Thời Gian Có Chút NgọtThời Gian Có Chút Ngọt - chương 1

Chương 1Tải chương
Ngôn tình > Hiện đại
Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 1: Trái tim thiếu nữ và kịch bản dơ bẩn...

Edit: Peiria

Họ tên: Hướng Noãn.

Giới tính: Nữ.

Chuyên ngành: Quản trị tổ chức, khóa 20XX, chưa tốt nghiệp.

Mã sinh viên: XXXXXXXX.

Lý do đăng ký: Tôi có nhiệt huyết và đam mê rất lớn đối với trò chơi điện tử, hi vọng khi vào đại học có thể gia nhập xã đoàn Thể thao điện tử, cùng các thành viên phát triển xã đoàn Thể thao điện tử. Xin hãy cho tôi một cơ hội, cảm ơn!

Trò chơi điện tử đã chơi: Kỳ Tích Noãn Noãn (*).

(*) Kỳ Tích Noãn Noãn (奇迹暖暖/Miracle Nikki): Ngôi Sao Thời Trang (bản Việt).

...

Thẩm Tắc Mộc nhìn lướt qua đơn đăng ký trước mặt, lấy bút đánh một dấu X đỏ tươi, ném sang một bên. Nơi đó, đơn đăng ký bị đánh X đã chất thành một xấp dày.

Oai Oai ngồi bên cạnh anh, vừa xem tạp chí, thỉnh thoảng lại quét mắt nhìn Thẩm Tắc Mộc đang vùi đầu làm việc. Khi nhìn thấy tên Hướng Noãn, Oai Oai với tay cầm đơn đăng ký kia lên, khẽ bật ngón tay một cái, nhe răng cười: "Người này chúng ta nhất định phải nhận."

Thẩm Tắc Mộc cúi đầu, dáng vẻ không chút để ý: "Hửm?"

"Người trẻ tuổi, đến lúc này tôi không thể không nói cho cậu một bí mật rồi."

Thẩm Tắc Mộc nhìn anh ta một cái.

"Đó chính là - - người đẹp xứng đáng được đáp ứng tất cả mong muốn. Cho dù trò duy nhất cô ấy chơi là trang điểm cho thiếu nữ trở nên xinh đẹp thì cũng có thể hưởng thụ đãi ngộ của nữ thần khi vào xã đoàn Thể thao điện tử của chúng ta."

Thẩm Tắc Mộc lắc đầu hoàn toàn không đồng ý, lông mày thanh tú khẽ nhíu, "Tôi không tán thành."

"A, a, a, bạn học Thẩm Tắc Mộc, có cần tôi nhắc nhở cậu xã trưởng xã đoàn Thể thao điện tử là tôi hay không? Thế nào, có phải hiện giờ vô cùng hối hận vì lúc trước ngại phiền toái không muốn làm xã trưởng không?"

Thẩm Tắc Mộc quẳng bút xuống, đứng dậy, "Tùy cậu." Nói xong bước ra ngoài.

Oai Oai vui vẻ dõi theo bóng lưng cao ngất của anh: "Đừng quên thứ năm họp xã đoàn nhé...!"

...

Khi nhận được thông báo của xã đoàn Thể thao điện tử, Hướng Noãn cười giống như người xuân tâm nhộn nhạo.

Rốt cuộc, cô lại cách Thẩm Tắc Mộc gần hơn một chút.

Biết Thẩm Tắc Mộc là vào ngày tân sinh viên báo danh, Hướng Noãn đi nhầm đường, không cẩn thận xông vào ký túc xá nam sinh, Thẩm Tắc Mộc vô cùng kiên nhẫn dẫn cô đến ký túc xá của mình, còn giúp cô lấy chìa khóa.

Thời tiết khá oi ả. Cô đi sau lưng anh, nhìn anh một tay kéo vali hành lý màu đỏ của cô, tay kia tùy ý buông xuống. Tầm mắt hướng lên trên, cô thấy mái tóc đen gọn gàng của anh, cùng với mồ hôi lấm tấm sau gáy.

Không biết có phải bởi vì xấu hổ hay không, toàn bộ hành trình tim cô đập có chút nhanh.

