Ôn Nhu Nộ Tướng CôngÔn Nhu Nộ Tướng Công - chương 11

Chương 11Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 10

Lúc nhận được thiệp mời của Lục Ánh sơn trang, Mộ Dung Vũ Đoạn cũng không tính đi xem lễ lộc gì, chỉ tính sai người tặng quà là được rồi.

Nhưng vừa tiếp được thư của cậu cả, cho dù Lục Ánh sơn trang có là đầm rồng hang hổ, hắn cũng không thể không đi một chuyến, dùng tốc độ nhanh nhất chạy đến.

“Tại hạ là Kim Lăng Mộ Dung Vũ Đoạn, xin hỏi Độc Cô Tiếu Ngu công tử có ở đây không?”

Hộ vệ của Lục Ánh sơn trang quá nửa là đã gặp qua hắn, vừa nghe tên của hắn, lập tức trên mặt ngưỡng mộ, cung kính thỉnh hắn chờ một chút, sau đó lập tức vào trong thông báo.

Trong lúc chờ đợi, Mộ Dung Vũ Đoạn nhìn trái nhìn phải xung quanh một hồi, cảm thấy có gì đó rất kỳ quái, rất tĩnh lặng!

Hôm nay là điển lễ truyền ngôi của trang chủ Lục Ánh sơn trang, mà Lục Ánh sơn trang mặc dù không phải là một đại bang phái tài giỏi gì mấy nhưng không lẽ không có đến nửa vị khách mời?

“Mộ Dung đại công tử, mau mời!” Tên thủ vệ lại xuất hiện, bộ dáng vô cùng hoảng loạn.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

“Có người đến Lục Ánh sơn trang kiếm chuyện, nhị cô gia thỉnh ngài đến giúp đỡ!”

Hèn chi không khí trong trang có điểm không bình thường.

“Đối phương là ai?”

“Không biết.”

“Hả?”

Có người tìm đến cửa sinh sự mà lại không biết đối phương là ai, điều này thật sự không phải bình thường.

Nhưng nói thật, cho dù hắn đoán cách mấy cũng đoán không ra ba vị anh em vợ của hắn lại bị người của Lục Ánh sơn trang bao vây, cho nên hắn ngây dại tại đương trường.

Điều này thật sự rất không bình thường!

Mãi đến khi Hải Đi Ta vội vàng chạy lại nghênh đón, hắn mới hồi phục tinh thần lại, nhưng căn bản hắn không có cơ hội mở miệng hỏi rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Hải Đi Ta hai tay nắm chặt lấy tay hắn, làm như là bằng hữu đã nhiều năm không gặp, nay vất vả lắm mới gặp lại, thân thiết như vậy, khẩn cấp như vậy.

“Đại công tử, thật may mắn là ngươi đã đến rồi!”

Mộ Dung Vũ Đoạn cúi đầu xem bàn tay của hắn bị nắm thật chặt như bị độc xà cuốn lấy, có chút nghi hoặc – bọn hắn thân thiết vậy sao?

Nếu hắn nhớ không lầm, đây là lần đầu tiên bọn hắn gặp nhau mà?

“À, ta là…”

“Đại công tử, ta là Hải Đi Ta của Tùng Giang phủ Hải gia, đại ca của ta chính là Hải Đi Duy, ta nghĩ đại công tử hẳn biết, đại ca của ta và anh vợ của đại công tử là anh em cột chèo?”

Là anh em cột chèo chung một bà cô họ.

Trong lòng Mộ Dung Vũ Đoạn thầm sửa lại, rồi sau đó bất chấp tay của chính mình còn đang bị độc xà quấn xung quanh, quay đầu lại liếc mắt về hướng Độc Cô Tiếu Ngu.

Xin hỏi, hiện tại rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì?

“Biết.”

“Thật tốt quá, vậy ngươi và ta đều là người một nhà” da mặt giãn ra, Hải Đi Ta đã thành công trong việc tạo nên quan hệ “người một nhà”. “Bây giờ Lục Ánh sơn trang đang gặp phải phiền toái, thỉnh đại công tử tương trợ giùm.”

Người một nhà?

Ai với ai?

Mộ Dung Vũ Đoạn rất là bối rối, bởi vì vị anh vợ kia của hắn bẩm sinh tính tình hài hước, cứ đứng đằng kia cười vui vẻ, căn bản không để ý gì tới hắn.

