Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 73

Chương 73Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 74 : Bồ Đào mỹ tửu dạ quang bôi –(Rượu nho đen )

“Rượu này mùi vị mát lạnh, dư vị vô cùng, hình như không giống rượu ủ hoa quế hoa lê ta vừa mới uống?”

Nhìn ly rượu có màu vàng xanh nhạt, chất lỏng lóng lánh trong suốt, Diệp Mộ Liễu không nói gì thêm.

“Tất nhiên là không giống, đây là rượu Trúc Diệp Thanh, nguyên liệu phần lớn là thuốc, đương quy, trần bì, cây mộc hương, linh lăng hương, công đinh hương, cây tử đàn và hơn mười loại thuốc Đông y, lại có mày xanh nhạt, lá trúc, đường phèn ngâm mà thành. Hương thơm nồng đậm, dư vị lâu dài. Tuy nhìn qua rất bình thường nhưng là hàng cao cấp.

Giống như biết Diệp Mộ Liễu hiếu kì, Tống Vô Khuyết lập tức nói tiếp, chỉ có Lý Ly ở một bên dùng ngón tay cái và ngón trỏ thòn dài sờ cắm, đôi mày nhíu lại, như lâm vào suy nghĩ.

Đôi con ngươi mênh mông sương khói, ánh mắt không hề che đậy, không giận dữ cũng không vui mừng. Chỉ liếc mắt một cái, lại giống như không thể chạm tới...

Không biết có phải do Diệp Mộ Liễu gặp ảo giác hay là do ánh trăng mờ mịt, giờ phút này, nàng cảm thấy giữa trán của Lý Ly mang theo thần sắc mệt mỏi như có như không...

“Nói đến rượu, năm đó Lý Mỗ có từng may mắn đến Tây Vực, gặp một đặc sản ở đó – “rượu Bồ Đào - Rượu nho” Màu sắc rượu này giống như Hồng Bảo thạch, đỏ thắm lóng lánh. Mùi vị mới lạ, tự vị cùng với rượu ở Trung Nguyên khác nhau một trời một vực.”

Giống như nhìn ra Diệp Mộ Liễu đang nhìn lén, môi mỏng của Lý Ly nhếch lên, nhẹ nhàng mấp máy.

“Rượu này có được viết thành thơ “Bồ Đào Mỹ tửu Dạ Quang bôi, dục ẩm tỳ bà mã thượng thôi. Túy ngọa sa tràng quân mạc tiếu, cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”

Tạm hiểu: ngon như rượu nho đen, uống rượu nghe đàn tỳ bà thôi thúc. Say nằm trên chiến trường, xưa nay chinh chiến mấy người trở về.”

“Rượu ngon, thơ cũng hay. Nghe Lý huynh nói vậy, ta đúng là hận không thể ngay lập tức bay tới Tây Vực thưởng thức một lần mới được.”

Nghe vậy, Tống Vô Khuyết cười sang sảng, nâng chén lên ý bảo hai người mới bắt đầu uống cạn ly rượu.

Diệp Mộ Liễu bị Tây Vực trong miệng Lý Ly hấp dẫn, vì thế cười hỏi:

“Tây Vực là nơi nào? Cách Đông Thương quốc có xa không ? ”

Lý Ly nâng mắt thản nhiên nhìn nàng một cái, như bị sự chân thành trong mắt nàng làm cho rung động, lai chưa bao giờ thấy không thể dùng ánh mắt trào phùng và coi thường nhìn nàng, chỉ rũ mắt nói :

“ Tây Vực ở Ngọc Môn quan, phía Tây Dương quan, trên đường phải đi qua một mảng sa mạc lớn mới có thể đến. ”

Chương 75 : Lý Ly cũng có chuyện xưa

“ Sa mạc đó mênh mông rộng lớn, mắt đất bị bao phủ bởi đá sỏi, hầu như không có một ngọn cỏ. Nhưng mà đá sỏi bị gió cát ăn mòn nhiều năm, giữa trời xanh mây trắng, chúng mọc lên cùng với những cây dương xỉ lớn, có diện tích hết sức đồ sộ, làm cho người ta liếc mắt nhìn một cái, lại sinh ra cảm giác thê lương và hùng vĩ. ”

Theo lời giải thích trầm thấp mà thong thả của Lý Ly, Diệp Mộ Liễu như rơi bước vào một thế giới xa lạ, làm cho nàng muốn tiến vào thế giới đó.

“ Là sa mạc sao ? Nó trông như thế nào ? ”

“ Sa mạc là do cát vàng rộng lớn mênh mông tạo thành. Mặt trời lặn ở sa mạc hết sức đồ sộ và mĩ lệ. Nhưng nơi đó cũng là địa ngục chết chóc. Nếu không có đủ nguồn nước, ngươi thậm chí không thể sốn nổi mà đi hết mảnh hoang mạc đó. Nhớ năm đó ta thiếu chút nữa… ”

Nói tới đây, Lý Ly dừng lại một chút, cầm ly rượu lên tay, đưa tới bên môi nhấp một chút. Bên trong con ngươi tĩnh lặng như nước, như có ánh sáng ẩn ẩn trong đó, sáng lạn làm cho người ta không dám nhìn gần.

Năm đó ?

Lúc này Diệp Mộ Liễu mới hồi phục tinh thần, miệng nhẹ nhàng thì thầm như hiểu ra đựơc gì dó. Ánh mắt không kìm được mà nhìn về phía sắc mặt mê mang, ánh mắt thâm thúy của nam tử.

Lúc này nàng mới ngạc nhiên phát hiển, nam tử giảo hoạt như hồ ly này hình như chỉ hơn Tống Vô Khuyết vài tuổi. Tuy từ gương mặt không thể nhìn ra sự khác nhau nhiều, nhưng đôi mắt đen sâu không thấy đáy đó mang theo mấy phần mệt mỏi cùng tiêu điều.

Cảm giác tang thương như ẩn như hiện đó tuyệt đối Tống Vô Khuyết, thậm chí là Lý Ngọc cũng không thể so sánh.

Xem ra tên Lý Ly này cũng là người từng trải.

Nghĩ vật, trong lòng Diệp Mộ Liễu nhịn không được mà sinh ra cảm giác hậm mộ. Cho dù như thế nào thì nam tử vẫn mạnh hơn con gái. Ít nhất bọn họ có thể giục ngựa đón gió, tung hoành trên sa trường, đề danh trên bảng vàng, bay thẳng tầng mây xanh, thỏa thích du ngoạn sơn thủy, vô câu vô thúc.

Mà con gái, từ nhỏ đã ở trong lồng chim, nhất định phải buộc chặt sinh mệnh của mình lên người nam tử.

Bất kể ngươi gặp phải nam tử tốt hay xấu, một khi đã lập gia đình thì đời này của ngươi đã định sẵn rồi, không thể nào thoát khỏi vận mệnh bị trói buôc.

Giống như nàng bây giờ, như cá trong chậu chim trong lồng, dù thế nào cũng không thoát khỏi bị vân mệnh trêu đùa...

Chương 76 : Nàng chính là con diều trong tay Lý Ngọc.
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 73 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 73. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.2096118927 sec