Thế Nào Là Hiền ThêThế Nào Là Hiền Thê - chương 23

Chương 23Tải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 23: Cầu xin.


Phùng trắc phi kiêu ngạo chuyên quyền, làm vỡ chiếc đèn bát bảo lưu ly vương gia tặng cho vương phi, chỉ trong một đêm đã lan truyền trên dưới khắp vương phủ, một số người ngấm ngầm oán hận Phùng trắc phi trong bụng thầm vỗ tay khen hay, chờ nàng ta phen này xong đời.

Ai ngờ đến ngày thứ hai, trong chính viện chẳng thấy có một động tĩnh gì, thậm chí chỗ vương phi cũng không truyền ra ngoài bất kỳ một câu trách cứ nào, mấy người hầu bị Phùng Tử Căng chèn ép sỉ nhục có chút thất vọng, lẽ nào chuyện này cứ cho qua như thế sao?

Lại qua thêm hai ngày nữa, tin đồn trong phủ đã bắt đầu từ từ lắng xuống, chính vào lúc này người của Phùng gia tới. Phụ thân của Phùng trắc phi là Công bộ thị lang Tam phẩm, phấm cấp này chẳng phải là quan lớn gì trong kinh thành, huống hồ cũng chỉ nhậm chức ở Công bộ, không phải là các bộ quan trọng như Hộ bộ, Lễ bộ.

Thiếp của người Phùng gia còn chưa được chuyển tới chính viện, thì đã bị người của vương gia chặn ngay lại, chỉ nói rằng hiện giờ trong phủ không tiếp đãi khách khứa, giờ người của Phùng gia đừng nói là bái kiến vương gia vương phi, mà ngay cả đồ đạc này nọ chưa kịp để lại, thì đã bị đuổi ra ngoài.

Lúc này trong phủ lại náo nhiệt hẳn lên, vương gia không giữ thể diện cho người của Phùng gia, liệu có phải là thể hiện đang cực kỳ không hài lòng với Phùng trắc phi không? Bên này còn chưa đợi mọi người phản ứng lại, thì Phùng trắc phi đã bị chuyển đến căn nhà nhỏ hơn ở góc phía Tây của vương phủ, toàn bộ chi phí bị cắt giảm đi chỉ còn một nửa, tuy rằng vẫn được gọi là trắc phi, nhưng khoản tiền nong chả khác gì các thị thiếp, sau đó liền có tin đồn rằng, vương gia muốn ép Phùng trắc phi làm thị thiếp.

Cái tên trắc phi này, chẳng qua là gọi lên cho dễ nghe vậy thôi, nói khó nghe hơn thì cũng chỉ là di nương có xuất thân tốt hơn chút xíu, người phụ nữ của vương gia trừ vương phi có thể được ghi tên vào gia phả của hoàng thất ra, những người khác đều không có phần. Hôm nay vương gia có thể bảo hạ nhân gọi ngươi là trắc phi, thì ngày mai cũng có thể bảo hạ nhân gọi người khác là trắc phi, trắc thất có tôn quý thế nào đi nữa, cũng không bằng được nửa bàn tay của chính phòng.

Trong chính viện, Khúc Khinh Cư thấy Hạ Hành tự tay nhấc một chiếc hộp lên, nàng nhìn Hạ Hành bằng ánh mắt nghi ngờ: “Vương gia chiếc hộp này đựng thứ gì thế, thần bí như vậy không phải là định làm cho thiếp vui đấy chứ?”.
Hạ Hành chỉ chỉ ra phía cửa, nói với đám người hầu: “Các ngươi đóng chặt tất cả các cửa lại đi, làm sao để căn phòng tôi tối một chút.”

Nguyên nhân là vì thời tiết mùa đông, nên căn phòng tối hơn khá nhiều so với các mùa khác trong năm, cửa sổ và cửa ra vào vừa đóng lại, trong phòng nhất thời liền tối hẳn đi, khiến mọi người có đôi chút không thích ứng kịp.
“Mở ra xem thử đi,” Hạ Hành khẽ cười nhìn Khúc Khinh Cư, tỏ ý bảo nàng mở chiếc hộp ra.

Khúc Khinh Cư nhướng mày cười cười với Hạ Hành, ngón trỏ nhẹ nhàng vuốt ve nắp hộp một lúc, rồi mở cái hộp ra trước ánh mắt chờ mong của Hạ Hành, trong khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra, một luồng ánh sáng ấm áp êm dịu liền tỏa ra, cả căn phòng lập tức trở nên tươi sáng hẳn lên.

Ngón tay thoáng khựng lại, đôi mắt Khúc Khinh Cư hơi mở lớn lên, trong hộp là một chiếc đèn được làm bằng bạch ngọc, đế đèn được khắc thành hình chim loan xanh đang xòe cánh, miệng con chim còn ngậm một bông hoa sen, nhụy sen và đôi cánh của con chim loan xanh đều tỏa ra làn ánh sáng dìu dịu.

