Sủng PhiSủng Phi - chương 35

Chương 35.1Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 35.1 Chuyển nhà (2).

Editor: Linh

Tri Xuân trở về, trên đường vừa vặn gặp được Lý ma ma.

Lý ma ma không thể cùng so với các ma ma trong cung, bà không chỉ hầu hạ qua Thái tử phi, còn hầu hạ qua Thái hậu. Có điều khi đó chỉ là cung nhân, còn chưa thăng lên làm ma ma, người tính là lão thâm niên, cho nên Thái tử phi đặc chuẩn bà một năm được về nhà một lần.

Lý ma ma nhìn thấy Tri Xuân liền hỏi: “Ngươi đi làm gì vậy?”

Nhìn như là từ Phù Ngọc điện đi ra, nên bà ta tương đối để ý.

Tri Xuân nói: “Đi giúp nương nương truyền lời, nương nương cảm thấy nơi ở của Phùng quý nhân nhỏ, muốn Phùng quý nhân dọn đến chính điện, ta đây là đi báo trước một tiếng cho biết.”

Lý ma ma nghe thế ôi một tiếng, co cẳng chạy.

Tri Xuân ở phía sau nói: “Ma ma ngài cẩn thận chút, cẩn thận không ngã!”

Nhưng Lý ma ma lòng nóng như lửa dốt, chân cẳng cũng đột nhiên nhanh nhẹn hơn bình thường rất nhiều, chỉ một lát đã đến chính điện, đầu đầy mồ hôi, đầu cũng có chút choáng váng.

Thấy bà thân mình lung lay sắp ngã, Thái tử phi vội kêu Tri Họa qua đỡ.

“Ma ma đây là có chỗ nào không thoải mái? Sao không ở nhà nghỉ thêm mấy ngày nữa?” Thái tử phi vẫn là thật lòng quan tâm Lý ma ma.

Lý ma ma cảm thấy tốt hơn chút, quay đầu bảo Tri Họa đóng cửa lại, mới nói: “Nương nương à, ngài hồ đồ rồi!”

“Ma ma lời này là có ý gì?” Thái tử phi nhíu mày.

Lý ma ma nói: “Nương nương sao có thể để Phùng quý nhân chuyển qua chính điện của Phù Ngọc điện đâu, đó là nơi Nguyễn quý nhân ở mà, sẽ không may mắn.”

Thì ra là nói chuyện này, Thái tử phi thản nhiên nói: “Gì mà không may mắn, Nguyễn quý nhân cũng không phải chết ở phòng đó, ta chỉ là thấy thiên điện đó nhỏ chút mà thôi. Nàng cũng không phải người xuất ra từ dòng dõi thế gia, có thể mỏng manh như vậy, phòng ở giống nhau, chỉ ở cũng không được?”

“Cũng không phải không ở được, có điều trong lúc mấu chốt này, nương nương cần gì vô cớ gây sự?”

Chỉ mới có mấy ngày, bà trở về một chuyến, Thái tử phi liền nghĩ đến nước cờ hồ đồ này, Lý ma ma cũng đau đầu muốn chết, may mắn bà lo lắng cho Thái tử phi nên trở về trước thời gian.

Bà tận tình khuyên nhủ, nói: “Xưa nay nương nương luôn ngóng trông Điện hạ có một đứa trẻ, hiện giờ Phùng quý nhân cũng sắp sinh, đó là chuyện rất tốt đúng không? Nương nương à, nói lời bất kính, sau này ngài là người sẽ làm Hoàng hậu mà! Nàng chỉ là một quý nhân coi là cái gì? Nương nương cần gì phải phí tâm như vậy? Bình thường gõ gõ là đúng, nhưng đây là đại sự, ngài không thể phạm hồ đồ a!”

Thái tử phi mất hứng, oán giận nói: “Ma ma, ngay cả ngài cũng không đứng về phía ta?”

Lý ma ma oan uổng: “nếu nô tì không đứng về phía ngài, còn phí những lời này làm chi! Nương nương, nếu ngài không tin tưởng nô tì, thì ngài cứ thử để Phùng quý nhân vào ở chính điện đi! Phàm là Phùng quý nhân này xảy ra chuyện gì, nương nương, ngài nghĩ đến hậu quả chưa?”

Thái tử phi không nói chuyện.

Lý ma ma lại nói: “Chuyện này cũng phải nói cho Điện hạ nữa, nương nương ngài đã nói chưa?”

Thái tử phi lại á khẩu không trả lời được.

Nàng ta quả thật còn chưa đi nói, hơn nữa chính nàng ta cũng biết nếu đi nói Thái tử sẽ tức giận, nhưng nàng ta thật sự không cam lòng.

Tuy rằng thân là Thái tử phi, đã biết rằng Thái tử chắc chắn sẽ nạp thiếp, nhưng nàng ta thật sự không dự đoán được Thái tử sẽ sủng ái Phùng quý nhân như vậy, cái này bảo nàng ta sao có thể không nghĩ đến Hoàng thượng, không nghĩ đến Hồ quý phi.

