Sương Mù Vây ThànhSương Mù Vây Thành - chương 27

Chương 27Tải chương
Ngôn tình 2 > Quân nhân
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Cô vốn bàn chân bị bó, nên đi lại rất bất tiện, cũng may Dịch gia ngày trước đã sửa sang lại nơi ở cũ, nên có một đường hành lang thẳng, đi thẳng tới viện tử của Tần Tang, chỉ cần đi có hơn dặm nên tương đối nhẹ nhàng, phiến đá xanh trong viện tích đầy nước, chỗ này ban đầu ở dưới cửa hiên có treo một chiếc đèn, bởi vì bóng đèn không lớn lắm, bóng vàng chiếu lên trên vũng nước ở phiến đá xanh, trông có vẻ tĩnh lặng như mặt hồ. Má Tiền chưa kịp nói, đại thiếu phu nhân đã vén rèm lên, kêu lên một tiếng: “Tam muội.”

Tần Tang ban đầu đang ngủ ở trên giường, dường như nghe thấy tiếng đại thiếu phu nhân, vì vậy giùng giằng muốn đứng dậy, đại thiếu phu nhân đi vào, nhìn thấy cô đang mang giày, liền ngăn không cho cô đứng lên, nói: “Nhanh nằm xuống đi! Ta tới đây vốn để thăm muội, nếu ngồi dậy muội lại bị lạnh, việc gì phải khổ thế.”

Các cô đang nói chuyện, má Hà tiến lên, giúp Tần Tang lấy một chiếc chăn cuốn quyển, đặt ở sau lưng cô, Tần Tang nửa nằm nửa dựa vào cái chăn, nói với mấy bà má: “Các ngươi đúng là nhiều chuyện, có một chút xíu bệnh thôi mà lại đi nói cho tẩu ấy, làm phiền đại tẩu đến thăm ta.” Đại thiếu phu nhân thấy cô hai má đều hồng hồng, giống như bôi son vậy, vì vậy sờ sờ tay cô, không khỏi : “Ai dô” một tiếng, nói: “Làm sao lại nóng thành thế này, đúng là bị sốt rồi.”

Má Hà nói : “Thật ra là vừa nãy lúc quay trở bị trúng gió, hơn nữa cơm tối cũng không ăn cái gì cả, ăn được một chút liền nôn hết toàn bộ.” Tần Tang miễn cưỡng cười, nói: “Làm gì có yếu đuối như vậy chứ, lúc trở về đúng lúc gió lên, cho nên trong dạ dày mới không được thoải mái.”

Đại thiếu phu nhân nghe cô nói vậy thấy tinh thần cô cũng coi như tốt, nhưng vẫn cố gọi người cho mời bác sĩ tới, nhưng theo ý muốn của Tần Tang, cả đại phu cũng nhất định không muốn mời, ngủ một giấc dậy là tốt thôi. Đại thiếu phu nhân lại lo có chuyện không may xảy ra, cho nên cố tình mời một bác sĩ Tây Dương đến xem qua, quả nhiên là bị cảm mạo. Hỏi qua tình hình bệnh nhân, rồi thấy rằng không thể tiêm thuốc được, cho nên liền mở thuốc viên ra cho Tần Tang uống.

Đại thiếu phu nhân thấy Tần Tang uống thuốc xong liền trở về, rồi đến sáng sớm hôm sau, lại phái người đến hỏi thăm, kết quả báo lại Tần Tang suốt một đêm liền bị sốt, đến sáng sớm vẫn vòn đang mê man chưa tỉnh. Đại thiếu phu nhân trong lòng sốt ruột, nói: “Vậy phải làm gì mới được đây?” Má Tiền nói: “Vẫn là nên nhanh đưa người đến bệnh viện, đừng để kéo dài mà sinh bệnh.”

Đại thiếu phu nhân thâm dĩ vi nhiên*, vì vậy liền gọi người chuẩn bị ô tô, lúc này người hầu mới tiền vào nói: “Đại gia đã phân phó lại, ô tô trong nhà hết thảy đều không được phái ra ngoài.” Đại thiếu phu nhân vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Đây là vì lý do gì?” người hầu nói: “Bởi vì trong thành không được bình yên, cho nên đại gia không cho mọi người xuất môn ạ”

*âm thầm cảm giác được như vậy, biểu thị tán thành

Đại thiếu phu nhân nghe xong những lời này, bấy giờ liền đi về phía sau, đi qua phòng khách, có một gian nhà vô cùng rộng rãi, Dịch Liên Di thường ở chỗ này đọc sách, bởi vì anh ta thân thể yếu ớt, cho nên lúc này đại sảnh vẫn còn rất ấm, bốn phía cửa sổ đều được đóng lại, trên bàn có một cái lò Đức, đốt cháy đàn hương, khói nhẹ bích xanh, từng làn từng làn bay lên trên cao. Đại thiếu phu nhân đã rất quen thuộc với chuyện này, lúc đi vào liền ho khan một tiếng, chỉ thấy Dịch Liên Di đang ngồi dưới cửa sổ, trong tay đang cầm một cuốn sách, tựa như đang ngâm vịnh, lại tựa như đang nghư tiếng mưa gió rả rích bên ngoài cửa sổ.Đại thiếu phu nhân nói với anh về bệnh của Tần Tang, còn nói đến cả việc phải phái xe đi, Dịch Liên Di nói: “Trong bệnh viện cũng không được yên ổn, trong ngoài thành đều đang rất loạn, lão tam lại không có ở nhà, nếu cô ta có việc gì không may xảy ra, ta làm sao ăn nói được với lão tam đây.”

Đại thiếu phu nhân nói: “Chuyện của nam nhân các người ta không xen vào, nhưng tam muội bị bệnh thành ra như vậy, không để cho muội ấy đi bệnh viện, lỡ xảy ra sự tình gì lẽ nào trong lòng ngài không thấy hổ thẹn sao?”

Dịch Liên Di lúc này mới để sách xuống, ngẩng đầu lên liếc nhìn đại thiếu phu nhân một cái. Đại thiếu phu nhân nói: “Ngài đã tạo nghiệt thế là đủ rồi, lão nhị cũng chẳng làm gì ngài, lão tam cũng đâu phải thiếu ngài cái gì. Huống hồ tam muội là một nữ nhân, có thể gây trở ngại gì đến ngài...”

