Sủng mịSủng mị - chương 573

Chương 573Tải chương
Truyện khác > Dị năng - Dị giới
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Quyển 2: Vang danh thiên hạ
Chương 867
Trực giác nữ nhân - Không thể khinh thường
Nguồn: Sưu Tầm

Vương vị chính là khát vọng cao nhất trong lòng nó, vào lúc này ngọn lửa chiến ý lại bốc cháy bừng bừng.

Kể từ khi đi theo nhân loại rời khỏi Tù đảo bước lên lữ trình tăng cường thực lực dài đằng đẵng. Danh hiệu Vương giả đã khắc vào sâu trong tâm trí nó, khắc sâu đến mức mỗi lần nhớ đến hình dáng nhân loại kia, máu huyết trong người nó lại sôi trào mãnh liệt.

Trong người Dạ là khối xương cốt kiệt ngạo khó thuần, cho dù gặp phải bao nhiêu khó khăn, trắc trở. Nhưng nó chưa bao giờ từ bỏ ý nghĩa tìm đến thánh địa Yêu Linh.

Mảnh đất này là mơ ước cả đời nó, đồng thời cũng là hi vọng thức tỉnh linh hồn chủ nhân.

Nơi này là khởi điểm và cũng là điểm cuối dành cho Yêu Linh lưu lạc. Hành trình trở nên cường đại hơn bây giờ mới chính thức bắt đầu …

"Sau này gặp lại, ngươi nhất định phải trở thành Vương giả."

Dạ và Sở Mộ tâm linh tương thông, lúc ban đầu tách ra Dạ điên cuồng chạy trốn vì không dám đối mặt với ánh mắt chủ nhân. Đồng thời nó cũng nghe được tiếng lòng Sở Mộ truyền đến. Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Bây giờ Dạ rốt cuộc đã tìm được Yêu Trủng, nó quay đầu lại nhìn tới đại dương vô biên vô hạn. Con ngươi màu đen từ từ kiên định lên, bởi vì nó đã đi được một bước dài trên con đường Vương giả.

Ánh mắt Dạ lấp lánh hàn quang nhìn vào màn sương mù màu tím lượn lờ, bốn vó chạy như bay hướng tới khối tịnh thổ ở vị trí trung tâm.

Dạ không có thư giãn vì tìm được Yêu Trủng, bởi vì nó biết rõ cho dù là Yêu Linh Gia, hay là Yêu Trủng trước tiên phải vượt qua hàng loạt thử thách. Nó phải được Yêu Linh đồng tộc nơi này chấp nhận mới có thể thu hoạch lợi ích từ nơi này.

Trước khi đi đến nơi này, nó đã nghe được vô số Yêu Linh tiền bối kể về mảnh đất thiên đường. Ánh mắt bọn họ mê mang, tràn đầy khát vọng truyền lửa lại cho đám Yêu Linh trẻ tuổi.

Rất nhiều Yêu Linh cường đại bước chân vào khối tịnh thổ này lại bị tịnh thổ Thủ hộ giả đuổi ra. Không biết đã có bao nhiêu Yêu Linh cố gắng cả đời cũng không thể tiến vào Yêu Trủng, cuối cùng chôn xương ở bên ngoài hải đảo. Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Nơi này là nhà của Yêu Linh lưu lạc, nhưng đồng thời cũng là mộ địa tử vong.

Bên trong hòn đảo toàn là Yêu Linh cường đại, cho dù thực lực Dạ đã là cao đẳng đế hoàng cũng không chắc có tư cách tiến vào ngoại đảo. Bởi vì những lão Yêu Linh kể chuyện xưa đều là cao đẳng đế hoàng trở xuống. Tất cả bọn họ chỉ đi tới khu vực sương mù mà thôi.

--- -----

Hai tháng sau, Linh thành trải qua một trận gió tanh mưa máu bắt đầu yên tĩnh. Phần lớn người dân đã khôi phục lại sinh hoạt bình thường.

