Kích cỡ chữ Màu chữMàu nền
  Tự cuộn trang   Exit 
Chương 3

“Chị này, cậu ta hơi mập phải không?”

“Nói chung là khá mập.”

“Mập à? Nhưng tôi là một người bán đậu phụ đấy!”

“Hì hì!”

“Bán đậu phụ thì có gì làm chị buồn cười sao?”

“Tuy là anh bán đậu phụ nhưng cậu có vẻ mặt giống Saigo Takamori cho nên mới buồn cười.

Mà này, ăn chay kiểu này thì ngày mai không leo núi nổi đâu.”

“Cậu vẫn muốn một bữa ăn thịnh soạn à?”

“Cậu nói ‘muốn ăn thịnh soạn’ á? Như thế này thì làm sao đủ chất dinh dưỡng được!”

“Cậu nói sao? Thế này cũng đã là thịnh soạn lắm rồi… Váng đậu này, nấm này, khoai này, đậu phụ này… Bao nhiêu là món ăn ấy chứ!”

“Đúng là nhiều món thật. Nếu mà kể cho hết thì còn có cả những dụng cụ hành nghề của nhà cậu nữa kia! Nhưng mà… khổ thật! Hôm qua thì phải nuốt toàn udon . Hôm nay thì phải ăn váng đậu với nấm. Haaaaai!”

“Này cậu, ăn thử món khoai này xem. Khoai mới dỡ đấy, vị ngon tuyệt!”

“Sượng trân thì có!... Này chị ơi, ở đây không có chút cá nào cả sao?”

“Rất tiếc là chúng tôi không có ạ.”

“‘Không có ạ’, tớ rất sợ phải nghe câu này. Thế có món trứng không?”

“Trứng thì có đấy ạ.”

“Cho tôi món trứng chỉ luộc chín một nửa.”

“Món gì ạ?”

“Món trứng chỉ luộc chín một nửa thôi ấy.”

“Là trứng luộc phải không ạ?”

“Thì trứng luộc, nhưng chỉ luộc chín một nửa thôi. Chị không hiểu ‘chín một nửa’ là thế nào à?”

“Không ạ.”

“Không hiểu á?”

“Thưa không!”

“Chịu thua thật đấy!”

“Anh nói sao?”

“Không sao cả. Cứ mang trứng lên đây. Rồi… Này, đợi một chút. Cậu có muốn uống bia không?”

“Có thì uống”, Kei trả lời tỉnh khô.

“Có thì uống à? Vậy không có thì thôi phải không?... Thế thì thôi nhé?”

“Không cần phải thế đâu. Dù sao thì cũng uống một chút đi nào!”

“Dù sao á? Ha ha ha! Tớ chưa từng thấy ai thích dùng cụm từ ‘dù sao’ như cậu. Cho nên, ngày mai chắc là cậu sẽ bảo rằng ‘dù sao cũng phải ăn món udon ’ nhỉ?... Chị ơi, cho cả bia luôn nhé! Món trứng và bia. Chị hiểu chứ?”

“Không có bia đâu ạ.”

“Không có bia à?... Này, cậu nghe họ nói là không có bia chứ? Cứ như là không phải đang ở Nhật Bản ấy nhỉ! Một nơi chán hết sức!”

“Nếu không có thì không uống vậy”, Kei nói, vẫn phong thái điềm nhiên.

“Quán chúng tôi không có bia, nhưng có ebisu [6] đấy ạ.”

“Ha ha ha! Càng lúc càng hấp dẫn! Này cậu, họ bảo họ có loại ebisu mà không phải là bia, vậy ta nên uống thử thứ ebisu đó nhé?”

“Ừ, thì uống… Loại ebisu đó chắc hẳn là được đóng chai, phải không chị?”, đến lúc đó Kei mới mở miệng hỏi đến cô nhân viên phục vụ.

“Vâng ạ”, cô gái trả lời rặt giọng vùng Higo.

“Vậy thì dù sao cũng nhờ chị mở nắp chai luôn nhé. Rồi chị mang từng chai đến đây.”

“Vâng ạ.”

Cô gái phục vụ tỏ ra đã hiểu và quay đi. Cô mặc một chiếc kimono ngắn cũn cỡn, với ống tay áo hẹp và một chiếc obi [7] nhỏ bằng lụa thắt chặt ngang eo. Mái tóc của cô thì được búi theo một kiểu kỳ dị, làm cho Roku và Kei đều ngạc nhiên đến ngơ ngác!

“Cô phục vụ này có vẻ lạ lùng nhỉ?”, Roku nói.

