Strawberry Night  Dâu Đêm Đoạt MệnhStrawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 4

Chương 4Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương đông
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
1
Otsuka, quận Bunkyo, thành phố Tokyo.

Himekawa Reiko đang cùng ăn trưa với bác sĩ pháp y Kunioku Sadanosuke ở quán mì soba gần Viện Pháp Y.

- Nhưng mà... không phải rất khó để có thể đốt một thi thể cháy thành than hay sao?

Món ăn của Reiko là Tenzaru (1) , còn Kunioku là Mori-soba (2) . Hôm nay tới lượt Kunioku đãi nên cô cũng cảm thấy tội lỗi một chút. Thế nhưng đời nào có chuyện đến quán này rồi mà không ăn món Tempura nổi tiếng của họ chứ. Mặc dù vậy, cô cũng không thể nào miễn cưỡng bảo Kunioku, người luôn bận tâm về cholesterol, cùng ăn Tenzaru với mình được. Xét cho cùng thì cũng không còn cách nào khác, nên rốt cuộc Reiko đành phải ăn món Tenzaru (tô đặc biệt) một mình.

Kunioku húp nước dùng trong cốc (3) một cách ngon lành.

- À... Mấy tên non kinh nghiệm thường nghĩ chỉ cần đốt xác là xong, nhưng mà làm thế cùng lắm chỉ đến mức độ biến thành tư thế đấm bốc đen thui thôi.

Cô biết cái gì gọi là tư thế đấm bốc của một cái xác bị thiêu. Cô cũng không biết tên gọi nào chính thống hơn, nhưng tư thế này còn có cách gọi khác là "tư thế võ sĩ" . Đây là hiện tượng xảy ra khi trạng thái co rút bởi nhiệt của cơ gấp và cơ duỗi khác nhau. Tức là những xác chết cháy thường có tư thế lưng gập lại và tứ chi co quắp về phía trước.

Bây giờ nhiều tên giết người chọn cách xử lý xác chết bằng cách đốt. Tuy nhiên, việc một sĩ quan cảnh sát như Reiko nói ra chuyện này cũng thật là kì lạ, nhưng thực ra đó không phải là một phương pháp tối ưu cho lắm. Việc đốt xác chết đến khi nó hoàn toàn hóa thành than, nếu không tìm được thứ gì đó có nắp đậy thật to, là chuyện không thể. Vì thế, cho dù có đốt xác ở nơi đất trống chẳng hạn thì nhiều lắm tử thi cũng chỉ co lại thành tư thế đấm bốc như đã đề cập ở trên, trớ trêu thay, điều này lại càng làm cho thể tích thi thể lớn hơn nữa. Ngoài ra, cô đã từng nghe được rằng khi đốt xác, các cơ quan nội tạng trong cơ thể khô lại vì nóng, nên trái lại, quá trình biến đổi sau khi tử vong rất ít. Đằng nào cũng thế, đó không phải là một phương pháp xử lí xác chết hợp lí.

Ngay cả việc ngụy trang án mạng thành một vụ chết cháy cũng vô ích. Bởi vì người chết không thở được nên đương nhiên cũng không hít khói vào. Khi giải phẫu thi thể, nếu khí quản không bị ám đen muội than thì lập tức cảnh sát sẽ xác định được đó là án mạng, hoặc ít nhất là chết trước khi bị cháy. Hành vi đốt thi thể, dù là chết tự nhiên, bản thân nó cũng đã vi phạm điều 190 trong Bộ luật Hình sự, và sẽ bị xử lý với tội danh xâm phạm thi thể.

- Hầy, gần đây bác có khám một thi thể bị cháy thành than hoàn toàn đấy. Nói ra đau lòng lắm, đó là một đứa trẻ bị té vào lò thiêu. Khó khăn lắm mới biết được đứa trẻ còn sống khi bị ngọn lửa bao trùm, nhưng vẫn chưa thể xác định được đó có phải là tai nạn hay không. Hình như kết luận cuối cùng của Sở là tai nạn thì phải.

Mỗi tháng một hoặc hai lần, cô sẽ dùng bữa với bác Kunioku như thế này. Có khi là ở trong một nhà hàng món Pháp sang trọng, khi là quán gà nướng trong hẻm, cũng có lúc là một quán mì ramen. Thế nhưng chủ đề lúc nào cũng xoay quanh các thi thể dị thường.

Lần trước, tại một nhà hàng Ấn Độ cao cấp, cô được nghe kể về một loại kí sinh trùng amip sống trong những hồ nước ngọt vào mùa hè có tên gọi là Naegleria Fowleri. Bằng cách nào đó chúng chui trực tiếp vào não thông qua đường mũi, sinh sôi nảy nở, đến cuối cùng khiến não tan ra thành một đống bầy nhầy. Trong hai nạn nhân nhiễm Naegleria Fowleri trong nước, người thứ hai là cư dân thành phố này.

