Sủng PhiSủng Phi - chương 87

Chương 84.1Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 84.1: Một năm.

Editor: Linh

Triệu Hữu Đường vội vàng đứng dậy đi đến Thọ Khang cung.

Hoàng thái hậu và Phương Yên đã ở đó, Hoàng thái hậu đang hỏi Cảnh Hoa.

Cảnh Hoa quỳ trên mặt đất nói: "Sau khi Trưởng công chúa An Khánh cáo lui, Thái hoàng thái hậu vốn muốn nghỉ tạm, nô tì đỡ Thái hoàng thái hậu nằm xuống thì Thái hoàng thái hậu nương nương nói đầu rất nặng, nô tì vội sai người đi mời thái y, quay đầu thì thấy Thái hoàng thái hậu nương nương đã hôn mê."

Hoàng thái hậu nghe xong không khỏi kinh hãi.

Tổ phụ của bà cũng qua đời như vậy, vừa còn ngủ ngon lành, bỗng tỉnh dậy nói chóng mặt, đợi đến khi mời đại phu đến, người đã không còn. Loại bệnh trạng này tái phát rất đột ngột, chữa cũng không chữa kịp.

Hai tay bà xoắn vào nhau.

Phương Yên an ủi: "Mẫu hậu đừng lo lắng, có Chu thái y ở đây rồi."

Triệu Hữu Đường không nói chuyện, đi quanh phòng mấy bước rồi đứng im không động.

Qua một lát, Chu thái y đi ra, cái gì cũng không nói đã phịch một tiếng quỳ xuống, trán áp sát xuống nền đá nói: "Hạ thần tội chết, không chữa khỏi được cho Thái hoàng thái hậu nương nương!"

Ông nước mắt ngang dọc.

Triệu Hữu Đường trong lòng chấn động: "Ý ngươi là...."

"Hoàng thượng, Thái hoàng thái hậu nương nương đi rồi!"

Theo lời này, tiếng khóc lập tức từ bốn phía vang lên.

Toàn bộ Thọ Khang cung lâm vào trong bi thương.

Tin tức truyền đến cung Diên Kỳ, cung nhân hoàng môn đều khá kinh ngạc, dù sao tết Trung thu lần trước Thái hoàng thái hậu còn lộ mặt ăn mừng, sao có thể nói không còn là không còn.

Chung ma ma đi vào báo cho Phùng Liên Dung biết.

Phùng Liên Dung vốn đang cùng Triệu Thừa Diễn thổi hưởng hồ lô, nghe thế, mặt lập tức trắng bệch.

Thái hoàng thái hậu vậy mà qua đời?

Hơn trước nửa năm lận.

Đời trước khi nàng nghe được tin tức này, bản thân nàng cũng ốm đau trên giường, không bao lâu cũng....

Nhưng lúc này nàng không có thời gian suy nghĩ chuyện này, vội vàng đổi sang đồ tang, nhanh chóng mang theo hai đứa con đi ra ngoài.

Triệu Thừa Diễn cười hì hì hỏi: "Mẫu phi, là muốn đi gặp Hoàng tổ mẫu ạ?"

Phùng Liên Dung thở dài, không biết giải thích với hắn thế nào, suy nghĩ một lát nói: "Hoàng tổ mẫu lớn tuổi, người lớn tuổi, đều phải đến một nơi khác, sau này sẽ không gặp được."

Triệu Thừa Diễn a một tiếng: "Bây giờ Hoàng tổ mẫu phải đi ạ?"

"Đúng vậy, chúng ta phải đi cáo biệt Hoàng tổ mẫu, sau này Hoàng tổ mẫu sẽ ở đó sống thoải mái, có điều lúc này Hoàng tổ mẫu không thể nói chuyện, con đứng nhìn từ xa là được, đừng quấy rầy Hoàng tổ mẫu."

Triệu Thừa Diễn gật đầu.

Phùng Liên Dung lại nhìn Triệu Thừa Mô.