“Đúng vậy.” Kei buột ra câu trả lời dễ dàng với vẻ mặt bình thản. Rồi anh đột ngột nói thêm, như gắn thêm cành tre vào một thân cây:

“Một cô gái giản dị và duyên dáng!”

“Nhưng có vẻ hơi mộc mạc đúng không?”

“Ừ. Nếu được tiếp nhận nền giáo dục văn minh vào con người chất phác thì chắc là cô ấy sẽ trở nên lộng lẫy. Đáng tiếc thật!”

“Cũng không đáng tiếc đến thế đâu. Có lẽ nên đưa cô ấy lên Tokyo rồi đào luyện lại chăng?”

“Ừm… Cũng hay đấy. Nhưng trước tiên phải lột bỏ hết lớp vỏ văn minh ở cô ấy đã.”

“Vì lớp vỏ quá dày nên chắc là đến gãy cả xương mới lột bỏ được đấy!”, Roku nói, như thể cậu ta đang nói chuyện về một quả dưa hấu vậy.

“Dù có gãy hay thế nào đi nữa thì vẫn phải lột bỏ! Đằng sau những gương mặt đẹp đẽ là những ý đồ đen tối! Nếu mà không có tiền thì người ta chỉ biết có bản thân mình mà thôi. Nhưng khi người ta có ưu thế thì rắc rối đấy. Họ sẽ làm cho cái bản chất xấu xa kia lan tràn ra khắp xã hội. Đúng là một tai họa khủng khiếp! Mà trong số những người giàu có và thế lực lại có những kẻ bản tính xấu xa như thế chứ!”

“Nhưng mà chính vì như thế mà lớp vỏ của họ lại càng dày lên đấy.”

“Nếu chỉ nói về ngoại hình thì họ rất đẹp. Nhưng tâm hồn bên trong thì còn tệ hơn cả những kẻ làm tôi tớ, nên tớ không thể nào chịu nổi!”

“Thế đấy! Vậy có lẽ sắp tới tớ nên gia nhập vào nhóm ngoan cường chăng?”

“Còn phải nói! Cho nên điều trước hết mà cậu phải làm là thức dậy vào lúc sáu giờ sáng mai…”

“Và ăn món udon vào bữa trưa chứ gì?”

“Và chiêm ngưỡng miệng núi lửa Aso…”

“Và phải giữ mình để không phát rồ lên mà nhảy xuống dưới ấy nữa chứ?”

“Đứng trước cảnh tượng hùng vĩ và cao cả của thiên nhiên, trong ta sẽ nảy sinh khí chất cao thượng và khoáng đạt, và sẽ vượt qua cái vụn vặt tầm thường.”

“Nhưng ngược lại, nếu vươn đến cái quá cao xa, rồi sau đó cậu sẽ càng thấy khó chịu với cái thế giới này thì gay go đấy! Vì vậy, nên chăng ta chỉ để mình thăng hoa ở mức vừa phải mà thôi. Chân của tớ thì cũng khó mà chinh phục được đỉnh núi ấy lắm!”

“Cậu đúng là một gã trai yếu đuối!”

Cô phục vụ mặc chiếc kimono tay hẹp bưng đến một chiếc khay đựng một chai bia, hai cái cốc và bốn quả trứng.

“Ồ, món ebisu đã đến rồi! Thật thú vị vì món ebisu này không phải là bia. Ta uống một cốc đi nào!”

Roku nói và đưa cho anh bạn một cốc.

“Ừ. Và cậu cũng dùng hai quả trứng luôn chứ?” Kei bảo.

“Ủa? Món trứng là do tớ gọi mà!”

“Nhưng lẽ nào cậu định ăn cả bốn quả?”

“Bởi vì sợ phải ăn món udon ngày mai nên tớ định mang hai quả đi theo đấy.”

“À, nếu vậy thì xin mời!” Kei đổi ý ngay.

“Nhưng nếu không chia sẻ thì tệ quá, nên cậu cứ ăn đi. Nhưng nếu thuộc nhóm ngoan cường mà ăn trứng thì hơi xa xỉ đấy. Tớ cũng thấy tội nghiệp cho cậu… Nào, ăn đi!... Này chị, món ebisu này được chế biến ở đâu đấy?”

“Chắc là ở Kumamoto đấy ạ.”

“Ồ, ebisu ở Kumamoto khá là ngon đấy! Cậu thấy thế nào, món ebisu ở Kumamoto ấy?”

“Hừm… Cũng giống ebisu ở Tokyo thôi… Chị ơi, ebisu thì ngon nhưng cái trứng này chưa chín!” Kei nhíu mày nhìn cái trứng vừa mới đập.

“Vâng ạ.”

