Thiên Tài Chân ChínhThiên Tài Chân Chính - chương 12

Chương 12(1): Cầm Kì Thi HọaTải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 12(1): Cầm Kì Thi Họa

Vi Hân cong cong mắt phượng nhìn xuống tay áo đang bị Tường Vi đang trong trạng thái vật và vật vờ nắm lấy. Buổi sáng đi học đầu tiên khiến nàng mất đến một tiếng khiến Tường Vi choáng váng đi cũng không vững. Vi Hân có nhiều lúc thực sự cảm thấy chính mình mới ra dáng một tỷ tỷ vậy. Vừa không chú ý một chút nàng liền nghe một tiếng bịch, Vi Hân lắc đầu ngán ngẩm chạy lại đỡ con người vừa ngã sấp xuống đất. Thật không hiểu nổi tỷ tỷ mình rõ ràng lúc ra tay thì vừa âm trầm vừa tàn nhẫn, bình thường lại y hệt đứa trẻ.

Tường Vi xoa xoa đầu gối cùng cánh tay vì chống xuống mà đau nhức ấm ức nhìn về phía tảng đá chủ mưu khiên cô ngã. Vừa đúng lúc hai huynh đệ Mộng Lục Quân đi đến nhìn thấy cảnh này Mộng Diệp liền cười phá lên, cất giọng khinh miệt:

“ Loại tiện nhân như ngươi ngã đáng lắm, ha ha”

Tường Vi cùng Vi Hân lúc này không cần quay lại cũng biết được giọng nói “oanh vàng” này là của ai. Tường Vi chầm chậm đứng dậy quay người bảo vệ Vi Hân đằng sau lưng trả lời:

“ Từ tiện nhân này không thể áp dụng linh tinh đâu tỷ tỷ, dù sao cũng không thể cứ hạ thấp mình như vậy đâu đại tỷ, người trên thế gian này đâu phải ai cũng được như tỷ”

“ Người như hiền muội ngoài kia lại có rất nhiều nhất là ở mấy chỗ không sạch sẽ”- Mộng Lục Quân đương nhiên biết là muội muội mình sai lại theo thói quen bảo hộ ình. Con người này bình thường nói không nhiều nhưng chỉ cần mở miệng ra từ ngữ cũng thật độc địa. Tường Vi thực ra cảm thấy có một huynh trưởng như thế này cũng không tệ chỉ là hắn đã có lòng nàng liền chuyển công kích vậy.

“ Ta thật sự đối với mấy địa điểm không sạch sẽ mà trưởng huynh nói thực sự không có hiểu biết, không ngờ trưởng huynh cũng thật nhiều kiến thức vì mấy loại địa điểm này”

“ Mọi thứ trong sách đều có, ta cũng chỉ dựa theo đó mà biết, hiền muội cũng cần đọc sách nhiều hơn. Mộng gia trước này không chấp nhận người ngu dốt”

“ Muội muội này thẹn không thể đọc nhiều sách như huynh trưởng nhưng kinh thư, kinh dịch, luận ngữ đều có chút hiểu biết còn những sách chứa đựng những thứ kia ta cũng chưa được thưởng thức qua”

...

Lời nói ra nghe thì lịch sự lễ độ, vô cùng khuân phép nhưng hiểu ra mới cảm thấy đều cực kì sắc bén. Mộng Diệp nghe cái hiểu cái không trừng mắt với Tường Vi lại không biết nói gì.

Vi Hân nhìn hai người nói qua nói lại một hồi ước chừng cũng hơn chục phút cuối cùng phải lên tiếng can ngăn. Nào ngờ lời vừa ra khỏi miệng Mộng Diệp vừa rồi bị bỏ quên liền nổi khùng nói nàng không có quyên lên tiếng. Lúc này Lục Quân cùng Tường Vi cũng tạm thời ngừng lại tranh chấp. Tường Vi thấy thời gian cũng không còn sớm liền không thèm quan tâm đến Mộng Diệp cũng Vi Hân hành lễ qua loa với hai huynh đệ Lục Quân rồi dứt khoát quay người đi.