Rõ ràng là anh vợ cho gọi hắn đến đây a!

“À, không biết là chuyện phiền toái gì?”

“Bọn họ…” cuối cùng Hải Đi Ta cũng chịu buông tay Mộ Dung Vũ Đoạn ra, sửa lại vẻ mặt phẫn nộ chỉ về hướng Độc Cô Tiếu Ngu. “bất mãn nhạc mẫu truyền ngôi vị trang chủ sơn trang cho thê tử của ta, nên đến đây làm náo loạn!”

Anh vợ của hắn?

Đến đây làm náo loạn?

“Sao?” Mộ Dung Vũ Đoạn cảm thấy đầu bắt đầu đau đớn, càng lúc càng không hiểu rõ tình huống trước mắt.

“Phiền đại công tử bắt bọn họ lại, để ta thẩm vấn cho rõ ràng, xem rốt cuộc là ai đã sai khiến bọn họ đến đây!”

Bắt bọn họ?

Nếu hắn có bản lĩnh này a!

“Việc này…” Mộ Dung Vũ Đoạn bất đắc dĩ thở dài. “Ta cũng không thể chỉ dựa vào lời nói đơn phương mà động thủ, có thể để ta trước hết hỏi rõ ràng lại hay không?”

“Chẳng lẽ đại công tử hoài nghi ta lừa ngươi sao?” Hải Đi Ta một mực như bị oan uổng, bộ dáng thập phần oán giận.

Còn không phải như vậy sao?

Mộ Dung Vũ Đoạn nhịn không được lại thở dài, chuyển mắt nhìn Độc Cô Tiếu Ngu. “Đại ca, nhị ca, tam ca, có thể cho ta biết, các ngươi triệu ta đến đây rốt cuộc là có chuyện gì? Mà hiện tại lại xảy ra chuyện gì?”

Câu “Đại ca, nhị ca, tam ca” của hắn vừa ra khỏi miệng, vẻ mặt mọi người tại hiện trường đều thay đổi.

Chấn kinh?

Không, là mờ mịt. Hắn kêu ai?

Sau đó là nghi hoặc.

Không đúng, tất cả mọi người đều biết, Mộ Dung Vũ Đoạn là con trai độc nhất, ngoại trừ một muội muội đã gả ra ngoài, cũng không có huynh đệ họ hàng nào cả, vậy hắn gọi “Đại ca, nhị ca, tam ca”…

Là ai?

“Chuyện này giải thích sau với ngươi, giờ trước hết đến ra mắt tam tẩu đã!” Độc Cô Tiếu Ngu dùng cằm chỉa chỉa về phía Lâu Thấm Du.

Á..á…á, thì ra là gọi hắn đến ra mắt tam tẩu sao?

Chắc vậy, chắc vậy!

Mộ Dung Vũ Đoạn lập tức kính cẩn thi lễ. “Vũ Đoạn ra mắt tam tẩu.”

Hắn gọi một cách tự nhiên như không, nhưng Lâu Thấm Du nghe được cả người lại cứng ngắc, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm giác quái dị.

Hắn kêu ai?

Nàng sao?

Tại sao hắn kêu nàng là tam tẩu…

Nàng trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ Đoạn, đang cố gắng tự hỏi; Độc Cô Tiếu Ngu và Quân Lan Chu nhìn thẳng vào mặt nàng lo lắng không yên, lại có chút khẩn trương; Mộ Dung Vũ Đoạn hai mắt mờ mịt, khó hiểu không biết tình huống hiện tại ra làm sao?

Sau một lúc lâu…

“Thanh ca.”

“Có chuyện gì, lão bà?”

“Chàng…”

“Gì?”

“là Nộ Tu La?”

“Gì? Nàng không biết sao?”

“…”

Lâu Thấm Du tiếp tục trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ Đoạn, còn đang cố gắng tự lý giải tiếp; Độc Cô Tiếu Ngu và Quân Lan Chu vẫn chăm chú nhìn nàng, càng lúc càng khẩn trương; Mộ Dung Vũ Đoạn trong đầu càng mờ mịt, càng lúc càng hoang mang.

Tình huống hiện tại lại là như thế nào đây?

“Thanh ca.”

“Lại có chuyện gì?”