Khúc Khinh Cư nhìn chiếc đèn với vẻ không thể tin được, bên trong nhụy hoa đặt một thứ gì đó to bằng nắm tay trẻ sơ sinh hình như là dạ minh châu? Trên đôi cánh của con chim cũng khảm nạm những viên châu tầm bằng ngón tay cái, cũng là dạ minh châu thì phải? Còn đế đèn rõ ràng là được khắc mài từ cả một khối ngọc hoàn chỉnh mà thành, phải là một khối ngọc to cỡ nào mới có thể làm ra được thứ như vậy? Đóa hoa sen này không hề nhỏ, tổng trọng lượng dường như còn nặng quá cả đế đèn, nhưng sao vẫn giữ được sự cân bằng với phần đế vậy?

Rõ ràng ánh sáng từ viên dạ minh châu rất êm dịu, nhưng Khúc Khinh Cư lại nhìn thấy luồng ánh sáng chói chang như được dát vàng từ cây đèn. Trí tuệ của người dân cổ đại là vô cùng, chỉ trong nháy mắt người thiển cận nào đó đến từ thời hiện đại thực sự phải quỳ gối trước nền văn minh vĩ đại ấy.

Chiếc đèn lưu ly trước kia tuy rằng được gia công rất tinh tế tỉ mỉ, nhưng với một Khúc Khinh Cư đã nhìn quen đủ loại chế phẩm làm từ lưu ly ở thời hiện đại rồi, thì nó cũng chưa đến mức đẹp ngất ngây, hôm nay chiếc đèn dạ minh châu này lên sàn, thì Khúc Khinh Cư chỉ có nước quỳ lạy mà thôi.

Trông thấy dáng vẻ kinh ngạc của Khúc Khinh Cư, Hạ Hành cười nói: “Chiếc đèn này là của phụ hoàng ban thưởng khi ta chuyển ra khỏi cung xây phủ đệ riêng hai năm trước, nghe nói là do một nghệ nhân chế tác được một trăm năm rồi. Tuy rằng không được đẹp đẽ điểm xuyết trăng sao tươi sáng rực rỡ. Nhưng ta thấy chiếc đèn ngọc này được khắc cũng không tồi, để lại cho nàng dùng lúc ngủ rất thích hợp.”

Đám hạ nhân trong phòng đã bị dọa cho ngây người từ lâu, dạ minh châu là thứ quý giá bất phàm, chiếc đèn này càng có giá trị liên thành hơn, vương gia thật sự rất coi trọng vương phi.

“Trong những câu chuyện thần thoại có nói, chim loan xanh là con chim báo tin vui bên cạnh Vương mẫu nương nương, lại nói chim loan xanh tình thâm, chỉ vì người yêu mà tìm kiếm suốt cả một đời,” khuôn mặt của Khúc Khinh Cư dưới làn ánh sáng toát lên vẻ hiền hòa vô cùng, đôi mắt dường như cũng nhiễm luồng ánh sáng rực rỡ của dạ minh châu, “Có thể gặp được vương gia người, đúng là may mắn lớn của cuộc đời thiếp.”

Hạ Hành hơi hơi cúi đầu, không nhìn vào đôi mắt mang theo ánh sáng lấp lánh đó, nhẹ nhàng mở miệng nói: “Chẳng qua là thứ đồ bình thường thôi mà, chỉ cần Khinh Cư thích, thì đó chính là công đức lớn nhất của nó.”

Vuốt ve đôi cánh của con chim loan xanh, ngón tay của Khúc Khinh Cư dừng lại trên viên dạ minh châu khảm trên đôi cánh, “Ý tốt của vương gia, lòng thiếp xin nhận, chỉ là thứ quý giá như vậy……”

“Thứ có quý giá hơn nữa, cũng không bằng được địa vị của Khinh Cư trong lòng ta,” Hạ Hành duỗi tay ra nắm lấy tay nàng, “Nàng không cần phải suy nghĩ quá nhiều làm gì, chỉ cần thích là được rồi.”

Đặt chiếc đèn chim loan xanh ngậm hoa sen trở lại trong hộp, căn phòng trở nên tối hẳn đi, Hạ Hành thấy Khúc Khinh Cư dường như đang ngây người nhìn mình, bàn tay dùng sức nắm chặt thêm chút nữa.

Đám người hầu mở hết các cửa ra, căn phòng liền sáng trở lại, Hạ Hành liền buông bàn tay của Khúc Khinh Cư ra, “Lúc trước trong cung có ý chỉ, lát nữa ta phải nhập cung, buổi tối có thể về muộn, nàng không cần đợi ta cứ ngủ trước đi.”

