Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá TínhNhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 2

Chương 2Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Phần 2

Thứ ba

Môn Toán hôm nay quá là chán! Thầy Wettan hoặc tôi thích gọi thầy ấy, Thầy Facebook... là ngày tồi tệ nhất của thầy ấy. Thật không may tôi có thầy ấy cho cả hai môn Toán và Khoa học, vì vậy thầy ấy là rắc rối gấp đôi và tồi tệ gấp đôi.

Thầy Facebook (bạn có thể đoán tại sao không?) là một thầy giáo trẻ. Thầy ấy lúc nào cũng có điện thoại trên bàn với Facebook luôn mở.

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/10/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_37bde9ab.jpg

Hôm nay thầy ấy bắt đầu bài học về phân số và bài học này bắt đầu trông thú vị, khi điện thoại của thầy ấy kêu tiếng 'ding'. Bạn biết tiếng ồn đó cho bạn biết khi người nào đó đã đăng một số thứ trên tường nhà của bạn. Giữa câu, Thầy Facebook ngừng nói và vội vàng cầm điện thoại. Thầy ấy đã cười thầm một mình và thình lình nhận ra cả lớp đang ngồi ở đây nhìn thầy ấy.

Thầy ấy nhanh chóng đưa ra một đoạn video toán trên máy chiếu và hướng dẫn chúng tôi xem nó. Sau đó thầy ấy ngồi vào bàn và gõ tin nhắn trên điện thoại cho phần còn lại của bài học.

Video thật sự chán! Phần hay nhất là khi thầy Hiệu trưởng bước vào Thầy Facebook nhảy ra khỏi cái bàn như một chú thỏ bị giật mình! Chiếc điện thoại đã biến mất quá nhanh vào túi của thầy ấy và thầy ấy phải cài đặt chế độ mới "giấu điện thoại, tốc độ kỷ lục".

Tôi nghĩ thầy Hiệu trưởng có thể đã thấy nó. Họ đã có một cuộc trò chuyện ngắn và mặc dù tôi không thể nghe được từ nào, nhưng giọng nói của thầy Hiệu trưởng rất không vui. Khi thầy Hiệu trưởng rời khỏi, điện thoại vẫn nằm trong túi Thầy Facebook. Thật vui là cứ mỗi hai phút chúng tôi có thể nhìn thấy nó rung lên.

Thứ tư

Ngày mà tôi sợ cuối cùng cũng đến. Tôi đã làm mọi thứ tốt nhất để tránh ngày này! Tôi đã cố giấu những ghi chú vào đáy cặp của mình. Tôi đã xóa mọi bài viết tin tức trực tuyến mới của trường ngay khi tôi có thể từ máy tính ở nhà của chúng tôi. Tôi thậm chí còn cố giả bệnh để không phải đến trường hôm nay, nhưng tất cả tôi có là một muỗng lớn giấm táo, kinh quá!!! Thật sự... có phải những đứa trẻ bình thường với những bố mẹ bình thường đều phải nuốt vị giấm táo kinh khủng đó không? Uugghh! Tôi chắc rằng ngày hôm nay sẽ biến tôi thành một zombie nở hoa!

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/11/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_3fd4b802.jpg

Buồn thay, tất cả những cố gắng của tôi đều thất bại và hôm nay mẹ sẽ đi đến trường cùng với tôi. Bà ấy sẽ làm tình nguyện trong căn tin của trường vào hôm nay. Ngay lúc này tôi yêu mẹ tôi... chỉ khi nó đến từ thức ăn, bà ấy thì RẤT hay thay đổi. Chúng tôi ăn đủ xà lách để chăn thả cả một đàn gia súc lớn ở châu Phi! Ý tưởng của mẹ dành cho món ăn vặt là ngâm những thanh cà rốt vào sữa chua. Nếu không có bố tôi, tôi sẽ không thậm chí là không biết về đường và sô-cô-la.

Căn tin trường chúng tôi bán cái mà họ gọi là thực đơn dinh dưỡng. Đó là những thức ăn tốt cho sức khỏe (bởi tiêu chuẩn bình thường) và một số thức ăn không tốt cho sức khỏe - những thứ thật sự ngon tuyệt. Vì vậy tôi có chút lo lắng mẹ sẽ đối phó thế nào để phục vụ thức ăn mà điều đó chống lại tiêu chuẩn thức ăn tốt cho sức khỏe của bà.