Triệu Thừa Mô chỉ nghiêng đầu nghe bọn họ nói chuyện, vẻ mặt tò mò.

Bọn họ rất nhanh đã đến Thọ Khang cung.

Từ xa đã nghe thấy tiếng khóc.

Triệu Thừa Diễn hỏi: "Là muốn tiễn Hoàng tổ mẫu, không bỏ được cho nên khóc ạ?"

"Đúng rồi." Phùng Liên Dung xoa xoa đầu hắn.

Vào trong cung, ánh mắt đầu tiên nàng đã nhìn thấy Triệu Hữu Đường, hắn đứng trước giường Thái hoàng thái hậu, tuy không nhìn thấy vẻ mặt hắn, nhưng Phùng Liên Dung nghĩ, hắn nhất định đang vô cùng đau khổ.

Nàng nghĩ vậy, con mắt cũng đỏ.

Thiên Kỷ ngày mùng ba tháng mười một năm hai, Thái hoàng thái hậu qua đời, Triệu Hữu Trinh cũng gấp rút từ Tuy Dương trở về, cả nước trên dưới mặc đồ trắng. Do là mùa đông, mấy ngày nay lại có tuyết rơi, trong trời đất giống như đều chỉ còn lại một màu khiến, khiến tâm trạng con người ủ dột.

Phùng Liên Dung dạo này có chút tâm sự, ngủ đến gần sáng thì mơ thấy ác mộng.

Bảo Lan phát hiện đầu tiên, bị biểu cảm trên mặt nàng làm giật mình, lại nghe thấy nàng phát ra âm thanh thống khổ, vội vàng lay Phùng Liên Dung dậy.

Trên trán nàng đầy là mồ hôi, mở to mắt, thấy đỉnh màn màu xanh nhạt thêu đông trùng hạ thảo, nàng nói không ra lời.

Trong mơ, nàng trở lại đời trước.

Nàng sắp chết.

Nhưng lại có khác biệt, lúc này nàng có con, Phùng Liên Dung không bỏ được con, trước khi chết, Chung ma ma ôm hai đứa con đến cho nàng xem, nàng khóc đến thần trí không tỉnh táo, nàng cầu ông trời nhưng ông trời không nghe thấy, vẫn muốn câu hồn nàng đi.

Nàng vừa sợ hãi lại đau khổ, nhưng vô lực.

Đang nằm mơ đến đó thì bị Bảo Lan đánh thức.

Phùng Liên Dung xoa ngực, vẫn có thể cảm nhận được từng cơn đau, trong mắt cũng tràn đầy nước mắt, gối đầu cũng bị ẩm.

"Chỉ là mơ thôi mà, chủ tử, đừng nghĩ nhiều." Bảo Lan ôn nhu an ủi, trong lòng vẫn đang suy nghĩ, nhất định là chủ tử mơ thấy gì đáng sợ lắm mới có thể như vậy.

Phùng Liên Dung ngồi dậy, muốn uống nước.

Bảo Lan vội đi lấy, lại nói với Chung ma ma.

Chung ma ma lập tức đi xem Phùng Liên Dung.

Kết quả Phùng Liên Dung uống hết nước, bỗng nhiên muốn gặp Chu thái y.

Chung ma ma kinh hách: "Nương nương có chỗ nào không thoải mái?"

Phùng Liên Dung: "Chỉ muốn hỏi Chu thái y một việc thôi."

Chu thái y rất nhanh liền tới, Phùng Liên Dung vội hỏi: "Chu thái y, có một loại chứng bệnh, chóng mặt, ăn không vào, người càng ngày càng gầy, càng về sau, ánh mắt cũng sẽ không nhìn thấy gì, bệnh này ngài có chữa được không?"

Chu thái y sửng sốt, đây là bệnh gì vậy!

Ông ngạc nhiên hỏi: "Xin hỏi nương nương vì sao lại hỏi cái này?"

Phùng Liên Dung do dự một lát, mới nói khẽ: "Nằm mơ thấy mình bị bệnh, sợ quá nên mới muốn hỏi ngài."