Về sau nghe được Thẩm Tắc Mộc là đàn anh năm ba, thành viên của xã đoàn Thể thao điện tử.

Cho nên hiện tại mới có cảnh thiếu nữ hoài xuân ôm ấp di động cười ngây ngô này.

Hôm nay là thứ năm, Hướng Noãn cố ý mặc váy màu trắng mà nam sinh thích nhất, mái tóc dài mềm mại xõa xuống hai vai. Đi tới phòng họp, cô mới phát hiện em gái trong xã đoàn Thể thao điện tử nhiều hơn trong tưởng tượng, đại khái chiếm một phần ba, hơn nữa một người so với một người còn xinh đẹp hơn.

Nhiều em gái xinh đẹp như vậy, không phải đều hướng về phía Thẩm Tắc Mộc chứ... Hu hu, áp lực thật lớn.

Nội dung cuộc họp hôm nay là chào đón thành viên mới. Đám người mới tự giới thiệu, đến lượt Hướng Noãn, cô có phần hồi hộp, cộng thêm không may bị vấp, vì thế càng hồi hộp hơn, không nhịn được mà nhìn về phía Thẩm Tắc Mộc.

Đúng lúc này, Thẩm Tắc Mộc cũng nhìn cô một cái, anh tựa vào ghế, dáng vẻ có chút lười biếng, mặt mày thờ ơ. Dưới tình huống bất ngờ không kịp chuẩn bị, ánh mắt cô và ánh mắt anh giao nhau trong không trung, đầu óc Hướng Noãn trống rỗng.

Thời gian dường như ngưng đọng, Hướng Noãn hoảng hốt nghe thấy có người đang cười.

Xã trưởng Oai Oai thấy mặt cô đỏ bừng, vỗ tay đầu tiên, "Hướng Noãn, cố lên!"

Hướng Noãn có chút cảm động.

Lại có chút uể oải. Bởi vì... Thẩm Tắc Mộc hình như đã quên cô rồi...

Được rồi, thật ra mà nói thì bọn họ cũng mới chỉ gặp nhau một lần, anh không nhớ rõ cô là điều rất bình thường.

Khi cuộc họp gần kết thúc, xã trưởng Oai Oai thêm tất cả mọi người vào Wechat của xã đoàn. Hướng Noãn tìm thấy Thẩm Tắc Mộc trong nhóm, gửi yêu cầu thêm bạn.

Không ngờ, yêu cầu thêm bạn rất nhanh được thông qua.

Còn chưa kịp nhảy nhót, cô bỗng nghe thấy hai nữ sinh bên cạnh reo lên:

"Anh ấy thêm mình rồi! Thêm mình rồi!"

"Mình cũng vậy, mình cũng vậy, đàn anh thật tốt...!"

Hướng Noãn giật mình, đoán rằng Thẩm Tắc Mộc cũng không nhìn kỹ ai với ai, ai đến cũng không từ chối.

Tan họp, Hướng Noãn giúp đỡ nhóm đàn anh dọn dẹp hội trường, vì thế ở lại đến cuối cùng mới đi. Ra đến cửa chính hội trường, cô nghe thấy Oai Oai nói với Thẩm Tắc Mộc: "Lát nữa cậu định làm gì?"

"Lên lớp tự học."

"Đã lúc nào rồi còn tự học? Đi, chúng ta trở về khai hắc (từ lóng)."

Thẩm Tắc Mộc không thèm để ý anh ta, lái xe đi mất.

Hướng Noãn tò mò, hỏi Oai Oai: "Xã trưởng, khai hắc nghĩa là gì?"

"Chính là mấy người tụ tập một chỗ chơi game."

"À... Ra vậy..., xã trưởng, các anh chơi trò gì vậy?"

"Vương Giả Vinh Diệu. Em có muốn chơi không, anh dẫn em." Oai Oai nhe răng cười toét giống như cúc đại đóa.

Vương Giả Vinh Diệu.

Hướng Noãn vô cùng vui vẻ vì lại nắm được tin tức quan trọng về Thẩm Tắc Mộc, sau khi về phòng ngủ cô lập tức download trò chơi này.