“Được,” Khúc Khinh Cư cười gật gật đầu, nhấc người đặt chiếc hộp sang một bên, “Đã như vậy, thì nên chuẩn bị trước đi, tránh để đến muộn khiến phụ hoàng không vui.”

Hạ Hành gật đầu, lại nắm chặt tay Khúc Khinh Cư, rồi mới dẫn người rời khỏi chính viện.

Khúc Khinh Cư nhìn thấy bóng lưng hắn biến mất sau cánh cửa, quay về ngồi trên ghế quý phi vẻ mặt bình thản, “Mộc Cận, đặt chiếc đèn này vào trong phòng ngủ của ta, nhớ đặt cẩn thận một chút nhé, tránh để đụng vào rơi vỡ.” Bất kể tâm ý của Hạ Hành ra sao, thì nàng rất thích chiếc đèn này, nên phải đặt ở nơi có thể sướng bụng vui mắt.
Căn phòng của phụ nữ đứng đầu vương phủ, không phải ai cũng có thể bước vào, Mộc Cận gật gật đầu, cẩn thận nâng chiếc hộp vào phòng trong, chỉ sợ vỡ.

Lát sau, Khúc Khinh Cư uống xong chén trà nóng còn chưa được bao lâu, thì thấy Hoàng Dương tất tả bước vào, “Vương phi, Phùng trắc phi đang quỳ ở bên ngoài cửa viện tạ tội với người.”

Khúc Khinh Cư nhướng mày: “Nàng ta tới xin tạ tội?” Trầm ngâm một lúc rồi nói, “Vương gia rời phủ chưa?”.

“Vừa nãy đã rời phủ rồi ạ,” Hoàng Dương nghĩ một lát, “Phùng trắc phi mặc y phục rất đơn giản, nói rằng thành tâm ăn năn hối hận, xin vương phi tha thứ cho nàng ta.”

“Kịch hay lên sàn rồi, nhưng chính chủ lại không có ở trong phủ,” Khúc Khinh Cư cười khẩy một tiếng, đứng dậy nói, “Ta lại muốn xem thử xem, nàng ta sẽ thành tâm ăn năn hối cải như thế nào.”

Khoác thêm một chiếc áo choàng bằng da cáo, Khúc Khinh Cư dẫn theo một đám người lớn nhỏ đi tới cửa viện, thì thấy Phùng Tử Căng trên người mặc một bộ y phục màu xanh dẫn theo một a hoàn quỳ trước cửa, có lẽ là vì y phục thực sự không đủ dày, nên sắc mặt có hơi tái, lúc nhìn thấy nàng bước ra, trên khuôn mặt nhợt nhạt có thêm vài phần hối hận, dập đầu một cái thật mạnh, “Thiếp ngu dốt phạm phải lỗi lớn, xin vương phi tha tội.”

“Phùng trắc phi đang làm gì đây thế này?” Khúc Khinh Cư đi tới bậc thềm đá trước cửa rồi dừng lại, bình thản nhìn dáng vẻ của Phùng Tử Căng, “Ta chưa từng làm gì với Phùng trắc phi, trắc phi hành động thế này là có dụng ý gì.”

“Vương phi, xin vương phi tha tội, trước đây là do thiếp vô lễ, là thiếp không biết chừng mực,” Phùng Tử Căng lại dập đầu bình bịch thêm mấy cái nữa, quỳ trước mặt Khúc Khinh Cư, “Xin vương phi hãy thuyết phục vương gia, đừng biếm thiếp, cầu xin vương phi nói vài lới tốt đẹp thay cho thiếp.”

Khúc Khinh Cư lúc này mới nhìn thấy, chỉ mới qua có mấy ngày, mà Phùng Tử Căng vênh váo đã tiều tụy đi không ít, trong mắt còn mang theo tơ máu, hoàn toàn không nhìn thấy vẻ xinh tươi kiêu ngạo của những ngày trước nữa. Con người này trước kia kiêu hãnh ngồi trên cao, nào đã từng nghĩ đến chuyện sẽ có ngày như thế này?

Nhưng, Hạ Hành lại không biếm trắc phi thành di nương, đó có thể coi là nói cho toàn bộ trên dưới trong phủ biết, trong vương phủ này, ngoài trừ vị vương gia là hắn ra, thì chỉ có nàng thân làm vương phi là chủ nhân vương phủ chăng?

Từ lâu đã biết Hạ Hành là người lý trí lại thông minh, chỉ là hắn có thể giải quyết chuyện này một cách nhanh gọn, nhưng vẫn cố ý để Phùng Tử Căng hiểu ra, không phải là đã nghĩ đến có khả năng sẽ xuất hiện màn này đấy chứ?

