Pháp Y Quỷ TiênPháp Y Quỷ Tiên - chương 7

Chương 7: Hồ NữTải chương
Ngôn tình > Xuyên không
         Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Pháp y quỷ tiên

Tác giả: Khổ hải quỷ nhai

Dịch: MrSax&Tính toán xong đâu đấy hắn hỏi tiếp:

“Trong khu vực bản quan quản hạt, có đầu yêu tinh nào không?”

Hắn hạ quyết tâm, có yêu tinh không dễ chọc, liền dứt khoát súc ở trong miếu không ra đi.

“Năm mươi dặm phô dân cư đông đúc, yêu tinh đều né tránh xa xa, cho nên cũng không có đầu nào. Chỉ là có hồ nữ, trời sinh thông nhuận âm dương, có thể nhìn quỷ hồn, hơn nữa tính tình không tốt, cần chú ý nhiều hơn. Bất quá nàng chỉ là trêu cợt người, không có tâm địa ác độc.”

“Hồ nữ, ngươi nói là hồ ly tinh?”

Giang Lôi kích động, đột nhiên đứng lên, từ khi biết thế giới này có yêu tinh, hắn liền nhớ tới hồ ly tinh trong truyền thuyết, vẫn mong ngóng được gặp một lần.

“Ách!” Vệ Đại Quang nhìn hắn trong nháy mắt biến thành heo ca, nghĩ thầm, không lẽ tính tình của cảnh chủ tân nhiệm lại giống với cảnh chủ tiền nhiệm? nghĩ vậy hắn cẩn thận giải thích:

“Hương Trưởng, không phải hồ ly tinh, là hồ ly tinh cùng người kết hợp, sinh hạ nữ nhi. Không phải yêu, cũng không có yêu thể, chẳng qua kế thừa một ít năng lực của mẫu thân nàng, tỷ như nàng vừa ra đời liền có tu vi âm thần, đặc biệt giảo hoạt, trời sinh có thể nhìn thấy quỷ……”

Giang Lôi nghe xong uể oải ngồi xuống:

“Nói đến cùng vẫn là người, nhiều lắm xem như nhân yêu.”

Hồ ly tinh hắn có hứng thú, người thì thôi đi, ở địa cầu thấy nhiều, không hiếm lạ.

“Mặt khác, Hương Trưởng mỗi ngày còn phải dẫn dắt thuộc hạ lên dương gian tuần tra một canh giờ.”

“Không đúng, âm dương không phải tương cách sao? Sao lại có thể tiến vào dương gian?”

“Thỉnh nghe thuộc hạ giải thích, cái gọi là âm dương tương cách, cũng không phải tuyệt đối. Tỷ như miếu Thành Hoàng, đều được xây trong thành trì trên dương gian, Thành Hoàng nha môn cũng được thiết lập bên trong, lẽ ra trong thành dương khí quá nặng, sẽ tách quỷ hồn ra. Nhưng âm phủ ta có ông trời bảo hộ, bởi vậy quỷ ở tại bên trong không có việc gì, người sống tiến vào miếu Thành Hoàng tế bái cũng không hại. Còn có chính là, âm tào địa phủ quan ấn cùng lại thiêm, cũng có thể thông âm dương, có thể bảo hộ chúng ta tuần tra ở dương gian chờ quỷ hồn, chỉ là người sống nhìn không thấy. Lại thiêm của ngài một ngày có thể sử dụng một canh giờ.”

“Từ từ đã! Ngươi nói là, nếu không có lại thiêm bảo hộ, quỷ hồn đi trong địa phương nhiều dương khí, sẽ có điểm trí mạng chi hại. Đồng dạng, người sống nếu tiến vào âm khí trọng địa phương, cũng sẽ chết?”

“Hương Trưởng anh minh, chính là như vậy.”

“Lệ bài có thể thông âm dương hay không?”

“Có thể.”

“Vậy ngươi tự mình đi tuần tra không phải xong rồi sao?”

Giang Lôi cả giận nói, cái chức vị như chân chạy tiểu nhị này hắn không có hứng thú.

Vệ Đại Quang lập tức biện giải:

“Đây là quy củ, Hương Trưởng phải mang theo thuộc hạ tuần tra.”

“Ngươi thế nào cứng nhắc như vậy a, nói cho ngươi hiểu, quy củ là chết, quỷ là sống. Quyết định như vậy đi, từ nay về sau ngươi thay ta tuần tra.”

Lệ quỷ thầm nghĩ xong rồi, quả nhiên giống y tên tiền nhiệm, ngoài miệng lại đáp ứng không ngừng.

“Còn có việc gì không?”

Giang Lôi hỏi, trong lòng thì thầm nói: “thật không có giác ngộ làm quan, ở trước mặt thượng cấp phải biểu hiện thật tốt, còn không mau đi tuần tra đi.”

“Thỉnh Hương Trưởng tiếp quản Sổ Sinh Tử, bổn trấn quản hạt chín thôn, tổng cộng một trăm hai mươi sáu hộ, bảy trăm chín mươi ba người.”