“Nói một cách khác, chàng…”

“Sao?”

“là người trong giang hồ?”

“Không đúng, ta chỉ buôn bán ngựa!”

“…”

Lâu Thấm Du vẫn trừng mắt nhìn Mộ Dung Vũ Đoạn, tiếp tục cố gắng tiêu hóa chuyện này; Độc Cô Tiếu Ngu và Quân Lan Chu cũng vẫn như trước chăm chú nhìn thẳng nàng, vô cùng khẩn trương; Mộ Dung Vũ Đoạn cười khổ, hoàn toàn bỏ ý định muốn làm rõ ràng rốt cuộc tình huống hiện tại là như thế nào.

Quên đi, “Một ngày nào đó” hắn sẽ rõ ràng.

“Thanh ca.”

“Thiệt tình, nữ nhân đúng là phiền phức mà, lão bà, có chuyện gì một lần nói cho xong đi, được không?”

Rẹt một cái, cuối cùng tầm mắt của Lâu Thấm Du cũng dời đi hướng khác, nàng hung tợn nhìn thẳng mặt Phó Thanh Dương, bộ dáng quả thật giống như đang muốn cắn đầu người nào đó, đáng sợ tới mức Độc Cô Tiếu Ngu, Quân Lan Chu và Mộ Dung Vũ Đoạn đều không tự chủ được lui ra sau hai bước.

Đầu bọn họ không thể ăn, đừng cắn bọn họ!

“Thanh ca, chàng…”

“Hừ, nàng lại ngắm nhìn ta chằm chằm, là nàng đã nói, nếu nàng lại nhìn ta chằm chằm như vậy, ta phải nhắc nhở nàng một tiếng, nè, bây giờ ta nhắc nhở nàng, mau mau đừng nhìn ta chằm chằm như vậy!”

Rẹt một cái, Độc Cô Tiếu Ngu và Quân Lan Chu cũng cùng đem ánh mắt phóng tới nhìn chằm chằm Phó Thanh Dương, trừng mắt lên một cách khó hiểu.

Bây giờ là lúc nào mà tên ngu ngốc này còn nói lời như thế, hắn không sợ lão bà trong cơn tức giận hưu phu ngay tại đương trường hay sao?

“Thanh. Ca…”

“Nhưng bây giờ cũng không có chuyện gì quan trọng cho nàng làm, để nàng ngắm nhìn ta một chút chắc cũng không có chuyện gì đâu? Nhưng mà ta không rõ, tại sao nàng lại luôn luôn ngắm nhìn ta chằm chằm như vậy?”

Trên trán nổi lên ba vạch đen sì, Độc Cô Tiếu Ngu và Quân Lan Chu không khỏi hai mặt nhìn nhau dò xét.

Lan Chu, ngươi không có cách gì bắt hắn ngậm họng lại hay sao?

Thật xin lỗi, đại ca! Khinh công hắn nhanh như vậy, ta bắt hắn không được!

Thật là ngốc đến hết thuốc chữa, vậy ngươi thấy chúng ta có nên bóp chết hắn ngay bây giờ hay không, chưởng hắn chết, thuốc hắn chết, miễn khỏi phải để hắn tiếp tục làm mất mặt xấu hổ như vậy?

Đại ca quyết định là được rồi.

Tốt, vậy bây giờ ta đây đánh chết hắn đi cho rồi!

“Hahaha!”

Gì?

Độc Cô Tiếu Ngu nghi hoặc thu hồi tầm mắt lại, đã thấy Lâu Thấm Du một khắc trước vẫn còn là một bộ dáng muốn mưu sát thân phu, không biết từ khi nào lại chuyển tầm mắt sang nhìn hắn, chẳng những không hề buồn bực, mà thậm chí còn che miệng cười nắc nẻ không thôi, tựa hồ nhìn ra hắn đang suy nghĩ cái gì.

“Đại ca.”

“Đệ muội?”

“Dù Thanh ca có phải người trong giang hồ hay không, hiện tại ta thật sự rất hạnh phúc, ta nghĩ đây là thứ hạnh phúc cha ta đã từng mong ước, phải không?”

“Đúng, đúng, đúng vậy, đúng là như thế!” Độc Cô Tiếu Ngu vội nói.

Lâu Thấm Du mỉm cười. “Cho nên xin đừng bóp chết Thanh ca, ta cũng không muốn phải làm quả phụ.”

