Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá TínhNhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 1

Chương 1Tải chương
Truyện tổng hợp 2 > Truyện phương tây
     Mục lục Chế độ đọc
Kiểu chữ
Kích cỡ chữ
Màu chữ
Màu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Phần 1

Xin chào những chàng trai và những cô nàng gần như cá tính,

Một số bạn có thể đã đọc cuốn Nhật ký của một cô nàng gần như cá tính - Trường mới của tôi.

Trong cuốn sách này, bạn bắt đầu gặp gỡ một Maddi nhỏ bé, yếu ớt và ít khôn ngoan và khám phá những gì đã xảy ra tại trường học cũ của cô bé (trước khi cô bé yêu cầu rời khỏi).

Hi vọng bạn thích nó!

Những đứa trẻ cá tính gần như nổi loạn!

Nơi toàn bộ chuyện này bắt đầu...

Âm thanh chói tai của tiếng còi báo động đã vang lên bên khung cửa sổ tôi đang nhìn qua. Trên đây là trường cấp hai của tôi, tôi có một tầm nhìn tốt dành cho nền tảng khoa học. Mặc dù khói mù mịt vẫn đang trôi lờ mờ từ những cửa sổ được đập ra để lính cứu hỏa có thể đặt những ống nước của họ vào trong. Trong chốc lát, họ đã gọi ra và nói ngọn lửa đã được kiểm soát.



Cá nhân tôi nghĩ rằng bài học về ngọn lửa thứ hai và hai chiếc xe cứu thương chỉ là một ít trên nhiều thứ. Không có ai bị thương và ngọn lửa chỉ đáng vứt vào sọt rác.

Hiện tại tôi đang ngồi trong phòng thầy Hiệu trưởng được khoảng mười lăm phút, chờ mẹ của tôi đến để nói cho bà ấy về, "Cách mà Madonna Bull cố đốt trường học như thế nào?"

Chúng là từ của thầy ấy - không phải của tôi.

Bạn hỏi làm thế nào mà tôi kết thúc được chuyện trong văn phòng của thầy Hiệu trưởng. Hãy để tôi giải thích, nó nằm tất cả trong nhật ký của tôi.

Thứ hai

Xin chào mọi người, chào mừng đến với nhật ký của tôi. Một số người viết nhật ký về những kỉ niệm riêng của chính họ, tôi... tôi thì khác. Tôi thích viết nó dành cho khán thính giả. Tên của tôi là Madonna Bull, gần như mọi người đều gọi tôi là Maddi.

Vài đứa trẻ gọi tôi là Mad hay thậm chí là Mad Bull, nhưng tôi thường chỉ phớt lờ chúng. Tôi không phải là một trong những đứa trẻ "cá tính" và tôi cũng không phải một đứa trẻ "thông minh"... tôi chỉ là một cô gái bình thường. Đôi khi tôi thích nghĩ mình là một cô nàng "gần như cá tính". Không trong nhóm "cá tính", nhưng tôi cũng không phải là mọt sách.

Tôi mười hai tuổi, gần mười hai tuổi. Được rồi, chính xác thì tôi mười một tuổi, sáu tháng, ba ngày.

Tôi phải thừa nhận, tôi có một thói quen xấu. Tôi thích đặt biệt danh cho mọi người, nhưng đừng hoảng sợ tôi không gọi bất kì ai bằng biệt danh của họ, tôi chỉ sử dụng chúng trong nhật ký của tôi. Vì vậy tôi đoán chỉ có bạn và tôi biết về chúng.

Ví dụ, mẹ của tôi thì có chút lập dị luôn thích thay đổi mọi thứ, không quan tâm và luôn nhìn mọi thứ theo mặt tốt của nó. Như khi tôi làm rơi hai chiếc đĩa ăn tối và cả hai đều vỡ, mẹ chỉ ra đây và nói "Điều đó tốt thôi, việc rửa chén đĩa sẽ ít đi." Đó là lí do tại sao biệt danh của bà là Bà Hết Sức Tích Cực. Bà tích cực và nhiệt tình về MỌI THỨ! Mẹ cũng yêu những bài thể dục, yoga và thức ăn tốt cho sức khỏe. Bà ấy thật sự uống thứ nước màu xanh kinh khủng với rau củ trong đó... có cả tá.



