Thời hạn chia tayThời hạn chia tay - chương 32

Chương 32Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 9.1:

Editor: Lin
Beta-er: Khưu Uy Uy

Hai người nhanh chóng xuống dưới nhặt danh thiếp. Đến cửa lớn, Âu Quan Lữ nói với Trình Dư Nhạc. “Em ngồi, anh nhặt.” Cô cảm, anh sợ cô mệt.

Vì vậy Trình Dư Nhạc ngồi bên cạnh bồn hoa, nhìn anh đi lại trên đường dành cho người đi bộ nhặt danh thiếp, giao cho cô.

“Em nhìn xem còn thiếu không.”

“Chắc không có, em cũng chỉ có mấy tấm này.” Cô che miệng ho nhẹ.

Anh cau mày. “Anh dẫn em đi khám.” Giọng điệu của anh không phải để trưng cầu ý kiến.

“A? Bây giờ? Bây giờ còn là giờ làm việc.”

“Thì xin nghỉ. Sắc mặt của em không tốt, anh vốn muốn nấu trà gừng cho em uống, kết quả bị Nhã Nam, không thể kéo dài thêm nữa, nhanh chóng đi kiểm tra xem.” Cô cảm đã mấy ngày, anh không yên lòng.

“Ưm… được rồi, Tổng giám đốc mà đồng ý, thì chúng ta đi.”

Kết quả tổng giám đốc ngay lập tức đồng ý, vì vậy Âu Quan Lữ lập tức mang Trình Dư Nhạc đi khám.

Ngồi trong xe jeep, Trình Dư Nhạc nghĩ, có người ngay lần đầu hẹn hò đã đi gặp bác sĩ sao? Ừ, cô lập tức coi hành động lúc này của hai người là hẹn hò… Kỳ diệu nhất chính là đi khám bệnh nhưng cô vẫn cảm thấy hạnh phúc. Cô thỉnh thoảng liếc người đàn ông đang lái xe bên cạnh. Tối hôm qua, cô quyết định quên anh, không tới hai tư giờ sau, cô lại đang ngồi bên cạnh anh, cảm giác giống như đang nằm mơ.dღđ☆L☆qღđ

Gặp bác sĩ xong, hai người tìm một quán cà phê ngồi xuống, Âu Quan Lữ gọi cà phê, gọi giúp cô nước trái cây và bánh ngọt.

“Em phải uống thuốc, không thể uống cà phê.” Anh mở gói thuốc, có một viên thuốc màu vàng đặc biệt lớn khiến anh cau mày. “Phải nói bệnh viện nghiền ra mới đúng.”

Trình Dư Nhạc buồn cười. “Em cũng không phải con nít.” Anh lại mở gói thuốc được nghiền ra giúp cô, hoàn toàn chăm sóc cô như một đứa trẻ. “Nói cho anh biết, em uống thuốc cực kì lợi hại, một lần uống bảy viên thuốc cũng không có vấn đề gì.”

“Ừ, chắc cổ họng và thủy quản của em vừa thẳng vừa rộng giống nhau.” Đó, liền phạm vào bệnh cũ, anh chột dạ im lặng, quan sát sắc mặt cô.dღđ☆L☆qღđ

Cô cau mày. “Thủy quản gì chứ?”

Anh cười ha ha. “Uống nhanh lên đi! Chỉ là con đường đi xuống đẳng cấp hơn thôi.”

Trong quán cà phê nhỏ, hai người họ ngồi một bàn, trên mặt bàn vân gỗ thô đặt một chiếc bánh ngọt nhỏ, ly trà tinh xảo đặt bên cạnh, hai khuôn mặt nhìn nhau mỉm cười, một đội vừa mới trở thành người yêu, trái tim cũng hạnh phúc nhảy lên.

