Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 74

Chương 74Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 76 : Nàng chính là con diều trong tay Lý Ngọc.

Rượu vào cổ họng dần dần không còn tinh khiết và thơm nữa, bắt đầu cảm thấy hương vị chua xót.

Nghĩ tới vận mệnh nàng sắp phải thỏa hiệp, trong lòng Diệp Mộ Liễu cảm thấy không cam lòng!

Từ lúc tức giận đẩy cửa chạy đi, đến khi từ từ tỉnh táo, nàng mới bi ai phát hiện, chính mình là con diều bị Lý Ngọc gắt gao nắm chặt trong tay.

Trừ khi hắn đồng ý buông tay, nếu không nàng vĩnh viễn đừng nghĩ đến tự do!

Trời đất bao la, nhưng không có chỗ cho nàng dung thân.

Chẳng lẽ ngoại trừ buông thả ở quán rượu ngoại ô thì nàng không có chỗ não để phát tiết nữa sao?

Chằng lẽ nàng thật sự phải ngoan ngoãn trở về làm Hoàng hậu của hắn, làm con chim vàng oanh của hắn.

Không, cái này làm sao nàng chịu nổi...

Chưa nói đến vấn đề giữa bọn họ chưa giải quyết, nàng không thể nào tha thứ sự lừa gạt của hắn. Huống hồ, hậu cung của hắn, tam cung lục viện, 3000 mỹ nhân.

Chẳng lẽ muons nàng đi lục đục với máy đám oanh oanh yến yến đó để tranh giành tình cảm sao?

Chẳng lẽ muốn nàng vì giành được niềm vui của hắn, mà phải tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn cục, về sau mai một tĩnh cách thẳng thắn của mình sao?

Chẳng lẽ muốn nàng đêm dài ngối đối diện cây nến đỏ, trong đầu điên cuồng tưởng tượng từng cảnh từng cô nương ngã vào trong ngực hắn uyển chuyển hầu hạ hắn?

Không, không được!

Nàng thật sự không thể chịu được, không thể chịu đựng được. Chỉ nhớ lại thôi nàng đã cảm thấy mình sắp điên rồi!

Nếu thật sự rơi vào hoàn cảnh đó, nàng chỉ sợ sẽ buồn bực, không vui mà chết...

Lý Ngọc, chàng thật sự nhẫn tâm nhìn ta như vậy sao?

Chàng thật sự nhẫn tâm để cho ta uất ức như vậy sao?

Một giọt nước mắt từ khóe mắt Diệp Mộ Liễu chảy xuống, trong mơ hồ nàng nghe thấy được âm thanh thân thiết của Tống Vô Khuyết bên tai mình:

“Diệp tiểu thư, ngươi sao vậy?”

“Nàng say!”

Diệp Mộ Liễu há mồm muốn nói lại phát hiện yết hầu của mình như bị người khác bóp chặt, không thể phát ra tiếng. Nàng có chút sốt ruột, liều mạng mở to mắt nhưng phát hiện mí mắt giống như bị ngọn núi lớn đè lấy.

Trong lúc bối rối, nàng nghe thấy âm thanh trầm thấp mà cảm xúc từ từ vang lên. Âm thanh đó mang theo sức mạnh có thể làm yên ổn lòng người, như trấn an được sự lo sợ không yên lòng của Diệp Mộ Liễu.

“Lần này phải làm sao bây giờ? Nếu không chúng ta mang nàng trở về?”

Nhìn cô nương đang ngủ nhưng vẫn nhíu mày, Tống Vô Khuyết bất đắc dĩ nhún nhún vai, nhìn về Lý Ly.

Chương 77: Tiếng tiêu làm bạn trong giấc mộng

“Không, ta không trở về! Ta không muốn trở về...”

Từ đáy lòng như phát ra tiếng gầm đầy giận dữ, Diệp Mộ Liễu phá tan sự kìm nén, nhưng thật ra Lý Ly và Tống Vô Khuyết nghe được lại như tiếng rên rỉ suy yếu.

“Không cần đưa ta trở về...”

Nhìn gương mặt Diệp Mộ Liễu tràn đầy nước mắt, con ngươi lạnh nhạt của Lý Ly quét xuống sắc tối không dễ phát hiện, một lúc sau mới xoay người đi đến phía trước cửa sổ bằng trúc.

Ngẩng đầu nhìn bầu trời đen như mực, điểm những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời, nhếch môi cười nhẹ :

“Đêm nay không tồi! Tống Vô Khuyết, lâu rồi chúng ta không có nâng cốc nói chuyện, đối nguyệt hát vang rồi...”

“Chọn ngày không bằng trùng ngày, nếu không, chọn hôm nay đi!”

Tống Vô Khuyết đăm chiêu nhìn cô nương đang dẩu môi, ngủ say nhưng vẫn lầm bầm nói chuyện. Lại lên tiếng phụ họa.

“Đã lâu chưa nghe tiếng tiêu của Lý huynh, tối hôm nay cảnh đẹp như vậy, không biết có thể cho Vô Khuyết no bụng sướng tai hay không?”

Lý Ly không trả lời, chỉ nhẹ nhàng liếc hắn một cái, từ bên hông rút ra một cây tiêu ngọc bích toàn thân màu xanh biếc, tản ra ánh sáng oánh nhuận.

Ánh trăng hình lưỡi liềm, gió đêm nhẹ nhàng nhộn nhạo, thổi bay mùi lá trúc thơm ngát vào bên trong quán rượu.
Tiếng tiêu quanh co khúc chiết, phiêu dật vang vọng bên tai Diệp Mộ Liễu.

Tiếng tiêu uyển chuyển, mang theo một chút tang thương, một chút cao ngạo, nhưng lại có chút như gần như xa.

Làm cho nàng như được tắm trong dòng nước xanh mát, ngẩng đầu là bầu trời xanh, phía dưới là đám cỏa xanh, còn có mùi hương cỏ xanh nhàn nhạt quẩn quanh chóp mũi.

Khí tức yên ổn mà lạnh nhạt làm cho mí mắt nàng từ từ chùng xuống, chỉ một lúc sau đã lâm vào trong giấc mơ...

Lúc nàng tỉnh dậy bên tai truyền đến tiếng chim hót hết sức êm tai. Ngoài cửa sổ, mùi lá trúc dập dờn theo gió, ngẫu nhiên còn có thể nghe được tiếng trúc như đang ca hát.

Chân trời có một vòng mặt trời màu đỏ từ đường chân trời lộ ra, những tia nắng đẹp đến kinh người.

Cảnh tượng xinh đẹp mà xa lạ như vậy, làm cho Diệp Mộ Liễu theo bản năng nhíu mày.

Cảm giác sự đau đớn truyền đến, đầu nặng như đeo chì, đó là di chứn sau khi say rượu....

Chương 78: Người đi – nhà trống như giấc mộng
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 74 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 74. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.226352930069 sec