Đương nhiên cảnh sát đã kết luận đó là cái chết do tai nạn, thế nhưng cả Reiko và Kunioku thậm chí còn cân nhắc đến khả năng ứng dụng nó vào một vụ án mạng.

Kunioku rót nước dùng vào cốc.

- Nói ra thật đau lòng nhưng bác không thể đối mặt với gia đình mất đi đứa trẻ được. Cặp vợ chồng trẻ gần như phát điên. Nghe đâu rốt cuộc nguyên nhân đứa trẻ té vào lò thiêu là do sự bất cẩn của ông lão ở đó.

Reiko vừa gật đầu nhìn vào mái tóc bạc bù xù đã trở thành thương hiệu của bác Kunioku. Dù bản thân mình trong già hơn tuổi rõ rệt vậy mà bác lại gọi người liên can trong vụ án là "ông lão", nghe thật buồn cười.

Thế nhưng Reiko rất thích gặp Kunioku, vì ông là một bác sĩ pháp y kì cựu.

Bác sĩ pháp y là một bậc thầy trong nghiên cứu về những cái chết bất thường. Công việc thường ngày của họ là xem xét tất tần tật những cái chết bất thường, từ những ca tử vong trong quá trình điều trị của bác sĩ đến những vụ án mạng rõ như ban ngày. Tai nạn, đột tử, chết bệnh tại nhà, tự sát, án mạng nguy trang tự sát, án mạng nguy trang cái chết tự nhiên. Đối với cảnh sát hình sự như Reiko, câu chuyện nào của bác Kunioku cũng vô cùng thú vị.

Đột nhiên bác Kunioku hướng ánh mắt tinh quái về phía cô.

- Hime vẫn chưa có bạn trai phải không?

Giật mình, cô suýt sặc.

- Thật là... Cả bác cũng đừng nói những chuyện như thế này nữa.

- "Cả" nghĩa là sao vậy nhỉ?

Reiko bặm môi, hừ mũi một cái.

- Bố, mẹ, rồi người làm căng nhất là bà cô bên họ hàng của cháu. Cứ mỗi lần gặp cháu là y như rằng, họ lại bắt đầu ca cẩm: Reiko à, con cũng sắp ba mươi tuổi rồi, đừng có lúc nào cũng chạy loăng quăng bắt cướp như vậy nữa. Năm sau cháu ba mươi là đúng rồi nhưng mà bác có thấy cái đoạn "chạy loăng quăng bắt cướp" là quá đáng không? Hơn nữa, dạo này mọi người còn tự tiện lấy ngày nghỉ của cháu làm ngày đi xem mắt nữa chứ. Thật là phiền phức không chịu nổi.

Kunioku bật cười ra vẻ hào hứng lắm.

- Vậy rồi đầu đuôi buổi xem mắt ra làm sao?

Reiko cũng tỏ vẻ hí hửng.

- Hồi đầu năm cháu bùng hai lần rồi, lần trước là nhận được điện thoại giữa buổi xem mắt, cháu đi một mạch từ đó tới hiện trường luôn.

Cả hai phá lên cười xong thì mì soba cũng được bưng lên. Reiko rót đầy nước dùng vào chiếc cốc nhỏ. Máy lạnh trong quán để nhiệt độ hơi thấp. Khi bước vào thì dễ chịu, nhưng bây giờ cô cảm thấy hơi lạnh một chút. Thật là đúng lúc, bởi vì cô cũng đang mong có được một thứ gì ấm ấm.

"Nè bác" - Cô cất tiếng, đặt cái cốc vào cạnh mép khay.

- Bác có gì vui mà gọi cháu ra vậy?

Kunioku cũng bắt chước đặt cái cốc xuống.

- À, bởi vì dùng bữa với Reiko rất vui.

- Giống như với cháu ngoại ấy ạ?

- Bất kính quá nha. Giống như với người yêu.

- Bây giờ là thất lễ với cháu rồi đó ạ.

Kunioku làm vẻ mặt mếu máo hài hước.

--- ------ ------ ------ -----
(1) Mì Soba lạnh (Zaru-soba) ăn cùng với Tempura.
(2) Mì Soba cơ bản được bày trên khay và ăn với tương đậu nành (Tsuyu).
(3) Trong món Soba, nước luộc mì (sobayu) được để riêng trong một cái ấm nhỏ, khách có thể rót ra cốc nhỏ uống thay cho trà.
Chia sẻ truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 4 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 4. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.255817890167 sec