Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hônNương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 136

Chương 136Tải chương
Ngôn tình > Cổ đại
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Có bà con nào hóng chương này ko, bao nhiêu thứ ??? sẽ có đáp án nhá, hihi. Để nhanh chóng khám phá, hãy share ủng hố web chính chủ tốt nhất và chuẩn nhất cho mọi trình duyệt của chúng ta và giới thiệu hố tới các bạn chưa biết nhá, tks mn!!
https://www.facebook.com/truyenddlqd/photos/a.1152854611460104.1073741853.755188351226734/1152855254793373/?type=3&theater

Chương 157: Đêm trăng yêu đương vụng trộm

(Tên chương đủ để các nàng...đoán đi, các nàng đoán đi, ai, là ai đó, đoán đúng có thưởng to đó ^_^)

Lý Ly tìm nàng sao?

Có chuyện gì đây? Vì sao hắn không trực tiếp đến Tử Vi cùng tìm nàng mà lại phí công sức bảo nàng đến Thiên Phật điện?

Phong thư này rốt cuộc có phải do Lý Ly viết hay không?

Hay là do người khác hạ cạm bẫy?

Giờ phút này, Diệp Mộ Liễu nghĩ mãi không ra.

Quá nhiều vấn đề tồn tại trong lòng làm cho nàng cảm thấy hết sức hoang mang.

Nhưng cuối cùng nàng vẫn lựa chọn đi đến nơi hẹn.

Bởi vì người kia là Lý Ly, là Lý Ly năm lần bảy lượt từ trong nước sôi lửa bỏng cứu nàng.

Lý Ly mà nàng vẫn thật lòng coi là bằng hữu tin cậy.

Cho nên, dù là tình huống nào, dù có cạm bẫy hay không, nàng vẫn nên đến xem một chút.

Huống hồ ở trong cung không có ai biết chuyện nàng và Lý Ly biết nhau, không phải hay sao?

Thiên Phật điện thật sự không có 1000 phật tượng mà nó nằm ở phía Nam của Hoàng cung, nơi Thái hậu thường đến lễ phật.

Nghĩ phải đến chỗ Thái hậu sẽ có chút nguy hiểm, Diệp Mộ Liễu thay đổi y phục dạ hành, mang theo khăn che mặt. Lại dùng gối đầu nhét tỏng chăn, hạ màn ngụy trang thành bộ dáng nàng đang ngủ say.

Làm xong toàn bộ, nàng mới từ cửa sổ nhảy ra, biết mất trong bóng đêm mờ mịt.

Cả đường vội vã chạy đi, cẩn thận tránh thị vệ tuần tra ban đêm, rốt cuộc Diệp Mộ Liễu cũng thuận lợi đến Thiên Phật điện.

Thiên Phật điện rất yên tĩnh, có lẽ vì đây là nơi đên cung phụng tượng phật. Ánh trăng chiếu xuống, cả cung điện đều hết sức trang nghiêm và sạch sẽ.

Cung điện quanh co, mái nhà cong cong.

Dưới ánh trăng, các mái ngói lưu ly trong vắt như ánh sao lấp lánh.

Diệp Mộ Liễu không có tâm trạng để thưởng thức, bởi vì nàng phát hiện được chuyện đáng ghét, Lý Ly không cho nàng địa chỉ cụ thể.

Bất đắc dĩ thở dài một hơi, Diệp Mộ Liễu vừa chuẩn bị sang gian phòng khác tìm kiếm lại phát hiện một âm thanh đứt quãng, hết sức kì quái...
Diệp Mộ Liễu ngẩn ra, theo âm thành từ từ tìm kiếm.

Âm thanh ngày càng gần, dần dần, rõ ràng truyền vào lỗ tai, làm cho Diệp Mộ Liễu đỏ mặt.

Trong đêm yên tĩnh, tiếng động tĩnh của nữ nhân và tiếng thở dốc nặng nề của nam tử hết sức rõ ràng, hoàn toàn chọc người...