Bố thì to lớn và giọng ông thì trầm và vang to, vì vậy biệt danh của ông là Ông Bùng Nổ Bùng Nổ. Tôi thắc mắc cái biệt danh nào của tôi sẽ dành cho bạn nếu tôi biết bạn.

Tôi trách bố mẹ tôi vì họ luôn đặt "biệt danh" cho mọi thứ. Họ đặt cho mỗi người hàng xóm của chúng tôi một biệt danh. Đôi khi có hơi xấu hổ vì chúng tôi không nhớ được tên thật của họ. Người đàn ông Labrador (vâng ông ấy dắt một con chó Labrador đi dạo) và Bob (không phải tên thật của ông ấy nhưng ông ấy là người xây dựng - như là trong Bob người xây dựng) tất cả sống gần nhau. Cho nên việc sử dụng những biệt danh là truyền thống của gia đình tôi mà tôi được thừa hưởng.

Bố mẹ của tôi đặt cho tôi một vài biệt danh hết hồn. Đầu tiên là Súng Bắn Khủng Khiếp bởi vì khả năng của tôi là bắn phân khắp phòng... khi tôi còn là một em bé.

Khi lớn hơn một chút, khoảng sáu tuổi họ đã gọi tôi là Công Chúa Thò Lò Mũi Xanh Cáu Kỉnh nhờ vào một sự việc không may xảy ra khi tôi đang mặc bộ trang phục công chúa đẹp nhất của mình. Tôi bị cảm lạnh và mũi của tôi thì đầy chất nhầy màu xanh.

Mẹ đã dẫn tôi đến trung tâm mua sắm để gặp bác sĩ và trên đường ra theo đường tắt qua khu ăn uống. Đó là nơi đã xảy ra một sai lầm khủng khiếp. Giữa đường khi đi qua khu vực ăn uống một người phụ nữ già đáng mến đã nói với mẹ tôi, "Cô có một cô công chúa xinh đẹp làm sao," - đó là tôi dĩ nhiên. Người phụ nữ già ngừng ăn chiếc bánh đáng yêu của bà ấy và bắt đầu nói về tôi trông tôi xinh như thế nào. Bạn biết đó, khi bạn bị cảm lạnh, bạn không thể điều khiển khi nào cơ thể bạn muốn hắt xì... khi cơ thể của tôi muốn hắt xì là khi bà ấy nói xong mấy lời tốt đẹp và nhìn tôi cười. Không chỉ là hắt hơi, nhưng có lẽ cái hắt hơi lớn nhất và to nhất trong lịch sử loài người!!!

Điều đó đã dừng lại những lời nói của người phụ nữ già. Bà ấy nhìn xuống chiếc bánh ngon tuyệt và nó được bao phủ bởi hai hàng nước mũi. Bà ấy vỗ hai tay che miệng của bà ấy. Làm ra những âm thanh nôn ọe bà ấy vội vã từ bàn hướng đến phòng vệ sinh. Trong lúc ấy, mẹ chộp lấy cánh tay tôi và lôi tôi đến xe hơi. Bà Hết Sức Tích Cực - mẹ tôi nói, "Ổn thôi, Maddi, tốt hơn là ta nên đi ra ngoài. Và bên cạnh đó, chiếc bánh đó không tốt cho sức khỏe, bà ấy sẽ tốt hơn khi ăn một số trái cây tươi ngon." Có phải tôi đã đề cập rằng mẹ thì thích thức ăn tốt cho sức khỏe?

Và điều đó làm tôi thu nhặt được thêm một biệt danh đáng yêu Công Chúa Thò Lò Mũi Xanh Cáu Kỉnh.

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/5/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_m7dc48817.jpg

Dù sao đi nữa, nhật ký đã đủ dành cho hôm nay. Tôi cần làm bài tập về nhà và gần như chắc chắn bạn cũng cần phải làm.