Âu Quan Lữ nhìn cô gái đối diện, nhìn cô cắt bánh việt quất thành từng miếng nhỏ, bỏ vào trong cánh môi mềm, cô thỏa mãn hí mắt, liếm nĩa, đầu lưỡi đáng yêu mờ ám đơn thuần không chút tà niệm lại hấp dẫn mười phần, hại anh căng thẳng, thân thể nóng lên, quần áo trở nên trói buộc. Không có thiên lý, cô lại có thể dùng cách ăn bánh ngọt của mình để hành hạ anh, nhìn cô thưởng thức bánh ngọt, anh tưởng tượng, thưởng thức cô sẽ có cảm giác gì? Mấy ngày nay đè nén tình cảm mãnh liệt, lúc này rục rịch ngóc đầu dậy, không thể chờ muốn cô chân chính thuộc về anh.dღđ☆L☆qღđ

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, Trình Dư Nhạc nói: “Nếu anh không kéo em đến ban công nói chuyện, anh nghĩ sau này chúng ta sẽ thế nào?”

“Vẫn như cũ sao? Vẫn cãi nhau, gây gổ, anh sẽ tiếp tục độc thân, em sẽ tìm trong đống danh thiếp đó một người đàn ông tốt, cuối cùng kết hôn sống tới già.” Thật may, anh không để ý tự ái, điên cuồng muốn kéo cô ra ngoài nói chuyện. Anh vốn định hòa toàn kết thúc, không ngờ lại xuất hiện bước ngoặt ngoài ý muốn, anh âm thầm cảm kích mình không từ bỏ.dღđ☆L☆qღđ

“Thật không nghĩ đến anh sẽ nói ra những lời đó, không phải anh vẫn luôn không muốn chạm vào tình cảm sao?” Cô lặp lại những lời anh nói ở trên sân thượng khiến một người đàn ông mạnh mẽ thừa nhận mình yếu ớt, cô thừa nhận mình thất thường, đây là lời tỏ tình cứng rắn lại triền miên nhất mà cô từng nghe qua.

“Anh không muốn mà.” Anh cười như không cười, hai tai hơi đỏ. “Nhưng anh không cách nào kháng cự em.”

Cô nghe xong, gương mặt nóng hừng hực, tim mềm nhũn. “Anh còn nói tình yêu là ảo tưởng, là cảm giác dễ dàng biến mất, hiện tại thì sao?”

“Hiện tại… anh vẫn có nhiều ảo tưởng với em.”

Cô nghe mà buồn cười, nhưng giọng nói trầm thấp của anh, ánh mắt nhiệt tình khiến cô cười không nổi.

Anh hỏi ngược lại. “Em thì sao? Danh sách của em cũng đủ để thành lập một đội bóng rồi, sao lại có cảm giác với anh?”

“Bởi vì… mặc dù luôn cãi nhau với anh, thật ra thì em vẫn luôn chú ý tới anh… anh có suy nghĩ riêng của bản thân, luôn nghiên túc phụ trách, làm việc tuyệt đối không qua loa, nhưng anh thường dùng bộ dạng ‘nhất định là tôi đúng’, loại thái độ cường ngạnh đó, rất đáng ghét.”

“Ai, đó là tự tin mà.”

“Là quá tự tin sao?”

Anh cười. “Được rồi, anh sẽ kiềm chế. Về sau chúng ta có điều gì muốn nói phải nói cho rõ ràng, không nên giống như hai ngày nay khiến anh hiểu lầm, nghĩ lung tung.”

“Tương lai sau này của chúng ta… sẽ thuận lợi sao?” Cá tính của hai người đều mạnh mẽ, nói không chừng chưa được ba ngày đã muốn chia tay.

Anh rất muốn đảm bảo, nhưng vẫn thừa nhận. “Rất khó nói.”

“Nếu trong công việc, ý kiến của chúng ta lại bất đồng, anh sẽ làm sao?”

“Vậy em sẽ nhường anh sao?”

Cô đâm đâm cánh tay anh. “Này, bình thường không phải đàn ông nhường phụ nữ sao?”