Một lần nữa tại trường, mẹ mặc tạp dề của căn tin trường và cố ép tôi tạm biệt, với sự vui vẻ, "Hãy làm điều tốt nhất mà con có thể, Madonna." Đó là mẹ của tôi, Bà Hết Sức Tích Cực.

Tôi nhận ra một vài thứ không ổn khi tôi cố giữ vẻ ngoài kì quặc như khi một vài bạn học đến phòng của chúng tôi, sau khi đặt món ở căn tin.

Giờ ăn trưa là phạm vi toàn bộ vấn đề của tôi khi một nhóm khoảng mười học sinh đến gần tôi khi tôi đứng cạnh Shelby và chúng tôi bắt đầu bữa trưa. Tí Hon (biệt danh của tôi dành cho David Burrows - người hùng sân cỏ của lớp - là một gã khổng lồ thực sự) đã đứng trước tôi. "Maddi, có phải mẹ cậu ở trong căn tin? Người đang phá hủy bữa trưa của tất cả chúng ta!"

"Ừ," tôi lầm bầm, "mẹ của mình đang trong căn tin, bà ấy là đầu bếp giỏi. Mình không nghĩ bà ấy sẽ PHÁ HỦY bữa ăn trưa của bất kì ai."

Sau đó cả nhóm bắt đầu la hét cùng những lời phàn nàn trong cơn bão của đống từ ngữ lộn xộn.

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/12/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_m42094047.jpg

"Bà ấy đã cho mình bánh mì nâu!"

"Thịt nguội và xà lách cuộn của mình mà KHÔNG có thịt nguội!"

"Bánh hot dog của mình có đậu phụ thay vì xúc xích!"

"Mình đã gọi một túi khoai tây chiên và mình đã có những thanh cà rốt và cần tây!"

"Bà ấy đã bỏ kem ra khỏi bánh và nói đã có đủ đường trong bánh!"

"Và mình muốn một ly sữa lắc sô-cô-la, và bà ấy đã cho mình sinh tố rau xanh, có cả tá!!! Nó trông giống như là nước nhầy ở mũi!"

Đây đòi hỏi một vài suy nghĩ nhanh! Tôi đã cười, "Một tin tốt là cậu sẽ trông khỏe hơn và mẹ chỉ làm việc trong căn tin một lần một tuần vào cuối học kì."

Tất cả những người hâm mộ thức ăn vặt và nhiều chất béo bắt đầu rên rỉ và Shelby và tôi nhanh chóng trốn thoát ra sân chơi.

Tôi thậm chí không bận tâm thảo luận về những lời phàn nàn ở căn tin về mẹ vào tối đó. Tôi biết điều mà bà ấy sẽ trả lời và tôi không cảm thấy nó giống như là bài giảng về thức ăn. Ngoài ra, tôi phải ăn thức ăn tốt cho sức khỏe mỗi ngày... nó sẽ không làm tổn thương họ vì họ chỉ ăn nó một tuần một lần.

Thứ bảy

Một ngày tuyệt vời! Mẹ đã mời bạn của mẹ Demi đến ăn trưa. Demi là một nghệ sĩ và trong khi mẹ tôi thì có chút lập dị, Demi là kiểu người cực kì thích "sự tự do". Con gái của cô ấy tên là Star và chị ấy thì lớn hơn tôi. Chị ấy không đến trường, chị ấy học ở nhà. Đừng hiểu lầm ý tôi, tôi không có ý chống lại việc học ở nhà, sự thật thì tôi thực sự nghĩ học ở nhà thì rất tuyệt, nhưng tôi nghĩ việc học của Star sẽ rất khác với trường của tôi. Môn Toán thì sẽ bao gồm đến việc thăm các cửa hàng địa phương và cộng tất cả giá của những chiếc mũ lập dị lại. Môn Lịch sử thì chắc sẽ được xem một bộ phim cũ. Và môn Khoa học sẽ được ngắm nhìn những vì sao khi đêm xuống. Thực tế thì nó nghe khá hay!