Chào mừng đến với Vương Giả Vinh Diệu!

Theo câu nói vang vọng này, hệ thống tự động đi vào hướng dẫn tân thủ. Hướng Noãn chơi theo chỉ dẫn một lúc, tuy vẫn cảm thấy mơ hồ nhưng trò này cũng xem như đơn giản.

Rất nhanh cô lại phát hiện không đơn giản như vậy. Hướng dẫn tân thủ kết thúc, cô bắt đầu bước vào đối chiến thật sự, bị người chơi khác đánh cho tơi bời, chết một lần lại một lần. Hơn nữa mỗi lần đều là chết không minh bạch...

"Cái quỷ gì vậy!"

Hướng Noãn ném di động. Nhưng nghĩ đến đây là trò chơi Thẩm Tắc Mộc yêu thích, cô lại không nhịn được mà nhặt di động lên.

Không cam lòng, lại ấn một ván mới.

Lần này, cô phát hiện Thẩm Tắc Mộc đang online.

Oa oa oa, nam thần online, dưới tên nam thần thậm chí có một nút "Mời" nhỏ, đây chính là để cô ấn sao!

Hướng Noãn rất kích động, dè dặt ấn nút "Mời".

Sau đó chính là tâm tình không yên chờ đối phương đáp lại.

Thẩm Tắc Mộc đồng ý rồi.

Gào khóc, thật hạnh phúc! \\(^o^) ~

Vừa vào trò chơi, Hướng Noãn vô cùng chân chó chào hỏi Thẩm Tắc Mộc.

Noãn Noãn: Chào đàn anh ~

Trạch Mộc: ...

Trạch Mộc: Không phải Oai Oai?

Noãn Noãn: Ặc, em là Hướng Noãn...

Trạch Mộc: Tôi ấn nhầm rồi.

Hướng Noãn: A? Vậy phải làm sao bây giờ? Có thể rút ra không?

Đương nhiên không thể...

Thẩm Tắc Mộc không nói gì. Oai Oai giúp mọi người luyện cấp, nhất định quấn anh đòi lập tổ đội, sau khi đáp ứng, Thẩm Tắc Mộc thấy lời mời tổ đội, không buồn nhìn đã đồng ý, kết quả lại ấn nhầm.

Thôi, nhầm thì nhầm, trò chơi bắt đầu rồi.

Đến nước này mà tâm tình Thẩm Tắc Mộc vẫn rất vững vàng.

Sau đó anh chứng kiến đồng đội điên khùng tự tìm đường chết.

Thẩm Tắc Mộc có chút phiền não. Nhịn một hồi, rốt cuộc không nhịn nổi, anh bắt đầu trào phúng.

Trạch Mộc: Học sinh tiểu học?

Sơ Yến: Chào các anh các chị, năm nay em học năm hai.

Trạch Mộc: ...

Thẩm Tắc Mộc thế nhưng phát hiện mức độ dễ dàng tha thứ của mình trở nên cao hơn rồi. Dù sao trẻ nhỏ cũng là đóa hoa của Tổ quốc, không thể mắng, thôi, coi như xui xẻo đi.

Kèm theo đó, cũng không trào phúng mấy người còn lại.

Trận chiến hỗn loạn này, tất nhiên là kết thúc trong thất bại, Thẩm Tắc Mộc lợi hại hơn nữa cũng rất khó chèo chống một đám đồng đội heo.

Rời khỏi trò chơi, anh nhận được tin nhắn Wechat.

Noãn Noãn: Đàn anh thật lợi hại!

Nickname Wechat và nickname trong game giống nhau, đỡ cho anh phải đoán.

Qua một lúc lâu sau, thấy anh không trả lời, cô lại gửi tin nhắn.

Noãn Noãn: Thật xin lỗi đàn anh, có phải em quá ngốc hay không...

Biết rõ lúc này đối phương hi vọng nghe được lời an ủi, nhưng Thẩm Tắc Mộc bị cô làm phiền, cho nên đáp lại cực kỳ thực tế: Học sinh tiểu học còn mạnh hơn cô.

Học sinh tiểu học còn mạnh hơn cô.