Tòa thành này gặp may mắn, trong lịch sử đã bị phá hủy rất nhiều lần cuối cùng vẫn được xây dựng lại. Hơn nữa, càng gầy dựng lại càng phồn vinh, quy mô càng lúc càng lớn.

Đợt chiến tranh này chủ yếu phá hư từ khu vực quảng trường đến tận thành đông, tổn thất tài nguyên nặng nề, nhưng thương vong không lớn. Linh thành căn cơ hùng hậu, tài nguyên dồi dào đã khôi phục rất nhanh.

Thành chủ vẫn là Dương Khuyết.

Chẳng qua là tòa thành này không còn do một mình Dương Khuyết quyết định.

"Ca, ngươi thật muốn đi?"
Bên ngoài Hồn Điện, Diệp Khuynh Tư nhìn Diệp Hoàn Sinh thu thập hành lý chuẩn bị lên đường, lo lắng hỏi.

Diệp Hoàn Sinh đi tới trước mặt Diệp Khuynh Tư, đưa tay xoa xoa mái tóc nàng, vẻ mặt nồng đậm cưng chiều nói:
"Còn không nỡ rời ca sao? Cùng nam nhân của ngươi đi là tốt rồi, ca còn phải đi đường của mình."

Vừa nói đến đây, Diệp Hoàn Sinh làm như suy nghĩ chuyện gì đó, hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói:
"Dù sao… đi chung một chỗ với nam nhân của ngươi … rất là đả kích lòng tự ái đối với ta."

Diệp Hoàn Sinh hết một câu ‘nam nhân của ngươi’ rồi lại ‘nam nhân của ngươi’ làm cho Diệp Khuynh Tư xấu hổ đỏ mặt. Tuy rằng đã quen với tác phong cà rỡn của hắn, nhưng nàng thật sự chưa kịp thích ứng với loại chuyện này.

Hai huynh muội từ nhỏ sống nương tựa lẫn nhau, thời gian tách ra không nhiều. Lần này cần Diệp Hoàn Sinh chủ động quyết định, bởi vì bọn họ đã hoàn thành di chúc lão sư, hiện tại cũng nên an tâm lo lắng cho cuộc sống của mình.

"Đừng có đi lạc, sẽ gặp nhau ở Vạn Tượng thành."
Diệp Hoàn Sinh không hề câu chấp phất tay áo, bày ra hình tượng oai phong nghiêm nghị thúc giục Tinh Dã Ma Câu rời đi.

Diệp Khuynh Tư thấy ca ca của mình rời khỏi, trong lòng cảm thấy mất mác, u buồn. Nhưng mà, chưa đầy một phút sau nàng chợt phát hiện Diệp Hoàn Sinh vội vã chuyển qua góc phố ‘vô tình’ cặp đôi với một nữ tử. Cả hai cùng cưỡi Hồn sủng song song chạy đi.

"Cái tên khốn kiếp này, rõ ràng là đi lịch lãm với Thẩm Nguyệt, lại còn nói cái gì mà tìm địa phương vắng vẻ một mình tu luyện."
Diệp Khuynh Tư tức giận nghiến răng nghiến lợi, vốn là trong lòng có một tia thương cảm lập tức biến sạch.

"Thẩm Mặc, ngươi thật sự bán muội muội mình cho hắn ?"
Sở Mộ đứng ở một bên cũng cảm thấy buồn cười, quay đầu nhìn thoáng qua trêu chọc Thẩm Mặc.

"Bọn họ ngươi tình ta nguyện, cái gì bán hay không chứ? Hơn nữa, ta cũng không phải người mù, làm sao nhìn không ra nha đầu kia ngoài miệng nói chán ghét, nhưng thật ra trong lòng đã thích hắn rồi. Chỉ là ngượng ngùng với tác phong táo bạo của Diệp Hoàn Sinh mới lộ vẻ gượng ép mà thôi !"

Thẩm Mặc chỉ biết lắc đầu cười khổi, sau đó mới bổ sung thêm một câu:
"Thế nhưng, nếu như tiểu tử kia cô phụ muội muội của ta, ta sẽ tự tay lột da hắn."