Thứ ba

Người bạn tốt nhất của tôi Shelby và tôi đã đi bộ đến trường vào sáng nay. Chúng tôi đã là bạn của nhau trong một khoảng thời gian dài, từ khoảng nửa năm trước. Tôi thì khá yên lặng và cố gắng để tránh trở thành trung tâm của sự chú ý trong khi cậu ấy thì ngược lại. Cậu ấy ồn ào và thân thiện và thích trở thành tâm điểm chú ý. Mẹ nói chúng tôi rất hợp với nhau bởi vì chúng tôi bù trừ cho nhau. Bà ấy đã nói một vài thứ về âm và dương nhưng tôi không biết bà ấy đang nói về cái gì.

Hôm nay khi chúng tôi ở lớp học Âm nhạc, chúng tôi đang ngồi cạnh nhau như mọi khi. Thầy Hoàng Yến (không phải tên thật của thầy ấy, chỉ là một biệt danh thú vị, thích hát hướng dẫn chúng tôi), đã yêu cầu chúng tôi ngồi trên sàn trong một vòng tròn. Thầy Hoàng Yến sẽ vỗ ra một giai điệu và chúng tôi lần lượt phải mô phỏng theo giai điệu đó của thầy ấy. Dĩ nhiên giai điệu sẽ thay đổi cho từng học sinh. Âm nhạc không phải là điểm mạnh của tôi, thậm chí khi tôi cố vỗ theo giai điệu của bài hát, tôi gần như hoàn toàn bỏ lỡ cả hai tay. Rõ ràng không chỉ có mình tôi cảm thấy áp lực... mà mọi người hoàn toàn im lặng để chờ đợi đến lượt của mình.

Có sự tạm ngưng sau mỗi lần Thầy Hoàng Yến đưa ra một kiểu vỗ tay và trong vài giây đó cả căn phòng dường như im bặt. Gần đến lượt của chúng tôi, tôi có thể nhìn thấy Shelby lo lắng cũng như cậu ấy đang cố giấu đi sự lo lắng. Tôi vui vì cậu ấy trước tôi điều đó cho tôi thêm chút thời gian. Nếu bạn vỗ chính xác theo giai điệu, Thầy Hoàng Yến sẽ cho bạn kẹo. Vì vậy không muốn để mình xấu hổ, tôi thật sự cũng muốn có kẹo.

Thầy Hoàng Yến vỗ ra giai điệu cho cô bạn đứng bên cạnh Shelby và sự im lặng trước khi cô bạn ấy bắt đầu lượt của mình dường như là tuyệt đối. Cho đến khi màng nhĩ tràn ngập tiếng đánh rắm ngang qua căn phòng. Tôi có thể thậm chí cảm thấy sự chấn động trên sàn gỗ và ngay lập tức nhận ra rằng Shelby là nguyên nhân của tiếng ồn. Tội nghiệp Shelby! Tôi cảm thấy xấu hổ cho cậu ấy. Vì vậy tôi cố gắng nghĩ ra điều gì đó để nói để làm dịu đi sự xấu hổ của cậu ấy.

Không cần - lời bình luận tiếp theo của Shelby đã giải quyết được vấn đề này. "Ồ Maddi, mùi đó thật kinh khủng!"

"Em xin lỗi thầy, Maddi đang bị tra tấn vì bệnh tiêu chảy, em sẽ đưa cậu ấy đến phòng vệ sinh và chắc chắn là cậu ấy ổn." Sau đó Shelby vội vã lôi tôi ra ngoài cửa phòng học cùng với đó là tiếng cười lớn từ những người còn lại trong lớp đã nhấn chìm sự phản kháng của tôi dành cho sự vô tội của mình.

Một lần nữa ở bên ngoài Shelby phá lên cười lớn, làm bẽ mặt tôi thậm chí còn nhiều hơn.

