Strawberry Night  Dâu Đêm Đoạt MệnhStrawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 5

Chương 5Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương đông
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Typer: Nhược Ca

- Hime nói chuyện tổn thương quá… chậc, đến tuổi này rồi mà yêu đơn phương thì chẳng vui gì hết.

- Còn công việc của bác thì sao ạ? Mấy chục năm giải phẫu những thi thể kì lạ có vui không bác?

- Ừm, vui lắm. Đến bây giờ mà mỗi ngày vẫn có phát hiện mới. Y học pháp y khác với y học lâm sàng, nó không có những tiến bộ mang tính đột phá. Không có loại thuốc mới, cũng không có công cụ y học tiên tiến nhất. Nếu có thì cunxgc hri là những dữ liệu thu thập bằng việc giải phẫu và kinh nghiệm thực tế. Năng lực tập trung và trực giác được bồi đắp bởi kinh nghiệm. Mà kinh nghiệm thì không phải là thứ cho mấy tên lính mới có thể dễ dàng chinh phục. Điểm này rất hợp với sự chậm chạp của bác.

Đoạn ông lấy cái cốc. Trên mu bàn tay lốm đốm vài vết đồi mồi lớn nhỏ.

- Nếu ví như một vết xước nhỏ trên một viên ngọc thì khuyết điểm duy nhất… có lẽ là lương khá thấp. Bởi vì, xét cho cùng bác vẫn là công nhân viên chức của Sở phúc lợi xã hội. Nếu như mở một phòng mạch hay gì đó, không chừng cuộc sống của bác đã khá hơn rồi, nhưng bác lại thích như thế này. Thỉnh thoảng được dùng bữa chung với Hime, có thể lấy dao mổ ra làm đề tài nói chuyện với cậu Butsu suốt ngày im thin thít, thật kì lạ, bác lại thích cuộc sống như thế này hơn.

Reiko thật sự xem Kunioku như là một người ông, à nếu vậy thì thất lễ quá, một người bác ruột thịt của mình. Một công việc mà hễ người bình thường nghe tới sẽ nhăn mặt, vậy mà ông có thể nói “vui lắm” không chút do dự. Cô rất thích tính cách đó của Kunioku.

Mình cũng muốn được như thế , cô nghĩ.

Reiko là một trường hợp cá biệt có tốc độ thăng tiến chóng mặt so với cái mác công chức địa phương 1 . Năm hai bảy tuổi lên cấp bậc trợ lý thanh tra, sau đó không lâu được cất nhắc vào văn phòng chính của Tổng Bộ 2 và giữ vị trí tổ trưởng trong đơn vị điều tra án mạng thuộc đội điều tra số Một.

Một cô gái trẻ tuổi 3 , thành viên của ban điều tra án mạng, trợ lý thanh tra đảm nhiệm vai trò tổ trưởng. Đương nhiên cô cũng có những cấp dưới lớn tuổi hơn mình. Cô từng nghe thấy xung quanh không ít người xì xầm to nhỏ, họ gọi cô là một ”con mọt sách” . Chỉ cần cô mắc sai lầm, dù là nhỏ đến đâu, là ngay lập tức những lời chỉ trích gay gắt gấp ba, bốn lần thường ngày của cánh đàn ông lại ập lên đầu cô. ”Mở mắt nhìn cho rõ đi, hiện trường và bài thi khác nhau lắm” là lời mỉa mai mà họ vẫn vô tình, hoặc cố ý để cô nghe thấy.

Chắc chắn đây không phải là một môi trường làm việc dễ chịu. Thế nhưng cô chưa từng nghĩ đến việc chuyển đơn vị dù chỉ là một lần. Tại sao ư? Đó là vì một phần nào đấy Reikko cảm thấy tự hào về công việc cảnh sát hình sự của mình. À không. Có thể nói là bây giờ, ngoài làm cảnh sát hình sự ra cô không thể nghĩ được cách sống nào khác. Cô không thể chạy trốn. Vì thế, nếu được, cô rất muốn mình có thể thốt lên hai từ “vui lắm” giống như bác Kunioku. May thay mọi chuyện rất suôn sẻ với cấp dưới trong tổ Himekawa thuộc đơn vị số Mười, đội điều tra số Một. Phần lớn là nhờ sự chỉ đạo của thanh tra trưởng đơn vị số Mười, Imaizumi – cấp trên của cô, người đã kéo cô về đội điều tra số Một.

Có được cấp trên và cấp dưới đáng tin cậy như thế, ngược lại cô còn cảm thấy mình thật may mắn trong tổ chức này.

Dù sao thì hiện tại, ngoài văn phòng Tổng Bộ đang là bão tố. Chẳng phải nói đâu xa, chính là cơn bão ”gái ế” mà cả nhà đang giáng xuống đầu cô. Có lẽ năm sau sẽ đổi thành ”bà cô già” , rồi dần dần sẽ được lên chức ”người già neo đơn” cũng nên. Bây giờ cô không thể cười xòa cho qua chuyện được nữa rồi.

