Strawberry Night  Dâu Đêm Đoạt MệnhStrawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 3

Chương 3Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương đông
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 

Typer: Nhược Ca

Mỗi ngày tôi bị xé rách quần áo, bị đánh, bị đá, hoặc có khi bị xâm hại, bị bóp cổ, bị đập mặt xuống sàn nhà. Những tháng ngày đánh mất màu sắc, đánh mất vị giác, đánh mất tiếng nói, chỉ có mùi hôi thối nồng nặc là càng lúc càng trở nên sống động. Thế nhưng người đang chìm sâu vào vũng bùn lầy tha hóa không phải chỉ có người đàn ông này. Cả tôi cũng bị lôi kéo vào con đường ấy. Mỗi ngày tôi vừa sống vừa nghĩ rằng không biết chừng nào mình mới bị giết chết. Tuy nhiên, ngay cả trong tình cảnh này tôi cũng chưa từng có suy nghĩ muốn tự tử.

Tôi không biết mọi chuyện sẽ thay đổi như thế nào. Nhưng có một ngày nào đó, sẽ có điều gì đó thay đổi. Tôi luôn ôm chặt suy nghĩ ấy trong tim.

Và thời điểm đó chính là lúc này.

Khi tôi định thần lại, có một vật giống như một cây bút dẹt dẹt nằm lăn lóc trước mắt tôi. Màu hồng. Một miếng nhựa màu hồng xinh đẹp. Đầu màu bạc còn đuôi thì màu trắng. Trông như chỉ có mình nó nổi bật trên thế giới này. Con dao rọc giấy rẻ tiền rơi ra từ túi áo của tôi.

- Ư...?

Người đàn ông nhìn xuống tôi bằng vẻ mặt sửng sốt không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Từ bàn tay gã đang ấn vào cổ họng, máu màu đỏ rực bắn thành tia tung tóe. Màu đỏ sống động đó tưới xuống người tôi. Biến thành một cơn mưa mang màu sắc tự nhiên ôm lấy tôi. Thế giới này, chắc chắn không chỉ có màu xám.

- Gư... ga...

Gã ngã lăn ra sàn, mặt mếu máo. Biểu cảm của gã khiến tôi bất ngờ một chút, bởi vì trước giờ tôi cứ nghĩ thực lòng gã vẫn mong mình chết quách đi cho rồi.

Gì đây? Bất ngờ à? Chuyện này cũng có gì to tát lắm đâu.

Đó chính là suy nghĩ thật lòng của tôi ở thời khắc đó.

- C...c... cứu tôi... cứu tôi với.

Gã vừa nhìn tôi với ánh mắt khiếp đảm vừa bò về phía tường tìm kiếm sự giúp đỡ. Trong khi tôi đang thắc mắc không hiểu tại sao gã lại làm thế thì gã đã bò được đến chỗ chiếc ghế sô pha, nơi mẹ tôi đang nằm. Gã ôm lấy chân bà mà lay.

- C...c... cứu tôi... cứu tôi với!!!

Chốc chốc gã lại quay về phía tôi, rồi lại khóc lóc lay mẹ tôi. Thế nhưng bà chỉ hướng ánh nhìn vô hồn về phía chân của gã, ngay cả sức lực để làm một điều gì đó cũng không có. Dần dần những lời khẩn cầu, cũng như ánh mắt khiếp sợ của gã dành cho tôi cũng trở nên vô hồn giống như ánh mắt của mẹ tôi.

- Thật đẹp...

Tôi bất giác thì thầm.

Giải thoát. Những từ ngữ đó hiện lên trong đầu tôi.

Tôi liếc nhìn sang mẹ, con dao rọc giấy bất chợt lại rơi ra.

...

Ngôi nhà kinh khủng đó lại đang bốc cháy.

Từ cửa sổ bừng lên một màu đỏ còn rực rỡ hơn cả máu. Xung quanh, những đám khói giăng mù mịt như đang ra sức chống đỡ. Cứ như mây đen kịt chuẩn bị ôm trọn lấy cả thành phố. Những ánh đèn đường lập lòe ẩn hiện trong đó trông như ánh trăng rằm bị một làn mây mỏng vắt ngang qua. Thật là một khung cảnh hữu tình.

Đội cứu hỏa đã bắt tay vào công tác dập lửa, mỗi lần xịt nước vào, khói trắng lại bốc lên ngùn ngụt. Đứng nhìn từ bụi cây ở một công viên cách đó hơi xa nên tôi cũng không chắc chắn lắm, nhưng bất chấp những nỗ lực cứu hỏa miệt mài, ngọn lửa hầu như chẳng hề mảy may suy chuyển. Thật là dễ chịu.

Cháy lớn đến cỡ đó, chắc chắn là cả hai thi thể đã hóa thành tro bụi. Nếu cảnh sát điều tra, chẳng cần phải làm gì phức tạp, hẳn họ sẽ biết ngay rằng người đàn ông đó khi còn sống là một kẻ nghiện ngập. Nếu vậy chắc chắn họ sẽ nghĩ theo hướng người đàn ông đã phát điên và tự tử cùng vợ mình. Hoàn hảo. Tôi đã được giải thoát hoàn toàn khỏi sự chi phối của gã đàn ông đó và tránh xa nguy cơ tha hóa.

- Hây, đi thôi. Chuyện của ngày hôm nay... à không, những chuyện từ trước cho đến nay, hãy quên hết đi. Sau khi quên hết tất cả, mày sẽ sống một cuộc đời hoàn toàn mới.

Tôi gật đầu chắc nịch. Dù đã quyết tâm như thế nhưng tôi cũng không cảm thấy cay đắng gì cả.

- Chúng ta không thể gặp nhau được à?

- Ừ. Nên như vậy thì hơn.

- Mãi mãi?

- Không phải là mãi mãi, nhưng chỉ một khoảng thời gian thôi.

Hình như tôi lại đang nói chuyện một mình.

Khói đen và khói trắng. Ánh sáng của đèn đường và bóng tối của công viên. Tôi có cảm giác như mình đang bị dẫn đi, về lại cái thế giới màu xám đó.
Chia sẻ truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 3 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Strawberry Night Dâu Đêm Đoạt Mệnh - chương 3. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.282295942307 sec