Sủng PhiSủng Phi - chương 72

Chương 70.1Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 70.1 Trẫm đưa nàng về.

Editor: Linh

Hôm nay Đông chí, trong cung Diên Kỳ lại ấm áp như mùa xuân, Phùng Liên Dung trong lòng ôm Triệu Thừa Mô, nhẹ nhàng đung đưa. Tiểu gia hỏa hiện đã có hơn bốn tháng, không giống Triệu Thừa Diễn thích cười, nhưng cũng không thích khóc, không thích hoạt động, chỉ thích xem.

Cái đầu nhỏ của hắn xoay tới xoay lui, đông nhìn, tây xem, Phùng Liên Dung có thể cảm giác được hắn đang tò mò.

Thấy mẫu phi mãi ôm Triệu Thừa Mô, Triệu Thừa Diễn có chút không vui, giơ tay đong đưa cánh tay nàng: “Mẫu phi, con cũng muốn được ôm!”

Phùng Liên Dung nói, “Mẫu phi đang ôm đệ đệ rồi, sao ôm con được bây giờ?”

Triệu Thừa Diễn nói: “Con ôm đệ đệ, mẫu phi lại ôm con.”

Phùng Liên Dung: .....

Một lát sau nàng nói: “Vậy con mang cái ghế con kia đến đây.”

Triệu Thừa Diễn khó hiểu: “Làm gì ạ?”

“Con chuyển được nó đến đây thì mới có thể ôm được đệ đệ, như vậy mẫu phi mới có thể ôm được con chứ.” Phùng Liên Dung cười giảo hoạt.

Triệu Thừa Diễn cao hứng, lập tức kích động đi chuyển ghế con, kết quả cẳng chân cẳng tay hắn nhỏ, nào có thể chuyển động được ghế con làm từ gỗ tốt, rất nặng.

Chung ma ma ở bên cạnh nhịn không được: “Đại hoàng tử, ghế con này ngài không chuyển được đâu, nghỉ ngơi một chút đã,”

“Không được, ta muốn ôm đệ đệ!”

“Tí nữa lại chuyển là được.”

“Muốn ôm đệ đệ.”

Thẳng đến khi Triệu Hữu Đường đến đây hắn vẫn còn ở tại chỗ đó muốn chuyển ghế con, trên đầu đầy là mồ hôi.

“Sao lại thế này?” Triệu Hữu Đường hỏi, bình thường nhi tử này nhìn thấy hắn đã sớm nhào đến, hôm nay vậy mà lại dùng bàn tay mập không ngừng di chuyển chiếc ghế.

Phùng Liên Dung cười nói: “Tiểu Dương nói muốn ôm đệ đệ, sau đó để thiếp thân ôm hắn, nên thiếp thân bảo con thử chuyển cái ghế đó xem.”

Triệu Hữu Đường hỏi: “Đã bao lâu rồi?”

“Rất lâu, chắc khoảng một khắc thì phải?” Phùng Liên Dung nói, “Đứa nhỏ này còn rất bướng bỉnh.”

Triệu Hữu Đường ngồi xổm xuống, một tay đã nhấc được chiếc ghế lên.

Triệu Thừa Diễn kinh ngạc nói: “Phụ thân khỏe quá!”

Triệu Hữu Đường dưới ánh mắt sùng bái của con xoay chiếc ghế nhỏ trong không trung hai lần, lại tiếp đến trong tay, hành động này không chỉ thắng được Triệu Thừa Diễn vui vẻ, ngay cả Phùng Liên Dung cũng kinh ngạc nói: “Hoàng thượng lợi hại quá đi!”

Còn giống như muốn xem hắn xoay thêm mấy cái nữa vậy.

Khóe miệng Triệu Hữu Đường giật giật, xem ra khi dỗ hài tử cũng phải tính thêm nàng một phần.

“Hoàng thượng đã ăn cơm chiều chưa?” Nàng đưa Triệu Thừa Mô cho bà vú bế.

Triệu Thừa Diễn thấy trong tay nàng trống không, chạy đến muốn nàng ôm.

Triệu Hữu Đường thấy hắn dáng vẻ này, thuận tay bế hắn lên: “Phụ thân bế cho, mẫu phi mệt rồi, con không có chuyện gì thì đừng muốn mẫu phi ôm.”

“Vì sao?” Triệu Thừa Diễn nói, “Mẫu phi ôm đệ đệ mà.”

“Đó là bởi vì đệ đệ còn nhỏ, con đã lớn rồi, trước kia con cũng từng bé như đệ đệ bây giờ vậy.”

Triệu Thừa Diễn suy nghĩ giây lát, nhìn Triệu Hữu Đường: “Con sẽ lớn hơn nữa sao?”