Nghe được câu này, Sở Mộ lắc đầu khổ sở, chua chát nói:
"Tại sao ca ca trong thiên hạ lại giống như vậy chứ ?"

Thẩm Mặc ngẩn người ngạc nhiên, sau đó nhìn sang Diệp Khuynh Tư mới chợt hiểu ra ý tứ Sở Mộ, nhất thời cười phá lên nói:
"Vậy hắn cũng phải có bổn sự kia a…aa! Sở đại thiếu chủ của chúng ta đã sắp vô địch thiên hạ rồi."

Vô địch thiên hạ? Sở Mộ không cho rằng như vậy, ít nhất hắn bây giờ không Bán Ma hóa còn đánh không lại một con chủ sủng của Mục Thanh Y.

Nhưng mà nói đi thì trở lại, thật ra Sở Mộ còn phải cảm tạ Mục Thanh Y. Bởi vì nếu không có nàng chỉ dạy hồn kỹ thu hồi Hồn sủng ở khoảng cách xa, vậy thì lần này Chu Triêu xuất hiện sẽ gây ra phiền toái rất lớn. Cho dù bản thân hắn không có việc gì, nhưng lại rất khó bảo vệ Diệp Khuynh Tư an toàn.

"Sau này ngươi có dự định gì không ?"
Thẩm Mặc nhìn Sở Mộ và Diệp Khuynh Tư cả ngày liếc mắt mày đưa, tình yêu cuồng nhiệt lộ liễu như thế cũng âm thầm cảm thán.

"Mục đích là Vạn Tượng thành, dọc đường tận lực lịch lãm. Tạm thời không có phương hướng cố định."
Sở Mộ mỉm cười nói.

"Biết Đế Cơ không ?"
Thẩm Mặc mở miệng hỏi.

"Có nghe nói !"
Sở Mộ gật đầu.

Song Cơ theo thứ tự là Thiên Cơ và Đế Cơ. Hắn đã gặp Thiên Cơ Mục Thanh Y, rồi cùng nhau trải qua chuyến lữ hành tới Càn Khôn Băng Môn. Cho đến hiện tại Sở Mộ thỉnh thoảng vẫn còn nhớ đến hình ảnh hương diễm kia.

Về phần Đế Cơ thì không biết nhiều lắm, chỉ biết là nữ nhân này ở tại Vạn Tượng Cảnh có được địa vị và thân phận cực cao, có thể nói là vạn dân cúng bái, tôn sùng như nữ thần. Một mình nàng lung lạc, chiêu mộ phần lớn con dân Vạn Tượng Cảnh, ngay cả Mục Thanh Y cũng ảm đạm hơn nàng vài phần.

"Nữ nhân này sẽ cử hành Tự nhiên lễ tán (lễ hội tự nhiên) tại Hướng Vinh thành. Ngươi trước kia từng nói muốn tìm biện pháp tăng cường thực lực Mộc hệ Hồn sủng đúng không? Nếu có thời gian thì tới Hướng Vinh thành thử xem !"
Thẩm Mặc nói.

"Tăng cường thực lực Mộc hệ Hồn sủng có liên quan gì tới Tự nhiên lễ tán ?"
Sở Mộ khó hiểu hỏi. Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

"Nàng là thành chủ Hướng Vinh thành, rất ít khi trở về thành trì của mình. Hướng Vinh thành lại là thiên đường của Thực Vật giới Hồn sủng sư. Ta nghe Đằng Lãng nói ngươi và Thiên Cơ có quan hệ không tầm thường, hẳn là nàng không ngại tiến cử cho ngươi, nếu được Đế Cơ chỉ điểm sẽ có được chỗ tốt rất lớn đối với Mộc hệ Hồn sủng. Hàn nguyên lão của Yểm Ma cung chúng ta có một đầu Thiên Đồng Ma Thụ chính là được Đế Cơ chỉ điểm mới tăng cường lên tới đế hoàng đỉnh phong."
Thẩm Mặc nói xong liền lộ ra thần sắc hâm mộ.