Người đàn ông này muốn để nàng được trút giận, nhân tiện để cho người trong kinh thành biết, Đoan vương hắn kính trọng vợ cả đến mức nào, phẩm chất đoan chính ra sao à? Lấy đoan làm phong hiệu cho con người này, nhìn từ bên ngoài, đúng thật là không còn gì thích hợp hơn.

Cúi mặt nhìn người đang không ngừng dập đầu với mình, Khúc Khinh Cư từ từ mở miệng hỏi: “Phùng thị, ngươi cảm thấy ta là ai?”.

Phùng Tử Căng sững người, động tác dập đầu liền khựng lại, ngẩng đầu lên ngây ra nhìn chằm chằm vào người phụ nữ trước giờ mình chẳng bao giờ thèm để trong mắt.

“Ta là nữ chủ nhân của Đoan vương phủ, là vợ cả của vương gia,” Khúc Khinh Cư cúi người duỗi tay nâng cằm của Phùng Tử Căng lên, “Nhưng tại sao ngươi lại toàn quên mất sự thật đó nhỉ?”.

Phùng Tử Căng đột nhiên mở lớn hai mắt, nhớ lại Khúc Khinh Cư cũng đã từng nâng cằm nàng ta lên vũ nhục như thế, khi ấy nàng cảm thấy rất phẫn nộ, cảm thấy rất nhục nhã. Nhưng cho đến lúc này, lại cảm thấy cả người từ trên xuống dưới đều là sự ớn lạnh bao trùm, người phụ nữ trước mặt không phải là một con thỏ trắng vô hại, mà là hồ ly tinh chuyên quyến rũ người khác, là rắn rết cực độc.

Hài lòng nhìn thấy Phùng Tử Căng toàn thân run lẩy bẩy, Khúc Khinh Cư cười khẽ, từ từ đứng dậy, chậm rãi rút khăn tay ra, lau cẩn thận từng ngón từng ngón một, “Ta nhớ hồi đầu khi bị bệnh, loáng thoáng nghe thấy ngươi ở bên ngoài nói rằng, nên chết lại không chết đi thật đúng là kẻ phiền phức.”

Phùng Tử Căng lại càng run rẩy ghê hơn, ngay cả hàm răng cũng bắt đầu đánh vào nhau.

“Ta không phải là người như ngươi nghĩ, thì sao có thể gánh được những lời cầu xin này đây?” Ý cười trên khóe miệng Khúc Khinh Cư dịu dàng như có thể bóp được ra nước, cao giọng nói: “Phùng trắc phi đang làm gì đây thế này, ở trên đất lạnh lắm mau đứng dậy đi, bất kể là có chuyện gì vương gia tự sẽ giải quyết, muội như vậy ta thấy khó xử lắm.”

“Tiện……” Nỗi sợ hãi của Phùng Tử Căng đã lên đến đỉnh điểm, biến thành phẫn nộ, nhưng còn chưa kịp mở miệng mắng chửi, thì đã bị Ngân Liễu bịt miệng lại.

“Đúng rồi, ta quên mất, gia tộc Phùng thị cũng là gia tộc rất có thể diện, thiết nghĩ quy tắc gia giáo rất nghiêm ngặt, không biết tính cách cả các chị em họ của muội có nhanh nhẹn giống như muội không thế?”.

Phùng Tử Căng nhất thời sững sờ, lập tức mất hết sức lực quỳ phệt xuống đất, nàng ngây dại nhìn nụ cười thoáng qua của Khúc Khinh Cư, thấp giọng thì thào nói: “Ngươi đang đe dọa ta?”.

Khúc Khinh Cư nghe thấy những lời này liền lấy khăn tay che nụ cười khúc khích nơi khóe miệng nói: “Phùng trắc phi đừng đùa vậy chứ, thứ quan trọng nhất với đám phụ nữ suốt ngày trong nhà như chúng ta chẳng qua là danh tiếng mà thôi, những chuyện bên ngoài không tiện để tâm nhiều, thứ không được để mất chính là mặt mũi.”

Phùng Tử Căng há miệng, muốn nói nhưng không thể thốt lên lời, nàng ta không hiểu, rõ ràng nàng ta là trắc phi được sủng ái nhất, sao lại rơi vào bước đường như ngày hôm nay?

Vương gia không phải không thích vương phi ư, sao lại trở nên như thế này?

Cười nhạt ánh mắt tiễn Phùng Tử Căng được người ta dìu rời đi, ý cười bên khóe miệng Khúc Khinh Cư dần dần tan đi, lạnh lùng dõi theo bóng lưng của nàng ta, tuyệt không có một chút ấm áp nào.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Thế Nào Là Hiền Thê - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Thế Nào Là Hiền Thê
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Thế Nào Là Hiền Thê - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.249871969223 sec