Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 139

Chương 139Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Một câu Hoàng thúc, một câu Hoàng hậu nương nương, khiến cho quan hệ hai người kéo đi thật xa.

Tình bằng hữu và sự ăn ý sau xưng hô này nháy mắt biến thành hư không.

Diệp Mộ Liễu không biết làm gì, trong lòng có ngàn vạn từ ngữ không thể nói được đành chỉ thở dài một hơi, mím môi yên lặng đứng phía sau Lý Ngọc.

“Ta có một vấn đề muốn hỏi Hoàng thượng trước.”

Cúi đầu trầm tư, Lý Ly mở miệng nói, ánh mắt thận trọng.

“Hoàng thúc hỏi đi.”

Gật đầu, Lý Ngọc thản nhiên nói.

“Chất nhi nhất định sẽ trả lời.”

“Chuyện toàn bộ đêm nay, Hoàng thượng có tin hay không?”

Ánh mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Lý Ngọc, Lý Ly nhíu mày nói.

Nghe vậy, ánh mắt Diệp Mộ Liễu nhìn về Lý Ngọc, chỉ thấy khóe môi hắn mấp máy nhưng không nói một lời.

Một lúc sau, mới trịnh trọng gật đầu.

“Chất nhi tin tưởng.”

Nếu không tận mắt nhìn thấy, chính tai nghe được. Hắn tuyệt đối không thể tin, Mẫu hậu hắn yêu thương lại cùng đại tướng quan Trịnh Nhất Phong thông dâm, âm mưu soán ngôi Hoàng đế.

Đôi mắt lạnh nhạt của Lý Ngọc dần nổi lên sự châm biếm.

“Nếu không tin, Hoàng thúc cho rằng Trẫm còn ngồi ở chỗ này sao?”

Lý Ngọc nói tùy ý như vậy, nhưng Lý Ly biết, đây là lời thật lòng của hắn.

Nói đến quan hệ thủy hỏa bất dung trước kia của họ, hắn nói gì thì hắn (Lý Ngọc) đều không tin.

Nếu hôm nay không thấy một màn này, chỉ sợ lúc Lý Ngọc nhìn thấy hắn đã động thủ phải không?

Sao lại chờ đến bây giờ?

Nói thật ra, đứa cháu mà hắn nhìn lớn lên, đều cố chấp như Phụ hoàng của hắn.

Hơn nữ sự cố chấp của bọn đều dành trên người một nữ tử.

Nếu không phải như vậy, năm đó bọn họ làm sao có thể rơi vào tình thế nước sôi lửa bỏng như vậy?

“Hoàng thúc từ lúc nào thì biết Mẫu... quan hệ giữa nàng và Trịnh Nhất Phong?”

Thấy Lý Ly trầm mặc, Lý Ngọc khó khăn mở miệng.

“Từ rất sớm...”

Nghiêng đầu nghĩ nghĩ, Lý Ly thản nhiên nói.

“Trước lúc Phụ hoàng người qua đời, ta đã phát hiện dấu vết. Chỉ là khi đó không có đủ chứng cớ. Mà Phụ hoàng người, hắn, người biết, hắn yêu nàng, tuyệt đối sẽ không tin ta.”

“Cho nên Hoàng thúc mới đợi sau khi Phụ hoàng qua đời mới bắt dầu lưu luyến quyền thế như vậy?”

Từ chối cho ý kiến mà chỉ gật đầu, Lý Ngọc tiếp tục hỏi.

Khi đó hắn từ Vân Du trở về, chỉ muốn nhìn huynh trưởng, cháu chất nhi rồi tiếp tục chu du tứ hải.

Ai biết trong lúc đó lại vô ý phát hiện bí mật kinh thiên động địa.

Lúc đó thấy hoàng huynh bệnh nặng, hắn muốn đi cũng không thể, đành phải tiếp cục diện rối rắm này.

Nhưng sự thật so với tưởng tượng của hắn còn phức tạp hơn, lại thêm chuyện Trịnh Nhất Phong một tay nắm nửa binh quyền.

Nếu hắn tùy tiện hành động, không chỉ bứt dây động rừng mà chỉ sợ giang sơn Đông Thương quốc cũng sẽ đổi chủ.

Cân nhắc mãi, hắn mới phải chuẩn bị chu toàn, từng chút từng chút nắm quyền triều chính.

Lúc này mới đảm bảo sau khi Hoàng huynh qua đời, quyền thế sẽ không rơi vào tay của Trịnh Nhất Phong và Thái hậu.

Mà hắn chỉ vì chuyện trước mắt mà bị ép phải gánh tội danh gian thần.

Càng về sau, bởi vì Thái hậu thúc giục, Lý Ngọc càng xa cách hắn.

Hắn dùng cả tấm lòng dạy cho hắn (Lý Ngọc) tất cả, thành tựu từ văn hóa giáo dục đến võ công, chỉ cần hắn (Lý Ngọc) muốn hắn đều dốc sức dạy dỗ.

Mà hắn (Lý Ngọc) lại nghi ngờ hắn, hận hắn, cho rằng hắn muốn đoạt giang sơn của hắn (Lý Ngọc), chỉ mong sao hắn sớm chết đi.

Rơi vào đường cùng, hắn chỉ có thể âm thầm sắp đặt.

Sau khi an bài trận giả chết, làm giảm bớt nghi ngờ trong lòng bọn chúng...

Hơn nữa bởi vì biết rõ địa vị và phân lượng của Diệp Mộ Liễu trong lòng hắn (Lý Ngọc), vì thế hắn mới cố gắng hết sức kết bạn với Diệp Mộ Liễu, hy vọng có thể thông qua nàng để cho hắn (Lý Ngọc) có thể nhìn rõ chân tướng.

Tất cả đều không chê vào đâu được.

Mọi chuyện đều đi theo đúng hướng hắn an bài.

Nhưng mà sau này hắn mới biết được, có một số thứ không chịu nghe theo sự khống chế của hắn.

Giống như, lòng người!

“Phụ hoàng ta chết như thế nào?”

Nghĩ nghĩ, Lý Ngọc nhíu mày hỏi.

“Trúng độc! Độc dược mãn tĩnh, lúc ta phát hiện thì độc đã xâm nhập tim, không có thuốc nào có thể cứu được...”

Thở dài một hơi, Lý Ly rũ mắt, che dấu sự đau đớn chợt lóe lên trong mắt.

“Trên thực tế, Phụ hoàng người trúng độc là do Mẫu hậu của người.”
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 139 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 139. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.208550930023 sec