Hồ quý phi kiêu ngạo làm sao, Hoàng hậu cũng hết cách với bà ta, nàng ta không muốn có một ngày bản thân mình cũng lưu lạc đến bước đó.

Gương mặt Thái tử phi không tự chủ được liền lộ ra sát ý: “Cho dù Điện hạ hận ta, ta cũng phải diệt trừ mầm tai họa này!”

Lý ma ma không phải không biết tâm tư nàng ta, nhưng là, vẫn câu nói đó, thời điểm chưa tới.

Lý ma ma quyết định cho Thái tử phi một cái trọng kích, bà thở ra một hơi, sắc mặt nghiêm túc nói: “Nương nương không sợ Điện hạ sẽ phế nương nương sao? Nương nương ngài, ngay cả một đứa nhỏ cũng chưa có đâu!”

Bên cạnh Tri Họa nghe vậy, sợ tới mức mặt không còn chút máu.

Đến cùng vẫn là Lý ma ma, cũng dám nói như vậy.

Thái tử phi sắc mặt cũng trắng mấy phần, nàng ta trừng Lý ma ma, nói: “Ngươi vừa nói cái gì?”

Lý ma ma chậm rãi quỳ xuống, nói: “Nô tì có thể vì nương nương mà vượt qua núi đao biển lửa, cũng nguyện ý giúp nương nương tỉnh táo, không tiếc tất cả. Lời này của nô tì là bất kính, nhưng nương nương ngài nhất định phải nghĩ kỹ rồi mới được làm! Nương nương gả cho Điện hạ, cũng không phải để diệt trừ một tiểu thiếp, nương nương, ngài là Thái tử phi cơ mà, nếu ngài sinh ra nhi tử, vậy hắn chính là Thái tử, là đế vương tương lai, nhà mẹ đẻ nương nương cũng có vô vàn vinh quang! Nương nương, những điều này ngài đừng có quên!”

Thái tử phi chấn động toàn thân.

Đây quả thật là ước nguyện ban đầu của nàng ta, năm đó khi gả qua đây, không giống mẫu thân, vì nàng mà khóc đến thương tâm. Chính nàng ta lại thỏa mãn, không chỉ bởi vì Thái tử anh tuấn tài cán, cũng bởi vì thân phận của hắn, Thái tử phi, Hoàng hậu tương lại, vị trí khiến người ta hướng tới cỡ nào!

Mà sau khi nàng ta gả cho Thái tử, cũng vì bảo trụ địa vị của hắn, thời thời khắc khắc đều không thả lỏng.

Hiện giờ, nàng ta ấy vậy mà vì một quý nhân mà lãng phí nhiều tinh lực như thế.

Thái tử phi nhắm mắt một lát, thân thể chậm rãi mềm xuống, nàng ta dựa về phía sau.

Qua thật lâu, nàng ta mới khe khẽ thở dài: “Ma ma nói rất đúng, ngài mau đứng lên đi.”

Lý ma ma không dậy nổi, phía sau lưng bà ta cũng ra mồ hôi, thân là người của Thái tử phi, một khi Thái tử phi ngã xuống, đời này bà ta cũng không còn hi vọng gì.

Lý ma ma biết rất rõ chính mình phải làm những gì.

Chức trách của bà ta chính là giúp Thái tử phi đi lên hậu vị.

“Nương nương, vậy ngài đã nghĩ xong phải làm thế nào rồi à?”

Lúc này Thái tử phi đã cảm thấy mệt mỏi, uể oải nói: “Tạm thời để nàng đắc ý đi, lần này sẽ không chuyển đến chính điện.”

Lý ma ma nói: “Vậy cũng không được.”

Thái tử phi khó hiểu, lại có chút không kiên nhẫn: “Nói không chuyển chính là ngươi, bây giờ muốn chuyển cũng là ngươi.”

Lý ma ma nói: “Nương nương đều đã nói với bên kia, sao có thể đổi ý? Theo nô tì thấy, dứt khoát để Phùng quý nhân chuyển đến điện khác ở, không phải càng thêm rộng rãi à.”

Thái tử phi thầm nghĩ, mặt mũi thật to, một mình ở một cung điện!

Có điều vừa rồi nàng ta bị Lý ma ma giáp mặt mắng, cũng nghĩ thông một chút.

Mặc dù có Hoàng thái hậu làm chỗ dựa, Thái tử không dám phế nàng ta, nhưng sau này đâu? Trong khoảnh khắc đó Thái tử phi nghĩ đến là Nguyễn Nhược Lâm, nàng ta cứ như vậy chết đi, có thể thấy được Thái tử mà vô tình, sẽ không có đường sống.

Để tay lên ngực tự hỏi, tình cảm giữa nàng ta và Thái tử có bao nhiêu sâu?

Thái tử phi thở dài: “Cũng được, vậy thì chuyển đến Giáng Vân các đi, Tri Họa.” Nàng ta phân phó, “Ngươi lại đến Phù Ngọc điện một chuyến, hãy nói chính điện không quá thích hợp, vẫn là ở một mình càng thêm yên tĩnh, thoải mái chút.”

Tri Họa lập tức đi.