Mộng Diệp thấy thế liền đỏ mặt, tiếp tục chửi bới. Mộng Lục Quân nghe những từ ngữ muội muội mình nói ra cũng phải nghiêm mặt bảo nàng im lặng rồi cũng đi theo Tường Vi cùng Vi Hân. Hắn cũng không muốn bị muộn học dù sao cũng cảm thấy người sư phụ này rất kì quái. Mộng Diệp ấm ức những vẫn phải chạy theo ca ca của mình, trong lòng lại càng căm ghét Tường Vi cùng Vi Hân hơn.

Đi một đoạn cuối cùng đám người Lục Quân mới thấy rừng trúc xanh. Tường Vi trong lòng oán hận, là trạng nguyên thì ngon lắm sao, không an ổn ở trong phủ lại chọn cái nơi khỉ ho cò gáy này khiến nàng phải đi mấy chục dặm thật là mệt chết nàng. Nơi này nói thật ra cũng không xa nhưng với tính tình lười biếng của Tường Vi thì chẳng hay ho gì dù rằng chính nàng cũng bị vẻ xanh mát yên tĩnh trong lành ở nời đây thu hút.

Bước vào rừng trúc, bọn chúng còn phải đi thêm một đoạn nữa mới nhìn thấy một căn nhà nho nhỏ mà cũng rất nhanh chóng nhìn thấy một bóng trắng đang cực kì khoan thai ngồi thưởng trà trước hiên nhà. Đến khi đến gần Tường Vi mới nhìn thấy trên mặt người này ngự một chiếc mặt nạ cũng mang màu trắng tinh không có bất kì họa tiết gì trang trí. Nhìn hắn nàng bỗng cảm thấy giống tiên nhân thoát tục không vướng bụi trần. Con người như thế này thảo nào không muốn ở trong cái phủ kia, hóa ra là sợ bẩn.

Tường Vi cùng Vi Hân là lần đầu tiên gặp vị sư phụ này nên cũng rất nghiền ngẫm không nhận ra bọn chúng đứng trước người cũng được một thời gian hắn lại giống như không nhìn thấy. Ngược lại Lục Quân cùng Mộng Diệp lại rất nhanh nhận ra điều này. Lục Quân thì đương nhiên hiểu người này về cơ bản đang muốn trách phạt bọn chúng chỉ có Mộng Diệp bản tính tiểu thư không mất chẳng nhận ra điều đơn giản này lên tiếng kéo sự chú ý của hắn. Nam tử vận bạch y này lúc này mới chầm chậm nhìn về phía bọn chúng nói:

“ Mới có đứng một chút đã thấy chán rồi sao, đúng là con nhà quyền quý, không thể trách”

Giọng nói nhẹ nhàng vô cùng êm tai lại không mang bất kì cảm xúc gì khiến lời nói chỉ như một câu trần thuật. Lục Quân liếc nhìn em gái mình lúc này mới lên trước hơi khom người nói:

“ Ngày hôm nay là chúng con không đúng, mong sư phụ trách phạt”

Nam tử nghe hắn nói lại bật cười nhẹ một tiếng trào phúng trả lời, giọng nói lúc này lại mang chút tự giễu:

“ Ta làm gì có năng lực ấy, mời thiếu gia và các tiểu thư vào. Chậm trễ việc học của thiếu gia cùng tiểu thư ta không gánh nổi”- Nói xong hắn liền tự tiến vào trước. Mà người đứng ở đây cũng không phải là người ngu ngốc tự nhiên cũng hiểu được người này vô cùng có thành kiến với nhà giàu chỉ là mỗi người lại có một suy nghĩ khác nhau.

Lục Quân nhíu mày khó chịu, dù sao hắn cũng đường đường là một thiếu gia bị “thuộc hạ” đối xử như thế dù là người lãnh đạm cũng không chịu được. Mộng Diệp tuy rằng tức giận nhưng có vẻ đối với người này lại động lòng từ trước cảm thấy hắn lạnh lùng như vậy vô cùng nam tính, cuốn hút nhất định sẽ rất suất, nàng ta thật muốn giật cái mặt nạ kia ra. Tường Vi lại cảm thấy vô cùng thú vị, cô đối với phần lớn đám nhà giàu cũng là ghét bỏ. Vi Hân cũng cảm thấy người này rất đặc biết trong lòng cũng bắt đầu có cảm tình với hắn.