“Tôi muốn nói là nó còn sống ấy!”

“Vâng ạ!”

“Hình như cô ấy không hiểu. Này cậu, chẳng phải là cậu đã yêu cầu trứng chỉ chín một nửa thôi sao? Quả của cậu cũng còn sống chứ?” Kei không nói với cô phục vụ nữa mà quay sang nói với Roku.

“Yêu cầu trứng chín một nửa thì lại dọn ra món trứng sống à? Để tớ thử đập một quả của tớ xem sao… Ồ, không được rồi!...”

“Trứng chín hẳn à?” Kei nhoài người qua nhìn vào chiếc khay của anh bạn.

“Chín cả rồi! Còn quả này thì sao nhỉ?... Ồ, cũng lại là trứng chín… Chị ơi, cái này là trứng luộc chín kia mà?” Lần này thì Roku quay sang nói với cô phục vụ.

“Vâng ạ.”

“Thế sao?”

“Vâng ạ.”

“Cứ như là tôi nói bằng tiếng nước ngoài vậy!... Phần trứng của anh bạn tôi thì hoàn toàn sống, còn phần của tôi thì luộc chín hoàn toàn?”

“Vâng ạ.”

“Sao chị lại làm như thế chứ?”

“Vì anh yêu cầu chỉ luộc một nửa thôi mà!”

“Thì ra là thế! Chị này hay thật! Ha ha ha! Này, cậu có hiểu ‘luộc chín một nửa’ là thế nào không?” Roku đập vào cánh tay.

“Ha ha ha! Đúng là ngây thơ thật!”

“Chị nghĩ là tôi đùa chắc?”

“Vậy là tôi nhầm phải không ạ? Vậy anh có muốn tôi luộc nốt những quả kia không?”

“Thôi được rồi… Này chị, từ đây đến Aso bao xa?” Kei hỏi, bỏ qua câu chuyện về mấy quả trứng.

“Đây là Aso rồi đấy ạ.”

“Nếu mà đây là Aso rồi thì ngày mai không cần phải dậy lúc sáu giờ sáng nữa. Ta ở lại đây chừng hai, ba ngày rồi trở về Kumamoto thôi”, Roku nhanh nhảu nói.

“Xin mời, anh muốn ở lại bao lâu cũng được ạ.”

“Thì dù sao bà chị này cũng đã nói cho chúng ta biết thế mà. Cậu thấy sao nếu ta làm theo kiểu ấy?” Roku quay sang Kei, nhưng Kei chẳng tỏ thái độ gì.

“Chị nói ở đây là Aso, nghĩa là ở đây thuộc vùng Aso phải không?” Cậu ta lại hỏi cô phục vụ.

“Vâng ạ.”

“Vậy thì từ đây đến đền Aso bao xa?”

“Đền thì cách đây khoảng chừng ba dặm.”

“Còn đến đỉnh núi?”

“Từ ngôi đền đến đỉnh núi khoảng hai dặm.”

“Đỉnh núi chắc là hùng vĩ lắm nhỉ?” Roku đột ngột chen vào.

“Vâng ạ.”

“Chị đã từng leo núi ấy rồi chứ?”

“Chưa đâu ạ.”

“Vậy chắc là chị không rành đâu nhỉ?”

“Vâng, tôi không biết rõ đâu.”

“Nếu chị không rõ thì đành chịu vậy. Bọn tôi cũng định hỏi thăm chị đôi điều nhưng rất tiếc…”

“Các anh định leo núi ấy à?”

“Vâng, chúng tôi đang nóng lòng mong được leo núi. Thôi đành vậy…”, Kei nói.

“Còn tôi lại chẳng muốn leo núi chút nào! Thôi đành vậy!” Roku đập lại.

“Hì hì! Vậy thì anh cứ ở lại đây một mình đi!”

“Ừm, cứ nằm dài ở đây mà nghe thứ tiếng trầm trầm kia vọng về thì hẳn là nhàn hạ thật. Cái thứ tiếng trầm trầm đó hình như vang to hơn lúc nãy phải không cậu?”

“Chắc vậy. Nghe có vẻ mạnh hơn. Chắc là vì ban đêm đấy.”

“Núi đã dữ tợn hơn một chút rồi.”

“Khi dữ tợn thì núi sẽ gầm to hơn nhỉ?”

“Đúng đấy. Và núi còn phun ra nhiều yona nữa kia.”

“ Yona là cái gì vậy?”

“Là tro bụi ấy.”

Cô gái mở cánh cửa trượt, thò ngón tay trỏ ra ngoài hành lang:

“Nhìn này!” Cô đưa ra ngón tay đen nhẻm.