Mặt mày Sở Mộ lập tức đen thui, cái tên Đằng Lãng này quả nhiên không đáng tin, nói một đằng làm một nẻo. Sở Mộ âm thầm buồn bực tại sao thái tử Yểm Ma cung và thiếu chủ Hồn Điện lại có quan hệ thân thiết vậy chứ? Mấy năm trước các ngươi còn là tử địch kia mà.

Huống chi nơi này đang có Diệp Khuynh Tư tồn tại, Thẩm Mặc mờ mờ ám ám nhắc đến mấy chữ ‘quan hệ không tầm thường’ chẳng phải là bôi tro trét trấu lên mặt hắn sao?

Sau đó Sở Mộ lại nghĩ tới một vấn đề, vội vàng dò hỏi:
"À, Đế Cơ cũng thuộc phái trung lập?"

Không ngờ Song Cơ của Hồn Minh đều thuộc phái trung lập, nếu không Đế Cơ tại sao lại trợ giúp nguyên lão Yểm Ma cung tăng cường thực lực?

"Ừ, nàng không thích phân tranh, thậm chí đôi khi còn trợ giúp ba thế lực lớn chúng ta. Ta có may mắn thấy nàng một lần, đó là lần đầu tiên ta hiểu được thế nào là tiên tử không nhiễm bụi trần."
Vừa nói đến đây, Thẩm Mặc lập tức bày ra bộ dạng mê luyến, hớn hở không dứt. Có lẽ cái vị thái tử Yểm Mê cung này cũng là một tín đồ của nữ thần Đế Cơ rồi.

Thẩm Mặc vừa nói như thế, Sở Mộ chợt nhớ tới cái tên gian manh Đằng Lãng từng nói hai lý tưởng của nam nhân, một trong đó chính là đẩy ngã hai vị nữ thần.

Xem ra Song Cơ Hồn Minh đều là nhân gian tuyệt sắc. Nếu không, bọn họ làm sao được vô số nam nhân ái mộ như thế.

Chỉ tiếc là các nàng thực lực mạnh mẽ, địa vị cao cao tại thượng. Trên đời này có bao nhiêu nam nhân xứng đôi với bọn họ?

Thẩm Mặc đã đề nghị tới Hướng Vinh thành tìm cơ hội và lịch lãm, Sở Mộ đúng lúc muốn rèn luyện Ma Thụ chiến sĩ. Vì thế hắn và Diệp Khuynh Tư thương lượng một phen, chuyển mục đích trước tiên đi tới Hướng Vinh thành.

"Sở Mộ, hỏi ngươi một vấn đề !"
Diệp Khuynh Tư đột nhiên khoác tay Sở Mộ, nửa người dán vào ngực hắn, mỉm cười ôn nhu hết mức.

"Ừ, hỏi đi !"
Sở Mộ cũng không quá để ý, ngược lại cúi đầu xuống âm mưu hôn lén đôi môi gợi cảm kia.

Diệp Khuynh Tư nhẹ nhàng tránh qua, lại nở nụ cười ôn hòa nói:
"Cái gọi là quan hệ không tầm thường với Thiên Cơ là có ý gì ?"

“Rồi, biết ngay mà !”

Nhưng Sở Mộ phản ứng rất nhanh, mặt không thay đổi sắc, hơi không thở gấp hồi đáp:
"Chỉ là quen biết một chút, thuận tiện lịch lãm chung một lần mà thôi !”

"Nha nha !"
Diệp Khuynh Tư gật đầu mấy cái, ngược lại không hề hỏi nhiều.

Sở Mộ cuối cùng có tật giật mình không dám tiếp tục hành động mờ ám với Diệp Khuynh Tư, trong lòng âm thầm xấu hổ tại sao trực giác của nữ nhân đáng sợ như vậy? Thẩm Mặc tùy ý nói một câu lại bị nàng ngửi thấy mùi dấm rồi?


Quyển 2: Vang danh thiên hạ
Chương 868
Hành trình mới
Nguồn: Sưu Tầm

Sở Mộ không có ý định lưu lại Linh thành thời gian quá dài.
Sau khi Diệp Hoàn Sinh và Thẩm Nguyệt rời khỏi không bao lâu, Sở Mộ cũng dẫn Diệp Khuynh Tư và Trữ Mạn Nhi đi tới Hướng Vinh thành.