Phó Thanh Dương ngẩn ra, vẻ mặt ai oán, thanh âm uất ức. “Ta làm sai chuyện gì mà đại ca muốn giết ta?”

Giết hắn?

Không, chỉ là tìm cái hầm cầu đem hắn chôn sống xuống thôi!

Độc Cô Tiếu Ngu ngắm vị đệ đệ của mình, rõ ràng là không ngu ngốc gì cho cam, chỉ phải tội già đầu rồi mà còn quá chân chất khiến người ta giận điên người, lại nhìn nhìn vị đệ muội đoan trang nhu uyển, trái ngược hoàn toàn với đệ đệ của hắn, như trời và đất, như phương nam và phương bắc, rồi hắn cất tiếng cười to.

Quả nhiên là tuyệt phối!

Không cần hoài nghi gì nữa, Phó Thanh Dương thập phần sủng ái lão bà; mà theo ánh mắt chăm chú ngắm nhìn phu quân của Lâu Thấm Du cũng có thể thấy được tình cảm của nàng đối với phu quân, là quyến luyến, là kính trọng.

Trên đời này, chắc cũng chỉ có nàng kính trọng tên ngu ngốc kia!

“Cuối cùng có thể an tâm!” Độc Cô Tiếu Ngu lẩm bẩm nói, sau đó chuyển qua hướng Hải Đi Ta. “Tốt, giờ cũng nên xử lý chính sự rồi!”

Sớm đã sợ tới mức phát run, Hải Đi Ta vừa bị hắn nhìn tới, nhất thời sợ hãi đến mức hai chân mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ xuống tại đương trường.

Ngàn tính vạn tính nhưng cũng không thể ngờ được, trước mắt chính là ba vị Tu La trong Thất Tu La, mà hắn lại còn muốn giết người diệt khẩu!

Hắn thật hoài nghi nếu mình không bị xử lý ngay tại đương trường!

Càng khó tin là, cái tên mãng hán thô lỗ râu ria lông lá đầy mặt kia, lại chính là Nộ Tu La, hơn nữa hắn lại còn là Tam nữ tế của Lục Ánh sơn trang!

Vậy từ giờ còn ai dám động đến Lục Ánh sơn trang nữa!

“Ngươi! Mang lão bà của ngươi cút về Hải gia đi, nhớ kỹ, phải chuyển cáo những lời của ta đến lệnh đường!”

“Nhớ kỹ! Nhớ kỹ!”

“Còn nữa, cảnh cáo lệnh đường, bà ta không được phép đụng vào Lục Ánh sơn trang nữa!”

“Dạ! Dạ! Dạ!”

“Ra ngoài!”

Nhanh như chớp lập tức không thấy bóng dáng của Hải Đi Ta nữa, tất nhiên những cao thủ mà Hải gia mang đến cũng chạy theo hắn.

Thế là Độc Cô Tiếu Ngu lại xoay người, đối mặt với Lục Phù Dung còn đang trợn mắt há hốc mồm nhìn hắn lom lom.

“Lâu trang chủ.”

Lục Phù Dung cả kinh, “Đại công tử?” Không biết vì sao, tuy rằng đối phương luôn luôn tươi cười hòa nhã, lại khiến bà kinh hồn táng đảm nổi da gà.

“Hôm nay nguyên là Lâu Trang chủ muốn truyền ngôi vị lại cho nhị tiểu thư…”

“Phải, nhưng Nguyệt Lan đã…”

“Nếu nhị tiểu thư đã bỏ đi, vậy đem ngôi vị trang chủ truyền lại cho đại tiểu thư đi!”

“Gì?” Lục Phù Dung cứng họng, tưởng sau khi Lâu Nguyệt Lan bị đuổi đi, bà có thể thanh thản ổn định ngồi yên trên chiếc ghế trang chủ của Lục Ánh sơn trang, không ngờ…

“Sao?” Độc Cô Tiếu Ngu thủy chung vẫn dào dạt ý cười, nhưng giờ phút này, nụ cười tươi tắn kia lại ẩn chứa đầy ý đe dọa.

Lúc này Lục Phù Dung cũng hiểu được, cho dù như thế nào, hôm nay bà không thể không đem vị trí trang chủ truyền cho Lâu Nguyệt Sương, nếu không sau này Lục Ánh sơn trang lại gặp phải chuyện phiền toái, Thất Tu La cũng sẽ chỉ khoanh tay đứng nhìn.

