Remember when (The Foster Saga #1)Remember when (The Foster Saga #1) - chương 62

Chương 62Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 61

(Người dịch: Piky Phương)

Viễn cảnh Diana mong chờ Doug đến xin lỗi và đề nghị hoãn phiên tòa lại không chỉ nằm ngoài khả năng thực hiện của anh ta, mà còn nằm ngoài dự định của ảnh. Thay vào đó, hai người đàn ông nhìn nhau như hai kẻ thù không đội trời chung. Cole vẫn để tay trong túi và chỉ cau mày với vẻ thăm dò tách biệt.

Doug cũng xa cách tương tự. "Tôi sẽ không ở lâu." Anh ta bảo. "Tôi tới để xin lỗi hai người vì mọi điều tôi đã nói và làm, mà là hậu quả của điều tôi tin đã xảy đến cho Barbara."

"Ý anh là anh dự định sẽ không phê phán tôi nữa?" Cole châm chọc.

Doug chẳng những không phớt lờ mà còn giận dữ bởi gợi ý đó. "Không bao giờ." Anh ta nói với sự khinh bỉ chua cay. "Anh đã xây dựng nên một nghiệp đoàn bằng cách nuốt chửng các công ty lâu năm, đáng tin cậy và vững vàng như Cushman. Một công ty không thể chiến đấu với anh vì họ khó thể sống sót qua những thủ đoạn của anh."

"Anh thực sự cao đạo thế hay chỉ là loại người khờ dại giản đơn?" Cole dò hỏi với giọng lăng mạ kéo dài có chủ ý.

Diana thấy đôi tay Doug siết chặt, và Cole cũng vậy. Cole thậm chí còn bồi thêm. "Không thú vị sao khi anh quên đề cập đến bọn kiếm lời được lúc tôi tiếp quản—anh biết đấy, các cổ đông của những công ty 'đáng tin cậy, vững vàng' đó với sự điều khiển tệ hại và năng lực lỗi thời chẳng làm lợi cho bất cứ ai ngoài ban quản lý cao nhất, những kẻ bòn rút lợi nhuận trước khi chúng có thể nhỏ giọt xuống chỗ các cổ đông.

"Anh chẳng đề cập đến cái khỉ gì về nguyên tắc xử lý, cách thức hay động cơ của tôi. Anh cần một lý lịch cao cấp cho hình ảnh chính trị của mình, và đã sai lầm khi lựa chọn tôi rồi. Nếu tôi có thể chứng minh với anh rằng tôi vô tội đối với mọi lời cáo buộc anh gán cho, anh sẽ vẫn nhấn mạnh lại vấn đề vào ngày mai với hy vọng phiên tòa liên bang sẽ chống lại tôi."

"Cụm từ vụ kiện bôi nhọ có bất kì tác động nào đối với anh không?" Doug đáp trả với cái giọng mềm mại chết người.

"Có." Cole nhạo báng. "Nó gợi lên một sự thúc đẩy mạnh mẽ để bảo anh cút đi cho rảnh."

"Thôi đi!" Diana hét lên, quên mất rằng Doug không còn là cậu thanh niên vô tư từng cố dạy cô lái ô tô nữa rồi. "Cole hoàn toàn vô tội đối với những thứ mà anh tin là anh ấy đã làm. Chết tiệt, em đã thấy bằng chứng."

"Anh ta không cần bằng chứng." Cole bảo, liếc nhìn Doug một cách khinh bỉ. "Anh ta muốn tạo danh tiếng cho bản thân thôi."

Vì vài lý do nào đó mà lần này, khi Diana xác nhận sự vô tội của Cole, Doug lại bị dao động. "Anh đang nói rằng anh có thể chứng minh mình không tạo nên tin đồn khiến công ty Cushman mất đi một nửa giá trị của nó?" Anh ta hỏi.

Cole khoanh tay trước ngực và nhìn anh ta với vẻ ghê tởm hơn là giận dữ. "Là một người ủy quyền. Hãy chứng minh cho tôi rằng anh không nói với bất kì người phụ nữ nào, vào bất kì lúc nào trong ba tháng trở lại đây, cô ta rất xinh đẹp đi. Cho tôi thấy cách anh sẽ chứng minh nó coi."