Không để nam tử kia phải chờ lâu bọn họ nhanh chóng tiến vào. Trong phòng không lớn ngoài để một số loại cầm, bàn cờ cùng giấy thì cũng chỉ vừa đặt năm cái bàn. Nam tử kia đã ngồi xuống chiếc bàn trên đầu, đợi Lục Quân cùng Mộng Diệp ngồi vào chỗ Tường Vi cùng Vi Hân cũng an tọa ở hai chiếc bàn còn lại.

Tiết đầu tiên là về cầm. Nam tử áo trắng bảo bọn họ cầm cây cổ cầm được dựng sẵn bên bàn mỗi người. Tường Vi vuốt nhẹ cây đàn cảm thấy một cảm giác hứng thú đang dâng lên len lỏi đến mọi ngóc ngách trong cơ thể nàng. Nàng dù là trước khi xuyên qua hay là bây giờ đối với âm nhạc luôn rất thích thú. Trong những ngày nàng từng sống một cuộc sống không phải của con người tiếng đàn dương cầm của một nghệ sĩ già. Chỉ tiếc là nàng chỉ có thể nghe tiếng đàn ấy trong vỏn vẹn một năm thì người nghệ sĩ già ấy lại qua đời. Nhìn đến cây đàn trước mặt tuy không phải là dương cầm nhưng âm thanh cũng thật trong trẻo khiến nàng không kìm được thích thú.

Mộng Diệp cùng Lục Quân đã học được một thời gian cũng đã đánh được một bài nhạc đơn giản. Mộng Diệp đối với việc này vô cùng khoe khoang lên mặt với các nàng. Chỉ là Vi Hân không thèm chấp vặt còn Tường Vi vẫn còn đang chìm trong thích thú chú tâm quan sát nam tử kia hướng dẫn nên cuối cùng cũng đành để cho Mộng Diệp thất vọng.

Vi Hân lại không giống với Tường Vi. Bàn tay nàng bởi vì phải làm nhiều việc nặng đã trở nên thô ráp đến khi chạm vào dây đàn cũng cứng nhắc không cách nào làm cho thanh âm đàn trở nên mềm mại như Tường Vi. Nhưng nàng cũng không vì thế mà từ bỏ mà lại càng chăm chú nam tử kia hướng dẫn cuối cùng cũng có thể học cách gảy nốt nhạc đúng lực đạo.

Nam tử áo trắng này đối với hai tiểu thư mới nhập học này lại cảm thấy có chút hảo cảm. Các nàng không giống như Mộng Diệp kiêu căng kia cũng không giống như Lục Quân thể hiện chán ghét với cầm mà rất khiêm nhường chăm chú nghe hắn giảng. Mà Vi Hân thân là nữ tử bàn tay lại không hề mềm mại giống như những tiểu thư đài các khác mà hệt như đã phải làm rất nhiều việc nặng khiến bàn tay gảy đàn không linh hoạt. Tuy vậy sự cố gắng của nàng lại cho hắn hảo cảm.

Tuy vậy người làm hắn ngạc nhiên nhất lại là nữ hài tử Tường Vi này. Nàng ta đối với cầm nghệ vô cùng có thiên phú so với thiên phú của Mộng Diệp kia cao hơn rất nhiều lại không hề kiêu căng giống cô tiểu thư kia đối với những thứ cơ bản hắn giảng không thèm nghe. Trái lại vô cùng chăm chú khiến căn bản đã có thiên phú lại tiếp thu càng nhanh. Nàng học một buổi này tài cầm nghệ so với hai huynh muội Lục Quân kia học mấy chục buổi còn có khả năng hơn. Tiếng đàn nàng đánh ra tuy chỉ là cơ bản lại mang theo cảm xúc của bản thân, âm thanh cũng mềm mại như nước khiến người nghe cũng cảm thấy thoải mái.