Phản ứng đầu tiên của Diệp Mộ Liễu là: Có người yêu đương vụng trộm.

Phản ứng thứ hai của Diệp Mộ Liễu là: Ai ở trong đó yêu đương vụng trộm?

Diệp Mộ Liễu ngừng thở, đến gần. Lúc đang nghĩ ngợi làm thế nào mới có thể thần không biết quỷ không hay giải tỏa được nghi ngờ.

Trong phòng truyền đến tiếng nói yểu điệu, nghe như sấm sét giữa trời quang, đánh vào đầu Diệp Mộ Liễu,

“Nhất Phong... Nhất Phong...”

Âm thanh kiều mị như nước, mềm mại không xương, ở trong bóng đêm cô tịch lại hết sức ghẹo người.

“Chuyến đi lần này của chàng lại bỏ mặc một mình ta rồi...”

“Nhu nhi, ngươi chờ ta, lần này... một lần thôi.”

Tiếng nam tử trầm thấp, khàn khàn mang theo tình dục, đứt quãng...

“Chờ lần này ta chinh chiến trở về, sẽ cùng nàng nắm tay nhau, mãi không, không bao giờ chia xa… "

“Nhất, Nhất, Nhất... Nhất Phong, mỗi lần chàng đều bảo ta đợi, đợi một lần lại đến hai mươi năm. Ta từ thiếu nữ cảnh xuân xinh đẹp cũng đã trở thành lão thái bà rồi. Chàng còn muốn ta phải chờ đợi bao nhiêu lâu?”

Cổ họng nữ tử bật ra tiếng thì thầm, giống như hờn dỗi, bất mãn, cũng có một chút oán trách.

“Nhất Phong, những năm gần đây, chàng và ta ở cạnh nhau thì ít mà xa cách thì nhiều. Ta thật sự không muốn chờ đợi thêm nữa...”

“Nhu nhi, một lần này thôi. Tin t! Chờ đại quân của ta chiến thẳng trở về là ngày nàng và ta đoàn tị, đến lúc đó, ta là Vua, nàng làm Hoàng hậu, nàng và ta sẽ không bao giờ xa cách.”

Dứt lời, trong phòng không có tiếng gì nữa.

Chỉ có tiếng hỗn loạn động tình của nữ tử và tiếng thở dốc truyền đến bên tai Diệp Mộ Liễu.

Suy nghĩ đầy hỗn loạn và phức tạp, trái tim Diệp Mộ Liễu nhảy bùm bùm không ngừng.

Dù nàng không biết Nhất Phong là ai, dù nàng không hiểu ở trong gian phòng kia duyên phận giữa nam nhân kia và người đó như thế nào.

Nhưng mà cái tên Nhu nhi này, tiếng Nhu nhi này, nàng sẽ không nhầm lẫn.

Thu Nhu, cái tên này mấy năm gần đây đều bị mọi người quên lãng...

Hai chữ đủ để cho người đời rung động.

Nhưng Diệp Mộ Liễu nhớ rõ Lý Ngọc đã từng nói qua, Mậu hậu của hắn khuê danh gọi là Thu Nhu.

Thu Nhu, đại tướng quân? Đế Hậu?

Nhận thức được thông tin như vậy giống như có một tia chớp xẹt qua đầu Diệp Mộ Liễu.

Sau đó chạy đến cổ họng nàng, nàng mở miệng, muốn phát tiết đạo sét đánh này ra ngoài, một giây sau có một đôi tay thon tài mà ấm áp che kín miệng nàng...

“Xuỵt...”

Diệp Mộ Liễu mới từ trong kinh hoàng khôi phục tinh thần, muốn vùng vãy lại bất đắc dĩ bị ôm chặt trong lòng.

Một lúc sau nàng nghe được âm thanh quen thuộc, khó khăn ở bên tai nàng:

“Đừng nhúc nhích, là ta.”
Chia sẻ truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 136 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nương tử đứng lại: Hoàng hậu muốn đào hôn - chương 136. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.205725908279 sec