Hừ hừ hừ, không sao, muốn truyền ngôi thì truyền ngôi.

Trên Hoàng đế có Thái thượng hoàng, trên trang chủ tất nhiên cũng có thể có Thái thượng trang chủ, dù bà là trang chủ hay thái thượng trang chủ, Lục Ánh sơn trang thủy chung vẫn nằm trong tay bà!

Mà bây giờ, có Thất Tu La làm chỗ dựa, Lục Ánh sơn trang hẳn có thể hoành hành ngang ngược, diễu võ dương oai trên giang hồ!

※※※

Ngày tốt giờ lành, Lục Phù Dung đem ngôi vị trang chủ truyền cho Lâu Nguyệt Sương.

Hôm sau, Độc Cô Tiếu Ngu liền hướng Lâu Nguyệt Sương cáo từ, tính đem đệ đệ và đệ muội đưa về nhà trước để mấy vị trưởng bối an tâm.

Lúc chia tay…

“Chị vợ, đại ca của ta nói, sau này nếu ngươi gặp chuyện gì, cho dù Lục Ánh sơn trang gặp phiền toái lớn bằng trời đi nữa, cứ cho bọn ta biết một tiếng, bọn ta nhất định sẽ tới giúp ngươi giải quyết.” Phó Thanh Dương lớn tiếng nói, không hề băn khoăn nể mặt mẹ vợ đang ngồi bên cạnh.”Nhưng nếu do nhạc mẫu đại nhân gây ra, cho dù vấn đề nhỏ như hột đậu xanh thì bọn ta cũng vẫn mặc kệ!”

Rẹt một cái, Lục Phù Dung đen mặt lại; Lâu Nguyệt Sương âm thầm cảm kích không thôi. Kể từ đó, Lục Phù Dung cũng không dám can thiệp vào quyết định của nàng.

“Cám ơn muội phu.”

“Không cần khách khí, người trong nhà cả thôi!”

Rồi sau đó, bọn họ rời đi.

Xe ngựa không nhanh không chậm lên đường, Lâu Thấm Du thủy chung vẫn chăm chú nhìn sơn trang trước mặt và Lục Phù Dung, Lâu Nguyệt Sương, Lâu Tuyết Du, đôi mắt nàng không hề chớp, cho đến khi xe ngựa quẹo qua khúc quanh, nàng mới buông màn xe, ôm Tuyết Vụ, trong lòng ngổn ngang trăm mối cảm xúc.

Bây giờ mới thật sự là rời khỏi Lục Ánh sơn trang!

Đối với Lục Ánh sơn trang, nàng không chút nào quyến luyến; đối với tỷ muội, cũng không có gì là bỏ không được; đối với mẫu thân, lại hận không thể rời xa sớm hơn một chút; nhưng không biết vì sao, trong lòng lại có vài phần bùi ngùi, vài phần thương cảm…

“Ta nói, Thanh Dương?”

“Đại ca?”

“Ngươi còn nhớ rõ Tứ thẩm nhi đã dặn, sau khi thành thân ngươi phải làm như thế nào với bộ râu kia của ngươi hay không a?”

“…”

“Hử?”

“Ờ…cạo sạch sẽ…”

“Sau đó?”

“Ngay cả…ngay cả một cọng cũng…không được để sót lại…”

“Vậy xin hỏi, hiện tại khuôn mặt này của ngươi là sao a?”

“Ta…ta chạy suốt ngày vất vả! Vậy…liền…”

“Như thế nào?”

“Đừng như vậy mà! Đại ca, hễ nghỉ chân ta sẽ lập tức cạo sạch sẽ, trăm ngàn lần đừng nói với mẹ ta a!”

“Nếu vậy…”

“Ta cho đại ca ngươi mượn Mặc Dạ cưỡi một tháng là được chứ gì?”

“Nó không cho người khác cưỡi.”

“Ta muốn nó cho ngươi cưỡi thì nó sẽ cho ngươi cưỡi.”

“Tốt lắm, cho ta mượn Mặc Dạ cưỡi một tháng, lão bà ta mượn Bạch Yên cưỡi một tháng, đúng lúc bọn ta…”

“Không được! Bạch Yên không được!”