Mộng Diệp thấy người kia luôn đối với nàng lãnh đạm lại đối với hai tiện nhân kia tận tình như vậy liền ghanh ghét. Nàng ta cảm thấy thật không công bằng, rõ ràng thiên phú của nàng hơn hai cái phế vật kia hắn vì cái gì không có chú ý đến. Vì vậy bàn tay gảy đan của Mộng Diệp lại càng gia tăng thêm lực đạo khiến cho âm thanh phát ra nghe vô cùng khó chịu lại còn khiến cho dây đàn đứt ra làm tay nàng ta chảy máu. Vừa thấy máu nàng ta liền khóc òa lên, Lục Quân thấy thế vội vàng chạy lại kêu thái y đến. Nam tử kia nhìn thấy lại càng ghét bỏ liền đứng dậy phất tà áo trắng đi khỏi. Trước khi đi còn kêu bọn họ nghỉ ngơi một chút rồi sẽ tiếp tục học đến kì cũng theo lễ hỏi thăm Mộng Diệp một chút rồi nhanh chóng biến mất.

Tường Vi không quan tâm đến Mộng Diệp bên kia đang lệ rơi đầy mặt được Lục Quân chăm sóc mà chăm chỉ luyện cầm. Vi Hân cũng ở bên cạnh nàng chăm chú lắng nghe đôi lúc còn đưa ra lời khen cùng hâm mộ, đối với tiếng đàn của nàng rất thích thú.

Giải mã đoạn đối thoại của Tường Vi cùng Lục Quân

“ Loại tiện nhân như ngươi ngã đáng lắm, ha ha”

“ Từ tiện nhân này không thể áp dụng linh tinh đâu tỷ tỷ, dù sao cũng không thể cứ hạ thấp mình như vậy đâu đại tỷ, người trên thế gian này đâu phải ai cũng được như tỷ” (Ngươi gặp ai cũng nói như vậy còn không nhận thức được chính mình mới là tiện nhân sao. À lại còn là loại không ai địch nổi)

“ Người như hiền muội ngoài kia lại có rất nhiều nhất là ở mấy chỗ không sạch sẽ” (Muội muội ta tốt xấu gì nàng cũng là cành vàng lá ngọc được dạy dỗ cẩn thận. Còn loại người như ngươi ngoài mấy chỗ.... kia không thiếu)

“ Ta thật sự đối với mấy địa điểm không sạch sẽ mà trưởng huynh nói thực sự không có hiểu biết, không ngờ trưởng huynh cũng thật nhiều kiến thức vì mấy loại địa điểm này” ( Ngươi nói thử cho ta biết chỗ không sạch sẽ là chỗ nào. Mới có tí tuổi đã nhận thức được mấy cái nơi này còn không phải ngươi đã thăm quan qua đi. Thế thì ngươi có tư cách gì nói người khác)

“ Mọi thứ trong sách đều có, ta cũng chỉ dựa theo đó mà biết, hiền muội cũng cần đọc sách nhiều hơn. Mộng gia trước này không chấp nhận người ngu dốt” ( Ta không cần thăm quan qua cũng biết được qua sách, ngươi không đọc qua còn loạn ngôn. Mộng gia còn lâu mới chứa dạng người như ngươi)

“ Muội muội này thẹn không thể đọc nhiều sách như huynh trưởng nhưng kinh thư, kinh dịch, luận ngữ đều có chút hiểu biết còn những sách chứa đựng những thứ kia ta cũng chưa được thưởng thức qua” ( Ta biết được từng này loại sách đều là sách Phật đó. Ngươi nói thử xem ngươi đã đọc qua ở trang nào. Hừ dù có không đến những địa phương đấy thì cũng là người tìm đọc xuân cung đồ.)

...

         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thiên Tài Chân Chính - chương 12 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thiên Tài Chân Chính
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thiên Tài Chân Chính - chương 12. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.215529918671 sec