“Đương nhiên, sẽ lớn như phụ thân vậy.” Triệu Hữu Đường cười xoa xoa đầu hắn, “Về sau phải ăn nhiều cơm, qua một thời gian nữa là con có thể chuyển cái ghế con này rồi.”

Triệu Thừa Diễn cười hì hì: “Dạ được.”

Phùng Liên Dung cũng tiến đến gần hắn, cười nói: “Hoàng thượng hôm nay đi tế trời, sao lại đến đây vậy?”

Đông chí Hoàng đế đều phải tế trời, đây là thường lệ.

“Là vì nhũ danh cho Thừa Mô.” Triệu Hữu Đường rất đắc ý, “Vốn là chưa tìm được nhũ danh thích hợp, A Miêu A Cẩu không xuôi tai, Trẫm tế trời trở lại, đột nhiên liền nghĩ đến một chữ.”

“Chữ gì?” Phùng Liên Dung cũng hưng phấn.

“Lý.” Triệu Hữu Đường cười nói, “Hãy gọi con là A Lý đi, dễ nuôi lại không mất may mắn.”

“Được, thật là dễ nghe, A Lý, A Lý.” Phùng Liên Dung đọc mấy lần, “Có điều có phải hơi giống tên con gái không? A Lý,” nàng thở dài, “Nếu có nữ nhi thì tốt rồi.”

Triệu Hữu Đường bóp mặt nàng: “Sớm đã bảo nàng phải dưỡng thai cho tốt, tự nàng không dưỡng tốt, sinh ra con trai.”

Lúc này Phùng Liên Dung mới biết mình trúng kế của hắn: “Hoàng thượng chỉ biết gạt người!”

Triệu Hữu Đường cười ha ha.

Hai người nói chuyện một lát, Phùng Liên Dung lấy chữ mình vừa mới viết xong ra cho hắn xem: “Thiếp thân lại có tiến bộ rồi đúng không? Đến khi nào Tiểu Dương muốn học, thiếp thân có thể dạy con được nhỉ?”

Triệu Hữu Đường cụp mắt cẩn thận nhìn xem: “Đúng là tiến bộ không ít, chữ này luyện thêm chút nữa là có thể viết câu đối xuân rồi.”

Phùng Liên Dung kinh hỉ nói: ‘Thật không?”

“Đương nhiên chỉ có thể dán trước cửa cung mình.”

Phùng Liên Dung thường bị hắn trêu đùa, tức đến nghiến răng, bĩu môi nói: “Dù sao thế nào cũng không vào được mắt Hoàng thượng, lần tới thiếp thân cũng không viết thư nữa, tránh làm bẩn mắt Hoàng thượng.” Vừa nói vừa thu chữ lại, thở dài: “Vốn đang muốn viết bài thơ, giờ cũng không cần nữa.”

Triệu Hữu Đường lập tức sửa miệng: “Trẫm xem lại, cảm thấy rất không sai.”

“Có thể viết câu đối xuân?” Nàng hỏi.

“Được, được.” Triệu Hữu Đường nói.

“Vậy Hoàng thượng cầm dán đi.” Phùng Liên Dung ngừng cười.

Hôm nay Triệu Hữu Đường thật sự được biết đến cái gì gọi là cho ba phần màu sắc liền mở xưởng nhuộm, có điều vì nàng lần đầu tiên viết thơ, hắn nhịn. Kêu Nghiêm Chính thu chữ lại: “Lát nữa dán vào thư phòng cho Trẫm.”

Tìm một góc kín đáo, tuyệt đối không thể để người nhìn thấy!

Nghiêm Chính khóe miệng giật giật.

Lúc này Phùng Liên Dung cũng không nhịn được, phì một cái cười rộ lên.

Triệu Hữu Đường nói: “Nhớ phải viết thơ đấy, bằng không xem Trẫm phạt nàng thế nào!”

Phùng Liên Dung tự nhiên là đồng ý.

Lúc này Phương Yên phái Tri Xuân đến nói, hôm nay là Đông chí cả nhà đoàn tụ, mời Phùng Liên Dung đến cung Khôn Ninh cùng nhau ăn sủi cảo.

Phương Yên đương nhiên cũng biết Hoàng thượng ở đây, vốn là muốn nói cho hai người bọn họ nghe.

Phùng Liên Dung nhíu nhíu mày.

Triệu Hữu Đường thấy thế nói: “Nếu nàng không muốn đi thì thôi.”

Nàng không đi, hắn giúp nàng nói với Hoàng hậu?

Hoàng hậu sẽ nghĩ sao?

Phùng Liên Dung suy nghĩ chốc lát rồi chạy nhanh đi thay quần áo.

Triệu Hữu Đường đứng ở cửa chờ nàng.

Chờ nàng chuẩn bị xong, hai người đồng hành đi cung Khôn Ninh.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng Phi - chương 72 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng Phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng Phi - chương 72. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.251650094986 sec