Vị trí Hướng Vinh thành tương đối gần Vạn Tượng thành, chỉ là phương hướng hơi chếch về phía tay một chút mà thôi. Hắn vẫn có thể tới đó nghỉ ngơi, làm việc vài ngày rồi xuất phát tới Vạn Tượng thành cũng không muộn.

Về phần Diệp Khuynh Tư hiển nhiên là tò mò không hiểu tại sao bên cạnh Sở Mộ tự dưng có thêm một tiểu nha đầu một tấc cũng không rời.

“Hắn lừa gạt được ở nơi nào ?”
Diệp Khuynh Tư nghĩ thầm, lại thuận miệng hỏi.

Sở Mộ trả lời chính là trên đường nhặt được.

Lời này cũng không giả, bởi vì hắn đúng là nhặt được dã nha đầu Trữ Mạn Nhi ở trong rừng rậm, bây giờ lại bám dính như sam.

Dã nha đầu thiên sinh lệ chất, khí chất thuần khiết ngây thơ. Không bao lâu sau đã thân mật với Diệp Khuynh Tư, hai người nói chuyện to to nhỏ nhỏ không ngừng liếc sang Sở Mộ. Khi hắn trừng mắt đe dọa dã nha đầu không được làm loạn, nàng lập tức núp ở phía sau Diệp Khuynh Tư làm nũng mấy tiếng. Thế là Diệp Khuynh Tư lại trợn mắt trừng ngược lại Sở Mộ.

Cho nên hắn bó tay chịu chết.

Diệp Khuynh Tư rất thích Trữ Mạn Nhi, chủ yếu là vì Trữ Mạn Nhi có thiên phú đặc thù. Chỉ cần có nàng thì nhóm linh dược trong vườn sẽ mau chóng trưởng thành, nàng chẳng khác gì một tòa bảo khố đối với Diệp Khuynh Tư, lấy không hết, dùng không cạn. Bất kỳ Linh sư nào cũng biết được tầm quan trọng của tiểu nha đầu này.

Diệp Khuynh Tư bây giờ luyện chế đan dược cực hạn chỉ tới trình độ trung đẳng đế hoàng. Trải qua thời gian tham gia đại hội linh thuật, nàng đã bắt tay vào luyện chế linh vật cao đẳng đế hoàng. Nhưng vấn đề quan trọng nhất là nàng cần phải có lượng lớn tài liệu nâng cao tay nghề. Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Linh sư luyện tay nghề chính là giai đoạn đốt tiền kinh khủng nhất. Diệp Khuynh Tư không có bối cảnh, hay là thế lực hậu thuẫn. Trước giờ toàn tự mình tìm kiếm và thu thập tài liệu luyện chế. Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com) Truyện "Sủng Mị " được copy từ diễn đàn Lương Sơn Bạc (LuongSonBac.com)

Hiện tại đã có Trữ Mạn Nhi, Diệp Khuynh Tư chỉ cần thu mua nhóm lớn cây non, sau đó nhờ tiểu nha đầu sử dụng linh khí thúc dục chúng nó trưởng thành.

Ma Thụ, Tần, Quỷ Quân vẫn đang ở trình độ trung đẳng đế hoàng, khẳng định không thể nào rèn luyện rồi tự mình đột phá. Đến giai đoạn này linh vật càng thêm hữu dụng. Sở Mộ đoán chừng trải qua chuyến đi Hướng Vinh thành, tất cả Hồn sủng của hắn sẽ đạt tới cao đẳng đế hoàng trở lên.

Nếu để cho người khác biết được quá trình Sở Mộ tăng cường thực lực Hồn sủng nhẹ nhàng như vậy, sợ rằng sẽ có vô số người ghen tỵ xen lẫn hâm mộ, có khi lại còn oán trách trời xanh bất công.

"Ô ô ô !"