Công tác điều tra vụ án giết người chuyên rình mò nạn nhân xảy ra ở Itahashi đã kết thúc vào đầu tháng 8. Cô đã dùng ba ngày nghỉ quý giá hiếm hoi có được để trải nghiệm bầu không khí vô cùng khó chịu trong ngôi nhà ở Minami Urawa. Dạo gần đây, không biết có phải do thần kinh căng thẳng hay không mà sự khó chịu trên khuôn mặt nhăn nhó của mẹ cô ngày càng nhiều thêm.

- Aa, ông trời ơi, hãy cho con việc làm đi…

Chẳng có ông trời nào cẩu thả đến mức tạo công ăn việc làm cho một sĩ quan cảnh sát phụ trách mảng điều tra tội phạm giết người cả. Nếu có thì chỉ là những con quỷ giết người không gớm tay mà thôi.

- Này Hime…

Kunioku chưa nói hết câu thì điện thoại trong túi áo Reiko đã reo lên rộn ràng. Cô hớn hở rút điện thoại ra. Đó là cuộc gọi từ Tổng Bộ mà cô đã mong chờ suốt mấy ngày nay.

- Vâng, Himekawa xin nghe.

- À, là tôi đây. Cô đang ở đâu?

Vẫn giọng nói ồm ồm như mọi khi của thanh tra trưởng đơn vị số Mười, Imaizumi.

- Otsuka ạ.

- Đang đi với bác sĩ Kunioku phải không? Thế bây giờ cô có đến ngay được không?

- Vâng, được ạ.

- May quá! Chuyện là Kusaka bị đau ruột thừa nên nhập viện rồi.

- Hả?

Kusaka Mamoru. Một trợ lý thanh tra tổ trưởng khác trong đơn vị số Mười. Đó là gã đàn ông thứ hai cô ghét nhất trên đời. Dù cùng chung một đơn vị nhưng tổ Kusaka và tổ Himekawa khắc nhau như nước với lửa. Biết tin hắn bị đau ruột thừa trong long cô thấy hả hê lắm.

- Vậy tổ của tôi sẽ đến hiện trường trước đúng không?

- Chính xác. Tùy tình hình mà Katsumata có được cử đến đó hay không.

Katsumata – trợ lý thanh tra tổ tưởng thuộc đơn vị số Năm. Tổ của Katsumata là tập hợp những chuyên gia trong cuộc chiến về thông tin, được gọi nôm na là “Sao đỏ trong đội Một”. Dẫu cho có hợp tác với bên đó cũng chẳng được lợi lộc gì. Tin tức nào của bên này đưa ra họ cũng vồ lấy, nhưng tuyệt nhiên không có chút thông tin nào tuồn từ bên đó sang cả. Trên đời, thực sự có một cái tổ như thế đấy. Lắm lúc cô đã bắt đầu điều tra trước, nhưng nếu không làm quyết liệt thì chắc chắn sẽ bị bên đó chen ngang vào giành.

- Rõ. Xin hãy cho tôi biết thông tin cụ thể.

- Hiện trường ở Kanamachi, thuộc quyền hạn của Sở Cảnh sát phường Kameari. Tôi chuẩn bị đọc địa chỉ đây.

- Vâng.

Cô ghi chú vào sổ rồi nhìn đồng hồ trên tay mình. Từ đây đến Kanamachi chắc tầm năm mươi phút.

- Nhờ cô đấy. Bên đây cũng sắp đi rồi.

Cô gập điện thoại, đoạn nhìn bác Kunioku đang cười tủm tỉm trước mặt.

- Ôi, nhìn cháu vui chưa kìa.

Đúng là như vậy. Kể ra cũng hơi lộ liễu một chút, nhưng khi biết mình sắp được đến hiện trường cô cảm thấy hạnh phúc khôn tả.

- Vui gì đâu bác ơi... Chỉ là nhờ vậy mà cháu chưa phải về nhà ngay với nhị vị phụ huynh mặt mày lúc nào cũng đằng đằng sát khí thôi ạ.

Có thể thản nhiên nói lên chữ “vui” thật không dễ dàng chút nào.

__________________________

(1) Kì thi tuyển công chức ở Nhật được chia thành 2 loại: hạt giống số 1 và hạt giống số 2. Người đậu hạt giống số 1 gọi là công chức quốc gia (nếu tham gia vào lực lượng cảnh sát sẽ được bắt đầu từ cấp bậc trợ lý thanh tra), còn lại là công chức địa phương.

(2) Tổng hành dinh Cảnh sát Thủ đô Tokyo thường được gọi là Tổng Bộ.

(3) Trường hợp của công chức địa phương sẽ phải bắt đầu từ vị trí tuần tra viên. Để lên cấp bậc trợ lý thanh tra thường mất gần 10 năm nên tuổi của những người ở cấp bậc này đa số ở khoảng 35 - 45.
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.28421497345 sec