Chung ma ma còn chưa bắt đầu kêu cung nhân thu thập, trong phòng mọi người không quá cao hứng, mặc dù Phùng Liên Dung không biểu hiện không vừa ý ra, nhưng những người khác giống nhau đều không muốn chuyển đến chính điện ở.

Cho nên nhìn thấy Tri Họa đến đây, Chung ma ma hận không thể kéo dài mặt, cho rằng lại phải nghe thấy mấy lời bực bội.

Kết quả Tri Họa ấy vậy mà bảo bọn họ dọn đến Giáng Vân các.

Chung ma ma kinh ngạc: “Ngươi nói thật? Nhưng là phía trước không phải nói dọn đến chính điện à?”

Tri Họa cười nói: “Nương nương cảm thấy chính điện đó cũng không đủ lớn, dù sao tiểu chủ tử muốn ở nơi đó lớn lên, vẫn là to hơn chút thì tốt hơn.”

Chung ma ma tâm hoa nộ phóng, nghe đi, nói tiểu chủ tử sẽ sống cùng Phùng quý nhân đấy.

Xem ra sẽ không ôm tiểu chủ tử đi rồi!

Chung ma ma mặt đầy ý cười: “Nương nương lo lắng quả thật chu đáo, chúng ta thu thập ngay đây.”

Đợi đến khi Tri Họa đi rồi, bà vội vã nói cho Phùng Liên Dung biết.

Phùng Liên Dung nhẹ nhàng thở ra, cuối cùng cũng không cần phải sống ở kia nữa!

Nàng thật sự sợ hãi sẽ làm ác mộng đó.

Trong phòng một đám người cũng hưng phấn theo, sau này chủ tử mình không cần ở chung với các quý nhân khác, đó là hộ độc nhất vô nhị, thế nào cũng tốt hơn bây giờ.

Có điều sau khi an tĩnh lại Chung ma ma lại bắt đầu nghi thần nghi quỷ, Thái tử phi đổi tới đổi lui, rốt cuộc là muốn làm gì đây?

Thân là tâm phúc của Phùng Liên Dung, bà phải thời khắc bảo trì cảnh giác!

Lại nói Thái tử phi nghe Lý ma ma nói xong liền chủ động đi tìm Thái tử nói chuyện Phùng Liên Dung chuyển sang nơi khác.

Thái tử rất vừa lòng, thật ra trước đây hắn cũng nghĩ đến, chỉ là dạo này Hoàng thượng chia một phần tấu chương cho hắn phê duyệt, thật sự không có thời gian rảnh rỗi, hiện giờ Thái tử phi đến nói chuyện này, không thể tốt hơn.

Hắn cười nói: “Giáng Vân các không tệ.”

Thái tử phi liền nói: “Vậy là được rồi, thiếp thân để Phùng quý nhân chuyển vào, còn có bà vú thích hợp, mấy ngày nữa thiếp thân cũng sẽ tuyển chọn tốt.”

Hoàng thất sinh con ra, không có một người nào là bú sữa của mẫu thân mình, đều là bà vú làm thay, ngoài cung cũng có một nơi chuyên môn dưỡng bà vú, nhưng bà vú đó trừ bỏ nuôi nấng đứa nhỏ, cũng thường phải cống hiến dịch sữa, đương kim hoàng thượng cũng thích cái này, cách mấy ngày sẽ uống một bình. [Má ơi, hiếp me.... _ _”]

Thái tử gật gật đầu nói: “Đều từ nàng làm chủ thôi, có điều chọn bà vú xong rồi thì dẫn đến cho Phùng quý nhân nhìn, chủ tớ hai người tính tình dù sao cũng phải hợp nhau mới được.”

Thái tử phi nhịn không được oán thầm mấy câu, quả nhiên là không yên tâm về nàng ta, sợ chọn bà vú không tốt.”

“Thiếp thân đã biết.” Nàng ta vẫn đồng ý.

Thái tử cũng tâm mấy câu: “Sắp đến cuối năm, nàng phải chiếu cố khắp nơi, cũng đừng để thân thể mệt mỏi, có thể giao cho bên dưới, không cần đều tự mình làm.” Lại nói đến chuyện quà tết, “Ở chỗ ta có một ít trà Tùng La, phụ thân nàng thích, nàng cầm chút đi tặng.”

Qua năm mới, người hoàng thất đều tặng lễ cho nhau, phụ thân Thái tử phi chính là nhạc phụ của Thái tử, hàng năm đều gửi quà đến.

Thái tử phi trong lòng không khỏi có chút lo lắng, nàng ta nghiêng đầu liếc nhìn Lý ma ma một cái.

Lý ma ma đã nói Thái tử là một người hiểu chuyện, tuyệt đối sẽ không vô duyên vô cớ sủng thiếp diệt thê, chỉ cần nàng ta làm tốt, Thái tử cũng sẽ lấy lễ đối đãi.

Đàng tiếc nàng ta luôn quá nóng vội, Thái tử phi khó được khi tự suy xét một lần, thái độ cũng càng thêm ôn hòa.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng Phi - chương 35 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng Phi
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng Phi - chương 35. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.252820968628 sec