Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 148

Chương 148Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 165: Tiễn đưa chung quy cũng phải từ biệt

“Liễu Nhi.”

Nhìn nữ tử đang thay quần áo, Lý Ngọc mở miệng muốn nói lại thôi.

“Lý Ngọc, chàng có tâm sự gì sao?”

Lo lắng và do dự trên gương mặt hắn không thể lừa gạt được nàng.

Nhưng nếu hắn không nói thì nàng sẽ không hỏi, dù sao đến lúc hắn muốn nói, tự nhiên hắn sẽ nói, ví dụ như hiện tại.

“Liễu Nhi, đi theo Trẫm, nàng có cảm thấy ủy khuất hay không?”

Chần chờ một lúc, Lý Ngọc mới nắm lấy tay Diệp Mộ Liễu, cẩn thận hỏi.

“Nàng có từng hối hận hay không?”

“Ngốc này.”

Nhìn đôi mắt Lý Ngọc hiện lên sự bất an như có như không, Diệp Mộ Liễu vươn tay chỉ chỉ cái trán của hắn, ít nhiều đoán được suy nghĩ trong lòng hắn.

“Ủy khuất ít nhiều cũng có một chút. Nhưng mà Lý Ngọc, chàng nghe cho kỹ đây. Từ đầu tới cuối ta không hối hận, cho nên, không nên suy nghĩ bậy bạ, biết không?”

Nếu lúc trước nàng đã lựa chọn hắn, tất nhiên sẽ không hối hận.

Nhìn nếp nhăn trên trán Lý Ngọc từ từ giãn ra, Diệp Mộ Liễu nhếch môi cười cười:

“Bất quá Lý Ngọc, ta nhắc nhở chàng trước... Nhất định không được để cho ta có cơ hội hối hận, nếu không... hừ hừ!”

“Biết rồi, nương tử. Vi phu nhất định sẽ không để cho nương tử có bất kì cơ hội nào.”

Đưa tay nhéo nhéo chóp mũi Diệp Mộ Liễu, tầng sương mù trong mắt Lý Ngọc mới tan đi.

“Chỉ biết ba hoa, mau đi đi, hôm nay đại quân khởi hành, tất cả mọi người đều đang chờ chàng đang đến tiễn.”

Cười cười trừng mắt nhìn hắn, đôi mắt Diệp Mộ Liễu sâu kín không tiêu tan được nhu tình trong đó...

“Gấp cái gì, trước hôn một cái rồi nói tiếp.”

Cúi đầu hôn nàng thật sâu, mãi đến lúc nàng thở hồng học, lúc này Lý Ngọc mới lưu luyến rời khỏi đôi môi hồng của nàng.

Nhìn đôi mắt nàng lấp lánh hơi nước, hắn cười trêu chọc nói.

“Phải nhớ ta đấy... nếu không nghe lời, hừ hừ, buổi tốt dùng hình phạt lớn để hầu hạ.”

“Chàng...”

Diệp Mộ Liễu như nghĩ tới điều gì, đôi má đỏ lên, trong nháy mắt xấu hổ, gương mặt ửng hồng như đóa hoa đào.

“Càng ngày càng không đứng đắn rồi, một chút dáng vẻ đế vương cũng không có...”

“Trước mặt nàng thì không cần tôn nghiêm của Đế vương.”

Nhanh chóng hôn một cái trên mặt nàng, Lý Ngọc cười cười chuẩn bị rời đi. Chưa được mấy bước, như nghĩ tới điều gì, quay đầu chần chờ nói:

“Đúng rồi Liễu Nhi, hôm nay Hoàng thúc cũng phải đi, nàng, đi tiễn hắn đi.”

Nắng hoàng hôn chiếu xuống ở nơi chòi nghỉ mát.

Chân trời đỏ rực, xinh đẹp làm cho người ta cảm thấy kinh diễm.

Bên ngoài chòi nghỉ mát có hai bóng dáng thon dài bị ánh nắng hoàng hôn chiếu xuống tạo nên cái bóng thật dài.

Khung cảnh thêm mấy phần cô liêu...

Bỗng nhiên Diệp Mộ Liễu sinh lòng cảm thán, giống như nàng và Lý Ly quen biết không lâu cuối cùng cũng phải ly biệt.

Hai người bọn họ, nói ra thì mới quen biết không lâu nhưng chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nhưng Diệp Mộ Liễu lại cảm thấy đã quen biết Lý Ly từ rất lâu rồi.

Loại duyên phận này là nhận định của kiếp trước và kiếp này.

Loại cảm giác từ lúc sinh ra đã tín nhiệm và hiểu ngầm, dù năm tháng không đọng lại nhưng cũng rất chân thật mà không cần hoài nghi.

“Lý Ly, đi đường phải hết sức bảo trọng.”

Nâng mắt nhìn nam tử toàn thân áo đen, thân hình cao ngất, Diệp Mộ Liễu nhếch môi cười nhẹ.

“Như thế nào? Không gọi là Hoàng thúc nữa hả?”

Trong không khí tràn đầy áp lực, sự sầu muộn vì ly biệt ở trên thân thể hai người lượn qua lượn lại không dứt.

Lý Ly nhếch môi cười, có cảm giác muốn phá tan sự uất ức này.

“Nếu ngươi muốn nghe thì ta cũng không ngại. Dù sao ta cũng không chịu thiệt...”

Như cười như không liếc mắt nhìn Lý Ly một cái, nụ cười trên gương mặt của Diệp Mộ Liễu so với ánh nắng nơi cuối chân trời còn sáng rực hơn mấy phần. Nhìn thấy Lý Ly thất thần, trong lòng như có gợn sóng nổi lên.

“Ngươi nha, đã làm Hoàng hậu rồi mà tính tình trẻ con như vậy...”

Dời mắt không dám nhìn lúm đồng tiền xinh đẹp trên gương mặt của nàng, lại cảm thấy có gì đó không thể nói ra được ý tứ hàm súc bên trong.

Đưa tay vỗ vỗ bờ vai của nàng, hắn nghiêm túc nói:

“Nha đầu, sau này phải xuất ra uy nghiêm của Hoàng hậu. Phải có khí thế của Mẫu nghi thiên hạ. Trong Hoàng cung này không phải ai cũng là người tốt, ngươi đừng để cho người khác bắt nạt có biết không?”

“Biết rồi, ngươi yên tâm đi. Cho tới bây giờ chỉ có ta khi dễ người khác làm gì có chuyện người khác bắt nạt ta.”

Vỗ vỗ ngực, Diệp Mộ Liễu thề nói:

“Trái lại là ngươi, nguy cơ trùng trùng, ngươi nhất định phải bảo trọng thật nhiều. Nhớ kỹ, dù thế nào thì còn sống mới là quan trọng nhất có biết không?”

Thu lại nụ cười trên môi, Diệp Mộ Liễu nghiêm túc nói.

“Dù thế nào, ta đều muốn một Lý Ly hoàn hảo trở về!”

Âm thanh của Diệp Mộ Liễu rất nhẹ, lại mang theo bảy phần kiên quyết, ba phần cầu xin làm cho nơi mềm mại nhất trong lòng Lý Ly như có dòng nước ấm chảy qua, ấm áp như được an ủi.

“Được, ta đồng ý với ngươi. Nhất định sẽ hoàn hảo, lông tóc vô thương đứng trước mặt ngươi.”
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 148 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 148. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.229377031326 sec