Sủng PhiSủng Phi - chương 36

Chương 35.2Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 35.2

Editor: Linh

Qua mấy ngày, Phùng Liên Dung liền chuyển nhà.

Nàng còn rất hưng phấn.

Ở trong ký ức, hồi nhỏ nàng cũng từng chuyển nhà một lần, ngay từ đầu nhà bọn họ sống trong một cái sân rất nhỏ, ca ca ngay cả cái thư phòng cũng không có, huynh muội bọn họ phải ngủ chung đến khi nàng bảy tuổi mới tách ra. Nhưng chỉ là thêm một vách tường ở bên trong, vẫn là bên nàng lớn hơn chút, bên ca ca ở rất nhỏ, một cái giường lại thêm hai cái ghế là hết chỗ.

Sau đó ca ca đều ở trong phòng nàng đọc sách, qua mấy năm, phụ thân thăng chức, nhà bọn họ mới chuyển đến nơi rộng hơn chút.

Nghĩ đến hiện giờ ở nhà, có lẽ lúc này mẫu thân đang dán giấy hoa lên cửa sổ, ca ca viết câu đối xuân, phụ thân sẽ bình hai câu chữ ca ca viết không được, con ngươi Phùng Liên Dung cũng có chút hồng.

Nếu nàng ở nhà thì tốt rồi.

Đáng tiếc không có nếu.

Chung ma ma phân phó bốn tiểu hoàng môn lục tục chuyển đồ vật vào.

Phùng Liên Dung thở dài, sờ sờ bụng, lấy lại tinh thần, đi xem cả chính điện, thiên điện của Giáng Vân các, phát hiện cung điện này rất tốt.

“Thật sự là vừa to vừa rộng này!” Nàng chỉ chỉ thiên điện bên phải, “Sau này con sẽ sống ở đó.”

“Bên phải quả thật tốt, nhiều ánh mặt trời.” Chung ma ma nhìn bốn cung nhân: “Có điều nô tì thấy giống như không đủ dùng, chủ tử ngài xem, tiểu chủ tử sinh ra không thể không phái hai người ngày đêm trông coi.”

Mặt bên hai ma ma khác buồn cười, một người trong đó nói: “Chuyện này thì không cần lo lắng, con sinh ra, Thái hậu nương nương chắc chắn sẽ phái người đắc lực đến.”

Chung ma ma khóe miệng giật giật, bà không quá thích hai ma ma này, có điều may mắn là rất thức thời, bình thường không nói chuyện, giống như cái bóng vậy.

Nhưng mặc kệ thế nào bà vẫn luôn có cảm giác như bị giám thị.

Cảm giác này rất không tốt!

Có điều Thái hậu nương nương là ai, có đôi khi còn có thể áp Hoàng thượng một đầu đấy, vẫn là ngoan ngoãn chịu đi.

Phùng Liên Dung lại nhìn sân trước điện.

Trước kia là ba quý nhân ở chung, sân này cũng chia làm ba, không lớn chút nào. Hiện giờ một mình nàng một cái liền có vẻ rất rộng mở.

Mặt sân là gạch màu xám, đối diện chính điện còn có đôi núi giả, bốn phía đều trồng hoa cỏ, có điều mùa này cũng chỉ còn trúc là màu xanh, cái khác đều một mảnh vàng úa, chỉ có chờ đến mùa xuân mới đẹp.

Nàng nhìn chung quanh, nghĩ rằng sau khi sinh con ra, con lớn hơn chút, chơi trong sân, nơi này to, rất thích hợp.

Phùng Liên Dung cao hứng nở nụ cười.

Trong phòng mọi người đều bận rộn, trước thu thập xong chính điện, Phùng Liên Dung đang muốn vào nhà lại nghe thấy ngoài điện có âm thanh kỳ lạ, Ngân Quế ra ngoài nhìn, cười hì hì trả lời: “Chủ tử, là một cái bình phòng. Điện hạ đưa cho chủ tử.”

Phùng Liên Dung vội đi qua xem.

Chỉ thấy bình phong này có mười hai cánh, không biết là làm bằng chất liệu gỗ nào, đen bóng, thoạt nhìn cũng rất quý khí, trên mỗi cánh bình phong là hoa cỏ khác nhau, hoa cỏ không phải vẽ mà thành, mà là dùng điểm thúy khảm thành.

Phùng Liên Dung mắt trợn tròn, cho đến bây giờ nàng cũng chưa từng nhìn thấy gia cụ đẹp như vậy đâu!

Đương nhiên, nhà nàng nghèo, cũng chưa từng sang nhà người khác, đời trước lại không mấy được sủng ái, thấy được vốn ít.

Nhóm hoàng môn nâng bình phong mệt phải chết, thứ này quá nặng, nhóm bọn hắn thở hổn hển, chảy bao nhiêu mồ hôi mới nâng được bình phong vào trong chính điện.