Lời này quả thực giống như Bạo Vũ Lê Hoa Châm đả kích Hướng Noãn, cô chán nản thất vọng trả lời "A...".

Cuộc trò chuyện từ đó ngưng hẳn, cô trở lại trò chơi, nhìn tổng kết chiến tích trận vừa rồi, ID "Sơ Yến" của học sinh tiểu học kia, điểm quả thật cao hơn cô.

Ấn vào avatar của học sinh tiểu học, vốn muốn xem thông tin cá nhân của đối phương, nào ngờ tay run lên, ấn nhầm thêm bạn.

Đối phương rất nhanh đồng ý.

Nghĩ đến chính mình không bằng học sinh tiểu học, trong lòng Hướng Noãn có chua xót nho nhỏ. Cô nhìn đồng hồ, sắp mười một giờ, vì thế gõ tin nhắn Wechat gửi cho học sinh tiểu học.

Noãn Noãn: Học sinh tiểu học, tại sao vẫn chưa đi ngủ, ba mẹ em không quản em sao?

Sơ Yến: Tôi không phải học sinh tiểu học.

Noãn Noãn: Chính em nói em học năm hai mà.

Sơ Yến: À..., đại học năm hai.

Noãn Noãn: ...

Noãn Noãn: Vô sỉ! Vậy mà giả vờ làm học sinh tiểu học! Có phải cảm thấy giả vờ làm học sinh tiểu học thì người khác sẽ nhanh chóng tha thứ cho cậu không? Hu hu hu sao lại vô sỉ như thế...

Sơ Yến: Cô thật ầm ĩ.

Noãn Noãn: Còn chẳng phải vì cậu vô sỉ.

Sơ Yến: Cùng chơi nhé?

Noãn Noãn: Tại sao tôi phải chơi cùng cậu?

Sơ Yến: Tôi cần một người làm mồi nhử, dời đi lực chú ý.

Noãn Noãn: Tránh ra!

Sơ Yến thực sự gửi lời mời tổ đội. Hướng Noãn vốn dĩ muốn ấn từ chối, nhưng lại hơi do dự. Thẩm Tắc Mộc nói cô không bằng Sơ Yến, hiện giờ không phải cơ hội xoay mình sao?

Vì thế Hướng Noãn ấn đồng ý. Cô cũng không tin, đợi đến cuối cùng xem ai mới là mồi nhử!

Để ngừa vạn nhất, Hướng Noãn vừa vào trò chơi, đã gõ một dòng chữ trong kênh tổ đội - -

Noãn Noãn: Chào các anh các chị, năm nay em lên năm nhất!

Sơ Yến: ...

Những lời này rất nhanh khiến cho đồng đội đáp lại.

Đậu phụ tv Hổ ca: Hả! Học sinh tiểu học?!

Đậu phụ tv Hổ ca: Học sinh tiểu học treo máy đừng out, xin em đấy, anh đang phát sóng trực tiếp 100 lần thắng liên tiếp.

Đậu phụ tv Hổ ca: Ba quỳ xuống xin em.

Sơ Yến: Tiểu học năm nhất gõ chữ thật là nhanh.

Đậu phụ tv Hổ ca: Hả?

Đậu phụ tv Hổ ca: Không đúng, không có khả năng nhanh như vậy, tiểu học năm nhất mới có vài tuổi.

Đậu phụ tv Hổ ca: Mẹ nó! Ông đây suýt bị cô lừa gạt! Giả vờ làm học sinh tiểu học gì chứ!

Noãn Noãn: Khụ.

Đậu phụ tv Hổ ca: Quả nhiên! Quả nhiên giả vờ làm học sinh tiểu học!

Noãn Noãn: Thật xin lỗi...

Đậu phụ tv Hổ ca: Trời, lần đầu tiên tôi được chiêm ngưỡng kịch bản dơ bẩn kiểu này. Thối tha không biết xấu hổ!

Noãn Noãn: QAQ

Sơ Yến: Quá vô sỉ....
  Exit 
Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thời Gian Có Chút Ngọt - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thời Gian Có Chút Ngọt
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thời Gian Có Chút Ngọt - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.266457080841 sec