Tiểu Mạc Tà nằm gục trên bả vai Sở Mộ ngáp một cái thật dài, bộ dạng có vẻ nhàm chán.

Sở Mộ nhìn sang tiểu Mạc Tà, cười khổ nói:
"Trong thế giới nhân loại vốn không có bao nhiêu cơ hội cho ngươi chiến đấu."

Vừa nói đến đây, Sở Mộ ôm tiểu Mạc Tà xuống nhẹ nhàng trải lông cho nó. Trước đó Trữ Mạn Nhi quậy phá làm cho bộ lông mềm mượt trên người nó rối tung cả lên.

Tiểu Mạc Tà rất hưởng thụ lắc lư chín cái đuôi qua lại, híp mắt lại phát ra thanh âm rù rì thoải mái.

"Không biết tình huống Dạ, Chiến Dã, tiểu Chập Long thế nào rồi !"
Sở Mộ vừa vuốt ve Mạc Tà, vừa lẩm bẩm tự nhủ.

"Ô ô ô !"
Tiểu Mạc Tà ngẩng đầu nhìn về phương xa, tựa hồ đang nhớ lại hình ảnh Dạ thường xuyên giả trang lãnh khốc, hồi lâu sau lại nhớ đến Chiến Dã hung hăng, nhiệt huyết. Còn có tiểu Chập Long mà nó sủng ái nhất, đã từng đảm nhiệm vai trò bảo mẫu từ khi tiểu tử mới ra đời.

"Sở Mộ, Hướng Vinh thành là một tòa Giới thành cấp mười thuộc về Hồn Minh, ba thế lực lớn không có trú đóng quân đoàn."
Diệp Khuynh Tư nói với Sở Mộ, sau đó lật một tấm bản đồ ra trước mặt hắn.

Sở Mộ nhìn xuống bản đồ, tiểu Mạc Tà cũng nghiêng đầu qua ngó chừng vị trí Diệp Khuynh Tư đang chỉ. Bộ dạng chăm chú tựa như vô cùng thấu triệt, xem cái là hiểu.

"Phụ cận có Mê giới nào không ?"
Sở Mộ mở miệng hỏi.
Đây là chuyện Sở Mộ quan tâm nhất, nếu không có Mê giới thì nhóm Hồn sủng không thể lịch lãm. Như vậy tòa thành này mất đi lực hấp dẫn, hoàn toàn không có ý nghĩa đối với hắn.

"Phương hướng chính nam là rừng rậm Hướng Vinh cực kỳ nổi danh. Dọc theo bìa rừng có thể chạy đến phía nam Cấm Vực, lãnh thổ rộng lớn bạt ngàn. Cho dù chạy hết tốc lực mấy năm cũng chưa chắc xuyên qua nơi đó."

Diệp Khuynh Tư vừa nói xong liền nhìn thoáng qua tiểu Mạc Tà, đưa tay nắm lấy lỗ tai mềm như nhung của nó, cười nói:
"Ngươi đừng hi vọng làm gì, cho dù chạy sâu vào trong Cấm Vực cũng chưa chắc tìm thấy địch nhân cho ngươi lịch lãm. "

Hồn sủng đế hoàng đỉnh phong đã là cực hạn trong thế giới nhân loại lẫn tự nhiên, thông thường bất kỳ sinh vật nào đạt tới cấp độ này đều là Thống trị giả của một lãnh thổ bao la, bát ngát. Cho dù hiện tại Sở Mộ có thực lực xông vào đó đánh một trận thống khoái, nhưng vẫn phải nghĩ đến vấn đề thời gian và lực lượng quân đoàn Hồn sủng dưới trướng Thống trị giả.

Chính vì điều kiện khó khăn như thế, tiểu Mạc Tà háo chiến cả ngày chỉ biết ăn và ngủ, rảnh rỗi đến sắp khùng rồi.

