Rồi nắng mưa sẽ ở lại bên đờiRồi nắng mưa sẽ ở lại bên đời - chương 23

Chương 23Tải chương
Truyện tổng hợp > Xuất bản
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Lỗi hẹn với tháng năm

Buổi sáng tháng Mười hai đột nhiên thiếu nắng, báo hiệu một cơn mưa sẽ đến bất kì lúc nào. Thường thì kiểu thời tiết này khiến Hà Nội vụt trở nên ảm đạm, như một người mang nặng ưu tư. Thành phố bước vào mùa đông, những gương mặt người cũng vụt trở nên vội vã. Tháng cuối năm, làm gì cũng hối hả. Để kết thúc một năm trong bình yên.

Vừa trở về từ Mộc Châu, tự nhiên, tôi nảy sinh cảm giác sợ người. Nỗi sợ hãi rất đâu đâu. Nhiều người quá cũng sợ. Sợ những gương mặt tưởng như thân quen. Sợ cách người ta làm nhau đau. Và sợ cả một buổi chiều muốn về nhà rất mau mà không sao đi được. Vì lắm quá con người. Ồn ào bất tận. Chen lấn từng khoảng trống để ngoi lên phía trước. Những lời nói tục tằn. Ở Mộc Châu thì không thế. Người ta có quyền thảnh thơi nằm trên sườn đồi, chờ mặt trời hững hờ xuống núi. Người ta có quyền hét một điều gì đó thật to (kiểu như “Anh yêu em” chẳng hạn) mà không sợ bị các ánh mắt dò xét. Và người ta có quyền hít hà cái không khí rất đỗi thanh sạch của một sớm tinh mơ nơi cao nguyên ấy. Tất cả bình dị nhưng ấm áp. Ngay cả trong cái cách con người đối đãi nhau. Những chàng trai cô gái hiền lành, uống rượu rất khỏe nhưng tuyệt nhiên không biết cách buông những lời thô lỗ cợt nhả. Những con người lấy việc giúp đỡ người khác là niềm vui. Những điều ấy, Hà Nội hiếm hoi khó kiếm.

Các chuyến đi, xét cho cùng, cũng là một cách thay đổi không gian sống, để ta vừa trân trọng, lại vừa yêu quý những vùng miền mà ta sẽ ghé qua không nhiều lần trong đời. Trở về với thực tại, cuộc sống luôn khắc nghiệt hơn thế nhiều. Và vì thế bình yên là điều khó kiếm. Như một câu hát, có bình yên nào không xót xa...

Tháng cuối năm là thời điểm cho người ta được phép nhìn lại nhiều thứ. Những điều đã xảy ra, các gương mặt ta lướt qua trong năm rồi, các mối quan hệ... Với tôi, nhiều khi đó là một quãng thời gian xa xót. Tôi luôn có mặc cảm, dường như mình đã bỏ lỡ một điều gì đó. Một lời hẹn với tháng năm chăng? Hay một lời hứa về sự thương yêu không ràng buộc? Hoặc các cơ hội và duyên may sẽ không ghé lại lần thứ hai trong đời? Tôi đã làm mất đi nụ cười của một ai đó, bỏ quên những niềm đau mà mình vô tình gây ra cho những người tôi trân quý? Hoặc tôi đã không đi trọn vẹn những con đường mà mình đã đề ra? Tôi đã hờ hững để niềm mê say của mình bỏ đi đến một chân trời xa lạ? Hay đam mê những thứ làm cho tôi trở thành một con người mà tôi khó có thể hình dung ra?

Nếu như mọi lỗi lầm đều sẽ được thứ tha, tôi hi vọng mình được tha thứ. Vì đã không ít lần lỡ hẹn với tháng năm...
Chia sẻ truyện Rồi nắng mưa sẽ ở lại bên đời - chương 23 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Rồi nắng mưa sẽ ở lại bên đời
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Rồi nắng mưa sẽ ở lại bên đời - chương 23. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.271402835846 sec