“Tại sao?”

“Bạch Yên là của lão bà ta.”

“Mượn một chút có sao đâu?”

“Đó là của lão bà ta, không cho mượn!”

“Vậy thì thật xin lỗi, nếu không đồng ý, ngươi chờ bị Tứ thẩm nhi xách lỗ tai đi!”

“Đại ca, đừng như vậy mà…”

“Không có Bạch Yên, miễn bàn!”

“…Hừ! Giỏi lắm! Cùng lắm thì cởi sạch quần áo đi một vòng trong thôn thôi, không sao!”

Hahaha!

Không, nàng làm gì có thời gian để suy nghĩ mấy việc này? Vị phu quân chân chất kia của nàng, còn có huynh đệ và thân nhân trưởng bối của hắn, mặc dù có thân phận không tầm thường, lại có thể sống bình thường như vậy, ấm áp viên mãn như vậy; mà nàng cũng sắp có thể gia nhập bọn họ, mong chờ cuộc sống tương lai còn không kịp, nàng nào có thời gian nhàn rỗi để mà thương cảm?

Nàng lẳng lặng buông Tuyết Vụ ra, lấy ra bài vị của cha, cười với bài vị rất tươi.

Phụ thân, ngài hẳn mong muốn như thế này a? Cuộc sống bình thường mà ấm áp, bình thản mà hạnh phúc, đây chính là cuộc sống mà ngài ao ước có phải không?
Kết thúc



Xách theo cái rổ, Lâu Thấm Du ra đại sảnh, Tuyết Vụ nay đã lớn lên thành một con chó to béo mập mạp nhảy nhót chạy tới chạy lui bên chân nàng, hưng phấn xù cái đuôi lông lên quẫy quẫy không ngừng, cọ trúng nàng khiến nàng vừa tức vừa buồn cười.

“Tuyết Vụ, ta muốn đến từ đường, cũng không phải đi chơi, ngươi hưng phấn như vậy làm gì?”

Đi được một lúc, đột nhiên nàng giơ tay lên dùng sức vẫy hai cái, Độc Cô Tiếu Ngu bên bờ ruộng phía bên kia cũng giơ tay lên vẫy vẫy với nàng, rồi sau đó vùi đầu tiếp tục làm ruộng.

Tiếu Tu La thanh danh hiển hách trên giang hồ thật sự đúng là một nông dân, thật sự là khó có thể tưởng tượng!

Nàng lại tiếp tục đi về phía trước, đột nhiên, tiếng gào thét đòi đánh đòi giết vọt qua bên cạnh nàng, nàng không khỏi tò mò lớn tiếng hỏi.

“Thập tam đệ, tại sao la lớn như vậy?”

“Tên tiểu tử Thập bát đệ đó dám gieo hạt tiêu trên thửa đất trồng đậu xanh của bọn ta, ta phải giết hắn!”

Hahaha!

Các đứa con của Quỷ Diêm La quả nhiên quỷ quái muốn chết, làm như ngày nào không trêu cợt người khác thì sống không nổi hay sao đó, cứ chốc chốc lại có tiếng người kêu la đòi giết đòi đánh, mà người bị đuổi đánh đuổi giết nhất định là nhi tử của Quỷ Diêm La.

Nàng mím môi lại cười, vừa đi được vài bước, lại gặp được một cảnh tượng thú vị mà dường như ngày nào cũng gặp qua.

“Tướng công, đừng keo kiệt như vậy mà!”

“…”

“Một năm mới chữa bệnh từ thiện một lần, cũng đâu có gì phiền toái!”

“…”

“Tướng công, được rồi, được rồi, chỉ một lần thôi!”

“…”

“Tướng công…”

Làm bộ như không phát hiện, nàng cúi đầu cười trộm đi ngang qua đôi vợ chồng có thể nói là tuyệt phối kia, qua một khúc thật xa mới dám cười ra tiếng.

Cũng có lúc lãnh tâm lãnh diện Độc Tu La cũng phải bó tay!

Lại đi không được bao lâu, gặp một đám nương tử đang vây quanh thảo luận, có người bằng tuổi nhau, có người già, càng không thiếu người trẻ.

“Đại bá mẫu, Nhị bá mẫu, nương, lục thẩm nhi, thất thẩm nhi.”