Đẳng cấp càng cao cơ hội chiến đấu cũng theo đó giảm bớt, có lẽ đây chính là nguyên nhân sinh vật cấp đế hoàng rất khó tăng cường thực lực. Dù sao đạt tới cấp bậc này sẽ gặp phải rất nhiều vấn đề trở ngại, như là không có đối thủ ngang tầm, thiếu hụt hoàn cảnh rèn luyện, tài nguyên khó tìm ...v…v

Nghe thấy Diệp Khuynh Tư nói như thế, Mạc Tà lại rụt đầu về, ánh mắt rơi vào người Bạch Yểm Đế. Hẳn là muốn lấy tên này hoạt động gân cốt.

Bạch Yểm Đế không thèm mở miệng, dùng ngón tay chỉ lên trời ý bảo sắp tối rồi, ta đây chuẩn bị nghỉ ngơi, không muốn đánh đấm với ngươi.

Ngoài ra trời tối thông thường sẽ có ánh trăng, tiểu hồ ly này lại càng biến thái,. Bạch Yểm Đế dĩ nhiên sẽ không ngu tới mức tự chuốc lấy cực khổ vào thân.

Bạch Yểm Đế không muốn đánh, Mạc Tà lại nhìn qua Bạch Yểm Ma Bạch Tứ.

Bạch Tứ quay đầu nhìn tới dãy núi phương xa, làm như không hề thấy được ánh mắt tiểu Mạc Tà.

Tiểu Mạc Tà tìm Bạch Tứ chơi đùa chỉ sử dụng đơn thuộc tính chiến đấu, nhưng mà cho dù như thế Bạch Tứ vẫn cứ bị Mạc Tà khi dễ.

"Ca ca, đám Bạch Nhất đã đi lâu như vậy, chắc là sớm quay về rồi ? "
Trữ Mạn Nhi đột nhiên hỏi một câu.

"Ừ, hẳn là thế !"
Sở Mộ gật đầu nói.

Sở Mộ bây giờ gặp phải địch nhân càng lúc càng mạnh, nhưng hắn chỉ có thể đơn khống rất khó bảo vệ tốt Diệp Khuynh Tư và Trữ Mạn Nhi. Nhóm Bạch Yểm Ma Thống trị giả chính là hộ vệ hợp cách, bởi vì chúng nó chỉ thích vây quanh dã nha đầu. Hiện tại chỉ cần thu thập chút ít tài liệu để cho Diệp Khuynh Tư luyện chế linh vật cường hóa Bạch Tứ đến Bạch Thập, vậy thì đội hình hộ vệ của hắn tương đối hùng hậu rồi.

Hồn sủng hoang dã tăng cường thực lực không giống với những Hồn sủng đã ký kết hồn ước với nhân loại. Thế giới nhân loại đã dùng mấy ngàn năm thời gian tạo thành một nền văn minh am hiểu lĩnh vực Hồn sủng. Còn Hồn sủng hoang dã lại thiếu hụt trí tuệ, đồng thời cũng không có phương hướng phát triển cụ thể.

Ba người Sở Mộ càng lúc càng đến Hướng Vinh thành, rừng rậm chung quanh có xu hướng dày đặc hơn rất nhiều. Thậm chí bay qua sơn mạch chỉ thấy toàn là ngọn cây chen chúc nhau san sát.

Vào ban đêm, hai nữ tử dựng lên một cái lều nhỏ. Các nàng vốn yêu thích sạch sẽ không muốn nằm ngủ trên cành cây giống như Sở Mộ.

Lúc này Sở Mộ đang tựa lưng vào một thân cây cổ thụ, nhắm mắt tiến vào trạng thái tĩnh tu.

Sau khi đạt tới cao niệm Hồn Hoàng, Sở Mộ phát hiện tu luyện càng thêm chậm chạp. Thời gian đã lâu như vậy nhưng hắn vẫn ở cảnh giới bảy niệm y như lúc ban đầu, không thấy tăng trưởng một chút nào.

"Xem ra tĩnh tu đã không còn tác dụng"
Sở Mộ cười khổ lắc đầu, chậm rãi mở mắt nhìn lên bầu trời đêm.




PHẦN 2 Sủng mị - Ngư Thiên Không
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Sủng mị - chương 573 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Sủng mị
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Sủng mị - chương 573. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.192951917648 sec