Nàng lộ ra vẻ mặt khiếp sợ thật rất chọc người trìu mến, Chu thái y không khỏi nghĩ đến cháu gái của mình, biểu cảm trên mặt nhu hòa hơn: "Hồi nương nương, nằm mơ đều là ngược lại, nương nương không cần để ý, nếu thật có bệnh gì, hạ thần nhất định sẽ nhận ra."

"Nhưng...." Phùng Liên Dung nói, "Thái y, phiền ngài suy nghĩ chút xem, ta vừa nói, thật sự không thể chữa sao?"

Chu thái y thấy nàng có chút chấp nhất, cũng nói: "Loại chứng bệnh này hiếm thấy, nương nương miêu tả cũng không rõ ràng, trừ phi hạ thần gặp được thật, mới có thể nghĩ ra đối sách. Hiện tại chỉ dựa vào nương nương nói, thật sự không có cách nào khác."

Phùng Liên Dung khẽ thở dài một cái.

Có điều Chu thái y nói nhìn thấy người, có thể sẽ cứu được, nàng có chút được an ủi, vội tạ ơn Chu thái y.

Đến khi Chu thái y đi rồi, Chung ma ma nói: "Chỉ là mơ thôi mà, chủ tử để ý làm gì?"

Phùng Liên Dung không nói chuyện.

Đây đâu phải là mơ, chính là bệnh trước kia, chỉ là thân thể nàng vẫn luôn chưa từng có loại bệnh trạng này, nàng không nghĩ đến phương diện đó, kết quả lại mơ giấc mơ này. Cho nên nàng muốn có một đáp án xác thực, rốt cuộc có thể chữa hỏi hay không.

Có điều hiện tại tất cả đều đã khác, chưa chắc sẽ như vậy. Phùng Liên Dung nghĩ, vẫn ăn được ngủ được, thân thể dưỡng rất tốt mà.

Do Thái hoàng thái hậu qua đời, lễ mừng năm mới năm nay cũng rất quạnh quẽ, Triệu Hữu Đường vẫn không lâm triều, thẳng đến năm sau dưới sự thỉnh cầu của các vị đại thần hắn mới lần nữa quản lý. Nhưng trong cung đã lâu không nghe thấy tiếng đàn sáo, ai nấy đều thấy được Tiên đế băng hà cũng không so được với lần này. Triệu Hữu Đường giữ đạo hiếu cực kỳ tận tâm, không nói không gần nữ sắc, ngay cả đồ ăn cũng không ăn thức ăn mặn.

Cho nên Phùng Liên Dung chẳng sợ rất ít nhìn thấy hắn, cũng không dám viết thư, hoặc là sai người đến, chỉ cảm thấy một năm này thật khó trôi qua, may sao có hai đứa nhỏ ở bên, cũng náo nhiệt hơn chút.

Mãi cho đến Thiên Kỷ năm thứ tư, còn là Hoàng thái hậu khuyên bảo Triệu Hữu Đường, trong cung mới khôi phục bình thường.

Hôm đó Triệu Hữu Đường triệu kiến Hoa đại nhân Thượng thư Hộ bộ, vội vàng đến.

Kết quả người vừa đến ngưỡng cửa chính điện Càn thanh cung thì thấy từ bên trong có gì đó bay ra, mạnh mẽ nện xuống đầu ông, Hoa đại nhân bị nện đầu hoa mắt choáng, kém chút là gục.

Đương Quý Lượng thấy vậy vội vàng đỡ, ông mới đứng vững.

Hoa đại nhân cúi đầu nhìn đồ dưới đất, sắc mặt trắng bệch, cúi đầu nói: "Thần tham kiến Hoàng thượng."

"Nhặt lên tự mình xem đi." Triệu Hữu Đường lạnh lùng nói, "Mười vạn thạch lương thực bị hủy chỉ trong chốc lát, sao trước đây lại không tấu rõ ràng? Thân là Thượng thư, người được đại nhậm (đại là to, nhậm là giao cho việc gì đó, nhậm chức), không phải bảo ngươi cả ngày mang chim đi dạo nơi tĩnh mịch!"

