.

Cô mỉm cười, nhìn sang người đàn ông bên cạnh. Anh vẫn ngủ rất ngon, phát ra tiếng ngáy rất nhỏ. Kết quả tối hôm qua cô quên uống thuốc, may mà hiện tại cô không cảm thấy có gì khó chịu.

Ngoài cửa sổ, sắc trời sáng trưng, vài con chim sẻ bay vút qua cột điện, trên những con đường thành phố những chiếc xe đang chạy băng băng, mà cô nằm trong phòng, ánh mặt trời lẻn vào, phản xạ lên bức tường màu bạc, điều khiển ở đầu giường tỏa ra ánh sáng lấp lánh, trong phòng và bên ngoài giống như hai thế giới.

Ưm, cảm giác này giống như trải qua một cuộc phiêu lưu trong vũ trụ đã lâu, cuối cùng đã về với hành tinh mẹ Địa Cầu… Cô bật cười, tính cách trẻ con của người đàn ông này sẽ lây sao? Cô nhìn anh, đưa tay khẽ vuốt lên chiếc cằm đầy râu ria của anh, cô nghĩ, thì ra cảm giác hạnh phúc là như thế này, có chút thích thú.

Nhìn anh, cô có lòng tin, cô đã mắc một chiếc neo xuống bên cạnh tâm của người đàn ông này rồi. Cô từng thưởng thức rất nhiều đàn ông, mỗi người đều có một ưu điểm, sao người cô yêu lại là anh, một người đầy những khuyết điểm?

Dĩ nhiên anh cũng có ưu điểm. Trước kia, cô từng mong đợi một tình yêu hoàn mĩ, cho nên đối tượng tất nhiên phải tốt, tình yêu mới có thể thành công, nhưng cô không thật sự yêu bất kì người nào, mà là anh.

Vào giờ phút này, lòng của cô giống như đang nói,… chính là anh, cô yêu người đàn ông này, có thể anh có khuyết điểm, cô vẫn yêu canh, mà làm sao cô có thể hoàn mĩ đây?
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thời hạn chia tay - chương 33 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thời hạn chia tay
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thời hạn chia tay - chương 33. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205288171768 sec