Dịch Liên Di nói: “Nói rất hay, thế nào mà nghe trong lời nói lại có ý châm chọc mỉa mai* như thế?”

*vốn là giáp thương đái bổng như để nguyên nghe dở quá nên mình dịch luôn

Đại thiếu phu nhân không biết vì sao, đột nhiên liền rơi nước mắt: “Cả nhà, đều đi xa, phân tán khắp nơi, lão gia còn nằm ở chỗ này không nói chuyện được, nhị muội thì xương cốt còn chưa lạnh... đây đúng là tạo nghiệt gì rồi mà...”

Dịch Liên Di nhàn nhạt cười một cái: “Cái nhà này từ trong xương đã sớm thối rữa rồi, còn có gì tốt để nói đây. Ta từ lúc bị ngã ngựa, đã luôn biết, là sẽ có một ngày như thế này xảy ra rồi.”

Đại thiếu phu nhân lau nước mắt, nói: “Dù sao ta cũng muốn đưa tam muội đến bệnh viện.”

Dịch Liên Di đem sách ném lên trên bàn, nói: “Rồi sẽ đưa đi, khóc lóc sướt mướt cái gì. Cũng không có người nào cản bà đâu.”

Đại thiếu phu nhân nghe xong anh nói những lời này, chỉ đành lau khô nước mắt rồi đi ra sai người lấy xe đưa Tần Tang đến bệnh viện, lại thấy có chút lo lắng, cho nên đích thân cùng Tần Tang đi tới bệnh viện. Bệnh viện sau khi kiểm tra xong, nói là có khả năng đã chuyển thành viêm phổi rồi, cho nên cần nằm viện. Đại thiếu phu nhân liền sai người đi về nhà lấy y phục, mà Tần Tang vẫn mê man chưa tỉnh, cô liền ngồi trong phòng bệnh cùng Tần Tang.

Tần Tang mơ mơ màng màng tỉnh lại, lúc đó đã là buổi chiều, đại thiếu phu nhân thấy cô tỉnh lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Có thể tỉnh lại rồi, lúc trước còn hù ta một trận.”

Tần Tang vì thấy mình đang ở trong bệnh viện, mà đại thiếu phu nhân từ trước đến nay đều không quen đi ra khỏi cửa nhà bao giờ, cho nên liền áy náy hỏi: “Đại tẩu sao cũng tới đây?”

Mới mở miệng nói chuyện, liền tự đem chính mình dọa sợ, thì ra cô bị sốt rất nặng, đến cổ họng cũng bị ốm đến không phát ra tiếng được. Má Tiền bưng lên một chén nước, nói: “Đại thiếu phu nhân lo lắng, nên vẫn cứ luôn ở lại chỗ này đấy ạ.” Tần Tang nói: “Đã khổ cực cho đại tẩu rồi.” Đại thiếu phu nhân nghe thấy tiếng cô nói vẫn còn khàn, nói: “Ngươi nói chuyện ít thôi!” lại chăm sóc Tần Tang nửa ngày trời, nhưng bởi vì cô còn là đương gia trong Dịch phủ, có vô số việc vặt phải làm , cho nên cô nói: “Ta về nhà nhìn qua một lát, tam muội ở đây nếu như muốn cái gì hoặc là muốn ăn gì, cứ việc phân phó sai người về nhà lấy.” cô nói xong, Tần Tang liền gật đầu, đại thiếu phu nhân để má Hà lại chăm sóc cho cô, còn mình thì liền đi về nhà.Tần Tang ngủ gần một ngày, lúc này tuy vẫn còn sốt như trước, nhưng bù lại tinh thần lại tốt lên nhiều, cửa phòng bệnh vốn làm theo kiểu Tây Dương, phía trên có lắp một tấm vuông thủy tinh trong suốt, trên cửa thủy tinh có gắn rèm. Bởi vì để thuận tiện cho bác sĩ và y tá kiểm tra, cho nên cái rèm này liền được kéo lên, Tần Tang thấy bên ngoài có hai tên lính canh, liền hỏi má Hà: “Người bên ngoài là của nhà chúng ta sao?”

Má Hà gật đầu, nói: “Đại gia nói, hiện tại không được yên ổn, trong thành cũng rất loạn, cho nên cố ý phái hai người này tới.”

Tần Tang biết rõ Dịch Liên Di phái người tới là để giám sát mình, nhưng với tình hình trước mắt cũng không thể nói toạc ra được, cô liền gật đầu nói: “ Ta rất muốn ăn cháo.”

Má Hà gọi một tên lính đến, sai hắn đi về nhà lấy đồ, Tần Tang nói: “Ngươi cũng nên về nhà một chuyến, tiện thể cầm bộ áo ngủ đến, vừa rồi ra mồ hôi, trên người bây giờ dính dính, ta phải đổi sang bộ quần áo khác mới được.” Má Hà chần chừ nói: “Để tam thiếu phu nhân ở nơi này...” Tần Tang nói: “Để y tá chăm sóc ta là được rồi.”

Má Hà liền đi ra ngoài kêu y tá vào, y tá tuy là người Trung Quốc nhưng lại rất thông thuộc Tây văn. Tần Tang nói cổ họng bị đau nhức, không muốn nói nhiều, chỉ dựa vào giường nhắm mắt dưỡng thần. Y tá chuyển một ống dẫn bên trong có thuốc tới, thay cô đo nhiệt độ cơ thể. Má Hà thấy nơi này cũng không có việc gì của mình, cho nên liền đi về nhà lấy quần áo và đồ dùng hằng ngày. Tần Tang lúc đầu cũng chẳng mang nhiều quần áo về Dịch gia, lại thêm lúc trước đều là má Chu chăm sóc cho cô hằng ngày, cho nên ở Dịch gia lão trạch này, khó tránh mà đồ đạc không đầy đủ. Vậy nên bà tốn không ít công sức, lại bảo trù phòng chuẩn bị chút cháo trắng, dùng cặp lồng kiểu Nhật , chuẩn bị mang tới bệnh viện. Ai ngờ chưa ra khỏi cửa thạch gia môn, chợt thấy một người hầu thở hồng hộc chạy tới, nói với bà: “Nhanh, đại gia ở đằng trước gọi ngươi lại hỏi.”