“Đúng vậy, nhưng anh không muốn nhượng bộ em. Nếu anh nhường em, vậy chứng tỏ em là phái yếu, anh không nên thể hiện toàn bộ với em, anh luôn rất coi trọng ý kiến của em, cũng luôn coi em là một đối thủ đáng kính trọng…”

“Ai là đối thủ với anh, rõ ràng chúng ta là đồng nghiệp, không phải sao?” Hiếu chiến thì công nhận đi!

Anh cười ha ha. “Tóm lại em hiểu ý anh rồi.”

“Được rồi, anh không nhường, em cũng vậy không có lý do gì để nhường, lúc đó lại hại anh không có đối thủ, khởi chiến không đã nghiền.” Cô uống nước trái cây, liếm liếm môi, không lưu ý ánh mắt khác thường của anh. “Trong công việc không nhường, nhưng bí mật thì phải nhường.”

“Ừ, dựa vào tình huống để nhường.” So với việc khống chế toàn bộ, anh thích để cô thỉnh thoảng chủ động, cũng là một trong những tình thú… A, nếu để cô biết anh đang suy nghĩ cái gì, cô có thể sẽ cầm nĩa phi vào anh. “Nhưng tại sao nhất định phải là anh nhường em?”

“Bởi vì em muốn có một người bạn trai cưng chiều mình, em muốn được anh ấy nâng niu trong lòng bàn tay, anh ấy sẽ thương em, nhường nhịn em, che chở em… em không hi vọng anh ấy luôn dùng ngón tay sai bảo em, quản em gắt gao, cái gì cũng đều do anh ấy định đoạt.”

“Cái này thì có gì khó khăn, đương nhiên anh sẽ cưng chiều em, cưng chiều em đến vô pháp vô thiên, khiến em tưởng rằng mình là công chúa, đến mức không có anh, tên nô bộc bên người thì không chịu được, đến cuối cùng em phải cầu xin anh đừng tiếp tục cưng chiều em nữa, bởi vì chính em cũng không chịu nổi việc được anh cưng chiều, thể hiện vẻ yếu ớt ra ngoài…”

Cô cười lớn. “Quá khoa trương!” Cô chợt kêu to khiến anh giật mình.

“Sao vậy?”

“Hình như em từng thề, nếu như em yêu anh… em chính là heo.” Cô cười, lúc đó nói giống như chém đinh chặt sắt, hiện tại thì tốt rồi, giống như tự vả vào miệng mình.

“Có sao đâu chứ? Heo thì là heo thôi.” Anh mỉm cười. “Anh cũng giống em, là heo.”

Trong mắt cô chợt lóe, trái tim vui vẻ co rút nhanh, cảm thấy ngọt ngào hạnh phúc, từng cãi nhau với anh, tranh chấp, giờ đây lại trở thành ký ức xa xôi, bây giờ cô hoàn toàn bị anh bắt lại, bị anh làm cho say mê.

“Em còn muốn ăn sao?” Anh nhìn cô cắn nĩa, cười khanh khách, không tốt, anh không nhịn được, đứng dậy ngồi lại bên người cô.

“Dĩ nhiên muốn.” Tim cô gần như đập loạn, mơ hồ hiểu anh nghĩ gì, cô cảm thấy nhiệt độ trên người anh, ấm áp say lòng người.

“Lát nữa hãy ăn…” Anh khàn khàn nói nhỏ, cầm nĩa trong tay cô, ôm cô vào trong ngực, cúi lại gần cô, hôn nhẹ lên môi cô rồi lui ra.

“Nhưng em bị cảm, sẽ lây cho anh.” Hô hấp của cô không ổn định.

Anh cười nhẹ. “Nếu lây bệnh, anh đã sớm lây rồi, không có chuyện gì…” Anh lại lần nữa in lên môi cô, lần này, anh không có lui ra.