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/6/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_m686c7835.jpg

Nhưng cuối cùng tôi chỉ đành chịu thua và cười. Cuối cùng Shelby nói, "Ôi, Maddi, mình đã phá hỏng hình ảnh của cậu, nhưng ít nhất mình đã lôi chúng ta ra khỏi những kiểu vỗ tay ngớ ngẩn đó."

Thứ năm

Mặc dù còn chút xấu hổ, nhưng tôi may mắn khi có một người bạn tốt như Shelby. Có bạn bè là đặc biệt quan trọng khi bạn có một Bethany Barker trong lớp của bạn. Bethany là cô nàng xấu tính của trường chúng tôi, một số đứa trẻ thì yêu thể thao, một số tình yêu khác là đạt được của A, một số khác có tình yêu với nghệ thuật, nhưng Bethany chỉ yêu sự xấu tính. Đúng là người, một kẻ bắt nạt thật sự trong lớp tôi.

Nhìn chung thì tôi không có quá nhiều rắc rối với cậu ta. Shelby và tôi gần như luôn ở cạnh nhau và Shelby thì quá ầm ĩ đến nỗi không ai dám chế giễu cậu ấy. Tôi thật sự đã nói với Bethany - người mà tôi bí mật gọi là MG (từ viết tắt dành cho cô nàng xấu tính) và tôi thật sự không quan tâm về ý kiến của cậu ta.

Một ngày của MG phải có tiếng rống đó là phần cậu ta dành cho những đứa trẻ khi bắt nạt chúng, khi cậu ta tình cờ gặp Shelby và tôi trong sân chơi. MG bắt đầu những lời nhận xét ác ý và không hay ho về bề ngoài của tôi. Giống như tất cả những kẻ bắt nạt, MG dường như lúc nào cũng có một nhóm nhỏ dành cho những kẻ theo dõi. Sarah và Sue (người mà phải rất kinh khủng đối với bạn bè để có thể bắt tay được với MG) là với MG. Như thường lệ, MG sẽ đưa ra những lời nhận xét không hay ho và những kẻ theo dõi cho cậu ta, Sarah và Sue sẽ cười với sự hóm hỉnh của cậu ta một cách đầy "kinh ngạc".

Mẹ lúc nào cũng dạy tôi rằng cách tốt nhất để đối phó với những kẻ bắt nạt là phớt lờ họ hoặc là đứng lên chống lại họ. Tôi quyết định thử cả hai cách. Đầu tiên tôi hoàn toàn phớt lờ những lời nhận xét không hay đó và tôi vẫn nói chuyện với Shelby.

Sau khoảng năm phút phớt lờ những lời huênh hoang của MG, tôi nhìn thấy mặt của Shelby bắt đầu tỏ ra giận dữ với sự xúc phạm dành cho bạn của cậu ấy. Tôi đặt tay nhẹ nhàng lên vai của cậu ấy và nói "Không sao, tớ sẽ giải quyết chuyện này."

Tôi quay lại nhìn MG và bình tĩnh nói, "Cám ơn Bethany, tớ lúc nào cũng sẵn sàng chấp nhận những lời góp ý mang tính xây dựng về vẻ ngoài của mình từ thông minh, thời trang, và quan tâm đến mọi người như chính cậu."

Bethany trông có vẻ lúng túng.

Sau đó tôi tiếp tục bình tĩnh và giọng nói tự tin hơn, "Nhưng dựa vào đó, tớ nhận ra, cậu dứt khoát không phải là người thông minh, cũng không quan tâm và có lẽ thậm chí không có gu thời trang, vì vậy tớ không có chút quan tâm nào về ý kiến của cậu."

Shelby phá lên cười lớn, thậm chí một trong những người bạn thân của MG cũng đang cười thầm.

https://www.smashwords.com/extreader/read/585356/8/tmp_02034f0b1905ac1ee69e6551edeced60_O46OAm_html_m6db04192.jpg

Tôi đã dẫn Shelby tránh ra khi MG càu nhàu những người bạn đã cười cậu ta.