Má Hà trong lòng buồn bực nói: “Ta phải đi bệnh viện đưa cơm cho tam thiếu phu nhân, đại gia lúc này gọi ta lại làm gì?”

Người hầu nói: “Ngươi còn không biết à! Tam thiếu phu nhân tìm mãi không thấy. Trong bệnh viện không tìm thấy người. Vừa mới có người trở về báo, đại gia đang tức giận kia kìa, gọi ngươi lại để hỏi.”

Má Hà hoảng sợ, vội vã đi lên phía trước, chỉ thấy Dịch Liên Di đang nằm ngủ trên ghế, nửa ngửa nửa dựa vào, mà đại thiếu phu nhân đang đứng ở bên cạnh, Dịch Liên Di cũng không tỏ vẻ giận dữ, chỉ hỏi: “Tam thiếu phu nhân bảo ngươi về để làm gì?”

“Tam thiếu phu nhân nói là muốn ăn cháo loãng, bảo tôi trở về lấy mấy món ăn sáng, tam thiếu phu nhân còn nói mang đến mấy bộ quần áo nữa.”

Dịch Liên Di trầm ngâm không nói, đại thiếu phu nhân nói: “Người là ta đưa đến bệnh viện, ngài oán trách thì oán trách một mình ta là được rồi, không cần lấy người khác ra trút giận.”

Dịch Liên Di cười cười, nói: “ Lúc cô ta bị bệnh ta liền biết cô ta muốn trốn đi rồi, oán giận ngươi có tác dụng gì? Vị tam muội này của chúng ta, hữu dũng hữu mưu, ta muốn cứng rắn ngăn cô ta lại cũng không phải việc khó, chỉ là bất quá giữ cô ta lại cũng không có tác dụng gì nhiều. Lúc này chính cô ta tự trốn đi, nói không chừng lại là chuyện tốt.”Đại thiếu phu nhân nghe anh nói như vậy, bụng đầy nghi ngờ nhìn anh. Dịch Liên Di nói: “Vị tam đệ kia của ta giấu dốt hơn mười năm, gặp phải chuyện gì cũng đều tỏ thái độ không quan tâm. Nhưng hắn đối với vị tam muội này lại là một tấm chân tình. Bất quá ta cũng coi như hiểu lòng trăng sáng, thế nhưng trăng sáng lại chiếu kênh rạch rồi. Hắn đối xử tử tế với tam muội, nhưng chưa chắn tam muội lại đối xử như vậy với hắn.”

Anh chậm rãi cười một cái: “Ngươi cứ chờ xem, cô ta chưa chắc đã đi đến nhờ cậy lão tam đâu.”

Tần Tang ra mồ hôi cả người, lúc trốn ra khỏi bệnh viện, lại bị gió lạnh thổi vào, cho nên buổi chiều, lại lên cơn sốt, cô tuy là bị bệnh nên mơ mơ màng màng, nhưng trong lòng lại rất rõ. Nơi đây cửa sổ hướng Nam đối diện là một cây sồi xanh rất lớn, lá cây màu xanh lục, ra quả con con màu đỏ, bị gió thổi qua, lá cây liền xào xạc một góc - vang lên, Tần Tang nghe tiếng gió thổi, trong lòng chợt nghĩ, chả lẽ trời đang mưa sao?

Nhưng lại không phải mưa, trong phòng vô cùng yên ắng, chốc lát liền nghe được tiếng giày cao gót đốc đốc, xa xa đủ để cô biết là ai đang đi tới, quả nhiên không ngoài suy đoán, thanh âm giày cao gót đi đến cạnh cửa, hơi dừng lại, sau đó liền gõ cửa một cái.

Tần Tang im lặng không lên tiếng, đứng dậy mở cửa ra. Mẫn Hồng Ngọc cười tủm tỉm nói: “Chỗ này của ta vốn nhỏ hẹp, gian nhà lại không được tốt cho lắm, không biết tam thiếu phu nhân ở có quen hay không?”

Tần Tang đối với cô rất khách khí, nói: “Mẫn tiểu thư quá khiêm tốn rồi, ta là vô duyên vô cớ đến nhờ cậy, Mẫn tiểu thư bằng lòng thu nạp ta, ta đã vô cùng cảm kích rồi.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Cái gì gọi là vô duyên vô cớ chứ, tam thiếu phu nhân mang theo khế ước nhà đất tới, khế ước mua bán nhà đất đều ở trong tay thiếu phu nhân, ngược lại là ta đảo khách thành chủ, tu hú chiếm tổ chim khách, sao lại dám thắc mắc cho được.”

Tần Tang coi nét mặt của cô, chậm rãi nói: “Khế ước mua bán nhà đất của nơi này tại sao lại ở trong tay nhị tẩu của ta, nói thật, ta cũng rất hiếu kỳ đấy.”

(Có thể khế ước nhà đất ở trong cái hộp chương 19 chăng)

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Nếu ta nói rằng nơi này là do Nhị gia Dịch gia mua, hắn có ý định kim ốc tàng kiều*, cho nên liền gọi ta đến ở chỗ này. Nói ra không biết thiếu phu nhân có tin hay là không?”

*Kim ốc tàng kiều ( nhà vàng cất người đẹp), được lấy từ điển tích chuyện tình giữa Trần A Kiều và Hán Vũ đế Lưu Triệt (các bạn có thể lên wiki search Trần A Kiều là ra)

Tần Tang thở dài, nói: “Đã đến lúc này rồi, Mẫn tiểu thư cần gì phải gạt ta.”

Mẫn Hồng Ngọc “Phù” một tiếng rồi cười, nói: “Tam thiếu phu nhân là một người rất thông minh, nhưng những chuyện trên cuộc đời này, biết được càng ít, càng sống vui vẻ hơn.”