Nếm hương vị bánh việt quất và hương vị nước trái cây trong miệng cô, nhưng bánh ngọt cũng kém xa hương vị của cô, nước trái cây cũng bại trước sự ngọt ngào ấy. Anh khẽ cắn cô, ngậm lấy môi dưới đầy đặn của cô, khi anh trượt vào miệng cô, cô kinh ngạc, anh nuốt trọn hơi thở dịu nhẹ của cô, dịu dàng an ủi, đợi cô thả lỏng hơn, anh càng hôn càng sâu, càng nóng bỏng, cô khiến anh đói, bởi vì khát vọng, thân thể trở nên nóng rực cứng rắn.

Trình Dư Nhạc hơi xấu hổ. Cô không thích việc thân thiết nơi công cộng thế này, nhưng anh khiến cô quên việc kháng nghị, nụ hôn của anh giống như có điện, giống như lửa, không chút nào cất giữ nhiệt tình, kích thích da cô run rẩy, tay anh trượt đến sau thắt lưng cô, ấn cô vào bộ ngực cường tráng của anh, toàn thân cô nóng như lửa, thần trí mơ hồ. Cô say, say mê nằm trong ngực anh, cam tâm tình nguyện, chìm đắm trong tình yêu của anh…

Hai người ở trong quán cà phê lần vào bóng đêm, dứt khoát giải quyết bữa tối ở đây luôn, sau khi ăn xong hai người đi dạo phố, đến hơn chín giờ tối, Âu Quan Lữ lo lắng Trình Dư Nhạc bị cảm sẽ mệt, quyết định đưa cô về nhà nghỉ ngơi.

“Em không mệt.” Trình Dư Nhạc lưu luyến không rời, còn chưa muốn tách ra với anh.

“Ngày mai còn phải đi làm, em về nghỉ ngơi sớm một chút.” Anh kiên trì, mặc dù không muốn đưa cô về. “Nhớ mười một giờ phải uống thuốc, tự mình đặt báo thức, biết không?”

“Nhưng nếu em ngủ sẽ rất khó đánh thức, đồng hồ báo thức vang lên cũng bị em vứt xuống sàn, mỗi sáng ba em còn phải gõ cửa phòng em hai lần, em mới có thể rời giường, tối nay nhà em lại không có ai, không ai có thể gọi em…”

“Muốn anh gọi điện cho em không?”

“Cũng được, chẳng qua em luôn lấy chăn trùm qua đầu, điện thoại di động vang, em cũng sẽ ngủ nướng.” Ám hiệu đầy đủ hơn, người thông minh thì sẽ biết làm thế nào chứ?

“Con người này tại sao lại khó đánh thức như vậy…” Anh giả bộ trầm ngâm. “Xem ra anh không thể làm gì khác hơn là dẫn em đến nhà anh, mới có thể nhắc nhở em uống thuốc…”

“Tốt tốt, đến nhà của anh!” Phát hiện phản ứng của mình quá kích động, mặt cô đỏ lên.

Cô thể hiện rất rõ, nhưng anh không cười, kéo cô vào ngực mình, cho cô một nụ hôn nhiệt liệt, không nói cho cô biết, anh cũng mong chờ như vậy.

Vì vậy, anh chở cô về nhà trước, cô nhanh chóng tắm rửa, thay quần áo, cùng anh đến nhà họ Âu.

Lúc anh đưa cô vào nhà thì nói: “Tối nay mẹ anh không ở nhà, bà ở nhà bạn.” Tầng một ngoại trừ phòng khách và phòng bếp, đều là không gian sinh hoạt của mẹ Âu.

Nói cách khác, tối nay chỉ có hai người ở cùng nhau, Trình Dư Nhạc muốn do sự thì đã trễ. Vừa mới xác định tâm ý lẫn nhau mấy giờ trước, lại phát triển tiếp. Có phải quá nhanh, quá mạo hiểm rồi không?