Chung ma ma nhịn không nổi cười lên.

Bà ở trong cung đã nhiều năm, có chút nhãn lực, bình phong này được làm từ gỗ tử đàn, đây là đồ quý nhất từ trước đến nay mà Thái tử đưa!

“Đặt ở chỗ này đi.” Chung ma ma chỉ huy, kêu hoàng môn chuyển bình phong đặt giữa chính đường và phòng trong.

Vốn hai phòng này đang không có cửa, đều là buông rèm ngăn, hiện giờ có cái bình phong đương nhiên là tốt.

Chung ma ma phân phó xong, lại bảo Ngân Quế cầm ít bạc thưởng cho mấy hoàng môn, bọn họ một đường khênh qua đây cũng đủ mệt. Hoàng môn tạ ơn liền cáo từ rời đi.

Phùng Liên Dung vươn tay sờ sờ bình phong, hỏi Chung ma ma: “Cái này trị giá bao nhiêu bạc nhỉ?”

Chung ma ma buồn cười: “Điện hạ còn có thể thiếu cái này sao, cho chủ tử thì chủ tử nhận, sau này Điện hạ hỏi đến, ngàn lần đừng có hỏi, có vẻ hẹp hòi.”

Phùng Liên Dung ừ một tiếng, lại cười nói: “Ta biết rồi, đây là Điện hạ đưa lễ chuyển nhà đây!”

Đáng tiếc, chỉ nhận được lễ vật, người thì không thấy đến.

Hắn lúc này đương nhiên bề bộn nhiều việc, có điều bận như vậy mà vẫn nhớ rõ chuyện này, nàng cần phải thỏa mãn, nàng cười hì hì bảo Ngân Quế lấy khung thêu ra, tiếp tục làm áo lót cho Thái tử.

Đến buổi trưa, phòng bếp đưa đồ ăn đến.

Phùng Liên Dung ăn một ngụm, trên mặt lộ ra vẻ mặt kinh hãi.

Châu Lan vội hỏi: “Sao vậy, chủ tử, chỗ nào không đúng, cơm này...”

“Ăn quá ngon!” Phùng Liên Dung chốt một câu liền nói: “Trù nghệ của Vương đầu bếp càng ngày càng tốt, cơm này nấu rất không giống bình thường.”

Nàng lấy một cái đĩa chia một ít cho mấy nàng cũng nếm thử.

Chung ma ma và Bảo Lan, Châu Lan đều ăn một miếng.

Bảo Lan gật đầu: “Cơm khác với mọi ngày, thơm ngát, còn giống như có chút ngọt, cũng không phải cho đường.”

Châu Lan cũng nói như vậy.

Chung ma ma ăn một miếng, phì cười nói: “Aiz, một đám không kiến thức, đây là gạo minh thủy hương, gạo này toàn bộ đều là dùng nước suối tưới, đương nhiên là không giống bình thường, bình thường chỉ có...”

“Chỉ có cái gì?” Phùng Liên Dung hỏi.

Chung ma ma nói: “Chỉ có Thái hậu nương nương, Hoàng thượng mới được ăn.”

Phùng Liên Dung lập tức giật mình: “Không phải là Vương Đầu bếp không cẩn thận đong nhầm đấy chứ? Vậy, vậy mau đưa trả lại đi.”

Chung ma ma liền cười: “Chủ tử, cơm này Điện hạ cũng được ăn, chỉ là rất ít, hàng năm chỉ được chút ít như bày đồ cúng, có lẽ Điện hạ giảm bớt cho chủ tử ăn.”

Phùng Liên Dung cảm động: “Thật vậy à?”

“Thật, chủ tử mau ăn nhiều chút.”

Phùng Liên Dung vội vàng cúi đầu ăn cơm, một hạt gạo cũng luyến tiếc lãng phí.

Mặt trời chiều ngả về Tây.

Trong một ngôi nhà ở phố Văn Cảnh, Đường Dung vừa nấu cơm xong, Phùng Lâm đã trở lại, cười nói: “Từ xa đã ngửi thấy mùi, hôm nay rán cá muối hả? Nhạc mẫu đã tới?”

“Đúng vậy, bảo bà ở lại dùng bữa bà nhất định không ở!” Đường Dung oán giận.

Mẫu thân bà ướp cá muối là tuyệt nhất, đến mùa đông thường đưa cá muối qua, bản thân lại không bỏ được ăn.

Phùng Lâm cười nói: “Còn không phải là nhạc mẫu sợ phiền đến nàng à, bà yêu thương nhất nữ nhi là nàng rồi.”

Đường Dung thở dài, gọi nhi tử Phùng Mạnh An ra ăn cơm.

Phùng Mạnh An đang ở trong phòng đọc sách, nghe tiếng bước chân vội ra ngoài, kêu một tiếng cha nương liền đi giúp xới cơm, bày đũa.