Tần Tang gật đầu, Mẫn Hồng Ngọc lúc này mới ngồi xuống ghế salon, cởi găng tay ra, lấy ra một hộp thuộc lá ngoại quốc, mời Tần Tang trước, Tần Tang lắc đầu nói không, cô liền tự mình rút ra một điếu, đốt rồi hít một hơi, phảng phất vừa dễ chịu lại vừa thở dài. Cô đem điếu thuốc kẹp ở giữ hai ngón tay, sau đó nói cho Tần Tang: “Mấy ngày nữa đại sứ quán Anh quốc có điều thuyền rời đi, ta nghĩ đây là cơ hội tốt, cho nên sai người đến đại sứ quán nói, xin bọn họ cho ta một chỗ ở trên thuyền, nhờ cậy mang thiếu phu nhân đến Xương Nghiệp, ta nghĩ chỉ cần đến được Xương Nghiệp, tam thiếu phu nhân tự khắc có biện pháp đúng không?”Tần Tang trong lòng thê lương, lúc này mới lộ ra vẻ mệt mỏi: “Ta cũng vốn là cô nhi giống như ngươi vậy, tới chỗ nào cũng chẳng giống nhau. Lúc này nghĩ lại, thật chẳng có gì hứng thú.”

Mẫn Hồng Ngọc cười cười, nói: “Tam thiếu phu nhân xuất thân phú quý, xưa nay vốn là kim tôn ngọc quý, chúng tôi chỉ là đất bùn dưới chân thiếu phu nhân không sánh nổi đâu, việc gì phải nói lời như vậy. Đừng nói như vậy, những người như chúng tôi, thực sự cuộc sống rất là buồn chán. Tôi còn muốn sống được ngày nào hay ngày đấy, tam thiếu phu nhân lại đa sầu đa cảm rồi.”

Tần Tang cười cười , nói: “Mẫn tiểu thư là anh hùng phong trần, ngược lại so với những người như chúng ta, sống tự tại hơn rất nhiều.”

Mẫn Hồng Ngọc phủi phủi bụi, rảnh rỗi xếp thành một hàng: “ Thiếu phu nhân đã từng xem kịch đèn chiếu* chưa?”

*Đây là kịch đèn chiếu

Tần Tang bị cô hỏi bất thình lình như vậy, ngẩn ra rồi mới lắc đầu. Mẫn Hồng Ngọc lại hít một hơi thuốc, thở ra một làn khói trắng, nói: “Nhân vật trong kịch đèn chiếu, đều được mạ vàng vẽ phượng lên, trông rất là sống động. Đế vương tướng chúa, tài tử giai nhân, cùng đánh lẫn nhau, ngược lại lại được một phen náo nhiệt. Đáng hận là, mỗi nhân vật trong kịch đèn chiếu chỉ là một hình nhân, tùy ý để cho người ta chi phối, nhất cử nhất động, kỳ thực ra đều là do người bên ngoài thao túng. Thiếu phu nhân đừng thấy ta có phòng lớn để ở, gọi nô sai tỳ sai bảo người ta, mỗi ngày đều mặc như một bông hoa nhỏ, nhưng thật ra ta cũng chỉ là cái bóng trên sân khấu, đến lúc cần thì đánh, chả là cái thá gì cả.”

Tần Tang không thấy ngại mấy câu nói của cô, mà còn có ý, có lòng khuyên bảo, nhưng trong một khoảng thời gian ngắn, lại không nghĩ ra được nào để khuyên cô ấy. Mẫn Hồng Ngọc cười lắc đầu, trên lỗ tai mảnh nhỏ có tua rua bằng vàng, giống như bảo tháp tựa mềm mại phe phẩy ở cổ cô, làm nổi bật lên cái cổ trắng như ngọc, ngưng trắng lại như mỡ, nụ cười này của cô, mị hoặc không ngờ, chỉ nói: “Tam thiếu phu nhân, con người của ta thích nói bậy, người đừng để trong lòng.”

Tần Tang lại khẽ gật đầu một cái, nói: “Con người sống cả đời, số phận ai mà không giống hình nhân chứ.”

Mẫn Hồng Ngọc im lặng một lát, bỗng nhiên phì cười, nói: “ Đều tại ta không biết nói chuyện, lại khiến tam thiếu phu nhân sầu não rồi.” cô hơi dừng lại, phảng phất thờ ơ thông thường, “Kỳ thực ta có một chuyện thấy rất khó hiểu, tại sao tam thiếu phu nhân không đến Tây Bắc, rõ ràng công tử gia đang ở Tây Bắc, tam thiếu phu nhân sao không đến nhờ cậy đến hắn, để phu thê đoàn viên với nhau?”Tần tang cười cười, nói: “Anh ta có đại sự anh ta muốn làm, ta hà tất phải đi trì hoãn anh ta chứ.”

Mẫn Hồng Ngọc nghe xong những lời này, lại tựa như lý giải được cái gì đó, liền không truy vấn nữa chỉ nói: “Công tử gia tuy ở cách xa ngàn dặm, nhưng bất quá còn có một người, ta biết hắn vốn là bằng hữu cũ của tam thiếu phu nhân, cho nên cố ý sai người đưa hắn tới đây giải thích, không biết tam thiếu phu nhân, có nguyện ý gặp mặt hắn một chút hay không?”

Tần Tang trên mặt không có một chút biểu hiện nào, trong lòng mơ hồ đoán được vài phần, bất quá vẫn giống như trước cười cười, hỏi: “Bằng hữu cũ nào, trong thành này ta hầu như không hề có cố nhân.”

“Hắn là sĩ quan phụ tá thân tín của công tử gia - Phan phó quan, hắn lúc đầu ở bệnh viện dưỡng thương, công tử gia trước khi rời đi có nhờ ta chiếu cố hắn, ta cũng là dốc hết sức, mới đưa được hắn an toàn trốn ra, bây giờ đang ở cách nơi này không xa, không biết tam thiếu phu nhân, có nguyện ý cùng hắn gặp mặt một lần hay không? Nói không chừng hắn chịu sự phân phó của công tử gia, còn có lời gì muốn nói với tam thiếu phu nhân đấy.”

Tần Tang nghe cô nói trong bông có kim như vậy, sớm đã biết thiệt hơn, nếu như chính mình cứ kiên trì không gặp, bản thân cũng không tránh khỏi khả nghi, nói: “Đã như vậy, vậy thì mời Phan phó quan tới gặp một lần cũng tốt.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Như vậy cũng tốt.” cô đứng dậy tự đi sắp xếp, chưa tới một lúc, liền có ô tô đến đón Phan Kiện Trì tới.