Thứ sáu

Hôm nay trong suốt giờ ăn trưa, MG đã luôn bắt nạt Caroline. Caroline là học sinh mới của trường chúng tôi và có khuynh hướng tránh xa mọi người. Lúc đầu chúng tôi không nhận ra chuyện gì đang xảy ra, ngay khi chúng tôi biết, Shelby và tôi đã ngồi ở hai bên của cậu ấy.

"Tạm biệt Bethany." Shelby nói với giọng nói "Tớ không sợ cậu đâu". Suốt từ lần chạm trán cuối cùng của chúng tôi với Bethany, cậu ta đã luôn tránh chúng tôi - mà chúng tôi lại cực yêu chuyện đó! Bethany nhún vai, lè lưỡi ra ngoài và giậm chân trong cơn bực tức.

Đó là khi tôi nhìn thấy những giọt nước mắt trong mắt của Caroline. Cậu ấy tiết lộ với chúng tôi rằng MG đã bắt nạt cậu ấy gần như mỗi ngày từ khi cậu ấy đến trường chúng tôi. MG yên lặng gọi tên của cậu ấy trong lớp. Yên lặng đến mức giáo viên và những đứa trẻ khác không thể nghe được. Và cậu ta đã đẩy những quyển sách của cậu ta rớt xuống bàn khi cậu ta đi qua bàn của Caroline.

Chúng tôi nói Caroline rằng cậu ấy nên kể với giáo viên chuyện gì đã xảy ra, nhưng hình như MG đã nói Caroline rằng tất cả giáo viên tại trường của chúng tôi ghét những đứa trẻ nói về những đứa trẻ khác và giáo viên sẽ chỉ nói với cậu ta "Hãy tự giải quyết nó".

Shelby và tôi cảm thấy khó chịu, tôi giải thích Caroline rằng những kẻ bắt nạt thường tạo nên những câu chuyện như thế này để ngăn những nạn nhân tìm đến sự giúp đỡ. "Tất cả giáo viên của chúng tôi thì rất tuyệt! Nếu bạn kể cho họ về Bethany, họ sẽ làm điều tốt nhất để ngăn cậu ta lại," tôi đã giải thích.

Thứ hai

Trong buổi sáng Caroline đã nói với chúng tôi rằng cậu ấy cần có lời khuyên của chúng tôi và sẽ nói chuyện với giáo viên yêu thích của cậu ấy, cô Jenkins. Vào khoảng 9 giờ 30 phút thầy Hiệu trưởng đi vào phòng học và dẫn Caroline ra ngoài khoảng một giờ.

Sau đó khi thầy ấy trở lại với Caroline, thầy ấy đã dẫn MG rời khỏi cùng với thầy ấy. Cậu ta trở vào lớp học sau khoảng bốn mươi phút. Vai của MG đã hạ xuống khi cậu ta yên lặng trở lại chỗ ngồi của mình. Trông như cậu ta đang khóc.

Trong giờ nghỉ đầu tiên, MG đã tránh xa Caroline. Cậu ấy đã ngồi và ăn táo của cậu ấy và không vênh váo nhìn xung quanh để tìm kiếm những nạn nhân, như cậu ấy vẫn làm vào mỗi giờ nghỉ.

Caroline đã nói với chúng tôi rằng thầy Hiệu trưởng (tôi gọi thầy ấy là Thầy Mũi Xúc Xích - thầy ấy có một cái mũi dài thật sự) muốn biết mọi thứ mà MG đã làm. Cậu ấy nói thầy ấy đã rất tuyệt và thầy ấy đã đảm bảo với cậu ấy rằng thầy ấy sẽ nói chuyện với Bethany và Caroline nên đến gặp trực tiếp thầy ấy nếu cậu ấy có bất cứ phiền toái nào. Caroline đã quá hạnh phúc và không thể ngừng cám ơn chúng tôi vì đã cho cậu ấy sự can đảm để nói ra. Đập tay nào mọi người.

Những kẻ bắt nạt o - Những cô nàng gần như cá tính 1!
  Exit   Sau   
     Mục lục Chế độ đọc
Chia sẻ truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 1 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Nhật Ký Của Một Cô Nàng Gần Như Cá Tính - chương 1. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.292928934097 sec