Ông quỳ xuống nói: "Hoàng thượng, kho thóc ở Kinh thành còn tồn đọng quá nhiều, đó chính là chuyện bình thường, thật sự không có biện pháp giải quyết, cho nên...."

"Thiên hạ này có chuyện gì là không thể giải quyết?" Triệu Hữu Đường vỗ ngự án, "Lương thực đọng lại, dùng làm lương thảo, cũng có thể giúp nạn thiên tai, thậm chí cho dân, cái nào mà không được? Đâu phải là vật trong quốc khố đâu mà không thể động, ngươi có từng báo cho Trẫm biết chưa?"

Hoa đại nhân không tìm được từ để trả lời.

Triệu Hữu Đường biết ông là cựu thần, nhưng làm việc câu nệ như thế, thật sự làm hắn không vui.

"Không chỉ liên quan đến lương thực, năm trước quốc khố thu vào 3200 vạn lượng bạc, chi lại đạt 300 ngàn lượng, còn dư mới chưa đến hai triệu lượng, tiếp tục như thế, tương lai biên phòng báo nguy, quân ngân từ đâu mà ra!" Triệu Hữu Đường nói, "Ngươi trở về cẩn thận suy nghĩ lại cho Trẫm, nên tăng thu giảm chi thế nào, đừng để đến mức ngày nào đó phải giật giấu vá vai!"

Hoa đại nhân vội vàng thưa vâng.

Sau khi ra ngoài, ông lập tức giơ tay lên, dùng tay áo lau mồ hôi.

Mắt thấy bản thân mình sắp đến tuổi về hưu, sao lại làm ra loại chuyện này đây? Hoa đại nhân buồn bực, vốn thầm nghĩ làm thêm hai năm nữa sẽ xin về quê dưỡng lão, nhưng bây giờ xem ra, nếu không xử lý tốt chuyện này, không chừng mũ quan trên đầu cũng không còn!

Ông ngay cả nhà cũng không dám về, vội vàng đến quý phủ của Vương đại nhân.

Vương đại nhân là Tả thị lang Hộ bộ, làm quan cùng triều với ông, hiện Hộ bộ có việc, ông ấy cũng không thoát khỏi quan hệ.

Quả nhiên Hoa đại nhân vừa nói xong, Vương đại nhân cũng thấy tình thế nghiêm trọng, hai người lập tức thương nghị, qua hai ngày, đề cử cho Triệu Hữu Đường một người. Người này tên là Hà Dịch, Tri phủ Hồ Châu đương nhiệm, ba năm trước hắn từng dâng tấu chương, nhắc đến cải cách tài chính Cảnh quốc, chỉ là khi đó Tiên đế không chọn dùng, còn kỹ càng nhắc đến hai trọng điểm trong đó.

Triệu Hữu Đường vừa nghe nói Hà Dịch này có thực học, lập tức hỏi: "Người này trước kia nhậm chức ở đâu?"

Vương đại nhân nói: "Năm ấy Hoàng thượng đi Sơn Đông, Hà đại nhân từng nhậm chức Tri Huyện ở Huyện Đại Trang."

Triệu Hữu Đường cẩn thận nghĩ nghĩ, nhớ ra rồi, Hà Dịch này rất có ý tứ, chỉ là khi đó hắn chỉ là Thái tử không thể phân công, sau khi đăng cơ lại bận việc tước phiên, nhất thời cũng quên mất, hắn gật đầu nói: "Để hắn lại đưa một tấu chương lên đi."

Hoa đại nhân nhẹ nhàng thở ra.

Triệu Hữu Đường tâm trạng chuyển sang tốt đẹp, gặp hai vị đại thần xong liền đi Diên Kỳ cung.

Nhưng lúc này Phùng Liên Dung lại không ở trong Diên Kỳ cung.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng Phi - chương 87 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng Phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng Phi - chương 87. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.262471199036 sec