Đây là lần đầu tiền Tần Tang nhìn thấy vết thương của Phan Kiện Trì, chỉ thấy anh bề ngoài tiều tụy, hẳn là thương thế vẫn chưa lành. Phan Kiện Trì thấy cô, lại vẫn hết sức cung kính, vịn vào sô pha ở xa liền cung kính chào một cái: “Phu nhân.”

Tần Tang chỉ cảm thấy nước mắt rơi đến nơi rồi, sống sót sau tai nạn, gặp lại nhau lại là hoàn cảnh như vậy, nhưng lại không thể nói nhiều với nhau một chút. Lúc này thiên ngôn vạn ngữ, còn có ích lợi gì. Huống chi đang ở trong hiểm cảnh, khắp nơi đều là tai mắt, chỉ sợ mình và nhất cử nhất động của anh, đều bị Mẫn Hồng Ngọc nhìn thấy. Cô sợ lộ ra sơ hở gì, im lặng một lúc lâu, mới hỏi: “Lan Pha có nói đem cái gì cho ta không?”

Phan Kiện Trì nhìn cô, khóe miệng nhỏ có ý cười, sau một lúc lâu, mới lên tiếng: “Công tử gia nói, xin phu nhân nhất định phải bảo trọng.” anh ngưng một lúc lâu rồi nói thêm: “Ngài ấy còn nói--cuộc đời này có thể cùng phu nhân quen biết nhau, chính là việc không hối hận nhất, tương lai bất luận thê sự thế nào đi nữa, cũng không hối tiếc.” nói đến hai chữ “bất hối”, trong mắt anh có lệ quang lăn tăn, chỉ lóe lên một chốc, liền quay lại khuôn mặt ý cười một lần nữa, nhìn Tần Tang.

Tần Tang lòng như dao cắ, qua một lúc lâu, chỉ khẽ gật đầu một cái nói: “Ta biết rồi.”

Mẫn Hồng Ngọc bỗng nhiên yếu ớt thở dài, nói: “Tam thiếu phu nhân một mình đi về phía Bắc, cũng là việc vô cùng nguy hiểm. Theo ta thấy, chi bằng Phan phó quan đi cùng thiếu phu nhân đi, như vậy trên đường cũng có thể chăm sóc lẫn nhau.”

Tần Tang nhìn Mẫn Hồng Ngọc một cái, chỉ thấy cô tự nhiên cười nói, nói: “Cứ làm như vậy đi, ta sai người đi đến đại sứ quán nói, có nhiều người một chút, cũng chẳng có gì ghê gớm cả.”Tần Tang trầm mặc trong một khoảng khắc, mới nói: “Mẫn tiểu thư đúng là nhiệt tình, cũng rất cẩn thận.”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Thiếu phu nhân đừng có coi ta thành người tốt, ta cũng là có một phần tâm tư tính toán mà thôi. Lúc này tam thiếu phu nhân gặp phải chuyện không may, ta giúp thiếu phu nhân một chút cũng không tính là tốn sức lắm. Nhưng tương lai về sau của ta, còn phải nhờ cậy tam thiếu phu nhân người cứu mạng.”

Tần Tang lúc này mới mù mờ cười: “Ta trói gà còn không chặt, làm sao có thể cứu mạng ngươi.”

Mẫn Hồng Ngọc nói: “Tam thiếu phu nhân phúc tuệ hơn người, thêm nữa là một nữ trung hào kiệt, có ân tất báo. Ngày nào đó ta thật sự nguy hiểm đến tính mạng, tam thiếu phu nhân tất nhiên sẽ nỗ lực cứu ta rồi, cho nên tam thiếu phu nhân không cần phải áy náy, ta đây là cho vay cắt cổ, có lời lắm đấy.”

Cô nói đầy dí dỏm, Tần Tang cũng bất quá cười một tiếng.

Tần Tang ở trong nhà của Mẫn Hồng Ngọc được hai ngày, tới ngày thứ ba, đột nhiên nghe thấy ngoài thành có tiếng pháo nổ lớn. Cô căn bản chỉ ru rú ở trong nhà, mỗi ngày đều ở trong phòng mình, nghe thấy tiếng lửa đạn, không khỏi vô cùng kinh ngạc. Đến lúc xế chiều, Mẫn Hồng Ngọc cũng quay về, vẻ mặt cô nghiêm túc, nói với Tần Tang rằng: “Lý Trọng Năm phái binh vây thành, chỉ sợ muốn đánh một trận lớn đây.” (lúc đầu mình dịch là LT Năm rồi, nên mình k muốn sửa thành Niên đâu, các bạn bỏ qua lỗi này nhé.)

Tần Tang thất kinh, nói: “Như vậy.”

“Lý Trọng Năm bằng bất cứ giá nào cũng chiết xích*” Mẫn Hồng Ngọc lắc đầu: “Hắn mở điện đối với toàn quốc nói là 'Khởi nghĩa' không thừa nhận hiến pháp, cũng không thừa nhận người nhà Dịch gia trấn thủ, nói nhất định phải lấy lại Phù Viễn, tiêu diệt Dịch phỉ.”

*theo mình search là quy tắc gấp, hai đầu thước đc nối vs nhau bởi đinh tán, có thể dùng để đo độ, ý nói của Tần Tang chắc nghĩ LT Năm muốn giúp DLK chăng ??

Tần Tang lẩm bẩm: “Hắn lật mặt, liền không cố kỵ nữa...”

“Đương nhiên rồi.” Mẫn Hồng Ngọc gật đầu: “Cho dù Mạnh soái có chỉ huy quân đội tới cứu, chỉ sợ cũng không kịp. Hơn nữa nơi đóng giữ phía Bắc quan trọng hơn, chỉ sợ Mạnh soái có lòng mà không có sức thôi...” cô dừng lại một chút, nói: “Lãnh sứ quán vội vàng lui ra nước ngoài, tối hôm nay thuyến cũng rời bến, tam thiếu phu nhân, xin chuẩn bị kĩ lưỡng, buổi tối ta đưa thiếu phu nhân cùng Phan phó quan lên thuyền.”