Có điều lên tới tầng hai, cô kêu một tiếng, lập tức quẳng nghi ngờ ra sau đầu. Không gian tầng hai rộng rãi, đa phần sử dụng màu ô-liu, màu vàng nhạt, trong đó có một chiếc ghế sô pha màu xanh và một bàn trà lùn bằng kim loại, trên tường có một giá sách tổ ong, phía dưới là nền gạch màu sáng hợp lại thành một mạch, giá quần áo giống như một gốc cây, có cỏ cây thô ráp, quần áo trực tiếp vắt trên những cành cây tỏa ra. Màu sắc các vật dụng trong nhà khác xa nhau, tạo nên sự xung đột, đặt cùng nhau, lại cảm thấy hài hòa ngoài ý muốn, không gian nhà ở tạo nên từ tính cách con người, cảm giác giống như chủ nhà mang lại cho cô.

Âu Quan Lữ nói: “Một năm trước, anh tân trang lại phòng ốc, anh nói cho người thiết kế anh muốn như thế nào, anh ta lắp ráp lại toàn bộ, liền thay đổi hình dạng căn phòng khác biệt giống như mức chênh lệch của mực nước sông và mực nước biển.”

“Như vậy rất tốt, em thích.” Cô quan sát khắp nơi, không gian được nới rộng, phòng bếp nhỏ, phòng làm việc vừa nhìn là biết ngay, cô lại không nhìn thấy phòng ngủ ở nơi nào.

“Thích không? Vậy thì ở lại đây, đừng rời khỏi nữa.”

“Không được, em còn phải đi làm.” Ánh mắt anh thay đổi, tròng mắt đen thui sáng lên, nhìn vào mắt cô giống như thợ săn nhìn chằm chằm vào con mồi. Nhịp tim cô đập nhanh, cô nên sợ hoặc do dự, nhưng lại chỉ có hưng phấn kích thích. “Giường anh ở đâu? Phòng khác sao?” Lúc này hỏi giường, rất mập mờ, nhưng cô chỉ tò mò, cho nên cố gắng bày ra bộ mặt nghiêm chỉnh.

“Chờ tới lúc em đi ngủ, tự nhiên sẽ biết nó ở nơi nào.” Anh miễn cưỡng nói: “Nói trước cho em một tiếng, tối này anh không định ngủ ghế dài.”

“Dĩ nhiên, đây là nhà anh mà, ha ha…” Cô cười khúc khích. Anh đang ám hiệu cái gì? Cô nhanh chóng đổi đề tài, đi tới bên cạnh bàn làm việc. “Oa, anh có tới ba máy vi tính.” Bao gồm hai máy tính để bàn và một chiếc laptop.

“Vốn chỉ có hai cái, bộ ở giữa là vì tổ ‘mê cốc’.” ‘Mê cốc’ là trò chơi mạo hiểm của nước ngoài, trước mắt còn trong giai đoạn khảo nghiệm. ‘Điện mã’ cũng xin cấp hai đề mục cho nhân viên quan sát.

“‘Mê cốc’? Anh có trương mục Cb của ‘mê cốc’?” Cô kích động. “Công ty có xin hai trương mục, nhưng em đều không được nhận! Một đống người bộ phận lập trình các anh chen chúc để tới đó chơi, còn nói trang trí chỉ là đồ họa, không cần hiểu nội dung trò chơi. Hình ảnh rất quan trọng, mấy anh biết không? Thiết kế dĩ nhiên cũng cần tham khảo số liệu…”

“Tốt tốt tốt, hiện tại không ai giành với em, anh thích thì chơi, anh đi tắm.”

Năm phút sau, Âu Quan Lữ mặc áo ba lỗ và quần đùi, ngồi xuống bên cạnh Trình Dư Nhạc, lau khô tóc. Anh mở nhạc, bản hòa tấu đàn vi-ô-lông dịu dàng chảy ra, trong tiếng nhạc, bên cạnh có tiếng lạch cạch của bàn phím bà tiếng chuột do cô tạo ra. Trước kia, một mình anh vượt qua rất nhiều đêm, cũng có âm nhạc, cũng sử dụng máy vi tính, nhưng nếu có người phụ nữ mình yêu tham dự vào, có cô làm bạn, ban đêm trở nên phong phú và ấm áp.