“Đúng thật. Tro bay nhiều quá! Nhưng hôm qua thì có thế này đâu nhỉ?” Kei cảm thán.

“Đúng thế ạ. Vì ngọn núi hơi dữ tợn đấy mà!”

“Này cậu, cậu vẫn nhất định leo núi cho dù ngọn núi đang dữ tợn thế kia à? Nếu núi đang dữ tợn thì ta nên hoãn lại một chút chẳng hơn sao?”

“Càng dữ tợn thì lại càng thích chứ. Thật hiếm khi được nhìn thấy một ngọn núi dữ tợn, đúng không? Nghe nói là cảnh miệng núi lửa khi dữ tợn rất khác với lúc bình thường, phải không chị?”

“Đúng vậy. Tối nay thì miệng núi đỏ rực. Anh ra mà nhìn xem kìa!”

“Đâu nào?” Kei hỏi và chạy ngay ra hành lang.

“Ồ, lửa ghê thật. Này cậu, ra mà xem! Trông ghê lắm!”

“Ghê lắm à? Vậy thì để tớ ra xem sao. Đâu nào?... Ồ, cảnh tượng này đúng là hùng vĩ thật!… Thế này thì đúng là không được rồi!”

“Cái gì không được chứ?”

“Cậu hỏi cái gì à?... Không chừng cậu chưa leo lên đỉnh núi thì đã bị thiêu rụi mất rồi ấy chứ!”

“Cậu toàn nói với vẩn! Vì bây giờ đang đêm nên mới trông như thế, chứ thật ra ban ngày thì núi vẫn vậy thôi. Phải không chị?”

“Vâng ạ.”

“Thì chắc là đúng đấy, nhưng cũng rất nguy hiểm. Đứng đây mà mặt còn nóng lên nữa là!”, Roku xoa bàn tay lên má.

“Cậu chỉ toàn nói quá lên thôi!”

“Nói quá à? Mặt cậu cũng đang đỏ lên kìa! Cậu nhìn qua những đám ruộng phía bên kia hàng rào xem! Không thấy ánh lửa rọi lên bề mặt lớp lá màu xanh đấy ư?”

“Chỉ toàn nói xạo! Đó là ánh sáng của sao đêm đấy thôi!”

“Ánh sáng của sao đêm và ánh sáng của lửa khác nhau chứ!”

“Cậu đúng là ngốc thật! Này, ngọn lửa ở cách đây những năm mươi dặm cơ mà!”

“Có bao nhiêu dặm đi chăng nữa, thì bầu trời ở phía ấy đang đỏ rực lên kìa, cậu không thấy sao?” Roku đưa ngón tay trỏ vẽ thành một vòng tròn lớn về phía anh ta đang chỉ.

“Bởi vì là ban đêm mà.”

“Vì là ban đêm á?...”

“Cậu thật là ngốc! Cậu không biết Araki Mataemon thì còn chấp nhận được, nhưng không biết cả chuyện này thì thật đáng xấu hổ!”, Kei nói, liếc ngang gương mặt anh bạn.

“Đụng chạm đến nhân cách rồi đấy nhé! Nếu chỉ đụng chạm nhân cách thì tớ còn nhẫn nhịn, chứ đụng chạm đến sinh mạng thì tớ ra tay đấy!”

“Lại nói kiểu đó rồi!... Thì thử hỏi chị phục vụ xem nào. Chị ơi, khi núi phun tro bụi như thế này thì vẫn leo lên núi được chứ?”

“Vâng ạ.”

“Không sao thật chứ?” Roku nhìn chằm chằm vào mặt cô gái.

“Vâng ạ. Phụ nữ cũng leo được kia mà.”

“Phụ nữ mà còn leo được thì nam giới chắc chắn phải được rồi. Khéo lo hão!”

“Nhất định là sáu giờ sáng mai phải dậy!…”

“Tớ biết rồi!”

Sau khi ném ra câu ấy, Roku về phòng nằm xoài ra, nặng nhọc. Kei đứng lặng người, mắt

nhướng lên, nhìn say sưa cột lửa từ dưới tầng sâu phụt thẳng lên giữa vòm trời.

[6] Một loại bia Nhật Bản.

[7] Dải thắt lưng, dùng khi m ặc áo kimono .
Chia sẻ truyện Ngày 210 - chương 5 tới bạn bè để mọi người cùng đọc nhé !
Bình luận truyện Ngày 210
loadingĐang cập nhật phản hồi
Đăng nhập để bình luận !
Các bạn đang đọc truyện Ngày 210 - chương 5. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ !
lên đầu trang truyện
0.216175079346 sec