Đến buổi chiều, tiếng pháo ngày càng dầy đặc, trên đường phố cũng đã sớm giới nghiêm. Mẫn Hồng Ngọc thần thông quảng đại, không biết từ nơi nào lấy được giấy thông hành, trực tiếp khai thông đường ô tô đi đến bến tàu. Xa xa đã thấy trên sông chiến hạm cùng cano cập bến, đều là từ lãnh sự quán các quốc gia phát tới, bởi vì biết trận này vốn không thể tránh được, cho nên mới đưa kiều bào về.

Trên bến tàu vô cùng hỗn loạn, quân đội đóng giữ Phù Viễn đặt trạm gác ở đầu đường, nghiêm ngặt kiểm tra, ngay cả có giấy thông hành xe cộ cũng không cho đi vào. Mà trạm gác sau đó chính là thủy quân các quốc gia khác gác, cũng có thể xem đây là phần đất của tô giới công. Bởi vì chiến tranh sắp xảy ra, cho nên ngoại trừ kiều bào ở đây ra, còn có vô số người nhà giàu chạy nạn, hàng ngàn hàng vạn người trào lên trên bến tàu, khiến cho lộn xộn hỗn loạn. Chỉ nghe tiếng khóc hô của trẻ em phụ nữ, tiếng gào tiếng khóc lộn xộn thành một đoàn.Mẫn Hồng Ngọc vốn là người thông minh cơ trí, nhìn thấy loạn tình huống này, sớm đã đem hai căn vàng thỏi từ trong túi áo ra, lấy cả hai quyển giấy thông hành đem nhét vào tay Tần Tang, nói: “Tam thiếu phu nhân, lúc này đang rất loạn, nhanh chân lên một chút qua cửa quan trọng hơn.” lại nhẹ nhàng đẩy Phan Kiện Trì, nói: “Bảo vệ cho tam thiếu phu nhân.”

Tần Tang bị dòng người chen lấn, sớm đã thấy bước chân bất ổn, may mà được Phan kIện Trì kéo cô một cái, cô quay đầu lại nhìn một cái, chỉ thấy Mẫn Hồng Ngọc đối với mình quơ quơ tay, giống như là từ biệt, lại giống như thúc giục mình mau mau vào cửa. Mẫn Hồng Ngọc vốn mặc một bộ sườn xám chỉ bạc thêu hoa mai, chỉ thấy tay áo màu bạc vẫy vẫy, lộ ra vòng tay ngọc trai nho nhỏ ở cổ tay, ở dưới đèn khí chợt hiện ra, buông thả chứa ánh xanh thảo diệp, cô vóc dáng nhỏ nhắn xinh xắn, thoáng qua liền bị vùi lấp trong dòng người, liền không nhìn thấy được.

Tần Tang quay đầu, bị dòng người cuốn mãi cho đến lưới sắt phía trước, nơi này kiểm tra càng nghiêm ngặt hơn. Vất vả lắm mới chen đến trước mặt, vệ binh lật xem giấy thông hành, cô đã sớm kẹp hai căn vàng ở trong giấy chứng nhận, người nọ cực nhanh tay, đem thỏi vàng cho tay áo nhét vào, lại nói với Tần Tang: “ Ngươi đi vào, còn hắn không được phép!”

Tần Tang nhìn hắn một cái, ý hắn chỉ là Phan Kiện Trì, trong lòng không khỏi khẩn trương nói: “Hai chúng ta đi cùng nhau, vì sao anh ta lại không được phép vào?”

“Không cho phép chính là không cho phép.” người nọ đảo mắt một vòng, “Cấp trên có lệnh, đàn ông tuổi còn trẻ đều không cho phép xuất quan như nhau.”

Tần Tang còn định tranh cãi, Phan Kiện Trì đã đẩy lưng của cô, nói: “Em vào trước đi, ta quay lại sẽ tới liền.”

Tần Tang dưới tình thế cấp bạch kéo tay áo anh, nói: “Muốn đi chúng ta cùng đi!”

Phan Kiện Trì không nói lời gì, kiên quyết đẩy ngón tay của cô ra, duỗi ngón tay làm cô đau, nói: “Đừng ngẩn người nữa, đi mau!” Tần Tang còn muốn nói thêm gì nữa, đã bị anh kiên quyết đẩy một cái vào lưới sắt bên trong, cô gấp đến độ chính mình muốn khóc lớn lên, anh trong đám người chỉ kêu to: “Đi mau! Đi mau!” cô lại bị dòng người đẩy ra xa bốn năm trượng, không ngừng quay đầu nhìn, lúc đầu còn có thể thấy mặt Phan Kiện Trì, về sau càng nhiều người đi vào, cũng không nhìn thấy nữa.

Cô vẫn bị kẹp ở trong dòng người đến bờ của bến tàu, gió đêm như nghẹn ngào, lúc này mới cảm thấy trên mặt bị buốt, thì ra đã sớm rơi lệ đầy mặt rồi. Vô số người cầm theo hòm xiểng, kéo con cùng phụ nữ, một đường đi tới ván cầu tàu, cô ngẩn người, lại không biết nên đi hướng nào, chỉ thấy dòng người cuộn trào mãnh liệt, trên bến tàu đều là nhưng dòng người hoảng hốt. Mà trực gác thủy quân, thấy dáng vẻ thất hồn lạc phách của cô, liền hỏi: “Lady, Can I help you?” hỏi cô liên tiếp ba lần, ngôn ngữ bên Tây vốn khó hiểu, cô nghe vào tai, qua một lúc lâu mới phản ứng lại được, thì ra vé tàu bị cô nắm ở trong tay đã sớm bị miết thành một hàng rồi. Người binh lính kia thấy vé tàu, liền chỉ dẫn cô đi tàu Anh Quốc.