Một người cũng không tịch mịch cô đơn, nhưng hai người có cảm giác càng thêm ấm áp.

Tâm tình anh rất tốt, vui vẻ nhìn cô chơi game online, sau đó không khỏi có ý nghĩ mờ ám, nguyệt hắc phong cao, hai người một chỗ, hình như chơi điện tử là lỡ mất dịp tốt này, anh độc thân đã lâu, không có bất kỳ dục vọng với bất kì ai, anh dựa vào công việc hoặc vận động giải quyết, nhìn người yêu ở bên cạnh, lòng anh dâng trào, thân thể rục rịch ngóc đầu dậy.

Nhìn sang Trình Dư Nhạc đang cắm đầu vào trò chơi, anh nói chuyện với cô, có lúc có lúc không trả lời anh, chơi đến mê mẩn rồi.

Mười phút sau, Âu Quan lữ đứng ngồi không yên. Anh cầm tạp chí lên xem, cố ý dùng sức lật giấy, cô như không nghe thấy. Anh cầm máy sấy sấy tóc, cũng không quấy rầy được cô, anh dứt khoát cầm laptop làm việc, cố ý đặt laptop lại gần vị trí cô chơi, giống như đang nhắc nhở cô, bên cạnh cô còn có một người bạn trai.

Hai mươi phút sau, anh không chịu được nữa, âm thầm khó chịu. Cô dù gì cũng nên để ý đến anh một chút? Vì trò chơi điện tử mà gạt bạn trai sang một bên, như vậy có đúng không? Hai người ở cạnh nhau, không cần cố gắng đè nén hứng thú của chính mình mà phối hợp với đối phương, nhưng ít nhất cũng nên suy nghĩ cảm giác của đối phương một chút chứ? Như vậy không được, anh phải nói rõ với cô.

“Nhạc Nhạc… Hình như em cầm con chuột này không quen, muốn thay đổi không?” OOXX, anh muốn nói chính là cái này, không sai đấy!

“A. Được, con chuột này tương đối nhỏ, em thích lớn một chút.”

Lớn một chút… ho một tiếng, đuổi đi những liên tưởng chẳng ra gì của mình. “Anh đưa cho em. Anh chỉ có thể chơi hai mươi phút nữa rồi đi ngủ.” Van cầu em, ít nhất dành năm phút cho anh được không? Trong lòng anh khóc lớn, quá lâu không có bạn gái, không biết nên mở miệng yêu cầu cô cùng anh thế nào.

“A, vậy em tắt là được rồi!”

Thật tốt! Anh thầm vui mừng. “Vậy anh dẫn em đến giường ngủ.”

Mang cô lên giường… Tim Trình Dư nhạc đập mạnh. Cô cố ý chuyên tâm chơi game, chính là muốn trốn tránh giờ khắc này. “Ưm, giường của anh đủ hai người không?”

“Là giường đơn.” Anh cầm tay cô, đi về hai cái tủ ở phía góc tường.

“Vậy không đủ cho hai người ngủ? Em ngủ trên sô pha được rồi.” Cô lập tức xung phong nhận việc.

“Yên tâm, chiếc giường này của anh được đặc chế, lớn hơn so với giường đơn, chúng ta tuyệt đối có thể ngủ chung.” Giọng anh trầm thấp, chậm chạp, giống như có hàm chứa thâm ý.

Trái tim cô cuồng loạn, muốn ngất xỉu. Có thật sự muốn không? Cô không quen việc tiến triển nhanh như vậy, nhưng trong lòng lại có chút mong đợi. Cô chủ ý thấy anh đưa cô đi thẳng về phía tủ. “Giường của anh trong ngăn tủ sao?”