Dù sao thì tôi cũng khám phá ra mẹ và Demi đang nói chuyện trong bếp trong khi chuẩn bị bữa trưa. Demi chào tôi với sự vui vẻ, "Xin chào Maddi, chao ôi, hào quang của con trông tươi sáng và hạnh phúc." Sau đó không chạm vào tôi, cô ấy đã hướng tay của cô ấy xung quanh cơ thể của tôi, "Mức năng lượng của con thì tuyệt vời, nhưng cô sẽ nói chuyện với mẹ con về một số đồ trang sức tinh thể để bảo vệ con khỏi những năng lượng xấu."

Mẹ có thể nhìn thấy tôi đang cảm thấy không thoải mái với lời đề nghị này. Mẹ đã ngắt lời, "Maddi, Star ở trong phòng con, con nên đi và chào hỏi."

Star ở trong phòng tôi. Ai nói chị ta có thể vào đó? Phòng tôi đầy những thứ riêng tư của tôi. Tôi chạy xuống để cứu những thứ riêng tư của tôi.

QUÁ MUỘN!!!

Star đang nằm trên giường của tôi đọc nhật ký của tôi! Chị ấy nhìn trên đầu cuốn sách khi tôi đang xông vào phòng. Thậm chí trước khi chị ấy nói, "Xin chào Maddi," tôi giật lại nhật ký từ tay chị ấy. Chị ấy còn cố gắng giật lấy nó trở lại, "Thôi nào Maddi, nó thật thú vị!"

Chị ấy trông bệ vệ, cao lớn so với tuổi của chị ấy với mái tóc nhuộm đen nhánh dài ở một bên và gần như cạo trọc ở phía bên kia. Chị ấy có nhiều bông tai và một hình xăm giả trên cánh tay của mình (ít nhất tôi nghĩ đó là giả) và gắn đinh ở cả hai lông mày của mình. Tôi chợt ôm cuốn nhật ký của tôi để trước ngực và thét lên, "Làm thế nào mà chị dám đọc cuốn nhật ký của tôi, nó là riêng tư!"

Chị ấy trả lời với một nụ cười. "Đừng lo lắng Maddi, chị không quan tâm đến vở kịch nhỏ chán ngắt ở trường em, cuộc sống của chị có nhiều điều thú vị hơn," Star cằn nhằn.

Vào lúc đó, mẹ đến, "Nào các cô gái, chúng ta sẽ đi ăn trưa." Thời điểm tốt mẹ ơi, Star và tôi sắp có một cuộc vật lộn của chính chúng tôi.

Trên chuyến đi ăn trưa, mẹ và Demi nói chuyện liên tục, trong khi đó Star và tôi ngồi ở ghế sau - trong sự im lặng hoàn toàn!

Trong nhà hàng, mọi thứ vẫn tiếp tục trong sự im lặng, cho đến khi một sự cố bất ngờ, Star làm đổ ly nước ép của chị ấy vào vạt váy của tôi. Tôi đã hét lên khi chất lỏng lạnh đó chạm vào đùi tôi. Cuối cùng mẹ và Demi cũng ngừng nói chuyện. Cả hai chộp lấy khăn ăn và bắt đầu cố gắng và thấm lên vết nước. Người phục vụ đã đến và giúp lau dọn nước ép. Anh ta thậm chí còn lấy một ly nước khác cho Star.

Star thì luôn miệng nói chị ấy xin lỗi. Tôi biết chị ấy không có ý đó. Mẹ nói, "Đừng lo lắng, chỉ là tai nạn mà thôi." Star đã cho tôi nụ cười giả tạo tốt nhất của mình và nháy mắt với tôi. Tôi cảm thấy như muốn đổ ly nước ép lên trên đầu của Star nhưng có một số thứ cản trở và tôi quyết định chờ đợi một cơ hội tốt hơn để trả thù.

Bữa ăn đến, Star và tôi đều có bánh nachos với một món phụ nhỏ kem chua và tương ớt. Tương ớt thì nằm trong một chai trông giống như một chai soda. Star thông báo rằng chị ấy cần đi đến phòng vệ sinh và tôi nhìn thấy cơ hội của mình. Khi người phục vụ đi qua tôi đã hỏi nếu tôi có thể đổi tương ớt của tôi thành sốt tương ớt cay nóng. Tôi nghĩ anh ta cảm thấy có lỗi với tôi và vội đổi các chai nước sốt. Tôi nhanh chóng đổi nó với chai ở bên cạnh đĩa của Star.