Mặt sông gió lớn, thổi vào người mà thấu xương lạnh thấu qua tâm, phảng phất như từ chỗ huyết mạch sâu thẳm nhất đi tới, cô nắm thật chặt chiếc nón rộng vành, nước sông cuồn cuộn từ ván cầu phía dưới chảy qua, cũng vô cùng vô tận, song lớn không tiếng động. Lúc này xa xa tiếng pháo tựa như tiếng sấm rền thông thường vậy, một hồi nối tiếp một hồi. Lái chính toàn thân đều mặc đồng phục đứng ở bên cầu tàu, tao nhã lễ phép nói: “Welcome aboard!” vô số người ở bên cạnh người cô đi tới, lúc này một viên pháo sáng xa xa xẹt qua phía chân trời, cắt qua sự vắng vẻ của màn đêm, chiếu xuống nước sông nổi lên một đạo hồng quang mơ hồ.Trong phút chốc cô lại nhớ tới phụ mẫu, nhớ tới Dịch Liên Khải, nhớ tới Lệ Vọng Bình, nhớ tới anh vừa rồi vội vàng gặt tay cô ra.

Cô đột nhiên liền hiểu ra, vì sao lúc Dịch Liên Khải bị ám sát, anh lại thay anh ta cản hai phát súng, anh rõ ràng không cần làm vậy, anh rõ ràng là tới nằm vùng, anh rõ ràng đã nói qua, trên đời này có rất nhiều chuyện, đều so với tính mạng của anh còn quan trọng hơn. Nhưng anh dù sao vẫn làm trái lại lòng dạ của mình, làm ra những chuyện anh không nên làm.

Hai giọt nước mắt rơi xuống thật nhanh, có lẽ lặng lẽ rơi xuống vùng tối om của dòng sông kia, thoáng qua đã không thấy tăm hơi đâu. Cô lau lau nước mắt, sống có lẽ là một việc khó khăn nhất, nhưng cô biết cô phải sống khỏe mạnh. Cô cào cào lại tóc mai rối bù, hướng về phía buồng nhỏ đèn đuốc sáng chưng đi tới, đêm sự vô tận của bóng đêm, bỏ lại phía sau mình.

Phương hướng.

Chen chúc huyên náo dòng người tụ tập lại càng nhiều, Mẫn Hồng Ngọc vốn mang giày cao gót, bị đẩy nhiều quá nên lảo đảo, lại bị người ta đạp một cước, nhất thời ngã nhào trên mặt đất, người phía sau chỉ lo hướng tới phía trước mà đi, bỏ mặt giẫm đạp lên cô mà đi qua, may mắn có người đúng lúc nâng cô lên, đưa cô từ dưới đất kéo lên, lại đưa cánh tay ra phía sau ngăn cản nhiều người khai thông đường đi, may là như thế, Mẫn Hồng Ngọc vạt áo trên sườn xám cũng có rất nhiều dấu chân đạp lên.

“Đúng là tìm đường chết mà!” Mẫn Hồng Ngọc lầm bầm mắng, một bên vỗ lên bộ sườn xám phủi bụi. Ngẩng đầu lên đang định cảm tạ, ai biết khuôn mặt người vừa nâng mình dậy, lại là người mình - chính là Phan Kiện Trì, không khỏi ngẩn ra, nói: “Tại sao ngươi không đi?”

Trên bến tàu nhốn nháo hoảng loạn, mọi người đều hối hả, ngay cả đèn đường cũng có vẻ ảm đạm không sáng nữa, buồn bã chiếu rọi xuống đám người hỗn loạn này, Phan Kiện Trì thấy không rõ nét mặt của cô, sau một lúc lâu, mới nghe anh hỏi lại: “Còn cô? Vì sao cô chưa đi?”

Mẫn Hồng Ngọc cũng không trả lời, liền xoay người đi ra ngoài, Phan Kiện Trì đi theo cô một đường đi tới, dòng người hướng tới bến tàu như là thủy triều, chỉ có bọn họ ngược chiều đi ra. Không ngừng có người đụng vào người họ, cũng không ngừng có người bị rơi mất giày, hoặc là mất hòm xiểng. Xa xa lại truyền đến tiếng khóc của hài tử, cũng không chỉ có một đứa đang khóc, mọi người ai cũng hốt hoảng hối hả, tựa như là tận thế. Bầu trời cách đó không xa có chùm ánh sáng lướt qua, là đèn pha ở chỗ gác đầu đường. Mà âm thanh tiếng pháo một hồi lại liên tiếp một hồi, ở giữa còn còn kèm theo tiếng súng, như là đêm ba mươi từng nhà nổ pháo vậy, vang lên một hồi dầy đặc, rồi lại nghỉ một hồi, lại vang lên một hồi. Càng xa về phái chân trời lại càng lộ ra hồng quang mơ hồ, giống như nơi nào bị cháy, Phan Kiện Trì liền biết, đó không phải là cháy, mà là pháo trận khai hỏa phát sáng, xem ra Lý Trọng Năm đã quyết định, không tiếc đầu tư toàn bộ hỏa lực, cũng muốn lấy thành Phù Viễn.

Mẫn Hồng Ngọc không nhanh không chậm đi ra ngoài, thấy dòng người tựa như bầy kiến, dày đặc toàn bộ bến tàu, ở giữa có tiếng trẻ em phụ nữ khóc nháo, tóc tai bù xù, vợ con ly tán, đủ các loại khác nhau, như là trong phim ảnh nước ngoài vậy, đáy biển bầy cá bơi thành đoàn thành đoàn, mênh mông vọt tới phía trước. Mà lại chỉ có bọn họ ngược chiều mà đi, hướng đi ngược lại với mọi người. Bởi vì không ngừng có người đụng vào người họ, cho nên Phan Kiện Trì đem cánh tay đưa ra, thay cô ngăn lại. Mẫn Hồng Ngọc thấy dưới tình hình như thế mà anh còn có thể duy trì một loại điệu bộ của quý ông như vậy, đúng là hiếm. Hai người ra sức chen ra hướng phía bên ngoài, nhưng do dòng người chen chúc, bọn họ lại đang đi ngược chiều, hai người cứ lảo đảo như thế khá lâu, mới hoàn toàn từ trong đám đông đi ra ngoài. Bên ngoài dòng người lại hiếm hoi, ánh sáng lành lạnh, chiếu theo bọn họ ra ngoài. Phan Kiện Trì cứ tưởng là ánh trăng, ngẩng đầu lên nhìn mới biết thì ra trời không trăng không sao, ánh sáng này lại mơ hồ hết sức, từ bến tàu đằng kia chiếu qua đây, thì ra vẫn là ánh đèn đường như trước, chỉ là cách xa quá, cho nên càng mỏng đi chút. Mà Mẫn Hồng Ngọc mang một đôi giày cao gót, thanh âm đốc đốc ngược lại giống như tiếng trống nhỏ, đập tan đi bóng đêm sầm tĩnh này.Tài xế vốn là chờ ở ô tô bên ngoài, thấy bọn họ đi vòng vèo tới, lập tức vô cùng nhanh trí mở cửa xe. Mẫn Hồng Ngọc thấy Phan Kiện Trì theo lên xe, liền hỏi: “Tai vạ đến nơi rồi, không phải mỗi người đều nên đi tìm đường thoát riêng sao, ngươi theo ta làm cái gì?”

