Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 97

Chương 97Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 111: Kiếp sau ta tình nguyện làm một nam tử bình thường!

“Buông tay...ngay cả việc cùng ta ở một chỗ sao? Liễu Nhi, nàng bỏ được ta sao?”

Khóe môi Lý Ngọc mím thành một đường, ánh mắt sáng quắc nhìn nàng, không thèm chớp mắt.

“Nếu nàng bỏ được thì đã không tiến cung, có phải hay không?”

Diệp Mộ Liễu cúi đầu không nói, nhưng trong lòng vừa chua vừa chát, lại càng bất đắc dĩ.

Đúng vậy, nếu nàng có thể buông xuống thì sao lại có ngày hôm nay?

“Liễu Nhi, ngoại trừ việc một đời một kiếp một đôi, cái gì ta cũng đều có thể cho nàng. Nàng không cần tranh đoạt với các nàng ấy, không cần cướp đoạt với các nàng ấy. Bởi vì nơi này cho tới bây giờ đều chỉ có một mình nàng.”

Kép tay Diệp Mộ Liễu đến bên trái ngực mình, Lý Ngọc gằn từng tiếng, lời thề thốt.

“Trừ nàng tra, trong lòng Lý Ngọc không chứa nổi người khác. Ta biết như vậy là cực kì uất ức nàng. Nhưng mà Mộ Liễu, ta là chúa tể của quốc gia này, là quân vương của quốc gia này. Ta không chỉ hưởng vinh quang nó mang tới cho ta mà ta phải có trách nhiệm gánh vác xây dựng.”

“Cho nên, ta nhất định phải cân bằng, nhất đinh phải dùng nữ tử hậu cung để làm lợi thế. Các nàng chính là quân cơ của ta, mà nàng mới là nữ nhân của ta.”

Lý Ngọc ta đến suốt cả cuộc đời đều yêu nàng sâu đậm...

“Lý Ngọc...vì sao chàng phải sinh ra trong nhà đế vương?”

Vì sao chàng không phải là một người dân bình thường?

Như vậy, bọn họ có thể ân ân ái ái, không có nữ tử khác, chỉ có nàng và hắn... Bọn họ có thể nắm tay nhau cả đời, bên nhau đến già...

“Ta cũng muốn như vậy!”

Thở dài một hơi, đáy mắt Lý Ngọc có sóng ngầm bắt đầu khởi động.

Nếu được, hắn còn cầu xin ông trời kiếp sau để cho hắn làm một nam tử bình thường, không cần nắm trong tay gánh nặng giang sơn xã tắc, chỉ cần gặp nàng, yêu nhau, bạc đầu giai lão...

“ Lý Ngọc, kiếp sau chàng chỉ có thể là của một mình ta. Nếu không, ta lại không để ý tới chàng nữa ! ”

Thở dài, nữ tử trong lòng gác đầu lên vai hắn, hung hăng cắn một cái.

Bả vai truyền đến cảm giác đau đớn nóng rát. Giờ phút này trong lòng Lý Ngọc lại vô cùng vui mừng.

Hắn biết dấu răng này là nàng cố ý để lại cho hắn. Cái này cũng chứng mình cho việc nàng đồng ý tha thứ cho hắn rồi ! ”

“ Nàng yên tâm, nương tử, kiếp sau trừ một mình nàng, ta tuyệt đối không nhìn nữ nhân khác một cái. ”

Chương 112: Nhớ tư vị của nàng

“ Không biết xấu hổ, ai là nương tử của chàng vậy ? ”

Trừng mắt, Diệp Mộ Liễu giận dỗi nói.

“ Nàng đấy, nàng là Hoàng hậu mà Trẫm đã thông cáo thiên hạ ! Không lẽ nàng muốn quỵt nợ sao ? ”

Cúi đầu cắn cắn chop mũi của nàng, Lý Ngọc oán hận nói.

“ Nàng dám quỵt nợ, xem Trẫm thu thập nàng như thế nào. ”

“ Ta quỵt nhợ, nhìn xem chàng làm sao bây giờ ! ”

Vừa dứt lời, Diệp Mộ Liễu thừa dịp Lý Ngọc chưa chuẩn bị, cười nói chạy xa.

“ Chàng tới, chàng tới bắt ta đi. ”

Anh mắt Lý Ngọc dần dần biến đổi, nheo mắt nhíu mày nhìn về phía nàng.

“ Nàng xác định ? ”

Diệp Mộ Liễu cách sau làn khói lượn lờ từ lư hương lưu ly nhìn nam tử cao lớn phía đối diện, nhạy cảm nhìn tahays ánh mắt nguy hiểm trong đáy mắt của hắn.

Thầm nghĩ trong lòng không ổn rồi, nàng lắc đầu cười cười lui về phía sau, ý định tránh thoát phạm vi ánh mắt hắn có thể nhìn tới.

Ai ngờ ma cao một thước, đạo cao một trượng, rốt cuộc Diệp Mộ Liễu không thể nào thoát khỏi ma trảo của Lý Ngọc.

Nhìn gương mặt càng lúc càng gần, trái tim Diệp Mộ Liễu đập thình thịch không ngừng.

