Remember when (The Foster Saga #1)Remember when (The Foster Saga #1) - chương 63

Chương 63Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 62

(Người dịch: Piky Phương)

Mười rưỡi sáng hôm sau, Kendall với Prentice Cushman cùng ba người đỡ đầu khác đang chuẩn bị chống lại Cole Harrison và tập đoàn Thống nhất rẽ đường đi qua đám đông hiếu kì vào phòng lớn nơi phiên tòa sẽ diễn ra.

Bạn bè, đồng minh của họ, thượng nghị sĩ Longtree và Kazinski từ New York đã được xếp chỗ ngồi ngay hàng đầu.

Lúc mười giờ bốn mươi, một trợ lý của thượng nghị sĩ Hayward đi tới hàng trước và lịch sự trao cho hai vị thượng nghị sĩ cùng năm thành viên của Cushman mỗi người một phong thư. Trong đó là trát hầu tòa yêu cầu sự có mặt của họ suốt phiên tòa hôm nay.

"Cái này để làm quái gì thế?" Thượng nghị sĩ Longtree nói với Prentice Cushman.

Prentice Cushman không trả lời vì mải nhìn theo một người đàn ông lớn tuổi khá quen với đôi vai khom khom đi giữa hai hàng ghế, ngồi xuống chỗ bàn của Harrison.

Diana quan sát vở kịch dần lộ ra từ phía sau căn phòng, cạnh thượng nghị sĩ Byers, người đã thuyết phục nhân viên bảo vệ SEC rằng cô là thành viên trong đoàn nhân viên của ông và phải được cho phép vào quan sát. Ông ta cứ hay đưa tay ra, siết chặt lấy cánh tay cô trấn an.

Lúc đầu mọi thứ hoạt động với sự chậm chạp khổ sở. Luật sư của Cole thông báo rằng nếu thẩm phán cho phép một mức độ linh hoạt trong sự đệ trình, toàn bộ vấn đề có thể được giải quyết dễ dàng. Thẩm phán cứ nhìn đám đông 200 người trong phòng, có vẻ vô cùng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đưa vấn đề tới kết luận sớm nhất. Dù sao thì, Diana biết, ông ta tin rằng Cole có tội.

Sau đó, Cole mới bắt đầu trình bày. Anh nói một cách dứt khoát rằng mình không khởi đầu hay sai khiến khởi đầu bất kì tin đồn nào về uy tín vi mạch Cushman. Anh đã rất tin tưởng khi đề nghị trả mười chín đô la một cổ phiếu cho công ty nếu con chip điện tử hoạt động và được đảm bảo bởi những thành viên có trách nhiệm trong ủy ban của Cushman rằng tin đồn về con chip là không đúng sự thực— rằng kết quả kiểm tra trước của họ đã chứng minh đó là một sự tiến bộ vượt hẳn những con chip khác trên thị trường.

Thẩm phán ngắt lời hai lần để phản đối lời nói của Cole, khiến Diana rất bực mình và vị thượng nghị sĩ lại vỗ nhẹ vào cánh tay cô lần nữa.

Lúc kết luận, Cole nói rằng những người ở Cushman đã làm giả cuốn băng kiểm tra về con chip của họ. Thẩm phán thấy rằng quá lố bịch và Diana đã nghĩ ông ta sẽ cười lớn. "Để tôi xem liệu tôi có hiểu ông không, Ông Harrison." Ông ta hỏi, gõ nhẹ cái bút chì trên tập giấy trước mặt. "Ông đang nói với tôi rằng nhà Cushman biết rằng con chip là không đáng tin tưởng?"

Cole đáp đó chính xác là những gì anh đang nói đến, và ông ta vớ ngay lấy câu nói ấy. "Vậy ông có muốn giải thích cho tôi biết tại sao những người thành lập và các cổ đông của công ty Điện tử Cushman lại đệ đơn kiện chính thức và bây giờ đang cố gắng lấy lại quyền sử dụng con chip, và tại sao ông không muốn trả lại nó không, thưa ông?"

Cole trả lời rằng cả anh hay Cushman đều không muốn con chip, và điều đó khiến căn phòng đột ngột im lặng. Thẩm phán sốt ruột quắc mắt. "Vậy ông có ý định chiếm cái gì khi mua lại công ty Điện tử Cushman?"

"Hai bằng sáng chế." Cole trả lời.

Sau đó, luật sư của Cole yêu cầu cho Willard Bretling làm chứng. Ông ta xác nhận mọi thứ Cole nói. Ông đổ tội cho Cushman trong việc làm giả kết quả kiểm tra và với sự giận dữ lớn, thuật lại việc mình bị tống cổ khỏi Cushman. Ông giải thích rằng đã nói với ông Harrison về khả năng xuất sắc của mình và đã cảnh báo là con chip điện tử Cushman không ổn, trước khi ông Harrison mua nó. Diana có thể cảm thấy sự phản ứng trước điều đó trong căn phòng. Willard tội nghiệp đối với họ giống như một nhân công cũ bất bình giờ lo lắng nói mọi thứ ủng hộ ông chủ mới.

Những luật sư của Cole ngắt lời, nhắc thẩm phán rằng nội dung của hai bằng sáng chế sẵn sàng đưa ra ngoài, không còn là thông tin nội bộ nữa.