Ngừng một lát, Cole nói. "Những người có liên quan tới phiên tòa ngày mai là anh em nhà Cushman và tất cả bạn bè họ." Cole có ý định chấm dứt cuộc thảo luận ở đó, nhưng khi nhìn Hayward, anh nhận ra có gì đó trong thái độ của thượng nghị sĩ trẻ tuổi—gần như là—thành thật.

"Chỉ tò mò thôi," Anh nói thêm bằng giọng hòa nhã khi Hayward quay đầu, bắt đầu đi ra, "anh sẽ làm gì nếu tôi có thể chứng minh cho anh thấy rằng Cushman đầy tội lỗi?"

Doug hoàn toàn bị thuyết phục rằng anh ta đang bị lôi kéo bởi một bậc thầy, nhưng cũng tò mò dừng lại, trả lời câu hỏi. "Tôi sẽ lôi thẩm phán ra khỏi giường ngủ tối nay để bắt ông ta kí một tờ trát hầu tòa." Doug đáp ngắn gọn và rõ ràng. "Sau đó tôi sẽ đích thân điều tra tìm ra bằng chứng bắt họ vào tù, giữa những thứ khác, vì việc lạm dụng chính phủ Mĩ."

Cole thấy thích thú trước câu nói của nhà cải cách hăng hái đó đến nỗi anh quyết định bắt bẻ sự bịp bợm của anh ta. Không lý do gì khác hơn là để trả thù lại cảnh khổ cực Hayward đã gây ra cho Diana trong hai tuần vừa qua. "Anh hoàn toàn chắc chắn đó là những gì anh sẽ làm chứ?"

"Đó chỉ là sự khởi đầu cho những gì tôi sẽ làm." Doug chua cay.

"Nếu vậy, hãy đi theo tôi"

Cole đưa anh ta tới một căn phòng dưới hành lang khách sạn, bên trong có hai người đàn ông thanh lịch đứng như đang đợi bạn. Họ bước sang một bên khi Cole gật đầu với họ. "Tôi sẽ giới thiệu anh với Ông Bretling," Cole bảo, "và Ông Bretling sẽ nói với anh tất cả về đồng minh của anh, anh em nhà Cushman, và con chíp điện tử được tuyên bố là của họ. Xong rồi, tôi sẽ cho anh gặp người bạn của Ông Bretling đi du lịch cùng chúng tôi. Cô ta ngồi ở bàn đằng kia, trong phòng phục vụ pizza."

o0o

Lúc bảy giờ ba mươi tối đó, khi Diana đang thay đồ để đi ăn tối, cô nghe thấy chồng mình cùng người bạn thời thơ ấu của cô trở lại. Không thể nhịn nổi, cô mở cửa, lén nhìn vào phòng khách.

Doug có vẻ cực kì giận dữ. Anh ta giật mạnh cái ống nghe điện thoại ra khỏi cái giá trong khi nới nút cà vạt lỏng ra và bắt đầu gọi điện. Diana thấy nhẹ nhõm hẳn. Ý định dùng sự thật trong vụ tai nạn ô tô của Doug chống lại anh ta đã làm tan vỡ trái tim cô. Ngoài việc là một chính trị gia tận tâm và có đạo đức thực sự, vấn đề của anh với rượu là một sự dị ứng chất hiếm thấy chứ không phải nghiện.

Cole bước vào phòng ngủ, vòng tay quanh người cô, siết lấy vòng eo thon nhỏ của cô, gương mặt góc cạnh mỉm cười uể oải. Để đáp lại câu hỏi không lời của cô, anh nói. "Thượng nghĩ sĩ muốn cùng ăn tối với chúng ta đấy."

"Anh đã bảo sao?" Diana thận trọng hỏi.

"Anh thấy bị tắc nghẹn vì cứ phải lịch sự." Anh trả lời trêu chọc.

"Đương nhiên rồi." Diana tỏ vẻ nghiêm trang.

"Nhưng không như thế nữa khi anh ta tình nguyện trả bữa tối."
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Remember when (The Foster Saga #1) - chương 62 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Remember when (The Foster Saga #1)
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Remember when (The Foster Saga #1) - chương 62. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.216341972351 sec