Anh cười nhẹ, nhẹ đẩy vào giữa tấm kính ở cửa tủ, ở đó xuất hiện một hành lang nhỏ hẹp có trải thảm, anh kéo cô đi vào. Cô kinh ngạc, không ngờ trong ngăn kéo lại có một không gian khác, là một gian phòng nhỏ phong cách khác xa bên ngoài.

Gian phòng màu bạc giống như làm từ kim loại, qua hai mặt cửa sổ bằng kim loại, cô có thể nhìn thấy bầu trời đêm bên ngoài. Chiếc giường đơn lớn màu bạc có một tấm nệm màu đen, đầu giường có một cái điều khiển đài bằng kim loại, phía trên có các nút lớn nhỏ, cô không khỏi tò mò, những thứ đó chỉ để trang trí sao? Hay đều có tác dụng?

Một bên phòng còn có tấm thủy tinh lớn, phía trên có vẽ các loại biểu đồ ra-đa hình tròn, gian phòng như quả bong bầu dục, kim loại bao quanh lại giống như một con nhộng, ánh sáng lạnh lùng phủ xuống, giống như chỉ cần vừa đóng cửa, cầm lấy tay lái, cả căn phòng sẽ bay lên.

“Đây là phi thuyền vũ trụ sao?” Trình Dư Nhạc vừa kinh ngạc vừa buồn cười, cô chưa từng nhìn thấy phòng ngủ kỳ lạ như vậy, nhưng thình lình bị Âu Quan Lữ ôm ngang lên, cô kêu lên, theo quán tính mà ôm lấy cổ anh, anh khom người đặt cô lên chiếc giường êm ái.

“Nơi này do tự anh thiết kế, từ nhỏ anh đã có ước mơ được trở thành phi hành gia, có một ngày có thể lên mặt trăng, kết quả không làm được phi hành gia, liền thiết kế phòng ngủ thế này để thỏa mãn ước mơ.” Anh hả hê giải thích. “Thích không?”

“Thích, nơi này rất thú vị.” Cô cười, thì ra anh lại ngây thơ như một đứa trẻ vậy, nhìn tròng mắt anh lóe sáng, giống như một đứa trẻ đang kiêu ngạo khoe ước mơ của mình, thật đáng yêu… nhưng lúc anh cũng nằm lên giường, nụ cười của cô cứng đờ.

“Điều khiển ở đầu giường là thật, anh có thể từ đây điều khiển rất nhiều thứ. Ví dụ như, cái này…” Anh ấn mấy cái nút, đèn bên ngoài lập tức tối dần, cuối cùng đến đèn phòng ngủ cũng tắt. Bóng tối hoàn toàn bao phủ bọn họ, chỉ còn dư lại chút ánh sáng từ trần nhà phản chiếu lên vách tường, giống như ở trong vũ trụ.

Cô không tự chủ ngừng thở, còn có thể cảm giác được hơi thở thâm trầm ấm áp của anh, tay anh đặt bên chân cô, cô nhận thấy được cơ thể mạnh mẽ của anh bên cạnh, hoàn toàn bất đồng với thân thể mềm mại của cô, mùi hương sữa tắm lẫn vào cô. Trong bóng tối, hương thơm quấn quít như vậy, mập mờ mê người, cô tưởng tượng, thân thể quấn lấy lẫn nhau dung hợp… Thân thể cô khẽ run, xấu hổ lại hưng phấn, có lẽ sự việc diễn ra quá nhanh, nhưng cô nguyện ý.

Vậy mà anh lại thao thao bất tuyệt (nói không ngừng nghỉ) kể về quá trình thiết kế căn phòng, không có ý muốn hành động.

“Anh không phải muốn… cái đó sao?” Cô không nhịn được cắt đứt lời anh.

“Cái nào?” Anh không hiểu.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thời hạn chia tay - chương 32 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thời hạn chia tay
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thời hạn chia tay - chương 32. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.285145998001 sec