Nhìn sắc mặt hắn có chút mệt mỏi, Đường Dung nói: “Không cần phải luôn đọc sách như vậy, hỏng mắt rồi thì biết làm sao, con nhìn Nhị cữu đi, mỗi lần nhìn ai mắt đều phải híp lại, bao nhiêu là xấu!”

Phùng Mạnh An cười rộ lên: “Nương, nhi tử nào có không nghe, chỉ là sắp thi Hội rồi, tự nhiên phải dụng công chút.”

“Đúng vậy đấy, xem rồi nghỉ một lát là được, không sao, người Phùng gia chúng ta ánh mắt đều tốt.” Phùng Lâm cầm bát lên, “Mau ăn cơm, lát nữa là lạnh.”

Hôm nay hai món một canh, một đĩa cá muối hầm củ cải, một đĩa là su hào xào, canh là canh rau chân vịt nấu trứng.

Bọn họ bình thường đều ăn rất đơn giản, may mắn tay nghề của Đường Dung không tệ, vẫn có tư vị.

Đường Dung ăn hai miếng, nhìn nhi tử một cái, nói với Phùng Lâm: “Tướng công, hôm nay Lưu phu nhân đã tới, dẫn theo hai hộp đồ to, ta không có nhận.”

Lưu đại nhan này là đồng hương với Phùng Lâm, Lưu đại nhân có nữ nhi đợi gả, hai nhà vốn cũng không sai, vốn Đường Dung nhìn trúng cô nương Lưu gia, kết quả khi đó Lưu phu nhân không quá đồng ý, giờ lại bắt đầu thân thiện lên.

Đường Dung tức trong lòng: “Nhất định là biết chuyện của Dung Dung rồi.”

Phùng Liên Dung sinh đứa nhỏ, sau này sẽ là Hoàng trưởng tử, mắt thấy Thái tử giám quốc, Hoàng thượng thân thể lại không tốt, ngày Thái tử đăng cơ không còn xa, người Lưu gia cũng bắt đầu tính toán.

Phùng Lâm buông đũa xuống: “Đúng là nên từ chối, Mạnh An nhà chúng ta cũng không phải không lấy được cô nương.” Ông nói xong, dừng một chút, bỗng nhiên thở dài: “Cũng không biết Dung Dung ở trong cung thế nào rồi.”

Thật ra buổi chiều Đường Dung đã khóc một hồi, lúc này con ngươi lại đỏ lên: “Nàng tính tình đó, cũng không biết sống thế nào, ở nhà chúng ta đều thương yêu nàng, nhưng trong cung có bao nhiêu khó khăn a! Nàng còn có thai.”

Đường Dung lại muốn khóc.

Năm đó Phùng Liên Dung bị tuyển vào cung, mỗi đêm bà đều khóc tỉnh, sợ nữ nhi ở trong cung không sống được lâu, trong cung chính là nơi ăn thịt người đó!

Cố tình nữ nhi này của bà tính tình đơn thuần, lại không có tâm nhãn gì.

Sau này nghe nói có thai, thật sự là ngoài dự kiến của bà.

Phùng Mạnh An an ủi: “Nương đừng lo lắng, muội muội có thai đã mấy tháng, vẫn luôn không có việc gì, khẳng định có thể bình an sinh con ra.”

“Đúng vậy đấy, đừng khóc, nương tử.” Phùng Lâm nói, “Sáng mai nàng đi miếu cầu cái ký, thêm chút tiền nhang đèn, Dung Dung nhà chúng ta là cô nương tốt, nhất định có phúc khí.”

Đường Dung lau mắt: “Cũng chỉ có thể nghĩ vậy, chính là nàng sinh con, ta không ở bên cạnh, không biết nàng làm sao bây giờ đâu.”

Phùng Lâm nở nụ cười: “Trong cung còn sợ không có người hầu hạ sao, bà đỡ khẳng định còn lợ hại hơn bà đỡ chúng ta mời được, chưa cần nói đến còn có ngự y nữa! Nương tử, ngoại tôn nữ nhi này của chúng ta cũng là tôn nữ nhi của Hoàng thượng mà!”

Đường Dung ngẫm lại thấy cũng đúng.

Phùng Lâm gắp cho bà một miếng cá: “Đừng đau lòng, mau ăn, đây là tâm ý của nhạc mẫu đấy.”

Đường Dung gật gật đầu.

Ba người đều tự giấu đi nỗi nhớ với Phùng Liên Dung, cúi đầu dùng cơm.

Mặc dù biết rất khó gặp lại nữ nhi, muội muội này, bọn họ cũng chỉ có thể tiếp tục sinh hoạt như vậy, hơn nữ trong lòng bọn họ chờ mong sẽ có một ngày bọn họ được đoàn tụ.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng Phi - chương 36 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng Phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng Phi - chương 36. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.253037929535 sec