“Thấm du a! Đang muốn đi tìm ngươi đây, đến đây, đến đây đi!”

“Có chuyện gì ạ? Thất thẩm nhi.”

“Bọn nam nhân nhà này thật sự rất đáng giận, cho nên chúng ta đang lên kế hoạch tìm một ngày toàn thể chuồn êm đến Tân Cương chơi, để nam nhân bọn họ tự phục vụ bản thân đi, đến lúc đó ngươi cũng cùng đi đi!”

Đây không phải là hỏi, mà là mệnh lệnh.

“Chuyện này…” Trên trán mồ hôi chảy xuống giọt giọt, nàng đắn đo không biết trả lời như thế nào.

“Thôi được rồi, được rồi, đừng làm khó nàng, nàng cũng y như Mông Mông, phu là trời, thê là đất, chúng ta có hỏi nàng cũng như không thôi, đến lúc đó bắt cóc nàng theo là được rồi!”

“Nói vậy cũng phải, vậy thì Thấm Du, ngươi cứ đi làm việc của ngươi đi thôi!”

Thế là nàng rời khỏi nhóm nương tử đang âm mưu bàn tán kia, bên môi vẫn không ngớt cười.

Vào trong đây rồi, nàng mới hiểu một chuyện, trong đây không hề có nam nữ nam nữ ngang hàng nhau, mà tại đây đối phương đều cam tâm tình nguyện lép vế hơn người còn lại, giống như nàng, nàng cam tâm tình nguyện bị Phó Thanh Dương “dẫm nát dưới lòng bàn chân”, bởi vì tuy rằng “Bị dẫm nát dưới lòng bàn chân”, nhưng ngược lại, nàng cũng nhận được rất nhiều quan tâm, lo lắng và thương yêu.

Chịu thiệt chính là phương pháp để chiếm tiện nghi, đây có lẽ chính là đạo lý này!

“Tuyết Vụ, ta đi vào một mình được rồi, ngươi canh bên ngoài đi.”

Tuyết Vụ lập tức nhu thuận nằm phục xuống, cái đuôi vẫn không ngừng vẫy qua vẫy lại trên mặt đất, nàng yêu thương vỗ vỗ đầu của nó, rồi mới bước vào trong từ đường.

Phó Thanh Dương không có lừa nàng, trong đại từ đường của bọn họ thật sự rất nhiều, rất nhiều “người”, bài vị khắp nơi, các tổ tiên trưởng bối của Thất Diêm La đều ở đây, là một “đại tạp viện” chính tông, nếu bọn họ thật sự có thể nói được, chỉ sợ là thật sự sẽ huyên náo ầm ĩ vô cùng.

Cha của nàng cũng đã sớm nhập bọn với bọn họ.

Hơn nữa ở đây quả thật lúc nào cũng có người đến thắp hương cung phụng, xem đi, trên bàn thờ tràn đầy cống phẩm, đều là tươi mới mỗi ngày, tuyệt không có cống phẩm nào đã để quá đêm.

“Cha, ở đây ngài thật sự có rất nhiều bạn nha?” Nàng cười nói. “Hy vọng ngài sẽ không ngại náo nhiệt.”

Nói xong, nàng lấy từ trong rổ ra bánh ngọt, hoa quả, đặt lên bàn thờ đã sớm không còn chỗ trống, xong rồi thắp hương tế bái, sau đó nàng chăm chú nhìn bài vị của cha, cười sung sướng.

“Cha, ngài khoái hoạt không? Thấm nhi thật rất vui vẻ!”

Nàng rất thỏa mãn, rất thỏa mãn thở phào ra một hơi.

“Thanh ca rất sủng ta, các trưởng bối cũng rất tốt đối với ta, đây quả thật là một gia đình chân chính, rất ấm áp, vô cùng ấm áp, đời này ta cũng không muốn rời đi khỏi nơi này, ta nghĩ, chắc cha ngài cũng vậy?”

Lại cùng phụ thân hàn huyên một hồi lâu sau, nàng mới sảng khoái rời đi.

“Được rồi, Tuyết Vụ, chúng ta trở về đi! Thanh ca chắc đang tìm ta, hắn nói muốn ăn há cảo, ta còn chưa nấu cho hắn nữa!”