Phan Kiện Trì lại nói: “Lúc đó cô cứu tôi ra, tôi biết là cô đã đi thuyết phục Diêu tứ tiểu thư. Diêu Vũ Bình giúp cô lấy được giấy thông hành, nên cô mới có thể đem tôi từ trong phòng giam ra ngoài.”

Mẫn Hồng Ngọc cười cười, trong xe lúc đầu vô cùng tối tăm, nhưng ánh mắt của cô lại sáng long lanh, như là nước hồ trong trẻo có ánh trăng chiếu vào: “Ta đã sớm nói rồi, cái này cũng không cần phải cảm ơn ta, là tự bản lĩnh của ngươi thôi, mê hoặc Diêu tứ tiểu tư choáng váng đầu óc, cho nên ta đến cầu xin cô ta trên danh nghĩa của ngươi, cô ta mới chịu đến thư phòng của cha mình, len lén đóng dấu một tấm giấy thông hành. Người ta vì ngươi, làm cả những chuyện nguy hiểm đến tính mạng, cũng là vì si mê mà ra. Bất quá ngươi thật là ngoan tâm bạc bẽo, lừa gạt tiểu cô nương nhà người ta ra thế này, cũng không đi nhắn nhủ lại một câu.”

Phan Kiện Trì cũng không thèm để ý lý do thoái thác của cô, chỉ nói: “Thiên hạ cũng có quá nhiều lời để nói rồi, đâu phải nơi nào cũng đều phải nhắn nhủ lại chứ.”

Mẫn Hồng Ngọc chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ xe nhìn đoàn người ở bến tàu qua lại không dứt, nói: “Ngươi xem những người này đi, tổ chim bị phá trứng còn có thể yên ổn sao, lúc đại họa tới, con kiến hôi còn tham sống, ngươi vì sao lại không đi?”

“Trên đời này vốn có vài người nên sống thật tốt, giống như Tần Tang vậy.” lúc nhắc tới Tần Tang, âm điệu của anh thoáng bị kiềm lại. Lại chợt như trước, “Mà có vài người, nhất định là nên chết trong địa ngục, giống như tôi cô vậy.”

Mẫn Hồng Ngọc lại gắt một tiếng, nói: “Ai muốn chết? Ngươi muốn chết ta cũng không muốn phải đi cùng ngươi!”

Phan Kiện Trì lại cười cười, nói: “Tôi biết cô bây giờ phải lập tức đi Tây Bắc, tôi sẽ đi chung với cô.”

Mẫn Hồng Ngọc rốt cục có mấy phần kinh ngạc, mặt của anh ẩn vào trong bóng đêm không rõ ràng, cô nhờ vào tia sáng mờ nhạt của đèn đường dầu hỏa chiếu vào trong cửa sổ xe, quan sát anh một chút, nói: “Lúc đầu ta hao tâm tốn sức lấy được hai tấm vé tàu, là để ngươi cùng cô ta một đường đi khỏi mảnh đất thị phi này, cao bay xa chạy. Không hề nghĩ tới ngươi hết lần này đến lần khác muốn lưu lại, còn muốn cùng ta đi Tây Bắc, ngươi rốt cục muốn đi Tây Bắc làm gì?”

Phan Kiện Trì nói: “Dịch Liên Di buộc công tử gia phải đi Tây Bắc, chính là muốn mượn dao giết người. Hắn dùng Tần Tang áp chế công tử gia, nên công tử gia không còn cách nào khác. Hiện giờ Tần Tang đi rồi, công tử có thể thoát thân.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Mở miệng liền một tiếng công tử gia, thật là khó cho ngươi mấy tháng nay phải làm phó quan cho hắn, thật đúng là có tình có nghĩa.” cô yếu ớt thở dài, nói: “Công tử gia các người vận khí không được tốt, vừa vào đến Tây Bắc đã bị nhị công tử phát hiện, hiện tại hắn đang bị nhị công tử nhốt tại trấn hàn quan nội.”

Phan Kiện Trì nói: “Sao lại là vận khí không tốt, chẳng lẽ không phải là do cô mật báo, nói cho Dịch Liên Thận hành tung của hắn sao? Cho nên Dịch Liên Thận đã sớm phái người theo dõi hành tung của hắn, đến bây giờ rồi cô cũng không cần mèo khóc chuột giả từ bi. Cô bỏ qua Tần Tang cũng vì trên người cô ấy có thứ cô muốn, vật như vậy một ngày tới tay rồi, cô tuyệt đối không buông tha cho Dịch Liên Khải.”

Mẫn Hồng Ngọc cười nói: “Ta ngược lại rất tò mò ngươi là do ai phái tới. Lúc đầu ta chỉ thấy ngươi cùng với thiếu phu nhân từng có giao hảo với nhau, hiện tại ta lại cảm thấy ngươi biết quá nhiều, Ngươi có biết? Sống trên đời này, nếu như biết quá nhiều, tính mạng lại càng dễ đoản mệnh.”

Phan Kiện Trì cười cười, nói: “Cô cho rằng vật gì đó cô lấy được là thật?”

Mẫn Hồng Ngọc bỗng ngẩng đầu lên nhìn anh.
Chia sẻ truyện Sương Mù Vây Thành - chương 27 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sương Mù Vây Thành
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sương Mù Vây Thành - chương 27. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.286566019058 sec