Thẩm phán phẩy tay và hỏi Willard tại sao ông Harrison lại nhìn thấy giá trị của hai bằng sáng chế, cái mà nhà Cushman với "tính thiển cận" không thấy được.

Diana muốn vỗ tay khi vị thiên tài bực bội đáp, như thể đang nhẫn nại cố gắng giải thích cho một đứa trẻ. "Một sự sáng chế cũng giống như một trò chơi xếp hình vậy. Ông Harrison đã có cả hộp đầy các mảnh ghép. Ông ấy chỉ cần một vài cái nữa từ mấy cái bằng sáng chế của tôi."

"Để làm gì, nếu tôi được phép hỏi?"

"Tôi sẽ cho ngài thấy."

Với sự thận trọng và kiêu hãnh vô vàn, Willard đi về phía bàn pháp lý và, như một nhà ảo thuật lôi một con thỏ từ trong mũ ra, hất tấm khăn trùm trên một vật hình vuông phẳng ra. Tất cả những người xem hơi nghiêng về phía trước, nhưng thẩm phán thấy nó đầu tiên. "Ông đang nói rằng phiên tòa này là nơi để ông làm món pizza đáng giá 150 triệu đô la của hai tấm bằng sáng chế đó hả?"

Một tràng cười rộ lên làm rung chuyển các bức tường khiến mọi âm thanh khác đều bị át đi, nên không ai nghe thấy giọng nói vang lên từ chiếc hộp khi Willard từ từ mở nó. Ông ta dựng cái vật thể ở trong đó lên, quay về phía người xem và nó như thể là một bàn tay khổng lồ bịt chặt lấy cả đống những cái mồm trong căn phòng.

Bức tranh hiện lên trong chiếc tivi nặng 8 pao có màu sắc hoàn hảo và sự trong hoàn mĩ. Màn hình 26 inch ngang, 23 inch chiều cao.

Nó chỉ dày có 5 inch.

Trong khi Oprah phỏng vấn hai gia đình nhà tâm lý học, hai mươi hàng đàn ông lẫn phụ nữ đồng thời ngả người về phía trước trên ghế của họ và cả đám người xem dường như phẳng ra và nghiêng đi.

Vị thẩm phán cố kiềm chế. "Một chiếc tivi siêu mỏng. Đó quả là một thành công."

"Của Mitstubishi không thể sánh với nó." Willard tán thành. "Và, đương nhiên, những cái đó lại cần cổng cắm điện."

"Một chiếc tivi chạy pin sao?" Thẩm phán hỏi. "Nó vận hành với bộ pin đó trong bao lâu?"

"Khoảng năm ngày."

Một người đàn ông ở dãy trước mặt Diana từ từ đứng dậy. Rồi người bên cạnh đứng lên theo. Hàng ghế tiếp sau cũng vậy. Điều này gợi cho Diana nhớ đến cảnh mọi người vội vã theo thứ tự đứng lên ra khỏi ghế ở nhà thờ. Trong vòng vài phút, ba phần tư số người trong phòng đã tụm lại gần đó. Một phần tư số còn lại vẫn cố tới gần hơn để nhìn show của Oprah.

Cạnh cô, thượng nghị sĩ Byers dựa vai vào tường, khoanh tay, mỉm cười, chiếu tia nhìn ngưỡng mộ vào Cole, người đang ung dung nói chuyện với các luật sư của mình khi họ đang chuẩn bị ra về. "Diana," Sam Byers lên tiếng, "chồng cô là một người đàn ông rất thông minh. Và cũng rất nguy hiểm nữa."

Diana thì quan tâm tới cái khía cạnh đen tối trong bản chất con người khiến họ tụ tập lại để chứng kiến một sự trình diễn gây xôn xao và bỏ đi khi lời hứa hẹn về sự đổ máu đã không còn hơn. Cô lưu ý điều này với Sam Byers. "Một khi họ nhận ra rằng chẳng có cuộc đổ máu nào cả, họ sẽ vội vã quay trở lại với công việc."

Tiếng cười lặng lẽ của Sam Byers trở thành tràng cười lớn. "Họ sẽ không quay trở lại với công việc đâu, Diana. Họ sẽ lao quanh tìm điện thoại gọi cho người môi giới đặt mua cổ phiếu của Thống nhất!"

"Tôi hiểu."

"Tôi không nghĩ là cô hiểu. Chồng cô vừa tạo ra một tình thế rất khó xử về đạo đức, cái mà sẽ lôi kéo ít nhất là 100 chính trị gia vào lời buộc tội lẫn phản tội với SEC—kẻ máy móc tuyên bố với họ."

"Như thế nào?"

"Phiên tòa này không thực sự mở ra công khai; nó chỉ công khai với Quốc hội và các thành viên của SEC thôi. Vậy nên, vào lúc này, phần lớn đại biểu Quốc hội đã ra khỏi đây hiện đang bận rộn mua tất cả cổ phiếu của Thống nhất mà họ có thể, dựa trên những gì được coi là 'thông tin nội bộ'." Ông ta lắc đầu. "Đó là phát súng kết liễu ban ơn cuối cùng."
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Remember when (The Foster Saga #1) - chương 63 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Remember when (The Foster Saga #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Remember when (The Foster Saga #1) - chương 63. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.209496974945 sec