“ Lý Ngọc… đột nhiên ta nhớ tới vết thương trên vai chàng còn chưa băng bó… Vừa rồi ta cắn có dùng sức… ”

Chưa đợi nàng nói xong, môi đỏ của Diệp Mộ Liễu đã bị Lý Ngọc hung hăng chặn lại.

Nụ hôn này tới nhanh chóng, như mang theo sự nhớ nhung thời gian qua và sự ẩn nhẫn, bá đạo mà cường thế.

Dầu lưỡi không một chút chần chờ mà tiến sâu vào. Lý Ngọc ra sức quấy động chiếc lưỡi của Diệp Mộ Liễu, hút vào… Không cho nàng cơ hội lùi bước.

Tiếng hít thở dần nặng nề, thân thể Diệp Mộ Liễu dưới sự cường thế của hắn, dần dần hóa thành vũng nước mùa xuân, mềm mại đáng yêu như không xương…

“ Liễu Nhi… ”

Nàng bị đầu lưỡi của hắn của hắn làm cho rung động đến tâm can.

“ Ừm… ”

Tiếng ưm của nàng kiều mị, làm cho bụng dưới của hắn nóng như nham thạch càng chày càng mạnh, càng đốt càng nóng…

“ Nàng biết không ? Mấy ngày hôm nay, ta nhớ tư vị của nàng đều muốn điên rồi… ”

“Lý Ngọc ta cũng muốn chàng.”

Cho dù là ngăn cách ngàn núi vạn sông, giữa hai người họ đều nhớ đến đối phương. Tình cảm như vậy không phải rất đán quý hay sao ?

Hắn vì nàng làm rất nhiều việc, mà nàng có phải cũng nên vì hắn mà trả giá một chút không ?

Lý Ngọc nghe vậy, ánh mắt càng sâu hơn, sáng quắc nhìn nàng, ánh mắt của hắn như ngọn lửa thiêu đốt, nóng đến dọa người.

Khoảnh khắc nhìn nhau, hắn cúi đầu hôn sâu hơn…

Môi mỏng của hắn di chuyển trên gương mặt của nàng, dọc theo bờ môi tinh tế của nàng. Dần dần hắn không thỏa mãn chỉ đơn thuần là hôn môi. Từ môi lại dọc xuống chiếc cằm trơn bóng trắng nõn, trượt đến cổ nàng…

Dùng răng cắn cắn vạt áo chỗ cổ nàng, lộ ra mảng da thịt trắng nõn như ngọc.

Hô hấp Lý Ngọc dần dần nhanh hơn.

Ngay cả tiếng rên rỉ ngẫu nhiên phát ra cũng bị vỡ vụn mà khàn khàn.

“ Liễu Nhi… ”

Âm thanh mang theo tình dục, trầm thấp, hấp dẫn, mê ly, làm cho lòng Diệp Mộ Liễu trầm xuống...

“ Cho ta được không ? ”

“ Ừm… ”

Bên trong đại diện yên tĩnh không có một chút âm thanh, ngoại trừ tiếng đồng hồ cát chảy thì chỉ còn tiếng ưm như muỗi kêu của Diệp Mộ Liễu…

Ánh mắt Lý Ngọc sáng lên, khóe môi không tự chủ mà cong lên. Trong phút chốc ánh mắt sáng rực rỡ lên.

Đúng lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân dồn dập, ẩn ẩn bên trong tiếng khuyên can của Trương Phúc.

(Ai đây, đáng đánh, đáng đánh, ko biết 1 khắc xuân tiêu đáng giá ngàn vàng à ???Bà con đoán xem ai hé ^_^)

“Hoàng quý phi nương nương, người không thể đi vào... Hoàng thượng ở bên trong có việc, phân phó không cho phép không ai được đi vào quấy rầy. Ôi ôi ôi Hoàng quý phi nương nương, người thật sự không được đi vào… ”

“ Chuyện cười, Cần Chính điện này lúc nào thì Bản cung không được vào. ”

Một âm thanh kiều mỵ mang theo mấy phần kiêu căng ở ngoài điện truyền đến, phát ra khí thế.

“Không lẽ trong điện ẩn dấu chuyện gì không cho người biết, không thể cho bản cung xem sao ? ”

Nghe vậy, bước chân của Lý Ngọc ngừng lại.

Mi tâm của hắn nhíu lại, làn môi nhỏ bé gắt gao nhíu thành một đường, cằm cũng bị kéo căng. Ánh sáng trong mắt sắc bén như lưỡi dao, nhìn hết sức đáng sợ.

Thấy vậy, Diệp Mộ Liễu thở dài một hơi, đưa tay vuốt lên nếp nhăn trên trán Lý Ngọc, cười nói:

" Hoàng thượng, bộ dạng ngươi nhíu mày thật sự không đẹp trai chút nào ! "

" Liễu Nhi, đến bây giờ nàng cón có tâm tư nói đùa… "

Cúi đầu nhìn Diệp Mộ Liễu, Lý Ngọc bất đắc dĩ cười, đáy mắt có mấy phần cưng chiều như ẩn như hiện…

Chương 113: Đừng sợ, tất cả đã có ta !
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 97 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 97. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.213413000107 sec