Star trở lại và chộp lấy chai tương ớt cay nóng và đổ lên toàn bộ bánh nachos của chị ấy. Chị ấy phải rất đói, vì chị ấy nhanh chóng ngốn hai miếng lớn thức ăn vào miệng. Đột nhiên đôi mắt của chị ấy mở to và chị ấy bắt đầu ho. Tôi đoán rằng tương ớt được thêm vào bắt đầu có tác dụng. Trong khi chị ấy lơ đãng tôi đã đưa cho chị ấy chai tương ớt thứ hai, chị ấy nghĩ nó là nước giải khát của mình, và uống một ngụm lớn. Đôi mắt chị ấy phồng lên như một số nhân vật hoạt hình hoang dã và chị ấy phát nổ. Một ngụm nước sốt và bánh nachos bay qua bàn. Một ít dính lên mẹ, nhưng hầu hết nó văng lên Demi. Không cần phải nói, sau đó, bữa trưa kết thúc.

Chuyến đi về nhà thì khá yên lặng, ngoại trừ tôi đang nhai bánh nachos của tôi và Star thỉnh thoảng ho và khóc thút thít rằng miệng của chị ấy đang bốc cháy. Người phục vụ đặt bánh nachos trong hộp để mang về và với một cái nháy mắt nói: "Cẩn thận với nước sốt."

Demi và Star quay đầu xe của họ ngay khi chúng tôi về nhà. Mẹ đã cho tôi một cái nhìn nghiêm khắc và đã hỏi nếu tôi đã có bất cứ thứ gì để làm với chuyện đã xảy ra vào giờ ăn trưa. Tôi chỉ mỉm cười và trả lời: "Con nghĩ những miếng bánh nachos đó đã lao tới như số phận." Mẹ cau mặt, cố gắng nghĩ ra tôi nói về cái gì. Sau đó bà nhún vai, cho tôi một nụ hôn và đi xuống cầu thang.

Thứ hai

D là thảm họa!

D cũng dành cho sự tàn phá!

Hôm nay sau giờ học một điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Mẹ gọi tôi vào bếp, bố thì đã ngồi vào bàn ăn sáng. Gương mặt bình thường luôn nở nụ cười hạnh phúc của bố đã biến mất, thay vào đó là bộ mặt buồn bã. Liếc qua mẹ biểu hiện của bà ấy gần giống với bố.

Một triệu suy nghĩ chạy qua đầu tôi!

Có phải họ đã phát hiện ra tôi đã thay đổi chữ C trong môn toán trên phiếu thành tích học tập cuối kỳ của tôi thành chữ B với việc sử dụng khéo léo bút lông đen.

Có thể có một zombie thật sự và chúng tôi là những con người cuối cùng rời khỏi?

Hoặc là, tôi được nhận nuôi và hôm nay phải trở về với bố mẹ thật sự của mình... vua và hoàng hậu của một số quốc gia châu Âu?

Sai rồi!!!

Tệ hơn nữa!!!

Mẹ và bố không được ổn trong vài tháng cuối và họ quyết định tách nhau ra một khoảng thời gian. Những giọt nước mắt ở khắp nơi, nhưng mẹ và bố đảm bảo với tôi cả hai vẫn yêu tôi và chúng tôi vẫn là một gia đình, mặc dù bố sẽ đi xa trong một khoảng thời gian.

Tôi cảm thấy buồn khi bố bỏ đi tối đó, mẹ cũng thế. Chúng tôi đã khóc trên vai của nhau. Bố đã hứa sẽ liên lạc với chúng tôi mỗi ngày và mẹ đã nói rằng mẹ tin bố sẽ trở lại. Bà ấy đã nói rằng căng thẳng trong công việc là nguyên nhân khiến bố buồn bã. Đúng như lời ông, bố gọi hoặc email cho chúng tôi mỗi ngày và tôi hi vọng một ngày gần nhất chúng tôi sẽ trở về bên nhau.

Tôi không muốn nói D... là dành cho sự ly dị!
Chia sẻ truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 2 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 2. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.224794864655 sec