Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 77

Chương 77Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 81: Xin cho ta cơ hội lần nữa!

Xuân Đào tất nhiên sẽ không hiểu được.

Trong mắt nàng, tuy Hoàng thượng lừa gạt tiểu thư của nàng cũng không thể xme là sai lầm lớn.

Theo ý nàng, Hoàng thượng ba năm rồi có thể quay trở lại thực hiện lời hứa, có thể loại bỏ muôn vàn khó khăn phong tiểu thư làm Hoàng hậu đã là chuyện cực kì đáng quý rồi.

Diệp Mộ Liễu biết, người nghĩ như vậy không chỉ một mình Xuân Đào. Có lẽ, toàn bộ mọi người trong thiên hạ đều nghĩ ta là người không biết tốt xấu, không biết chừng mực.

Nhưng nàng biết, nếu hiện tại nàng uất ức lòng mình, khuất phục trước quyền thế cùng bức bách của Lý Ngọc, cả đời này nàng sẽ không vui vẻ.

Cho nên, nàng nhìn Xuân Đào một cái, rũ mắt thở dài:

“Xuân Đào, ngươi không hiểu...”

Xuân Đào cũng thở dài một tiếng, đưa cho nàng một phong giấy trắng.

“Đây là Hoàng thượng để lại cho tiểu thư.”

Lúc gỡ ra phong thư, Diệp Mộ Liễu mới phát hiện bản thân không thể lạnh nhạt được nữa. Bởi vì, tay nàng hơi run rẩy.

Nét chữ nhỏ cứng rắn, phong cách viết sắc bén, khí khái độ uẩn, là bút tích quen thuộc với Diệp Mộ Liễu, giống như Lý Ngọc, nhìn thì dịu dàng nhưng thật ra lại khí khái sắc bén...

Liễu Nhi ta yêu:

Lúc nàng đọc được phong thư này, ta đã lên đường tới kinh thành rồi.

Vốn định tìm nàng, giải thích rõ ràng với nàng, cầu xin nàng tha thứ, lại mang theo nàng cùng vào kinh thành. Nhưng mà trong kinh thành xuất hiện chuyện tình cấp bách, cho nên ta không thể đợi nàng được rồi!

Ta biết nàng hận ta, oán ta. Ta cũng biết bây giờ ta sai rồi !

Ta không nghĩ sẽ giải thích gì thêm, bởi vì chuyện phát sinh không thể nào thay đổi được. Nhưng mà Liễu Nhi, nàng phải tin tưởng ta, ta yêu nàng bằng cái trái tim, ba năm như một ngày, chưa hề thay đổi ! (sụt sịt òi má ơi)

Cho nên, có thể cho ta một cơ hội nữa được không ? Để cho ta dùng quãng đời còn lại của mình tới bồi thường cho nàng !

Liễu Nhi, hãy tin tưởng ta, ta nhất định sẽ không tổn thương nàng, phụ nàng, làm cho nàng khổ sở !

Ta biết, vào lúc này muốn nàng tha thứ cho ta là không có khả năng. Nhưng mà ta nguyện ý chờ, chờ đến lúc nàng hồi tâm chuyển ý mới thôi.

Túi tiền nàng cho ta, ta đã mang đi rồi. Ta để lại đủ tiền cho nàng ở chỗ Xuân Đào. Nếu nàng muốn xông đến giang hồ cũng được, nàng muốn đóng cửa yên tĩnh suy nghĩ cũng được. Nhưng số tiền này, có thể đủ cho nàng dùng đến lúc cần.

Liễu Nhi, vị trí Hoàng hậu của Trẫm, vĩnh viễn sẽ vì nàng mà lưu lại…

(Vừa xem tập bố mẹ Naruto chết, vừa edit đến đoạn bức thư, may mà nửa đêm không thì cả ngày nẫu ruột. Có ai xem Naruto với Dung Cảnh ko ^ _^)

Chương 82: Diệp Mộ Liễu đến kinh thành

Diệp Mộ Liễu không thể không thừa nhận, lúc này, nàng thật sự rung động rồi.

Lúc hắn nói “ Nàng nếu muốn bước chân vò giang hồ ” là lúc, vùng đất lạnh giá trong lòng nàng có một kẽ hở, bị một dòng nước ấm từ từ ăn mòn…

Lý Ngọc, cảm ơn chàng. Cám ơn chàng vì cuối cùng cũng không dùng quyền thế trong tay bức bách ta !

“ Xuân Đào, giúp ta thu dọn quần áo đi. ”

“ Tiểu thư, người muốn đi đâu ? ”

Xuân Đào ở một bên trả lời, đáy mắt hiện lên sự thân thiết.

“Lên kinh thành!”

“Thật tốt quá, tiểu thư. Rốt cuộc người cũng nghĩ thông suốt rồi.”

Nghe vậy, Xuân Đào tươi cười rạng rỡ.

“Nếu Hoàng thượng biết được tin này nhất định sẽ rất vui vẻ.”

“Ai nói ta đến Kinh thành tìm hắn hả?”

Xuân Đào trợn mắt liếc một cái, trong mắt Diệp Mộ Liễu lóe ra thâm quang, trong nháy mắt trở nên mờ mịt.

“Có một số việc trốn tránh cuối cùng cũng không phải là biện pháp giải quyết, huống chi cha mẹ ta vẫn ở kinh thành. Nếu ta không thể xác định bọn họ an toàn, ngươi bảo ta làm sao có thể bước chân vào giang hồ?”

“Vậy sao? Tiểu thư người xác định người thật sự nghĩ như vậy sao?”

Thấy vaaty, Xuân Đào thè lưỡi, trêu chọc không cho là đúng.

“Được đấy, nha đầu chết tiệt kia. Lá gan ngươi càng ngày càng lớn, cư nhiên dám cười nhạo ta.”

Diệp Mộ Liễu giả vờ muốn đánh, Xuân Đào vội vàng cười, tránh khỏi người nàng.

“Ôi, đúng rồi tiểu thư, đột nhiên ta nhớ ra còn chưa giúp người thu thấp hành lý. Ta đi đây...”

Xuân Đào như làn khói chạy nhanh ra ngoài, tươi cười trên mặt Diệp Mộ Liễu dần dần phai nhạt...

Ngày thứ hai (ngày kế tiếp ấy), tạm biệt Xuân Đào, Diệp Mộ Liễu bắt đầu hành trình lên kinh.

Xuân Đào muốn kiên trì đi theo nàng lên kinh thành, nhưng lại bị lời nói dịu dàng của Diệp Mộ Liễu cự tuyệt. Lần tới kinh thành này, nàng còn chưa biết tương lai như thế nào, làm sao có thể liên lụy tới Xuân Đào được.”

Bởi vì một cô nương một mình lên đường cự kì bất tiện. Diệp Mộ Liễu đành giả nam trang cho thuận tiện. Một đường quất roi thúc ngựa chạy tới kinh thành.

Ngày hôm đó bởi vì chạy đi không thể dừng chân ở trấn nhỏ cho nên nàng đành dừng chân ở một vùng hoang vu, màn đêm buông xuống, trăng treo cành liễu.

Đây là một khách sạn nhỏ ở vùng hoang vu, dựa vào ngọn núi, đối mặt với hồ nước, kết cấu hai tầng bằng gỗ. Bởi vì ở vùng ngoại ô cho nên khách cũng không có nhiều. Đặc biệt nhất là một đội gánh hát mãi nghệ ở đường lớn.

Chương 83: Diệp Mộ Liễu ở tại hắc điễm
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 77 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 77. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.232891082764 sec