Phó Thanh Dương quả nhiên đang tìm nàng, nhưng cũng không phải bởi vì nguyên nhân nàng đang nghĩ, mà là bởi vì…

“Cha, giúp đỡ đi!”

“Giúp cái gì?”

“Giúp nữ nhi của ta, tôn nữ của ngài, đổi tã, cái mông hoàng kim của nó thật thối chết người.”

“Sao ngươi không tự mình đổi?”

“Chuyện này…chuyện này…không tốt lắm? Nó là nữ nha!”

“Nữ thì làm sao? Nó là con gái của ngươi, cũng không phải nữ nhi của người khác.”

“Nhưng mà…nhưng mà…Nó là nữ!”

“Là con gái của ngươi.”

“Nhưng…nhưng…Nó là nữ !”

“…Nó là con gái của ngươi!”

“Mẹ nó, lão cha ngài rống lớn tiếng như vậy để làm chi? Dọa nữ nhi của ta khóc rồi nè!”

“Ta…mụ nội nó! Không dám thay tả cho nữ nhi, vậy ngươi sinh nhi tử đi!”

“Chó chết mà, lão cha thối ngươi dám thử nói nữa xem xem, nữ nhân Lâu gia chỉ sinh nữ không sinh nam, ngươi cố ý muốn làm lão bà của ta thương tâm sao?”

“Ngươi cái tên hỗn đản này, không sinh nhi tử thì Phó gia ai nối dõi tông đường?”

“Tổ tiên Quy Tôn vương là con dê con, ngoại trừ ta, lão cha thối ngài còn có hai đứa con trai, muốn nối dõi tông đường thì tìm bọn hắn được rồi, tại sao nhất định phải là ta?”

“Ta muốn ngươi nối!”

“Được, ta đi tìm nương, hỏi bà…”

“Chậm đã, chậm đã, đừng tìm nương của ngươi, đừng tìm nương của ngươi!”

“Sao?”

“Ta…tìm đệ đệ của ngươi nối, được chưa?”

“Ngoài ra, cũng không được nhắc lại chuyện này!”

“Tại sao?”

“Ta không thèm để ý, nhưng lão bà của ta sẽ để ý.”

“Bênh lão bà ngươi dữ vậy sao, ngay cả nói cũng không cho nói, cái này hơi quá đáng à nha, ta…”

“Ta đi tìm nương!”

“Được, được, được, không đề cập tới, không đề cập tới!”

Ngoài cửa, Lâu Thấm Du lẳng lặng lau đi nước mắt, không phải thương tâm, mà là cảm kích, cảm động, ngay cả chính nàng còn không nghĩ đến chuyện này! Phó Thanh Dương cũng đã vì nàng mà lo lắng như vậy.

Có được một phu quân khoan dung lại thông cảm như vậy, nàng còn cầu mong gì nữa?

Mà trong phòng, Phó Thanh Dương vừa thắng một keo, nhưng lại cũng thua một bàn khác, vừa đắc ý chưa đầy một lát, lại mặt mày nhăn nhó khóc lóc liền đó.

“Lão cha thối, thực không có lương tâm, giúp nữ nhi ta thay tả một chút cũng không được! Quên đi, vẫn đi tìm lão bà là tốt nhất!”

Nhưng khi hắn thật vất vả mới tìm được Lâu Thấm Du, lại phát hiện Lâu Thấm Du đang cải lão hoàn đồng, nàng mang theo Tuyết Vụ đang chơi liệng đá với một nhóm tiểu quỷ khác.

“Hahaha, Tam tẩu liệng rất hay!”

“Nặng hơn! Nặng hơn!”

“Hahaha, giỏi, giỏi, Tam tẩu thực giỏi!”

“Nặng hơn nữa đi! Nặng hơn nữa đi!”

Sợ gọi tới gọi lui Lâu Thấm Du đang chơi sẽ mất hứng, Phó Thanh Dương không khỏi ngây người một lúc lâu sau, lắc lắc đầu, được rồi! Vậy đi tìm người khác đi…

“Nhị tẩu, cứu mạng a!”

“Sao?”

“Van cầu ngươi, giúp nữ nhi của ta thay tã đi!”

“…”

HẾT
  Trước   Exit 
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Ôn Nhu Nộ Tướng Công - chương 11 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ôn Nhu Nộ Tướng Công
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ôn Nhu Nộ Tướng Công - chương 11. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.219702959061 sec