“Sổ Sinh Tử!” Giang Lôi lại kích động, cái này chính là quyền sinh sát a.

Vệ Đại Quang nhanh chân chạy đến thính phòng, lấy ra một quyển sổ trình cho hắn.

Giang Lôi tiếp nhận, thuận miệng hỏi:

“Ta có thể sửa không?”

“Ách…… Này chỉ là bản sao chép, mục đích chủ yếu giúp Hương Trưởng đối chiếu thọ dương người nào sắp hết rồi kịp thời báo lên trên, miếu Thành Hoàng nhận được báo cáo sẽ phái quan sai xuống lấy mạng, cho dù ngài có sửa cũng không có tác dụng.”

“Thì ra là thế! Vậy có khác gì sổ hộ khẩu đâu.”

Hắn đem Sổ Sinh Tử nén ngược lại cho Vệ Đại Quang, rồi nói:

“Giao cho ngươi, thời điểm có người sắp chết thông tri cho bản quan là được.”

Tốt vậy sao! Lại tới một chưởng quầy phủi tay không lo việc. Vệ Đại Quang ôm Sổ Sinh Tử, dưới đáy lòng cảm thấy bi ai cho số phận mình. Cân nhắc một hồi, cảm thấy hay là nhắc nhở một chút, liền hỏi:

“Hương Trưởng muốn nghe một chút chuyện quan tiền nhiệm hay không?”

“Đời trước? Hắn làm sao vậy?”

Vệ Đại Quang tinh thần tỉnh táo, dẫn chứng ví dụ cụ thể, nói tới mức hăng say nước bọt bay tung téo. Nguyên lai, năm mươi dặm phô cảnh chủ tôn thần đời trước chính là điển hình một cái sắc quỷ. Chính sự thì bỏ mặc không lo, đêm nào cũng dùng quyền hạn một canh giờ tiến vào thôn xóm, chuyên chọn thiếu phụ mĩ mạo mà làm chuyện yy.

Lẽ ra hắn hành sự cẩn thận, vốn không nên xảy ra chuyện. Tỷ như dù vừa ý nhưng thấy nàng đang ở cùng trượng phu, liền tuyệt không quấy rầy. Nhưng ai biết chữ ngờ, trong thôn có lão cử nhân cưới nương tử trẻ, trượng phu tuổi già, bỏ bê cô dâu ruộng mọc cỏ dại um tùm. Bị sắc quỷ thông đồng một lần sau liền trầm mê trong đó, sau thời gian dài, nương tử kia làm loạn muốn ly hôn cùng trượng phu.

Lão cử nhân mặt già không nhịn được, đến cái tuổi này rồi còn bị thê tử nháo ly hôn, hắn còn mặt mũi nào đi gặp người? Vì thế tư hình khảo vấn, bức ra chân tướng, dưới cơn giận dữ bẩm báo miếu Thành Hoàng.

Tống Thành Hoàng thẩm tra ra, sắc quỷ bị ném vào mười tám tầng địa ngục, nương tử kia vì hổ thẹn thắt cổ tự vẫn, ngay cả Vệ Đại Quang cũng bị vạ lây.

Câu nói cửa miệng, chuyện tốt không ra khỏi cửa, chuyện xấu truyền xa ngàn dặm. Tiếng gió vẫn lọt qua khe cửa, dân chúng đồn nhau, cảnh chủ trong miếu làm hại nhân gian, dưới sự giận dữ kéo nhau phá miếu nhỏ.

Giang Lôi cuối cùng cũng minh bạch, miếu nhỏ của mình vì sao lại tàn lụi đến như vậy, ngay cả một nén nhang cũng không có, thật là quỷ trước tạo nghiệt, quỷ sau gánh họa a.

Bất quá hắn vẫn an ủi thuộc hạ:

“Ngươi yên tâm, bản quan thanh chính liêm khiết, gương sáng treo cao, tuyệt đối sẽ không làm việc cẩu thả, cùng ta hỗn, không có hại.”

Vệ Đại Quang nhớ lại mới vừa rồi Hương Trưởng nghe thấy hồ ly tinh liền kích động đứng bật dậy, lập tức đem những lời Hương Trưởng vừa hứa vứt ra sau gáy. Thanh chính cái gì chứ, không biết ngượng a!

“Ánh mắt đó của ngươi là ý gì, ta nhìn giống sắc quỷ lắm sao?”

Lệ quỷ gật đầu không đáp.

Giang Lôi nổi trận lôi đình, nhưng vẫn tận tình khuyên bảo giải thích:

“Ta thật sự không phải sắc quỷ a.”

Lệ quỷ lắc đầu.

“Lăn!”

Vệ Đại Quang vắt giò lên cổ mà chạy.

Leng keng …….

Phía sau truyền đến thanh âm bàn thờ bị ném đi.
         Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Pháp Y Quỷ Tiên - chương 7 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Pháp Y Quỷ Tiên
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Pháp Y Quỷ Tiên - chương 7. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.288521051407 sec